1. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Trường:
    le quy don
    Hay wa' :KSV@10:
    menkute1005Angelsmilest thích điều này.
  2. Angelsmilest

    Angelsmilest Người ngoài hành tinh giả dạng thường dân :))

    CHAP 8​


    Mấy ngày nay, Vũ biết đã làm Vi lo lắng nhưng cũng không thể thoát khỏi trạng thái hiện tại. Đối với những cử chỉ quan tâm của Hạo Minh, Vũ không thể từ chối. Anh không biết tình cảm mình dành cho Hạo Minh là như thế nào. Nhưng nó khiến anh cảm thấy rất hoang mang… Anh không muốn đánh mất sự quan tâm của Hạo Minh dành cho mình nhưng cũng không muốn làm những chuyện tổn hại đến Vi. Giờ đây, anh không biết phải làm sao cho đúng. Rốt cuộc phải nên làm sao đây ?
    “Sao cậu không bật đèn ?”
    “Cậu về rồi à ? Sao hôm nay về trễ thế ?”
    “À… tớ đi gặp một người bạn. Mà này, tớ có chuyện muốn nói với cậu” Vi nghiêm túc nhìn Vũ
    “Chuyện gì thế ? Sao vẻ mặt cậu nghiêm túc thế ?”
    “Tụi mình ly hôn đi !”
    “Ý cậu là sao ?” một cảm giác mất mát đang trỗi dậy trong lòng Vũ
    “Ý tớ là mình ly hôn liền, không cần phải chờ đến khi tớ sinh con nữa”
    “Tại sao chứ ? Tớ không hiểu ! Tớ đã làm gì sai à ?” Vũ không còn giữ được bình tĩnh được nữa
    “Không… cậu không làm gì sai cả ! Là tớ… tớ đã có người tớ thích nên tớ muốn ở bên người ấy” Vi không dám nhìn thẳng vào mắt Vũ
    “Người ấy là ai chứ ? Sao tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến ?” Vũ lắc mạnh vai Vi
    “Này ! Cậu làm tớ đau đấy !” Mắt Vi đã bắt đầu ngấn nước, đến lúc này Vũ mới nhận ra mình đã dùng sức quá mạnh rồi.
    “Tớ xin lỗi !” Vũ thả vai Vi ra
    “Chúng ta… đều đã tìm thấy người mình yêu rồi. Vậy tại sao không giải thoát cho nhau kia chứ ? Đã đến lúc chúng ta nên buông tay rồi !” Vi nhìn Vũ với vẻ mặt cương quyết
    “Cậu nói vậy là sao ? Người tớ yêu ? Ai kia chứ ?” Vũ bắt đầu lúng túng như đứa con nít vừa bị phát hiện đã làm chuyện xấu.
    “Cậu còn định giấu tớ tới bao giờ ? Không phải cậu yêu Trần Hạo Minh sao ? Thế sao cậu phải tự dối lòng chỉ vì tớ chứ ?”
    “Tớ… tớ… “
    “Được rồi ! Đừng nói nữa ! Tớ đã kí vào đơn xin ly hôn rồi, cậu cũng nên kí đi, mai tớ sẽ đem đi nộp cho tòa” Vi đứng dậy đi vào phòng
    Vũ bàng hoàng nhìn theo bóng Vi, trong lòng vô cùng rối ren, rốt cuộc là sao đây ? Vũ chắc chắn không muốn ly hôn. Nhưng… nếu vậy thì cảm giác với Hạo Minh là gì ?
    Suốt cả đêm, Vũ không thể chợp mắt, anh thấy lòng nặng nề như có tảng đá đè, Vũ không thể trả lời được những câu hỏi đang lởn vởn trong đầu. Những kỉ niệm về những ngày tháng sống cùng Vi chợt ùa về, làm Vũ đau nhức nhói, rồi Vi sẽ ra sao ? Liệu người đàn ông đó có chấp nhận đứa con trong bụng của Vi không ?
    Không chịu nổi cảm giác ngột ngạt ở nhà. Vũ mở cửa ra ngoài đi dạo, đường phố buổi sáng thật vắng lặng, xa xa có vài bóng người đi tập thể dục, không khí mát lạnh của buổi sáng phà vào mặt khiến Vũ cảm thấy dễ chịu hơn. Nhưng rốt cuộc Vũ vẫn không tìm ra lối thoát cho chuyện này. Cảm giác với Hạo Minh có thật sự là yêu hay chỉ là ngộ nhận ? Hay là một thứ tình cảm gì khác ?
