Have a nice day, good friend !

  1. jolly

    jolly Thành viên mới

    c post nhanh len nha hay wa ah. Ma hn post tiep nho bao truoc de e doc nha:KSV@18::KSV@18::KSV@18:
    Jollylovemoon, petam, mit dai1 thành viên khác thích điều này.
  2. lolovp

    lolovp Thành viên thân thiết

    Trường:
    河内大学
    CHAP 15

    Nó mặc dù nhắm mắt, nằm trên giường, nhưng ko tài nào ngủ được.

    Nó quyết định dậy, tắm cho tỉnh táo, rồi đi vòng vòng trong trường, mặc dù học sinh trường BOY khá là bệnh hoạn, nhưng xét về khoản phong cảnh thì chắc ko thua j mấy cái cảnh trong phim kiếm hiệp.

    "Xoẹt......xoẹt ...."

    Nó mặc một cái áo thun màu xanh, quần lửng cùng đôi dép lào đi trên đường xi măng tạo nên những tiếng loẹt xoẹt vui tai.

    Gió vuốt mặt nó mát rượi, lá cây thi nhau rung chuyển theo gió tạo nên những cái bóng di động trên mặt đất.

    Mới có 3h chiều, học sinh vẫn còn học nên bây h ko gian khá là yên tĩnh, lâu lâu vẫn thấy một vài học sinh trốn tiết (giống nó) ngồi ở gốc cây hút thuốc!

    Đang đi, chợt nó thấy một dáng người rất là quen đi trước mặt.

    "Tên LÂM!!!" nó nhíu mày rồi khẽ nói!

    Hắn mặc nguyên đồng phục trường, tay cầm một bó hoa tươi đi rất nhanh về phía rừng sau trường.

    Tò mò, nó liền đi theo sau!!

    Hắn đi sâu vào trong rừng, cây cối bắt đầu rậm rạp! nhưng kì lạ! Trên mặt đất vẫn có một lối mòn nhỏ, cứ như có ai đó hay đi lại chỗ này.

    Không gian yên tĩnh, LÂM bước nhanh trên nền cỏ, nó vất vả theo sau, ko những vậy còn phải cố gắng ko gây ra tiếng động để khỏi bị phát hiện!

    *Tên này.....đi đâu vậy trời! rõ ràng hồi sáng còn bị bệnh.....ko ngờ đi khẻo đến vậy!! Đúng là....*

    Suy nghĩ nó bị cắt ngang.....thật kì lạ! khu rừng rậm rạp như biến mất, trước mắt nó là một đồi cỏ xanh mướt nhìn thật mát mặt! Trên nền cỏ đó lâu lâu xuất hiện một vài bông hoa dại tạo nên điểm nhấn cho màu xanh của cỏ!!

    Một bức tranh đầy thơ mộng.....chỉ riêng việc trên đỉnh đồi là một.............. ngôi mộ!!

    LÂM đi đến ngôi mộ đó, đặt bó hoa xuống rồi lặng lẽ đứng đó nhìn vào bức hìng trên mộ!


    Trời dường như tắt nắng tạo nên ko khí u buồn bao trùm lên ngọn đồi mà hồi nãy những ngọn cỏ còn vui đùa với gió!

    Nó cũng lặng đi, chu mỏ, tính quay lưng thì...........

    "Cậu tới đây đi!!Tôi giới thiệu với DIỆP!!!" Lâm im nãy h, bỗng lên tiếng khiến nó khá giật mình!

    Nó nạc nhiên......vậy ra tên đó biết nó theo dõi hắn nãy h.

    Nó ngại ngùng, nhưng cũng lẫn thẫn bước lên!Ngọn đồi dốc khiến nó mất 5 phút mí lên đén nơi!

    Nó nhìn vào tấm hình trên mộ! Khá ngạc nhiên là trong tấm hình đó là một cô gái, trạc tuổi nó thì phải! Gương mặt bầu bĩnh, làn da hồng hồng cùng với nụ cười có cái má lúm đồng tiền trông cực duyên!!

    Một cô gái dễ thương!!! Nó nghĩ vậy! nhưng.........
    .............đôi mắt lại đục! nhìn cứ như là ko nhìn!!!

    Nó quay qua LÂM!!!

