Chia sẻ những gì bạn biết & Học hỏi những gì bạn muốn !

  1. rio_sp killer

    Bài viết: 14.722
    Lượt thích: 7.405
    Kinh nghiệm: 113
    Trường:
    đh quy nhơn

    Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi – Cửu Bả Đao

    [​IMG]
    Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi Tác giả: Cửu Bả ĐaoThể loại: Ngôn tình hiện đại, nhẹ nhàng, OEĐộ dài: 1 tập – 26 chương
    (bản xuất bản)♡ Giới thiệu ♡
    Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi…Rất nhiều cậu trai để ý Thẩm Giai Nghi.Tạ Minh Hòa hiểu biết, có thể nói với cô từ chuyện xe hơi sang chuyện máy tính, rồi lại sang chuyện phong tục tập quán.Tạ Mạnh Học học giỏi, hay làm thơ vớ vẩn tặng Giai Nghi.Liêu Anh Hoằng vui vẻ, giỏi kể chuyện cười.Trương Gia Huấn tính tình quai quái, rất hay điện thoại đến cà kê dê ngỗng với cô.Kha Cảnh Đằng sôi nổi nghịch ngợm, luôn làm Giai Nghi bất ngờ.Bắt đầu cuộc chạy đua âm thầm có, công khai có, để giành được thiện cảm của cô bạn xinh xắn học giỏi nhất trường.Dù ai thắng, ai thua, ai thành công, ai thất bại, ai bỏ cuộc, ai ù nhầm, thì cô bé Thẩm Giai Nghi cũng đã trở thành hiện thân đẹp đẽ nhất của một thời niên thiếu trẻ trung sôi nổi trong họ.Nên, “hãy cứ để mình tiếp tục thích cậu.”
    “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” là câu chuyện về nhóm bạn thân gồm Kha Cảnh Đằng, Lão Tào, Bột Khởi, Cai Biên và A Hòa, cả năm người cùng thích cô bạn Thẩm Giai Nghi xinh xắn và học giỏi nhất lớp. Một ngày nọ, Kha Cảnh Đằng – học sinh cá biệt của lớp vì quá quậy phá nên bị thầy giáo phạt, xếp lên ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi để cô giám sát. Một hôm, Cảnh Đằng chịu phạt thay cho Giai Nghi và từ đó, cô nữ sinh ưu tú bắt đầu giúp đỡ chàng nam sinh cá biệt học hành tử tế hơn.Từ những buổi học chung, những cảm xúc kỳ lạ giữa Giai Nghi và Cảnh Đằng bắt đầu nảy nở. Thành tích học tập của Kha Cảnh Đằng ngày một tăng lên, và cùng lúc ấy, tình cảm mà cậu dành cho Giai Nghi cũng ngày một lớn dần. Cậu quyết tâm theo đuổi cô, nhưng đáng tiếc, người con gái như Thẩm Giai Nghi chỉ muốn tập trung hoàn toàn cho việc học tập mà không muốn đoái hoài tới bất cứ chuyện gì, mặc dù giờ đây, cảm nhận của cô về Kha Cảnh Đằng đã có cả những rung động rất khác…Cùng với Kha Cảnh Đằng, những cậu bạn còn lại cũng dùng mọi cách để chạm tới trái tim “nữ thần” xinh đẹp. Với những trò nghịch ngợm của học sinh, những mưu kế để “cưa đổ” cô gái mà tất cả mọi người trong lớp yêu mến, những năm tháng học sinh đầy thơ mộng và lãng mạn của họ cứ thế trôi qua, để lại dư vị ngọt ngào và những âm hưởng dịu dàng vang mãi trên từng trang sách.“Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” của Cửu Bả Đao đã được dựng thành phim vào tháng 6 năm 2011 với tựa tiếng Anh “You are the apple of my eye”, được nhiều người yêu thích và đã ghi đậm dấu ấn trong tim những khán giả trẻ trên khắp thế giới. Sau 73 ngày công chiếu, bộ phim phá vỡ kỷ lục phòng vé và trở thành phim Trung Quốc có doanh thu cao nhất trong lịch sử Hong Kong.Cuốn sách không chỉ kể lại câu chuyện của một nhóm bạn thời học sinh, mà còn tái hiện lại cả tuổi thanh xuân đã qua với những rung động đầu đời hồn nhiên, trong trẻo của những tháng năm học trò vui tươi sống động. Trong những trang sách ấy, dù không phải câu chuyện của chính mình, nhưng ta lại có thể thấy chính mình trong đó…