    “Cha ơi, bóng bay về phía bên kia rồi kìa ! Cha nhặt giùm con đi !” Tiếng nói đáng yêu của một cậu bé làm cho Vũ chú ý đến 2 cha con đang chơi bóng trước mặt. Tuy chỉ là trò chơi đơn giản, người ngoài nhìn vào có vẻ nhàm chán, nhưng xung quanh họ tràn ngập tiếng cười và nét hạnh phúc đang rạng ngời trên khuôn mặt. Đã từng có 1 thời Vũ ao ước mình được như thế, được tận hưởng cái cảm giác được cha quan tâm dù chỉ một lần. Vũ thậm chí ngay cả khuôn mặt của cha cũng không nhớ nỗi, cha anh mất từ khi anh còn rất nhỏ, nhưng chỉ có một điều duy nhất anh nhớ… đó chính là sự ấm áp của cha. Anh luôn ao ước được cảm nhận sự ấm áp đó một lần nữa… dù chỉ một lần thôi anh cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
    Và hình như… gần đây anh cũng cảm nhận được sự ấm áp gần giống như thế… là từ ai nhỉ ? Anh cố gắng vận dụng hết cả bộ óc để nhớ lại, rốt cuộc là ai nhỉ ?
    Sau một hồi lâu suy nghĩ… Thiên Vũ bỗng bật cười… Thì ra là như thế ! Chuyện đơn giản như thế tại sao mình lại không sớm nhận ra nhỉ ? Thật điên mất thôi ! Vũ cảm thấy như nhấc được tảng đá trong lòng, vô cùng nhẹ nhỏm. Vũ lấy điện thoại và bấm gọi, Vũ cần giải quyết xong chuyện này trước khi gặp Vi
    “Alo, là em đây, mình gặp nhau ở MyPlace ngay nhé, em có chuyện cần nói”
    ----------------------------------------------
    “Có chuyện gì mà em muốn gặp anh sớm thế ?” Hạo Minh lo lắng
    “Vì em có chuyện phải nói rõ với anh ngay bây giờ”
    “Được ! Em nói đi”
    “Xin lỗi anh ! Chúng ta nên kết thúc tại đây thôi ! Thật ra… em không hề yêu anh. Tình cảm em đối với anh chỉ là ngộ nhận. Vì em thèm cảm được quan tâm của một người cha, còn anh thì lại cho em cảm giác đó nên em tưởng…”
    “Em đùa à ? Sao lại như vậy được ? Xem anh là cha sao ? Con đàn bà kia đã cho em uống thuốc gì thế ? Bởi vậy anh biết cô ta không đơn giản chịu buông tha cho em như thế mà” Không đợi Thiên Vũ nói hết câu, Hạo Minh đã không còn giữ được bình tĩnh nữa, tuông ra những lời lẽ cay độc
    “Anh nói vậy là sao ? Anh đã đi gặp Nhật Vi rồi à ?”
    “Đúng vậy ! Anh bảo cô ta hãy buông tha cho em đi, cô ta đã làm em đau khổ quá nhiều rồi !”
    “Anh biết cái gì mà nói thế ?” Ánh mắt Thiên Vũ bỗng chốc trở nên giận dữ “Anh không có tư cách nói Vi như thế ! Cô ấy chẳng làm gì tôi cả ! Đơn giản là vì tôi không muốn mất cô ấy và tôi không hề yêu anh ! Xin anh hãy hiểu và làm ơn đừng làm phiền chúng tôi nữa ! Nếu anh còn làm gì tổn hại đến Vi thì đừng trách tôi không nể tình” Nói rồi Vũ quay lưng bỏ đi
    Một mình Hạo Minh ở lại, vẫn còn bàng hoàng, nhất thời không biết phản ứng như thế nào, lần đâu tiên hắn thấy Thiên Vũ tức giận như vậy. Mọi chuyện đã kết thúc thật rồi sao ?
    -------------------------------------
    Về đến nhà…
    “Vi ! Cậu đang ở đâu vậy, tớ có chuyện muốn nói ! Nhật Vi !” Vũ tìm khắp nơi cũng không thấy Vi đâu, cả tờ đơn xin ly hôn cũng biến mất, nhưng tại sao chứ, mình chưa ký cơ mà ? Vũ lấy điện thoại bấm gọi cho Vi
    “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được… “
    Vũ chạy khắp nơi tìm Vi, đến công ty cũng không, về nhà ba mẹ cũng không rồi tất cả những nơi Vi hay đến cũng đều không có “Cái con bé này, rốt cuộc là đã đi đâu kia chứ ? Hay là…” Sau một hồi suy nghĩ Vũ chạy ngay đến tiệm café lần trước Vi và Vũ đã hẹn gặp, vì Vi đã nói Vi rất thích không gian của nơi này “Nơi này cho tớ cảm giác bình yên mỗi khi cảm thấy mệt mỏi nên những lúc như thế tớ nhất định sẽ đến đây” Câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu Thiên Vũ và anh không ngừng cầu mong cho Vi đang ở đó. Nếu không anh cũng không biết cách nào tìm được Vi trong lúc này.