    "Cô ấy........từ lúc sinh ra vốn đã ko nhìn thấy j cả!!!" tên đó chậm rãi.

    Giọng nói buồn, như đang có j chặn ngay trước họng.........chắc là nước mắt!

    Nó mím môi, im lặng tiếp tục nhìn bia mộ rồi lại nhìn Lâm!!!

    Nó ko biết làm gì ngoài việc im lặng! Rồi như nảy ra một sáng kiến nào đó, nó mỉm cười!!!

    "Đợi tôi một chút!!!" nó nói rồi chạy xuống đồi, hái những bông hoa cúc trắng và dùng cỏ cột lại thành một bó!!!

    Lâm khá ngạc nhiên, nhìn nó ........rồi cậu cười!!!

    10 phút sau nó lết cái thân lên đến ngọn đồi!!

    "Hộc......hộc......sao cái đồi này......nó dốc vậy!!!" nó mếu máo lấy lại nhịp thở và đặt bó hoa lên trước ngôi mộ!

    "Vì đi theo cậu nên tôi ko chuẩn bị gì hết, coi như đây là quà gặp mặt đi!" nó cười tươi.

    Lâm cũng cười, trên gương mặt buồn bã, hình như đám mây đen đang dần mất.

    Nó và hắn ngồi dưới một gốc cây! nó ko nói gì hết, ko muốn hỏi tùm lum mất công Lâm lại đau lòng!

    "Cậu đừng thân mật với tên KHOA nữa!!!" bất chợt Lâm nói làm nó ngạc nhiên.

    "Tại sao chứ?" nó hỏi lại.

    LÂM nhìn thẳng vào mắt nó

    "Vì hắn là tên SÁT NHÂN!!!" LÂM gằn giọng rõ từng từ.

    Tai nó như ù đi! Mặc dù biết tên KHOA là đại ka trong trường, bản chất máu lạnh....nhưng.......sát nhân sao?

    Cứ nghĩ là LÂM nói đùa, nhưng ánh mắt kiên định kia sao lại ko cho phép nó nghĩ như vậy!

    Nó thoáng bối dối!!!

    LÂM cười khẩy, rồi chậm rãi kể nó nghe một câu chuyện.
    Jollylovemoon, petam, meoconptit8 thành viên khác thích điều này.
  3. saungu_lazy

    saungu_lazy Thành viên mới

    Trường:
    dhcntphcm
    hic....hic..đang hay mà...:KSV@16:
    petam, mit dailolovp thích điều này.
  4. lolovp

    lolovp Thành viên thân thiết

    Trường:
    河内大学
    CHAP 16

    1 năm trước!
    ......................................

    Lâm chán nản, cậu luôn bực bội vì bị ép phải về VIỆT NAM, học trong một cái trường nội trú mà cậu cho là ngớ ngẩn! Cậu thích Nhật hơn, nơi mà cậu sinh ra!Tại sao cha cậu phải cố gắng tống cậu về đây chứ! Trong khi ngành giáo dục của NHẬT vốn ko thua kém gì VIỆT NAM.

    Đó là lí do cậu luôn muốn trốn tiết, ra rừng cây sau trường để ngủ, chỉ mong là với số lượng trốn tiết như vậy, cậu sẽ bị đuổi học! Nhưng cậu lại thất vọng khi cầm trên tay cái phiếu báo điểm! Điểm số vẫn cao chót vót! C ậu nói sao nhỉ? Đây là một cái trường vớ vẩn mà!


    "Sột soạt!!!" chân cậu lại tìm vào khu rừng đó, chân cậu đi trên những chiếc lá vàng dưới đất tạo nên thứ âm thanh giòn giã!

    LÂM !! cậu nhắm mắt!



    Rồi nhăn mặt! Ko biết ở đâu ra tiếng đàn violon phá giấc ngủ của cậu!

    Nhưng........tiếng đàn khá là hay! Có lẽ cậu ko ngủ được ko phải vì tiếng đàn đó phá đám, mà là vì.........cậu muốn thức để nghe tiếng đàn đó! Cậu sợ khi cậu ngủ, cậu sẽ ko nghe được!!!

    Rồi 1 ngày, 2 ngày..........bây h có lẽ cậu ra khu rừng này ko phải để tìm giấc ngủ nữa mà là được thưởng thức tiếng đàn đó!!!