    Chia sẻ cùng bạn bè

    devil_badboy thích điều này.
  2. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    Trích đoạn1.Nhiều năm sau, A Hòa ngồi đối diện tôi trong quán trà bên cạnh Ủy ban huyện Chương Hoá, nghe tôi kể lại những chuyện đã qua.“Kha Đằng, nếu từ hồi đó cậu đã rất yêu Thẩm Giai Nghi rồi, tại sao vẫn còn yêu cả Lý Tiểu Hoa nữa?” A Hòa tỏ ra không đồng tình với tôi, có thể nói cậu ta là một kẻ theo trào lưu chính thống trong tình yêu.“Thế thì có vấn đề gì? Một lúc yêu hai cô gái có gì lạ đâu chứ? Nhiều đứa con gái cũng thường vừa yêu Lưu Đức Hoa vừa yêu Trương Học Hữu mà!” Tôi thành thật trả lời, giọng tỉnh khô.Tránh né tình cảm mới là chuyện bất bình thường nhất.Nếu ở tận sâu nơi đáy lòng, không thể cảm nhận được linh hồn mình hướng về đâu, tình cảm mới gọi là tàn khuyết.[…]“Ở đâu ra cái kiểu ấy chứ? Có ai giống cậu đâu?” A Hòa dở khóc dở cười.“Tớ có thể làm được gì chứ, yêu thì tức là yêu thôi.” Tôi nhìn đám bọt nổi trong cốc trà sữa.Đúng thế, yêu thì tức là yêu thôi…2.Thằng Hứa Bác Thuần này đầu rất to, phía sau bẹt dí, điểm đặc sắc của nó chính là nói năng lắp ba lắp bắp, thiên phú bi thảm của nó chính là kể bất cứ câu chuyện cười nào cũng thành ra nhạt thếch. Nó là một trong mấy người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, trong đám này cũng chỉ có mình nó là chưa từng yêu Thẩm Giai Nghi, vì vậy Hứa Bác Thuần liền trở thành thằng bạn nối khố chuyện gì cũng có thể nói được của tôi. Hồi lớp Chín, tôi thích Lý Tiểu Hoa, còn Hứa Bác Thuần thích Lý Hiểu Thanh, sau khi thổ lộ bí mật tình yêu cho nhau nghe, quan hệ đồng minh của chúng tôi lại càng thêm chặt chẽ.Nhiều năm sau, tôi mới nhận thức được một cách sâu sắc, liên minh của hai thằng ngốc, ngoại trừ việc củng cố thêm tình bạn, thì có thể nói là hoàn toàn không có một tẹo ý nghĩa nào trong việc tác chiến yêu đương…
    devil_badboy thích điều này.
  3. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    ♡ Lời tựa 1: Tài kể chuyện ♡
    Tác giả: Phương Văn Sơn[1]

    [1] Nhạc sĩ nổi tiếng Đài Loan, đã sáng tác rất nhiều ca khúc, ca từ thấm đẫm chất thơ.


    Tôi chỉ có thể nói, trong một số lĩnh vực quả có thứ gọi là “thiên phú”.

    “Vậy là tôi bắt đầu nói chuyện với bức tường, cứ lấy bút bi nguệch ngoạc những lời nhắn trên đó, một mình bàn thảo về nội dung truyện tranh dài kỳ với bức tường rất nghĩa khí nhưng lại trầm lặng ấy, đôi lúc còn cố ý vặn to volume, để mọi người biết mặc dù rơi vào cảnh ngộ trái ngang, tôi đây vẫn không ngừng chiến đấu.”

    Chỉ mấy dòng đơn giản như thể đã đủ miêu tả một cách sinh động và tinh tế tính cách lãng đãng, phàm chuyện gì cũng không theo quy củ của nhân vật chính. Từ ngữ của Cửu Bả Đao khiến người ta thích thú đọc tiếp như vậy đấy. Cùng là thám hiểm thế giới câu chữ, nhưng trên con đường nhỏ dẫn vào tiểu thuyết của mình, Cửu Bả Đao lại trồng những loài thực vật họ dương xỉ chẳng đâu khác có.