    “May quá ! Cô ấy đây rồi ! Mình phải… mà khoan, cô ấy đang ngồi với ai thế nhỉ ? Chẳng lẽ… là người mà cô ấy nói lần trước ? Vậy mình có nên vào không nhỉ ?” Đứng trầm ngâm một hồi, Vũ quyết định phải nhìn rõ mặt cái tên đang ngồi đối diện với Vi là ai cái đã, để còn… đánh giá xem Vi có bị lừa hay không nữa chứ. Lỡ như Vi gặp phải tên sở khanh thì sao ? Dù sao thì con trai với con trai cũng sẽ sáng suốt hơn.
    “Ơ… đây là… không phải là cựu chủ tịch câu lạc bộ SIFE, câu lạc bộ lúc còn học đại học, Vi và Vũ đã cùng tham gia sao ? Vậy là quá rõ rồi nhé” Vũ nhoẻn miệng cười, nụ cười cực kì gian tà, đi đến chỗ Vi và vị khách kia đang ngồi.
    “Xin chào ! Tình cờ vậy, thì ra em cũng hẹn gặp bạn ở đây à ?”
    Nghe giọng nói quen thuộc, Vi liền ngước lên, quả nhiên là Thiên Vũ, có chút bất ngờ, tại sao cậu ấy lại ở đây nhỉ ? Lại còn gọi cô bằng em nữa chứ !
    “Ơ… đây là…” vị khách kia lên tiếng
    “Anh không nhớ em à ? ngày xưa em cũng từng hoạt động ở câu lạc bộ SIFE mà, dù chỉ có 1 tháng” Vũ le lưỡi
    “À… anh nhớ rồi… cậu là bạn thân của Vi. Đến giờ 2 đứa vẫn chơi thân với nhau à ?”
    “Hơn cả thân ấy chứ ! Tụi em kết hôn với nhau rồi” Vũ ngồi xuống cạnh Vi, tiện tay quàng qua vai Vi “Vi cũng sắp sinh baby cho em rồi đó nha !” Vũ cười nụ cười như thể hiện sự đe dọa “Cô ấy là của tôi rồi đấy nhé ! Dám đụng đến cô ấy là chết với tôi !”
    Trước hành động của Vũ, Vi quá sức bất ngờ, hôm nay Vũ ăn trúng cái gì thế ? Sao lại nói năng kì lạ vậy ? Không phải đã thống nhất giữ bí mật vụ 2 đứa kết hôn rồi sao ?
    Còn về phần người kia, sau khi nghe lời hâm dọa của Vũ cũng biết thân biết phận mà cáo lui “À… anh chợt nhớ ra anh có việc gấp phải đi trước, hẹn hai đứa dịp khác nói chuyện tiếp nhé” Nói rồi anh ta nhanh chóng đứng dậy bỏ đi
    “Ơ… nhưng mà… tiền bối… tiền bối…”
    “Còn kêu cái gì nữa ? Người ta đã đi mất tiêu rồi ! Đừng nói với tớ đây là người cậu yêu đó nha !”
    “Ơ… tớ…” Tất nhiên là không phải, người Vi yêu chỉ là nhân vật Vi bịa ra để lừa Thiên Vũ thôi, chứ làm sao mà là tiền bối được chứ. Cô chẳng phải đã biết quá rõ bản tính đào hoa của anh ta hay sao ? Cô gặp anh ta chỉ để nhờ anh ta tư vấn về chứng khoán thôi, anh ta vốn là lão làng trong lĩnh vực này mà.
    “Này ! Trả lời tớ đi chứ ! Đang nghĩ cái gì thế ?”
    “Chuyện này… chuyện này không liên quan tới cậu. Còn cậu kìa, sao lại ở đây, tớ tưởng cậu đi hẹn hò với Trần Hạo Minh rồi chứ ?”
    “Sao tớ phải hẹn hò với anh ta ?” Thiên Vũ nhăn mặt
    “Vì cậu yêu….”
    “Tớ không yêu anh ta” không để Vi nói hết câu Thiên Vũ đã ngắt ngang “Vì vậy tớ sẽ không ly hôn với cậu đâu, cậu đừng hòng thoát khỏi tớ”
    “Ơ… cậu nói dối…”
    “Tớ không nói dối, tớ không yêu anh ta, tớ muốn ở bên cạnh cậu” Vũ dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc và thành thật để khẳng định.
    Ánh mắt đó khiến Vi tin đây không phải là lời nói dối… Một cảm giác vui sướng kì lạ len lõi trong lòng. Khiến Vi phải mỉm cười.
    “Tớ phải ở cạnh cậu để chăm sóc cái con người không biết chăm sóc chính mình như cậu chứ, ngốc ạ” 2 tay Vũ ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vi, giọng nói trở nên dịu dàng “Đừng nói ly hôn nữa nhé !”
    Vi chỉ có thể gật đầu, cảm nhận được một luồng điện đang chạy qua người, làm trái tim nhỏ bé của Vi trong phút chốc đập liên hồi.
    ----------------------------------
  3. dungpk88