    Chợt, một ngày cậu ko nghe được tiếng đàn đó nữa!! Cảm giác hụt hẫng dâng lên! Thôi thì trở về với những giấc ngủ vô vị vậy!!!


    "Cứu tôi........có ai..........có ai ko?"

    Là giọng một người con gái! đôi mắt cậu mở ra! nhưng rồi cậu lờ nó đi! Cậu ko phải nghĩa hiệp gì, ko thích nhúng tay vào những việc ko phải của mình!


    "Hức........dì ơi!!! có ai ko...........cứu tôi?"

    Trước mặt cậu là một cô gái, thân hình nhỏ bé! Gương mặt bầu bĩnh dính đầy nước mắt và đất! Đôi mắt đục..............cá lẽ là cô gái này bị mù!!!

    Cậu khẽ đỡ cô gái đó dậy, có vẻ như cô ta vừa bị ngã từ trên đỉnh đồi xuống! đôi chân đầy những vết thương!!!

    "KHOA.............là KHOA phải ko?" cô gái đó sờ soạng gương mặt cậu!

    "không!" cậu trả lời cụt lủn, rồi nhẹ nhàng bế cô gái đó lên!

    "Khoan.làm ơn.......... cây.......cây đàn của tôi! Cậu thấy nó ko? cô gái đó sốt sắng!

    Lâm nhìn quanh thấy một cây đàn violon nằm ở giữa đồi, cậu ngạc nhiên, vậy chủ nhân của tiếng đàn mà cậu nghe những nhày qua là cô gái mù này sao?

    "Thấy!" cậu vẫn ko nói j nhiều!

    "Làm ơn! có thể lượm giùm tôi được ko! cây đàn đó rất quan trọng với tôi!!!" cô gái đó ko còn khóc, vừa nói vừa nở nụ cười tươi! Những bông hoa trên đồi có lẽ cũng phải ghen tị bởi nụ cười đó!

    Lâm ko hiểu sao lại đỏ mặt, quên rằng cô gái trước mặt mình ko thấy gì, quay mặt đi chỗ khác mong che được gương mặt đang đỏ ửng đấy!

    Khi lên đến đỉnh đồi cậu nhẹ nhàng đặt cô gái ấy lên cỏ, xong quay xuống lượm cây đàn!


    Đến lúc quay lên thì liền thấy một người đang đứng cạnh cô gái ấy!

    ..................................................

    " Là KHOA à?" nó hỏi

    "Đúng!" LÂM trả lời với giọng buồn!

    "Hắn là đại ka mà vẫn quan tâm người khác vậy sao?" nó thắc mắc

    "Không, lúc đó hắn chưa là j cả!" Lâm nói khiến nó ngạc nhiên
    ................................................

    Từ lúc đó, LÂM, KHOA và cô gái đó-DIỆP trở thành bạn thân!

    Diệp mồ côi từ nhỏ được gia đình giàu có nhận nuôi, nhưng sau đó họ bị tai nạn!!

    Họ mất để lại cho cô con gái nuôi một tài sản kếch xù! nhưng đối với đôi mắt ko nhìn thấy j thì cô ấy sao có thể quản kí được cái tài sản đó chứ?

    Rồi số tài sản đó bị những kẻ tham lam trong dòng họ cuỗm mất! Đến khi bên cạnh cô chỉ còn dì MARY, người đã làm quản lí cho gia đình cô nhiều năm!

    Dì MARY dẫn Diệp về nhà mình, ngôi nhà khá gần đồi!

    Chiều chiều, dì MARY hay dẫn DIỆP lên đỉnh đồi để hóng gió! Nhưng cô lại có sở thích chơi violon! Vì vậy mà chiều nào cũng có tiếng đàn theo gió bay tới chỗ LÂM!!


    Một chiều LÂM ngồi đó để nghe DIỆP chơi violon!!!

    Chợt!!! tiếng đàn buồn dừng lại!

    "KHOA ko tới đây được à?" DIỆP với giọng buồn hỏi LÂM!

    "Không!"

    "Cậu ấy......dạo này........hình như đi đánh nhau thì phải!!!" DIỆP ngồi xuống, LÂM thấy vậy khẽ đi tới đỡ DIỆP!