    Lý An đã từng bỏ qua tác phẩm của võ lâm bắc đẩu Kim Dung, đi chọn Ngọa hổ tàng long của Vương Độ Lư để làm phim, rồi nhờ nó mà giành hẳn tượng vàng Oscar cho phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc nhất ở lễ trao giải lần thứ 73, điều này khác nào một cái tát tai nhắc nhở chúng ta rằng: năng lực kể chuyện quan trọng hơn nhiều so với bản thân câu chuyện. Nếu Lý An là người giỏi dùng sức hấp dẫn của hình ảnh để kể chuyện, thì Cửu Bả Đao chính là người thành thạo việc tung hứng con chữ trên tay, biết vận dụng sức hấp dẫn của câu chữ một cách tài tình.

    Viết văn không khó, khó ở chỗ tìm kiếm chủ đề của câu chuyện. Cấu tứ nên chủ đề câu chuyện kỳ thực cũng không khó, khó ở chỗ thủ pháp kể chuyện của tác giả có điểm gì đặc biệt, cũng tức là cách truyền tải có gì độc đáo hay không. Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi là một câu chuyện hết sức bình thường về thời trẻ trâu rồ dại, bất cứ ai cũng đều sở hữu những trải nghiệm như thế trong đời, nhưng Cửu Bả Đao lại có khả năng khiến chúng ta bỏ tiền ra mua những trải nghiệm trong đời anh, năng lực kể chuyện đặc biệt này, vì tạm thời chưa nghĩ ra tính từ nào chí lý và thích hợp hơn, chúng ta cứ gọi nó là “thiên phú” đi vậy.
    devil_badboy thích điều này.
  4. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    ♡ Lời tựa 1: Mời các bạn đi cùng tôi vào thế giới của Cửu Bả Đao ♡

    Tác giả: Lý Uy[1]

    [1] Một nam diễn viên nổi tiếng của Đài Loan.


    Tôi biết đến Cửu Bả Đao là do một nữ diễn viên nổi tiếng nhiệt liệt giới thiệu. Còn nhớ khi nói về anh, cô thuộc làu làu các tác phẩm như thể đang đếm đồ quý trong nhà, giới thiệu hết sức tỉ mỉ không bỏ sót thứ gì. Nhìn cô nói thao thao bất tuyệt, vẻ mặt y như fan cuồng lúc bày tỏ sự sùng bái và yêu thích với thần tượng, tôi thầm nghĩ: có nhân vật lợi hại bậc này sao mình không hề hay biết nhỉ! Trước sự cưỡng ép, uy hiếp kèm theo dụ dỗ của cô, tôi đọc Cửu Bả Đao lần đầu tiên trong đời: cuốn Truyền kỳ về kẻ đòi mạng. Còn nhớ hồi ấy, từ chỗ chẳng mấy hứng thú, tôi biến thành kẻ hễ rảnh rỗi ở phim trường là ôm sách của anh chui vào một góc cắm cúi đọc. Tuy thỉnh thoảng lại bị nữ diễn viên kia trêu chọc, tôi vẫn sẵn lòng bước vào thế giới câu chữ của anh. Bấy giờ, tôi đã bị thu hút vì không gian mới mẻ cùng nhiệt huyết nam nhi bừng bừng, cũng như kinh ngạc trước khí độ tôn sư kiểu Nghê Khuông thấp thoáng trong truyện. Về sau đọc Khách trọ nhà dưới, một tác phẩm khác của Cửu Bả Đao, thuộc thể loại kinh dị giật gân, tôi lại càng thêm kinh ngạc, sao một tác giả có thể tạo ra hai tác phẩm thể loại hoàn toàn khác nhau, đồng thời đều hấp dẫn người đọc đến thế. Vì vậy, trong tôi liền này sinh một cảm giác yêu thích khó tả cùng sự kỳ vọng rất cao với con người này.