    dungpk88 Thành viên mới

    Trường:
    Đại học Tây bắc
  4. emily_^-^

    emily_^-^ Thành viên thân thiết

    Trường:
    dai hoc kien truc tphcm
    hay quá, còn k vậy?
    menkute1005Angelsmilest thích điều này.
  5. Angelsmilest

    Angelsmilest Người ngoài hành tinh giả dạng thường dân :))

    còn mà bạn, chỉ mới bắt đầu thôi mà :KSV@05:
    blackbean thích điều này.
  6. Angelsmilest

    Angelsmilest Người ngoài hành tinh giả dạng thường dân :))

    CHAP 9



    Dạo gần đây, Vi thấy mình lạ lắm. Mỗi lần đối diện với Vũ, trái tim Vi cứ không chịu ngoan ngoãn ở yên trong lồng ngực mà cứ biểu tình muốn ra ngoài, làm Vi cứ phải chú ý đến nó nên hành động cũng trở nên kì lạ. Không được tự nhiên chút nào ! >_<
    Như mới hôm qua, sau khi tắm xong, Vũ vẫn không chịu mặc áo mà cứ để vậy rồi đi ra. Làm Vi hoảng cả hồn… Nhưng mà… mấy lần trước cũng thế nhưng sao lần này lại thấy khác thế nhỉ ? Thân hình của Vũ từ khi nào đã có cơ bắp săn chắc đến vậy chứ ? Sao lúc trước Vi không để ý nhỉ ? Quả thật rất đẹp ! Vi muốn… sờ thử… Gì chứ ? Sờ thử sao ? Vi ơi là Vi ! Từ khi nào mà mày trở nên biến thái như vậy hả ? Chết mất thôi !
    “Này, cậu đang làm gì vậy ? Không đi tắm à ? Sao mặt cậu đỏ thế ? Sốt à ?” Vũ lo lắng, áp trán mình vào trán Vi.
    “Tớ… tớ không sao !” Lập tức, như được bật công tắc, Vi đẩy Vũ ra và bỏ chạy mất
    “Ơ… chuyện gì thế nhỉ ?” Vũ ngơ ngác nhìn theo chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra
    Những ngày sau đó, Vi cứ cố ý tránh mặt Vũ. Buổi sáng thì cố ý đi làm sớm hơn bình thường, chỉ bỏ lại cho Vũ vẻn vẹn có 1 mẫu giấy “Tớ đi làm trước nhé ! Tối nay tớ có hẹn với các đồng nghiệp, không ăn cơm với cậu được, cậu không cần chờ tớ nha !”
    “Gì vậy chứ ? Từ khi nào mà cô ấy có nhiều bạn thế nhỉ ? Hôm thì nói đi ăn với bạn thời cấp 3, hôm thì đi với bạn đại học, giờ lại là đồng nghiệp nữa. Rốt cuộc là cô ấy đang làm gì vậy nhỉ ?” Vũ khó chịu lầm bầm
    “Hừ… cũng đã gần 1 tuần rồi còn gì. Không được ! Mình nhất định phải hỏi cho ra lẽ ! Tối nay cậu đừng hòng trốn được tớ, Nhật Vi à !” Đôi mắt Vũ như đang ánh lên một ngọn lửa
    -----------------------------------
    “Này ! Tối nay tớ sẽ nấu ăn đấy ! Cậu nhất định phải về nhé ! Đừng viện lí do, tớ không cần biết, tối nay cậu nhất định phải về, không thôi thì đừng trách tớ !” Đọc tin nhắn của Vũ, tay Vi run run, sao hôm nay Vũ nói năng kiểu độc tài thế nhỉ ? Hay là Vũ đang giận ? Thôi ! Tốt nhất là nên về thôi !
    ------------------------------------
    “Cậu về rồi à ?”
    “Ừm, hôm nay cậu nấu món gì thế ?” Vi ra vẻ cầu hòa
    “Cậu đoán thử xem !” Vũ vẫn không quay mặt lại
    “Là… mì spagetti à ? thơm quá đi !” Vi bước đến gần, lén nhìn lên khuôn mặt Vũ “Cậu… đang giận gì à ?”
    “Tớ không có giận ! Chỉ là có người bỏ tớ ăn cơm một mình suốt cả tuần lễ nên tớ bị tự kỉ thôi”
    “Thôi mà ! Tớ biết lỗi rồi mà ! Từ nay tớ sẽ không như vậy nữa, hứa đấy ! Cho cậu đánh tớ một cái coi như hòa nha” Vi chớp chớp mắt
    “Cậu tưởng tớ sẽ không đánh cậu à ? Được rồi ! chuẩn bị đi !” Vũ vung tay lên như chuẩn bị đánh
    Vi sợ quá nhắm mắt lại. Nhưng mà… chẳng đau gì cả… chỉ thấy khó thở thôi… Vi liền mở mắt ra thì thấy… Vũ đang… bóp mũi Vi “A a a… cậu xấu xa quá đi ! Tớ nói là đánh chứ đâu phải bóp mũi đâu, buông tớ ra đi, đau quá !”
    Buông mũi Vi ra, chớp mũi đã đỏ chót làm Vũ không thể nhịn được cười “Haha… Mặt cậu bây giờ giống chú hề quá đi mất, hahaha…”
    “Cậu… cậu… tại cậu cả đấy… cậu có thôi cười đi không hả ?”
    “Haha…được rồi… được rồi… tớ xin lỗi… chúng ta ăn cơm thôi !” Vũ cố gắng nhịn cười