    Chuyện KHOA đang tranh chức đại ka trong trường, ai cũng biết! nhưng cậu lại ko muốn DIỆP biết! Cậu sợ DIỆP lo lắng!

    "Sao cậu...........quen được KHOA?" cậu lấy thắc mắc bao lâu nay ra hỏi DIỆP!

    "Tụi mình quen biết từ lúc mình được nhận nuôi! Có vẻ như gia đình KHOA với gia đình mình rất thân thiết! Cậu biết ko? Mình biết chơi violon cũng là vì KHOA! cả cây đàn này chính là cậu ấy tặng mình! Rồi đến khi cha mẹ DIỆP mất! Nhiều người đã quay lưng lại với mình! Nhưng cậu ấy lại ko như vậy!!! Cậu ấy chuyển vào trường này vì biết mình sống gần đây, cậu ấy nói như vậy sẽ dễ dàng giúp đỡ mình hơn! Nhưng........dạo này có vẻ cậu ấy ít đến! Mình cũng ko biết tại sao?" DIỆP nói với giọng buồn bã!

    "LÂM à!" chợt DIỆP mò mẫm bàn tay LÂM!

    "Cậu.........giúp mình được ko? Nếu trong trường, KHOA gặp khó khăn gì, giúp đỡ cậu ấy giùm mình! Được ko?" DIỆP nói với giọng thành khẩn!

    LÂM mím chặt môi! buồn cười! Nói như vậy..........chẳng lẽ.........DIỆP thích KHOA sao? Trái tim cậu như bị một con hổ vò xé!!! Không! cậu ko muốn hứa! Tại sao phải giúp tình địch của mình chứ? Nhưng......................

    "Ừm!!!" cậu lại nói khác! Có lẽ...........DIỆP ko yêu cậu! Nhưng cậu sẽ cố gắng giúp cho DIỆP cười nhiều hơn! Đành chôn chặt tình cảm này vậy!!!


    Bạn mới đọc xong nhớ thanks cho lolo mí nhaz:KSV@03:



    Yun_hee_mi, nhoz_acma, yumy_00017 thành viên khác thích điều này.
  5. lolovp

    lolovp Thành viên thân thiết

    Trường:
    河内大学
    CHAP 17

    "Này, cậu quan tâm DIỆP 1 chút đi!" LÂM nắm lấy tay KHOA hét lớn, giọng pha chút giận dữ, vì hắn mà DIỆP lo lắng, vì hắn mà nụ cười trên môi DIỆP ít dần!

    KHOA đang vội đi đánh nhau, hắn gần lấy được cái chức đại ka, chỉ cần vài vụ đánh nhau nữa là hắn trở thành đại ka rồi!

    "Cậu buông ra đi!" KHOA hất tay LÂM.

    LÂM chạy tới chặn đường hắn!

    "1 lần thôi, mau tới đó đi, DIỆP đang đợi cậu, chỉ cần một câu hỏi thăm thôi là DIỆP cũng vui rồi! xin cậu đó!!!" LÂM hạ mình van xin hắn! Lần đầu tiên cậu phải van xin như vậy! Cả việc cha cậu gửi cậu về VIỆT NAM cậu cũng chẳng một lần van xin để về lại NHẬT! Vì người con gái cậu yêu, cậu chấp nhận làm tất cả, kể cả việc đối với cậu là xấu hổ này!!

    KHOA quay mặt đi chỗ khác, thở dài! mong là lấy lại được bình tĩnh! Cậu nhìn thẳng vào mắt LÂM " Cậu thay mình chăm sóc DIỆP được ko? Hỏi thăm cô ấy giùm mình! Chỉ hôm nay thôi, mình sắp đạt được ước mơ rồi! Giúp mình đi!!!" KHOA nhíu mày, nói chân thành!

    Lâm suy nghĩ một hồi nhưng cậu vẫn ko tránh ra, mà lại cương quyết hơn!

    "Không được! Cậu cũng hãy bỏ cái chức đại ka đó đi, việc ddos rất nguy hiểm! nếu cậu bị gì thì........người lo nhất là DIỆP thôi!!" LÂM nói, tim có chút đau đớn! Tại sao cậu phải làm vậy chứ? Nếu.........nếu hắn bị gì thì chẳng phải cậu có thể dễ dàng thay thế hắn! Sao cậu ko nghĩ vậy chứ? Cậu ko biết! Cậu chỉ biết rằng mình sẽ làm tất cả vì DIỆP !!! Dù người cô chọn ko phải là cậu!!!