    Không ngờ lại có cơ hội viết lời giới thiệu cho cuốn sách chưa ra mắt, quan trọng hơn là có thể đọc tác phẩm mới nhất của anh trước mọi người. (Đó là một niềm tự hào tương tự hổi trung học, khi mọi người đang đợi đọc “Tập san thiếu niên[2]” số mới nhất thì tôi đã được đọc trước rồi ấy.) Cảm giác hưng phấn này thực khó diễn tả thành lời. Vì tôi có thể khoe khoang với nữ diễn viên nổi tiếng kia rằng, mình đã được đắm chìm trong thế giới văn chương của Cửu Bả Đao sớm hơn tất cả mọi người, thật đúng là đẹp cả trong lẫn ngoài. Nhất định tôi sẽ ra sức giới thiệu cuốn sách mới của anh: Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi. Đối với tôi, đây lại là một phong cách hoàn toàn khác biệt, ngập tràn sức hấp dẫn vô song của tuổi trẻ. Đặc biệt nhất, anh dùng câu chuyện của chính mình làm bối cảnh, tái hiện từng chút một quá trình trưởng thành của mình. Độc giả cũng như được cùng anh trở lại khoảng thời gian tươi đẹp mà mỗi người đều từng trải nghiệm, lúc cười đùa ầm ĩ, lúc lại trầm lắng thương cảm. Tình yêu đúng là mạch nguồn, cũng là phần xúc động nhất của cuốn sách này. Tôi không muốn nói nhiều thêm nữa, vì ngôn từ của tôi đâu phải phần quan trọng nhất, có giới thiệu thế nào cũng chẳng đặc sắc và cảm động bằng các bạn trực tiếp bước chân vào thế giới câu chữ của Cửu Bả Đao. Dạo xưa, tôi được bạn bè giới thiệu về nhà văn này. Bây giờ, đến lượt tôi giới thiệu Cửu Bả Đao với các bạn. Cuối cùng, mừng các bạn đi cùng tôi vào thế giới của Cửu Bả Đao.

    [2] Tập san truyện Manga không có bản quyền được xuất bản ở Đài Loan vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước, từng lập kỷ lục phát hành 230.000 bản một số, đứng hạng nhất trong lịch sử xuất bản truyện tranh ở Đài Loan.
    devil_badboy thích điều này.
  5. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    ♡ Lời tựa 1: Thành phố bị vây trong mưa ♡


    Tác giả: Ngô Thanh Phong (Sodagreen[1])

    [1] Ca sĩ chính trong ban nhạc Sodagreen, một ban nhạc Indie nổi tiếng ở Đài Loan.


    Hôm ấy, trên đường đến Đài Đông, tôi bắt đầu đọc một câu chuyện. Đã lâu lắm lâu lắm rồi tôi không rời khỏi Đài Bắc mà không phải vì công việc hay biểu diễn; cũng lâu lắm lâu lắm rồi, tôi không thầm chờ mong, chờ mong trời đổ xuống một cơn mưa.

    Bởi vì tôi ghét trời mưa.

    Hôm ấy, cả Đài Bắc và Đài Đông cùng đổ mưa, đã lâu rồi không có một trận mưa. Tôi đến viện an dưỡng ở Đài Đông thăm bà nội, đã lâu rồi không gặp bà, thậm chí cả bố tôi và cháu gái cùng đi với tôi chuyến này, cũng lâu lắm rồi tôi mới gặp bọn họ.

    Đối với tôi, cái danh từ “viện an dưỡng” nghe chẳng hề thân thiết, tôi luôn có cảm giác nơi ấy giống như cái bệnh viện vậy. Tôi ngồi trên máy bay, vừa đọc câu chuyện của Cửu Bả Đao vừa lo lắng, chống cự lại những tình cảnh định trước.

    Thế nhưng, câu chuyện cứ thế diễn ra trong mắt tôi.