    -----------------------------
    “Ưm… ngon quá đi, cậu làm món này là nhất, ngon hơn cả nhà hàng nữa đấy”
    “Nịnh tôi vừa vừa thôi cô nương ! Ăn từ từ thôi, coi chừng mắc nghẹn kìa !” Vũ nhìn Vi với ánh mắt dịu dàng
    Lại nữa rồi, tim mình… lại không nghe lời, sao lại thế nhỉ ? mình chết mất >_< Vi cúi gầm mặt, tập trung vào đĩa thức ăn, không dám nhìn lên gương mặt Vũ nữa.
    ------------------------------
    “Tớ xong rồi đó ! Cậu vào tắm đi !”
    “Ừ ! Tớ vào liền !” Mắt Vi vẫn dán chặt vào TV, không dám xoay qua nhìn Vũ, lỡ như… Vũ lại không mặc áo thì chắc phải tìm khăn giấy thấm máu mất thôi >_<
    “Cậu xem gì mà say sưa thế ?”
    “Ừm phim tình cảm ấy mà ?” Vi vẫn không dám rời mắt khỏi màn hình TV
    Vũ nhìn vào TV rồi bật cười “Từ khi nào mà cậu gọi thế giới động vật là phim tình cảm thế hả ?”
    “Ơ… gì mà thế giới động vật ?” Tới lúc này Vi mới để tâm đến nội dung của chương trình “Sao… sao lạ vậy ? Hồi nãy tớ nhớ rõ ràng là phim tình cảm mà !”
    “Haha… hôm nay cậu sao thế ? Bỏ quên tâm trí ở đâu rồi à ?” Vũ ngồi xuống cạnh Vi, nhìn Vi trêu chọc.
    Ngượng quá chẳng biết trả lời thế nào, Vi tìm cách chuồn lẹ “Tớ… tớ đi tắm đây !”
    30 phút sau…. Vi cố ý tắm thiệt lâu để không phải chạm mặt Vũ, vậy mà vừa bước ra vẫn thấy Thiên Vũ ngồi ở phòng khách với vẻ mặt trầm ngâm, làm Vi có chút cảm thấy sợ hãi…
    “Sao cậu chưa ngủ nữa ?”
    “Ừ… tớ có chuyện muốn nói, cậu đến đây ngồi đi !”
    “Ơ… Được !” Vi ngoan ngoãn đến ngồi cạnh Vũ, nhưng cố ý ngồi xa xa 1 chút để có thể kiểm soát được trái tim phản chủ của Vi đang đập liên hồi trong lồng ngực “Sao… sao mặt cậu hình sự thế ? Có chuyện gì à ?”
    “Cậu hỏi tớ có chuyện gì là sao ? Là cậu mới đúng ! Mấy hôm nay cậu hành động lạ lắm, có chuyện gì thế ?”
    “Tớ… tớ đâu có việc gì đâu… tớ vẫn bình thường mà” Vi gượng cười
    “Cậu nói dối ! Bình thường mà luôn cố ý tránh mặt tớ à ? Cậu tưởng tớ không nhận ra sao ? Có phải cậu chán việc phải sống chung với tớ rồi phải không ? Nếu vậy thì cứ nói thẳng với tớ, tớ sẽ dọn ra ngoài” Vũ nhìn Vi bằng đôi mắt u tối, có chút lạnh lùng
    “Không phải ! Không phải như vậy đâu ! Sao cậu có thể nghĩ như vậy được chứ ? Tớ tránh mặt cậu không phải vì tớ chán ghét cậu, mà vì tớ… tớ…” Bỗng dưng nói tới đây, Vi cảm thấy nghẹn ngào, một thứ tình cảm kì lạ đang trào dâng trong lòng. Thứ tình cảm bế tắc dồn nén bấy lâu nay khiến Vi cảm thấy rất muốn khóc… Thì ra Vi thích Thiên Vũ nhiều đến thế… Sao Vi lại mắc kẹt vào thứ tình cảm không có lối thoát như thế ? Nghĩ đến đây Vi đã không thể kiềm được nước mắt nữa rồi...
    Biểu hiện của Vi làm Vũ vô cùng bối rối “Tớ… sao cậu lại khóc ?.... Tớ xin lỗi… đáng lẽ tớ không nên nói như vậy…” Nói tới đây, Vi lại càng khóc lớn hơn, Vũ chằng biết làm sao nên nhẹ nhàng ôm Vi vào lòng vỗ về “Đừng khóc nữa… xin cậu đấy… tớ sai rồi… tớ sẽ không nói vậy nữa… làm ơn đừng khóc nữa mà !”
    Vũ vẫn ôm chặt Vi cho đến khi tiếng khóc dừng hẳn… Nhìn vào đôi mắt sưng đỏ của Vi, Vũ lại càng lo lắng “Nói cho tớ biết ! Tại sao cậu khóc ?” Vũ thấy giọng nói của mình trở nên dịu dàng đến kì lạ, như thể sợ rằng sẽ làm vật thể nhỏ nhắn trong tay mình lại bật khóc.
    “Tớ không sao cả ! Đừng bắt tớ phải nói lí do nhé ?” Vi nhìn Vũ nài nỉ
    “Được rồi ! Tớ không ép cậu nhưng đừng làm tớ lo lắng vậy nữa được không ? Cũng đừng tránh mặt tớ nữa nhé ?” Thiên Vũ lấy tay lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt đã ửng đỏ của Vi
    “Ừm tớ hứa” Vi khẽ gật đầu
    -----------------------------------
  7. Angelsmilest