    KHOA gần như mất kiên nhẫn, gằn giọng " Cậu tránh ra đi , tôi bận lắm!!!"

    "Không, mau tới đó đi!" LÂM vẫn cương quyết

    "Tôi gấp lắm, mai tôi tới!" nói rồi KHOA lách người rồi nhanh chóng chạy mất dạng!

    LÂM đứng đó, đơ mấy giây! Ngày mai, mong là hắn giữ lời!


    " KHOA lại ko tới à?" DIỆP nói tâm trạng buồn bã

    "Ừm, nhưng ngày mai là cậu ấy tới rồi, cậu đừng lo nữa, chỉ là................KHOA có chút việc bận thôi!" LÂM nói

    DIỆP chu môi đáng yêu, nghiêng đầu qua,hướng gương mặt xinh xắn của mình về phía giọng nói của LÂM!

    "Hì, vậy thì được! LÂM này, giúp mình được ko?"

    LÂM nhíu mày " việc gì?"

    DIỆP đan mấy ngón tay vào nhau, e thẹn!

    "Ừm! mình....mình sống ở đây, nhưng ko lần nào được đi dạo quanh đây! Dì MARY bảo rất nguy hiểm! Nhưng mình tin cậu mà! Cậu giúp mình đi nhaz!!! làm mắt cho mình nhaz!!!" DIỆP nói với giọng hớn hở cứ như là LÂM đã đồng ý!

    LÂM cười dịu dàng nhìn DIỆP ! cuối cùng cô ấy cũng cười! Điều đó là tái tim cậu ấm áp hẳn lên!

    "Ok! mình đi!!" nói rồi LÂM đỡ DIỆP đứng dậy, rồi đi ra ngoài!
    ............................................

    Kể tới đây, LÂM thấy đắng nghẹn cổ họng!

    " tôi ko ngờ đó là ngày cuối cùng tôi được ở bên DIỆP!"

    Nó như hiểu được, nhìn LÂM với đôi mắt an ủi!!

    LÂM nắm chặt tay, cố gắng hoàn thành câu chuyện.
    ...............................................

    "Cố lên!!! Mày sắp làm được rồi!!!"


    Đang đi trên đường, chợt LÂM nghe giọng nói hơi quen quen! Đi tới ngã quẹo, cậu thấy DUY người bạn thân của KHOA trong trường, DUY ở đây, vậy........hắn cũng đang ở đây sao? Ko được, phải dẫn DIỆP ra khỏi đây thôi! Nghĩ vậy LÂM nắm tay DIỆP đi ngược lại!!!

    " Này, cậu đi nhầm đường à! hình như tụi mình đang đi ngược lại đó!" DIỆP liền hỏi

    "À ko, mình đi mua kẹo ăn đi!" LÂM lúng túng

    DIỆP liền phì cười

    "Cậu thích ăn........."

    " Ừm!!! chỉ còn vụ này nữa thôi là được!"

    DIỆP chưa nói hết lời thì giọng nói một thằng con trai chen vào.....Nhưng! DIỆP nhận ra giọng nói này! Chỉ có giọng nói này mới khiến tim cô đập nhanh như vậy!

    "KHOA..........là KHOA đúng ko LÂM?" DIỆP mừng rỡ, chư nghe LÂM nói, đã chạy theo giọng nói đó!

    Khi tới ngã rẽ, cũng là lúc KHOA và DUY lên xe chạy!

    Giọng nói xa dần, DIỆP chạy nhanh hơn, ko biết rằng mình đang chạy giữa lộ!


    LÂM hốt hoảng chạy theo!

    "DIỆP.....đứng lại đi......DIỆP!!!" Cậu vừa chạy vừa gọi theo!

    Chiếc xe máy trở KHOA xa dần, DIỆP kiệt sức ngừng chạy, nhồi thụp xuống!

    LÂM thấy vậy, yên tâm phần nào, đang đi ra dẫn DIỆP vào thì..........




    Một chiếc xe tải lao tới



    LÂM chạy ra




    Một tiếng đụng lớn


    .........................................