    Xuống máy bay, bố tôi còn đang mặc cả với tài xế, tôi đã ngồi lên xe tắc xi. Cả người đờ đẫn, khe thông gió trên cửa sổ xe có mùi cứt trâu xộc vào, tôi nhìn cây cối và mặt đường trải nhựa lướt qua, cảm thấy dường như không phân biệt được hiện thực và mộng ảo. Lắm lúc tôi hoài nghi, chẳng lẽ đối với những người khác: hiện tại, mộng ảo và hồi ức dễ dàng phân biệt thành ba thứ khác nhau vậy sao? Những cảnh vật trước sau đang di chuyển với tốc độ khác nhau bên ngoài cửa xe, làm tôi nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy qua màn nước mắt khi chạy trên đường Nhân Ái giữa khuya nọ. Ngồi trong viện an dưỡng ở Đài Đông, tôi nhớ đến dáng hình bà nội khi chống gậy hái hoa quả trên núi Lê, cũng nhớ đến mẹ đang khóc lóc, nhưng tôi không phân biệt được, cảnh tượng mà tôi đang nghĩ đến ấy là xuất hiện trong mộng cảnh hay đã thực sự diễn ra. Phía sau viện an dưỡng có một con đường nhỏ, hình như tôi đã chơi đuổi bắt với đám bạn tiểu học ở đấy, chớp mắt một cái, đó chỉ còn là hồi ức của mười mấy năm trước ùa ra khuấy động. Cháu gái học mẫu giáo lớn, mỗi lần nhìn tôi với ánh mắt pha chút xấu hổ như nhìn trộm, kèm theo cả sự giận dỗi lúc lườm nguýt ai, thi thoảng lại khiến tôi giật mình sợ hãi, từ ngăn kéo của ký ức bay ra một bức thư tình, vì đám bạn học vô duyên hoặc trêu cợt hoặc quấy rối, tôi thẹn quá thành giận mà chưa bao giờ gửi đến tay cô bé ấy. Mọi thứ chạy qua chạy lại khiến tôi hỗn loạn, nhưng lúc này, tôi gửi mình vào một câu chuyện. Một-câu-chuyện.

    Vậy là, ngoài hiện tại, mộng và hồi ức, giờ lại thêm một thứ nữa khiến tôi thêm rối trí: câu chuyện, một câu chuyện thực.

    Trong câu chuyện của Cửu Bả Đao, tôi thường không để ý đến người xung quanh, chỉ gật gù một mình, kèm theo những từ “ừm ừm” tán đồng; có lúc cười phá lên, trở về hiện thực từ ánh mắt của những người xung quanh, rồi ngượng ngùng che miệng; đa số thời gian, trong óc tôi xẹt qua vô số cảnh tượng, lại sắp không phân biệt được cuộc sống chân thực và câu chuyện nữa rồi.

    Chẳng hạn, nhân vật chính Kha Cảnh Đằng đã viết về cuộc sống của học sinh cấp III sau kỳ thi xét tuyển đại học như thế này:

    “Ban ngày, ở lớp học, tôi bắt đầu làm một số việc quái đản, như là trồng hoa trong ngăn kéo bàn, xé vụn bài thi ra làm bông tuyết tung tóe lên đầu lũ bạn học. Ngoài ra, tôi còn tìm người đánh cầu lông với mình ngoài hành lang cho đổ tí mồ hôi khi không còn áp lực thi cử.”

    Một số đoạn khiến tôi phát hiện có một số trò dở hơi mình từng làm, thì ra lại là hành vi có thể bắt gặp ở phần đông mọi người, giống như cảnh nhân vật chính chia sẻ với mặt trăng cảm tưởng của mình khi dốc hết tâm trí đeo đuổi con gái:

    “Bỏ xừ, có phải mình gian trá quá không?” Tôi nhìn mặt trăng.

    “Không đâu, cậu chỉ cực kỳ gian trá thôi.” Mặt trăng nói.

    “Cũng thường thôi mà.” Tôi giơ ngón tay lên nhiều.

    Thì ra không chỉ có mình tôi nói chuyện với mặt trăng, vả lại, không ai bảo ai mà mặt trăng của chúng tôi đều trả lời.