    Angelsmilest Người ngoài hành tinh giả dạng thường dân :))

    CHAP 10​


    “Ngủ ngon chứ gấu con ?” Vi vừa mở mắt ra đã thấy Thiên Vũ vẫn còn nằm đối diện, đang nhìn Vi mỉm cười
    “Ừm… ngon lắm…” Vi bối rối, thấy mặt mình nóng hổi, cảnh… cảnh tượng này giống y như đôi vợ chồng thật sự ấy… Làm sao tim mình chịu nổi đây ! >_<
    “Sao thế ? Vẫn chưa tỉnh ngủ à ?”
    “Đâ…đâu có, mà sao lại gọi tớ là gấu con, tớ có tên đàng hoàng à nha !” Vi cong môi lên cãi
    “Thì cậu cứ soi gương đi sẽ biết !” Vũ cười gian
    Vi lập tức bật dậy, chạy đến trước gương
    “A a a a a a….. Sao lại thế này ?”
    “Ai biểu có người hôm qua ham khóc quá làm chi ?” Vũ đã đứng phía sau Vi tự lúc nào
    “Hứ… kệ tớ…”
    “À mà hôm nay mình đi chơi nhé ? Dù sao cũng là cuối tuần mà !”
    “Cậu…cậu có phải đang chọc tức tớ không hả ? Mặt tớ như vậy làm sao tớ dám ra đường mà cậu rủ đi chơi ?”
    “Không sao đâu ! Chỗ này sẽ không có nhiều người nhìn thấy cậu đâu, chỉ cần đi xe khoảng 2 tiếng là tới, cậu đeo kính thì đâu có ai để ý đâu, đi nhé !” Vũ nài nỉ
    “Ừ… đi thì đi” Vi ỉu xìu, dù không muốn nhưng nhìn vẻ mặt của Vũ, Vi cũng phải siêu lòng
    “Đừng làm bộ mặt như vậy chứ ! Tớ chắc chắn cậu sẽ thích chỗ đó, tin tớ đi !” Vũ nheo mắt nhìn Vi ra vẻ tự tin “Giờ thì vào rửa mặt rồi chuẩn bị đi, mình đi liền đó !” Vừa nói Vũ vừa đẩy Vi đi vào toilet.
    ------------------------------------
    “Cậu… cậu nói dối !” Vi vừa thở gấp vừa nức nở
    “Cố lên một chút nữa thôi, tớ biết cậu làm được mà !”
    “Không được ! Tớ không chịu nổi nữa, dừng lại đi, tớ mệt lắm rồi !” Vi ngồi phịch xuống tảng đá gần đó
    “Không ngờ cậu lại yếu như thế, mới đi được chút xíu thôi mà !” Vũ ngồi xuống bên cạnh Vi
    “Tớ đang mang thai mà cậu lại bắt tớ đi bộ nhiều như thế. Sao cậu nói chỉ cần đi xe 2 tiếng là tới cơ mà, đâu có nghe cậu nhắc đến vụ đi bộ này đâu. Tất cả là tại cậu, tớ không đi nữa !” Vi giận dỗi
    “Được rồi tiểu thư à ! Là lỗi của tôi ! Vậy bây giờ để tôi cõng tiểu thư nhé !” Vũ nháy mắt tỏ vẻ châm chọc
    “Ơ… không… không cần phải như thế, tớ nghỉ 1 chút là có thể đi được rồi”
    “Ủa vậy sao lúc nãy có người không chịu đi nữa nhỉ ?”
    “Hứ… giờ tớ đi là được chứ gì !” Vi hậm hực đứng dậy
    “Này ! Từ từ đã, nắm lấy này !” Vũ vừa nói vừa chìa tay ra
    “Nắm gì ?” Vi ngơ ngác
    “Thì nắm tay tớ chứ nắm gì, vậy sẽ đỡ mệt hơn đó bé cưng à”
    “Không… không cần đâu, tớ hết mệt rồi !”
    “Mặt cậu còn đỏ thế mà bảo là hết mệt à ? Được rồi ! Đi thôi ! Nếu không nhanh lên đến trưa sẽ nắng lắm đó” Vũ kéo tay Vi lôi đi. Lúc này thì Vi chẳng còn thấy mệt gì nữa cả, chỉ thấy… dở khóc dở cười thôi. Cái tên này… sao mà ngây thơ đến đáng sợ thế nhỉ ? Thật là…. muốn đánh cho hắn một trận quá đi mất >_<
    ---------------------------------
    “Tới rồi !”
    Trước mắt 2 người là cảnh tượng hùng vĩ của một thung lũng được phủ bởi những cánh đồng trà xanh trải dài, bốn bề gió thổi lồng lộng. Ở giữa còn có dòng thác mờ ảo nối liền với dòng sông xanh biếc cắt ngang thung lũng, tạo cảm giác như đang đứng ở một thế giới khác, hoàn toàn cách biệt với thế giới xô bồ bên ngoài