    LÂM chỉ tay lên trán, nơi có vết sẹo lớn!

    "Tôi.......tôi đã ko kịp............bảo vệ cô ấy!!!" rồi cậu chua xót nhìn ngôi mộ! Rồi cậu cười! Nhưng nụ cười đó như chất chứa nỗi buồn!

    Nó ko biết nói gì ngoài việc ngồi nghe câu chuyện buồn đó!

    Đến ngày hôm sau tên đó mới biết DIỆP mất! ha ha! tên đó.........ko hề biết mình đã làm gì! Vẫn khóc lóc thương tiếc! ha ha! giả tạo giả tạo!!! hắn là đồ sát nhân! Đáng lẽ buổi tang đó tôi phải chặn hắn lại, ko cho hắn dự! Chết tiệt!!!" LÂM nói với giọng bực bội!

    "Tới h hắn vẫn nghĩ DIỆP bị tai nạn mà mất! Hắn vẫn ko hiểu tại sao tôi lại đối đầu với hắn!"

    "Cậu ko nói cho hắn biết sao?" nó thắc mắc

    "Hừ, nói chuyện với hắn sao? Hắn ko xứng!" LÂM gằn giọng khiến nó bất giác sợ hãi!!!


    yumy_000, Jollylovemoon, petam9 thành viên khác thích điều này.
  6. jolly

    jolly Thành viên mới

    e doc doan nay rui. E thanks rui do c post tiep di rui e lai len thanks tiep nha:KSV@03::KSV@03::KSV@02:
    Jollylovemoon, petam, nhox911 thành viên khác thích điều này.
  7. lolovp

    lolovp Thành viên thân thiết

    Trường:
    河内大学
    CHAP 18

    Câu chuyện kết thúc, 2 người vẫn ngồi đó! Nó ko biết là đã ngồi vậy bao lâu! Chỉ biết là đã ngồi vậy rất lâu rồi! LÂM trầm ngâm,cúi đầu xuống nghĩ ngợi j đó! Nó thì cũng im lặng, nó biết im lặng lúc này là tốt nhất! LÂM đang đầy tâm trạng, ko nên phá vỡ điều đó! Gió cứ thổi, những lá cây màu vàng rụng theo gió. Lâu lâu nó tinh nghịch lấy tay ra chụp lấy những chiếc lá đang lơ lửng! Nhưng ko hề dịch chuyển! Nó lấy lá khô xếp chồng lên nhau, đến cái thứ 7 thì LÂM lên tiếng!!!

    "Tại sao cô lại giả trai vào đây?"

    Nó giật mình chụp hụt chiếc lá thứ 8! nó quay lại nhìn LÂM, cười mỉm, xong cũng ôm gối, nói!!!

    "Cậu biết HUY chứ?"

    "Người mà hay bị bọn của KHOA bắt nạt" LÂM nhíu mày!

    "Ừm!!!" nó gật đầu, rồi ngước mắt lên trời!!!

    "Đó là em song sinh với tôi!" nó nhắm mắt lại "Tôi kể lại cho cậu nghe một câu chuyện nhaz!!!" nó chậm rãi! LÂM im lặng, nó tiếp tục!

    "Có 2 chị em song sinh một trai một gái! Chỉ mới 3 tháng tuổi, bị bỏ rơi trước một cô nhi viện! Không biết người đặt 2 đứa bé đó là ai! Nhưng có lẽ đó là một người vô tâm! Bởi người đó vô tình đặt chúng dưới một trận mưa lớn! Hì !! Chắc người đó muốn giết những đứa trẻ đó, nhưng ko nỡ ra tay, nên tính mượn mưa để làm những đứa bé đó chết!!" Nó cười cay đắng, giọng nói đầy thù hận!

    "Nhưng trời cho cặp song sinh đó sống, tuy nhiên, vì người chị được đặt ở phía trong, nên ko bị dính mưa nhiều, còn người em trai bị đặt ở ngoài, tưởng chừng đã phải chết vì lạnh! Nhưng ko, cậu bé đó vẫn còn sống cho tới bi h! Chỉ có điều trận mưa định mệnh đó đã cướp đi sức khẻo của cậu! Làm cậu luôn sống trong bệnh tật và yếu đuối!!!" Nó dừng lại, đôi mắt đanh lại, nhìn vô định về phía trước!