    Trong câu chuyện ấy, những nhân vật tựa hồ như đang mồm năm miệng mười xung quanh tôi. Thẩm Giai Nghi cầm bút bi chọc vào lưng Kha Cảnh Đằng, hình như ngồi ở dãy bên cạnh tôi; Lý Tiểu Hoa về sau chẳng hiểu sao lại đổi tên, biến thành người xa lạ, dường như tôi chỉ cần nhìn ra cửa sổ là có thể trông thấy cô; A Hòa, Liêu Anh Hoằng, Hứa Bác Thuần… mấy người này đều xung quanh, tôi đảo mắt một vòng, thầy giáo Lại từ ngoài cửa lớp bước vào lớp học rồi… cuối cùng, tôi dường như trở nên thân quen với những nhân vật trong câu chuyện, như thể tôi là bạn thân của họ vậy, rõ ràng là đang đọc truyện, mà lại để ý như đang hóng hớt tin đồn, để ý về sau phát triển như thế nào, để ý người khác nghĩ gì, để ý Kha Cảnh Đằng sẽ làm như thế nào… lúc cậu ta đội mưa cắt tóc về, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt rắm thối của cậu ta, vẻ đắc ý lúc xoay người, nhưng lại không thể không thừa nhận vẻ đẹp trai ấy; lúc cậu ta thấy trên mép Thẩm Giai Nghi có một hàng ria mỏng màu trắng, nói “đáng yêu ngã ngửa”, tôi hoàn toàn có thể đoán ra được giọng điệu câu đó thế nào; lúc đánh nhau, tôi bất giác để lộ vẻ mặt thương cảm nhưng lại muốn kêu toáng lên; khi nam nữ chính cuối cùng thẳng thắn thừa nhận sai lầm đã qua, tôi hình như cũng xót xa tiếc nuối hơn tất cả mọi người, đặt sách xuống cảm thấy rất buồn bực. Không biết từ lúc nào, tôi đã bị cuốn theo những chi tiết sinh động ấy.

    Ngoài những đoạn miêu ta sinh động ra, cậu ta còn nói rất nhiều câu oách, cậu ta nói:

    “Chia tay, chỉ cần một người đồng ý, nhưng ‘ở bên nhau’ lại cần phải có hai người đồng lòng mới được. Tình yêu chính vì bất định như thế mới thú vị, không phải sao?”

    Khi cô bé mà cậu ta thích hy vọng cậu ta học Đại học Y, phản ứng của cậu ta là:

    “Học viện Y học… có còn thứ tình yêu nào khích lệ lòng người phấn đấu hơn nữa không đây? Những bậc cha mẹ cứng nhắc cần phải tỉnh táo lại, đừng mãi giậm chân ở tư duy cũ kỹ cho rằng tình yêu ngăn trở sự nghiệp học hành, mau mau đốc thúc lũ quậy phá ham chơi nhà các vị có một cuộc tình kiểu phấn đấu học hành tràn đầy nhiệt huyết đi!”

    Tôi không thể liệt kê ra hết tất cả những chỗ làm tôi gật đầu lia lịa được, nhưng có rất nhiều câu, rất nhiều đoạn làm tôi hết sức đồng cảm, giống như đoạn ở trên vừa trích ra đấy, bản thân dường như đang đứng bên cạnh cậu ta, nói với các vị phụ huynh ngoan cố kia.

    Khi đọc câu chuyện này, tôi đang ở viện an dưỡng tại Đài Đông, đắm chìm trong các tình tiết, chợt trông thấy một đoạn trích dẫn ca từ bài Cá bay, không ngờ lại bất giác rơi nước mắt. Lần đầu tiên, tôi cảm động sâu sắc vì ca từ của mình được trích dẫn như thế. Bấy lâu tôi vẫn hy vọng câu chuyện trong lời ca của mình đừng nên quá rõ ràng, mà hãy để cho người nghe bài hát tự hiểu, rồi để họ tự hoàn thiện những câu chuyện đó. Thứ tôi đang đọc đây không phải chính là thứ mà tôi hằng hy vọng đấy sao? Cậu ấy viết thế này:

    “Trong đĩa mới phát hành của nhóm nhạc underground Sodagreen, có bài Cá bay, lời bài hát nghe rất sướng: ‘Đơm hoa không kết quả thì sao chứ? Là cá nhất định phải bơi ư?’

    Tình yêu không kết quả, chỉ cần nở hoa, màu sắc đã rực rỡ rồi.

    Được trông thấy màu hoa rực rỡ đó, tuổi trẻ của tôi không còn gì hối tiếc cả.”