    “Oaaaaa… Đẹp quá đi mất !! Sao cậu lại biết nơi đẹp đến như thế ? Tớ đã thấy cảnh này trong tranh ảnh nhiều rồi nhưng lần đầu tiên được chứng kiến tận mắt đấy ! Cậu xem nè, có giống trong phim không ?” Vi dang rộng cả 2 tay để mặc cho gió thổi “A a a a a…… I’m the king of the world !!!!!” Vi phấn khởi như đứa con nít, cười tít cả mắt
    “Sao nãy giờ cậu cứ nhìn tớ thế ?” Vi chợt phát hiện ánh mắt dịu dàng của Thiên Vũ đang nhìn mình
    “Lâu rồi tớ không thấy cậu cười như thế !” Vũ mỉm cười
    “Ơ… tớ… thì tại tớ đang vui mà !” Mặt Vi đỏ bừng, lúng ta lúng túng
    “Đó cũng là mục đích của tớ khi đưa cậu đến đây đấy !” Nụ cười của Vũ lại càng sâu hơn “Giờ thì đi thôi ! Tớ còn muốn dẫn cậu đến chỗ này nữa” Thiên Vũ vẫn vô tư nắm tay Vi kéo đi
    Thì ra là Vũ muốn mình vui à ? Cảm giác hạnh phúc xâm chiếm cả cơ thể làm các giác quan của Vi đều bị tê liệt, chẳng còn suy nghĩ gì được nữa cả. Hic… ông trời ơi, có phải con trở nên quá tham lam rồi không ? Giờ phút này đây, con chẳng muốn buông tay Thiên Vũ ra chút nào >_<
    Lát sau… 2 người đã đến được một căn nhà nhỏ làm bằng gỗ nằm chơ vơ giữa những cánh đồng trà xanh rộng lớn.
    Vừa bước vào nhà, Vũ đã gọi to “Bà ơi ! Bà có nhà không ? Cháu đến thăm bà đây !”
    “Ai đấy ?” Một cụ già tướng mạo hiền từ chậm rãi bước ra
    “Cháu...Thiên Vũ đây ! Bà còn nhớ cháu không bà ?” Vũ tươi cười đi đến gần bà cụ
    “Sao lại không nhớ chứ cái thằng… sao lâu thế mới đến thăm bà hả ?”
    “Dạ… tại cháu bận quá… hì… bà đừng giận cháu nha” Vũ le lưỡi tỏ vẻ biết lỗi
    “À đúng rồi ! Hôm nay cháu có dẫn vợ cháu đến thăm bà nữa nè bà… Cô ấy tên Nhật Vi” Thiên Vũ kéo Vi lại gần
    "Cháu... cháu chào bà !" Vi vẫn còn ngơ ngác
    Bà cụ nắm tay Vi cười hiền hậu “Chào cháu ! Vậy là bà lại có thêm 1 đứa cháu nữa rồi nhỉ ? Bà cứ hối thúc thằng Vũ dẫn vợ lên đây cho bà xem mặt, thế mà lần nào nó cũng nói là nó chưa có vợ. Cháu nghĩ xem có tin được không chứ ? Cái thằng đẹp trai mà lại tốt bụng như nó thì có khối cô theo í chứ. Thế mà sao lại không có vợ được cháu nhỉ ?”
    “Dạ… Chắc tại nhiều cô theo quá nên anh ấy chẳng biết chọn cô nào đấy bà ạ” Vi liếc nhìn Thiên Vũ trêu chọc
    “Bà ! Thì cháu đã dẫn vợ lên cho bà rồi đấy. Vậy mà bà còn trêu chọc cháu” Thiên Vũ đỏ mặt
    “Được rồi ! Được rồi ! Bà không trêu nữa” Bà cụ vui vẻ “Thôi, 2 đứa vào trong rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi, đi đường xa chắc mệt lắm rồi. Để hôm nay bà sẽ nấu một bữa thật thịnh soạn để đãi 2 đứa nhé !”
    “Thôi bà ạ ! Bà không cần nấu gì đâu, cứ để tụi cháu nấu, tụi cháu đâu phải khách đâu mà bà lại khách sáo thế !”
    “Cái thằng… lâu lâu tụi bây lên thăm bà nên bà định đãi tụi bây một bữa cũng không được à ?”
    “Được rồi bà à ! Bà cứ đi nghỉ đi, chờ xem vợ con trổ tài nha ! Cô ấy nấu ăn ngon lắm đó bà !” Vũ nheo mắt nhìn Vi
    “Đúng rồi đó bà ! Bà cứ nghỉ đi rồi khi nào nấu xong tụi con sẽ kêu bà nha” Vi tiếp lời Thiên Vũ
    “Thôi được rồi ! 2 đứa cần gì thì cứ gọi bà” cụ Ngạn đành chịu thua
    “Dạ, tụi con biết rồi”
  8. Angelsmilest