    "Cậu hiểu rồi chứ? Tôi phải bảo vệ em tôi, tôi ko cho phép ai đụng vào nó nữa, nó là người thân duy nhất của tôi! Tôi ko cho bất kì ai làm hại nó! Ông trời cũng ko được cướp nó từ tay tôi! Tôi sinh ra là để bảo vệ nó! Cậu hiểu ko hả?" Nó nói rõ từng từ, dứt khoát! Giống như đang cảnh cáo cả LÂM cũng ko được đụng đến em nó!

    LÂM dựa lưng vào gốc cây! Nhắm mắt, gió cứ khẽ vuốt gương mặt cậu! Nó định thần lại, khẽ nhìn LÂM! Mỗi lần nhắc đến quá khứ là nó lại xúc động mạnh như vậy!

    Cả 2 lại tiếp tục rơi vào ko gian tĩnh lặng! Nó nhẹ nhàng lướt tay trên thảm cỏ xanh ngắt một hồi! Nó nhìn trời, thấy màu nắng đã chuyển sang sắc cam, gió cũng bắt đầu thổi nhiều hơn!!!

    "Này! Chúng ta về trường đi!!! Tui lạnh!!!" nó khẽ lay LÂM!

    LÂM mở mắt, nhìn nó, chợt cậu đặt tay lên má nó! Hành động này khiến nó đơ người ra!

    LÂM tiến sát mặt nó, cậu đặt trán cậu lên trán cô!

    "Làm ơn! Một chút thôi! Ngồi yên.......một chút thôi!" LÂM nhíu mày lại khẽ nói!

    Nó cũng ko phản ứng j, cứ tiếp tục ngồi yên! Tại sao tên này lại thích làm vậy với nó nhỉ? Hết làm gối, hết làm người cho hắn kiss, h lại làm j đây? Máy đo thân nhiệt à?

    Lâm từ từ mở mắt, rồi buông nó ra! Cậu đứng dậy, đút 2 tay vào túi quần! Xong thong thả bước đi! Thấy thế nó cũng chạy theo!

    2 người đi để ngôi mộ lại rơi vào sự lạnh lẽo!


    LÂM khẽ mỉm cười! Nó ko biết đâu nhỉ? Tại sao cậu biết nó là con gái ư?


    Vì...............nó rất giống người con gái hắn yêu! Giống lắm! Chỉ cần ngồi bên nó và nhắm mắt cậu cũng có cảm giác là đang ngồi cạnh DIỆP! Chỉ nhiêu đó thôi!! cũng làm cậu vui!!



    Khi ra tới rìa rừng, nó và LÂM chia thành 2 lối!

    Nó mở cửa phòng, căn phòng tối, nó nghĩ chắc KHOA chưa về! Nhưng sau khi với tay bật đèn, nó giật mình khi thấy KHOA ngồi trên giường! 2 tay nắm chặt đặt trên đầu gối, gương mặt đối diện với sàn nhà!

    "ah!!! cậu......cậu về rồi à?" nó ôm ngực lắp bắp nói

    KHOA khẽ gật đầu

    Nó lấy lại nhịp thở, giở giọng trách móc

    "Sao ko mở đèn chư? Làm tui giật cả mình!!!" nó lè lưỡi rồi đến bên tủ đồ!

    Chợt KHOA nắm tay nó lại, ấn nó vào tường!

    "ah!! Đau!! Cậu làm j vậy?" nó nhăn mặt

    KHOA ko nói j, chỉ nhìn nó! Tim hắn lại bắt đầu đập nhanh! Cậu nhớ lại hồi chiều lúc đi khám!

    .........................................

    "Gì? Tôi bình thường?" Hắn ngạc nhiên hỏi bác sĩ!

    " Đúng vậy! Ko có biểu hiện j của bệnh tim cả!" bác sĩ xoay ghế đối diện hắn, chậm rãi nói, trên môi là một nụ cười, chắc có lẽ mừng vì ko có thêm bệnh nhân!

    Hắn gãi đầu lúng túng, mắt gián vào tờ giấy khám!

    "Nhưng.......tim tôi đập rất nhanh!" hắn ngập ngừng

    "Lúc nào cũng vậy à?" bác sĩ nhíu mày, hình như ông đang dần hiểu được chuyện!