    Đọc đến phần Vĩ thanh, bố tôi rủ tôi và cháu gái cùng đi dạo. Chúng tôi đi loanh quanh trong viện an dưỡng, bầu trời đổ xuống một cơn mưa nhỏ nhưng mặt trời vẫn rạng rỡ, đi từ hồ cá, vòng ra cây cầu nhỏ, từ vườn hoa ngoặt qua chỗ dàn máy Karaoke, cuối cùng ngồi xuống ở một chỗ giống như công viên, có mấy đồ chơi đơn giản. Lâu lắm rồi không ở bên người thân thế này, tôi ngắm nhìn bố cầm máy ảnh chụp cho cháu nội hết chỗ này đến chỗ kia, khi thì ở xích đu, lúc lại ở cầu bập bênh. Tôi chợt nhớ đến mình hồi xưa xưa lắm, đã mười mấy năm mình không thân mật, không làm nũng với bố rồi. Một hồi ức đã rơi rụng, có lúc không phân biệt được là thực hay là mộng, nhưng lúc này đây, tôi đang mở to mắt nhìn thấy bóng dáng mình đứng giữa hồi ức. Nỗi buồn giống như một cái bóng, không ai có thể khiến nó ẩn đi được, có lúc thoạt nhìn tưởng như nó biến mất, nhưng khi tôi ở dưới ánh sáng, nỗi buồn sẽ phình to ra. Nỗi cô đơn cũng thế. Niềm cảm thán cũng thế.

    Tôi đang hồi hộp với câu chuyện chỉ còn chút xíu nữa là đọc hết, lo rằng mình không có cách nào chấp nhận kết cục cuối cùng. Vì thiếu kiên nhẫn, đã lâu lắm rồi tôi không nghiêm túc đọc cho hết một cuốn sách, nhưng trong quá trình bị vây khốn trong câu chuyện này, tôi cũng đã chôn cả tình cảm của mình trong đó, mà tôi lại không có năng lực san phẳng hố chôn ấy. Một chút buồn thương không nguồn cơn lại biến thành nụ cười mỉm trên môi, tôi nhìn bố và cháu gái, bản thân ở bên cạnh lơ lơ đãng đãng, thi thoảng ngẩng nhìn những sợi mưa mỏng mảnh, thi thoảng ngẩn người ra nhìn họ, thi thoảng nhìn họ qua giọt nước mưa vương trên mắt, nhớ lại những chuyện đã qua, nhớ lại tình tiết trong câu chuyện.

    Tôi ở đằng sau bố và cháu gái, lật giở hồi ức mười bảy năm trước. Mười bảy, con số thật đẹp biết bao. Hồi ức mười bảy năm trước, dường như đều rơi vào khu vực mơ hồ không thể phân biệt với mộng cảnh nữa rồi. Ánh mặt trời mà mưa cũng hòa trộn vào nhau, khó lòng phân biệt, lâu lắm lâu lắm rồi tôi mới mong có một trận mưa như thế, tôi thích mình bị vây ở đây, thành phố bị vây trong mưa.

    “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi”. Cô bé sáu tuổi đằng kia, sau này cũng sẽ khó hiểu như thế, và cũng sẽ thú vị như thế, tôi thầm nhủ.
    devil_badboy thích điều này.
  6. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    ♡ Lời tựa 1: Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi ♡


    Tác giả: Vương Truyền Nhất[1]

    [1] Diễn viên Đài Loan.


    Tôi tin rằng, mỗi người chúng ta đều có những hồi ức khiến ta mỉm cười khi nhớ lại về thứ tình yêu vẫn còn xanh chát của thời học sinh ấy. Tôi nhận ra, thời cấp II, tôi đích thực là vua yêu thầm, thích một đống bạn gái, nhưng lại chẳng bày tỏ với một cô nào hết. Nói hay ho thì có thể bảo đấy là tình yêu thuần khiết, mà nói trắng ra thì gọi là nhát gái.

    Nghĩ lại thấy mình thật kém cỏi, nhưng những hồi ức ấy lại khiến người ta khó thể nào quên.