    Angelsmilest Người ngoài hành tinh giả dạng thường dân :))

    CHAP 11




    “Thơm quá ! Cậu đang nấu gì thế ?”
    “Canh rau cải tớ tìm thấy trong vườn á. Trong vườn của bà có nhiều loại rau quả lắm nha. Thích thật đó, cần gì thì cứ ra vườn là có ngay” Vi hớn hở “Chừng nữa mình cũng trồng một khu vườn như thế nha ?”
    “Ngốc ạ ! Mình ở chung cư thì làm gì mà có chỗ để trồng” Vũ cốc nhẹ lên đầu Vi
    “Ừ nhỉ ? Tớ quên mất” Vi ỉu xìu
    Vũ nhìn Vi mỉm cười, trong đầu đang tính toán điều gì đó…
    “À mà cậu nói cậu đi bắt cá mà, có bắt được không ?”
    “Đương nhiên là được, cậu nghĩ tớ là ai nào ?” Vũ tự tin giơ giơ xô đựng đầy cá lên cho Vi xem
    “Woaaa… nhiều thiệt đó, sao cậu hay thế ? Cậu chỉ mới đi có chút xíu thôi mà !”
    “Haha… Đừng nhìn tớ bằng con mắt ngưỡng mộ thế chứ ! Đây là vùng quê mà, đương nhiên sông suối sẽ có rất nhiều cá rồi, chỉ cần thò tay xuống là có thể bắt được ngay, cả cậu cũng làm được đấy !”
    “Thật hả ?” Mắt Vi bỗng trở nên sáng rực rỡ như đèn pha “Vậy chiều nay cậu dẫn tớ đi bắt cá nữa nhé ?”
    “Dạ, em biết rồi thưa thưa chủ nhân !” Vũ bắt chước điệu bộ của một cô hầu gái làm Vi bật cười
    “Ngoan !” Vi vuốt vuốt đầu Vũ
    “Cha… cha… 2 cô cậu này tình cảm quá nhỉ ?”
    “Bà ! Bà lại trêu chọc tụi cháu nữa rồi !” Vi đỏ mặt
    “Haha… 2 vợ chồng thì phải như vậy chứ, bà có trêu chọc gì cháu đâu nào, bà chỉ thấy sao nói vậy thôi mà !” cụ Ngạn chớp chớp mắt
    Mặt Vi lại càng đỏ hơn, đến cả lỗ tai cũng đỏ “Bà !! Bà ra ngoài chờ tụi cháu đi ! Tụi cháu cũng sắp xong rồi !” Vi vừa nói vừa dìu cụ Ngạn ra phòng khách
    Thiên Vũ đứng trong bếp cười khúc khích…
    “Cậu cười cái gì chứ ?”
    “Tại cậu… haha… ai bảo cậu phản ứng thái quá làm chi ? Tụi mình là vợ chồng nên như vậy là chuyện bình thường, có gì đâu mà cậu phải xấu hổ” Thiên Vũ vẫn không ngừng cười
    Ngượng quá hóa giận, Vi không thèm nói câu nào, bỏ ra ngoài vườn “Hứ… vừa phải thôi nhé ! Sức chịu đựng nào cũng phải có giới hạn chứ, cậu mà cứ ngây thơ như vậy tớ sẽ đấm vào mặt cậu thật đấy !” Vi ấm ức rủa thầm, nước mắt cứ muốn chảy ra nhưng Vi cố gắng kiềm lại để không làm cái chuyện xấu hổ như thế trước mặt Thiên Vũ một lần nữa. Đành… trút giận lên cái cây gần đó T__T
    “Này ! Cậu không thấy tội nghiệp cái cây hả ? Nó sắp trụi hết lá rồi kìa !” Vũ đã đứng sau Vi hồi nào mà Vi không hề hay biết, làm Vi giật thót cả mình
    “Kệ tớ ! Không liên quan tới cậu”
    “Cậu đang giận à ?”
    “Không có !” Vi cố ý quay mặt đi chỗ khác
    “Thôi mà ! Cho tớ xin lỗi đi ! Tớ hứa sẽ không trêu trọc cậu vậy nữa. Mình huề nhé”
    “Tại sao cậu lúc nào cũng xin lỗi trong khi cậu không có lỗi vậy ? Từ nhỏ tới giờ lúc nào cậu cũng thế !” Vi cáu gắt
    “Ơ… tớ…” Bất ngờ vì cậu hỏi của Vi, Thiên Vũ cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào. Quả thật Vũ không biết lí do vì sao Vi lại giận như vậy nhưng vì không muốn Vi không vui nên Vũ mới xin lỗi để Vi bớt giận, nào ngờ lại còn làm Vi tức giận hơn, haizzz… sao con gái phức tạp thế nhỉ ?
    Thấy bộ dạng lúng túng khó xử của Thiên Vũ, Vi chợt nhận ra hình như… mình đã ngang ngược một cách quá đáng rồi thì phải…
    Tỏ vẻ hối lỗi “Tớ… tớ xin lỗi” Vi lí nhí
    “Không cho !”
    Không tin vào câu mình vừa nghe, Vi ngơ ngác ngước lên nhìn Vũ
    “Tớ không cho lỗi của tớ đâu, cậu không cần xin nữa, tớ nhất định không cho cậu đâu” Câu nói của Thiên Vũ làm Vi phải bật cười
    “Giờ thì chịu cười rồi nha ! Vậy thì mình huề nhé !” Nắm bắt ngay thời cơ, Vũ liền cầu hòa
    “Ừm… tớ xin lỗi”
    “Đã nói là không cho mà sao cậu cứ xin hoài thế hả ? Tối nay đừng có lén lút mà trộm lỗi của tớ đó nha” Vũ làm vẻ mặt dí dỏm
    “Cái cậu này… thật là…” Vi lại phì cười, thế là hòa bình đã lập lại ^^
    ---------------------------------------
    “Chà… đúng như Thiên Vũ đã quảng cáo nhỉ ? Tài nghệ của cháu quả thật không tệ đó Nhật Vi !” Cụ Ngạn cười móm mém
    “Dạ… bà quá khen rồi ! Cháu nấu ăn cũng tạm được thôi ạ !”
    “Bà nói đúng đó ! Em nấu ăn ngon như vậy nên từ nay em phải nấu cho anh nhiều một chút, đừng bắt anh nấu nữa đó nha !” Vũ nheo mắt nhìn Vi
    “Ơ ?” Vi hơi bất ngờ vì Thiên Vũ đột nhiên thay đổi cách xưng hô, làm Vi cũng chẳng biết phản ứng như thế nào nhưng… quả thật cảm giác không tệ ^^
    “Này ! Tuy bà ở vùng quê nhưng đừng tưởng bà không biết chuyện nhé. Thời đại này không còn chuyện vợ phải lo nấu nướng, giặt giũ cho chồng nữa đâu. Cả 2 phải chia sẻ với nhau để vợ bớt nặng nhọc chứ, bà nói đúng không Vi ?”
    “Dạ… đúng rồi đó bà” Vi mỉm cười khoái chí
    Thiên Vũ chỉ biết nhúng vai, 1 cái miệng làm sao mà cãi lại 2 cái miệng được chứ, đành chịu thua thôi.
    “À mà bà này ! Lát nữa tụi cháu sẽ ra suối bắt cá, chiều nay bà không cần chờ tụi cháu về ăn cơm đâu, tụi cháu về hơi trễ nha bà”
    “Được rồi ! Bà biết rồi, hai đứa cứ đi chơi thoải mái đi ! Về trễ một chút cũng được !” cụ Ngạn vừa cười vừa nháy mắt với Thiên Vũ làm Thiên Vũ có chút ngượng ngùng
    ----------------------------------------
    “Này ! Sao lúc nãy tự nhiên cậu thay đổi cách xưng hô vậy ?” Vi không khỏi thắc mắc
    “Đương nhiên rồi ! Tụi mình là vợ chồng mà, xưng hô cậu-tớ không phải rất kì lạ sao ? Mất công bà lại thắc mắc nữa, cậu cũng phải thay đổi cách xưng hô trước mặt bà đó nha”
    “Ơ… không được đâu… tớ không quen…” Vi ngập ngừng
    “Nếu vậy thì cậu cứ đi giải thích cho bà hiểu đi nhé !”
    “Cái này… thôi được rồi… đổi thì đổi vậy !” Vi ỉu xìu
    “Thế mới ngoan chứ ! Cậu đi nhanh lên, sắp tới suối rồi đó” Một nụ cười gian xảo xuất hiện trên khuôn mặt Vũ, sau đó biến mất rất nhanh, đủ để Vi không kịp nhận ra
    “Ừm !”
    ---------------------------------------
  9. voikoi

    voikoi Thành viên mới

    Trường:
    đai hoc thủy lợi
  10. Chickenie

    Chickenie Thành viên mới

    Truyen hay ne ban ^^
    menkute1005, sammymytu, ljnhxjnh1 thành viên khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè

Đổi