    "Ko! chỉ là............" hắn bối rối, ko biết có nên nói hay ko!

    Bác sĩ ngã người ra phía sau, tạo cảm giác thoải mái, tự nhiên! Rồi chậm rãi

    "Cậu cứ nói! Tôi bi h ko có lịch khám!"

    Hắn nhìn bác sĩ, cân nhắc một hồi rồi nói!

    "Thật ra................chỉ đập nhanh khi đứng trước một người con gái!" hắn đỏ mặt

    Miệng bác sĩ khẽ giật một cái như muốn cười! nhưng ông lại bình tĩnh!

    "Vậy chắc cậu thích người đó rồi!" ông nói

    "Tôi biết!" hắn khẳng định, khiến bác sĩ ngạc nhiên

    "Nhưng! kì lạ là........................tôi cũng..........tim tôi cũng đập nhanh khi đứng trước một người nữa" hắn nhăn mặt

    Bác sĩ nhíu mày, 2 người lận à?

    "Kì lạ hơn là..............người đó lại là con trai!!!" hắn khổ sở nói tiếp! Gương mặt nhăn lại đến tội nghiệp!

    Gương mặt bác sĩ thoáng vẻ ngạc nhiên! Ông xoa xoa thái dương, cúi mặt xuống bàn! Cái này ông chưa gặp bao h ! Ông nhìn hắn, ko tin hắn là gay, hắn còn loạn nhịp tim trước con gái mà!Sao lại là gay,ông cố suy nghĩ tìm ra câu trả lời!

    Hắn thì chờ đợi, mong người đàn ông trước mặt có câu trả lời!

    Một hồi lâu, ông ngước mặt lên nhìn hắn rồi cười xòa!

    "Cậu yên tâm đi, chắc là người con trai mà cậu nói đó có đặc điểm j giống người con gái kia! Nên cậu mí có cảm giác giống vậy thôi! yên tâm!"
    .......................................

    Hắn nhìn nó, rồi nhớ lại lời vị bác sĩ! Giống !!! nó giống chỗ nào! Hay là chị em j đó?

    "Này! Cậu...............cậu...." nó khẽ nói, nhưng liền bị hắn chặn lại

    "Cậu có quen biết ai tên TRANG THƯ ko?" Hắn đôi mắt nghiêm nghị nhìn nó

    "KO!!!" nó dứt khoát

    *Thôi chết! có khi nào hắn phát hiện ra j ko?* nó mím môi

    Hắn như rơi vào vô vọng! giống j chứ! riên việc con trai, con gái là đã khác một trời một vực rồi!

    Hắn tiếp tục nhìn nó! Chợt..hắn thấy.........mắt, mũi, miệng! kì lạ! sao na ná giống TRANG THƯ?

    Hắn mím chặt môi! Hắn........có nên hỏi câu này ko? nhưng..........chẳng phải hắn biết câu trả lời rồi hay sao? Nên hỏi hay ko?

    Nó thì bị hắn nhìn chằm chằm với khoảng cách khá là " thân mật"! Hắn phát hiện nó là con gái rồi sao?

    Nó khó chịu cộng với sự sợ hãi liền quạo lên

    "Này! cậu điên hả! sao lại......"

    "Cậu là con gái à?" Hắn chặn nó lại, lấy hết can đảm hỏi!


    Bạn mới đọc xong thanks cho lolo mí nhaz:KSV@03:
  8. LeNgocHoangAnh

    LeNgocHoangAnh Thành viên mới

    Trường:
    THPT Ngô Thì Nhậm
    hihi truyện này hay quá:KSV@09::KSV@09:
  9. LeNgocHoangAnh

    LeNgocHoangAnh Thành viên mới

    Trường:
    THPT Ngô Thì Nhậm
    :ksv@01::ksv@18::ksv@12:
  10. LeNgocHoangAnh

    LeNgocHoangAnh Thành viên mới

    Trường:
    THPT Ngô Thì Nhậm
    :KSV@01:
Có thể bạn quan tâm?
  1. ke.khung
    Trả lời:
    63
    Lượt xem:
    2.897
  2. nguyenthuandhxd
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    127
  3. falllovely
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    108
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

0 thành viên và 0 bạn khác đang theo dõi chủ đề này

Đổi