    “Thằng con trai ấu trĩ trong tôi muốn Thẩm Giai Nghi mãi mãi ghi nhớ, Kha Cảnh Đằng là người duy nhất không hôn cô trong lễ cưới. Chỉ một chút đặc biệt ấy thôi, tôi cũng muốn cẩn thận giữ gìn. Tôi không chỉ là một dòng chú thích trong cuộc đời cô, vẫn còn rất nhiều rất nhiều hình tượng có một không hai nữa.”

    Đây là một đoạn trong sách để lại ấn tượng rất sâu và tôi, nếu trong lễ cưới của cô bạn ngày xưa tôi thầm yêu xảy ra tình huống ấy, tôi cũng sẽ giống như Kha Cảnh Đằng. Tuy một cái hôn chẳng là gì cả, nhưng đối với cô gái từng tồn tại như một nữ thần trong lòng tôi, nụ hôn ấy, tôi mong mãi mãi có thể giấu kín ở nơi sâu thẳm trong đáy lòng. Suốt chặng đường đời này, cũng chính khoảnh khắc chân tình ngắn ngủi ấy là khiến người ta cảm động bồi hồi nhất khi hồi tưởng.

    Tôi đọc rất lâu mới hết cuốn sách Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi này, đọc xong liền thấy lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.

    Cảm xúc rất nhiều, tâm trạng khi đọc cũng lên lên xuống xuống khá là phức tạp.

    Tôi cũng thuộc loại “quân rùa đen thích ai thì phải để cả thế giới đều biết”, vì vậy ít nhiều hiểu được tâm trạng đó, phải nghĩ xem nên bố trí thế nào, người ta mới nhận quà tặng hay tâm ý của anh?

    Tôi đọc một mạch, vẫn luôn cho rằng nhân vật chính chờ mong càng nhiều, thất vọng càng sâu, khiến cho tôi không dám lật đến phần kết cục, cũng may, đó là một cái kết đẹp, làm người ta thỏa mãn.

    Sức hấp dẫn của Cửu Bả Đao nằm ở chỗ, anh biết cách gài những then chốt vào tác phẩm, giống như một bài tản văn hay phải có một câu thuộc hàng kinh điển vậy. Anh đã làm được điều ấy trong sáng tác tiểu thuyết, vả lại còn làm khá đẹp nữa.

    Có một số đoạn đối thoại thật sự rất buồn cười, khiến người ta phải trầm trồ xoa xuýt, kiểu như:

    “Cậu mới mười lăm tuổi, qua lại với nó rất có thể chưa kết hôn thì đã chia tay, vậy tại sao còn muốn yêu đương?”

    Trả lời: “Cậu biết rõ đời này rốt cuộc cũng phải chết, thế tại sao giờ không chết trước luôn đi?”

    Đối với ái tình, anh đã giải thích được phần của mình rồi, không ai biết được toàn bộ diện mạo của ái tình như thế nào, nhưng nếu tập hợp tất cả các câu chuyện tình lại một chỗ, thì đó chính là định nghĩa hoàn chỉnh, cũng tức là ái tình không có định nghĩa, vì phạm vi nó bao hàm quá rộng quá sâu quá khó thấu suốt.

    Điều cuối cùng tôi muốn nói là, tôi cũng là loại người đắm chìm trong cảm giác theo đuổi một ai đó, có lẽ chỉ là thích cảm giác theo đuổi ấy thôi, nói thế là bịa tạc đấy, khi có cảm giác muốn theo đuổi ai đấy, tức là bạn đã rất thích rất thích người đó, bất luận là bạn muốn theo đuổi cái gì, có thể là tình yêu, cũng có thể là tình dục.

    Nhiều cảm tưởng lắm rồi, bạn tự mình giở sách mà xem đi.
    devil_badboy thích điều này.
  7. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    ♡ Lời nói đầu ♡


    Năm năm rồi, ngồi trước máy tính, lần đầu tiên không tìm được chủ đề sáng tác.

    Trong mấy tháng đăng tải Kẻ đòi mạng, tôi vẫn liên tục sáng tác các câu chuyện riêng rẽ. Tình yêu hai tốt ba xấu, Sát thủ, Thiếu Lâm tự đệ bát đồng nhân…, biên độ sáng tác cứ thế mở rộng, không hề bị ảnh hưởng bởi giới hạn của thể loại.


    Sáng tác hai ba câu chuyện trong cùng một thời điểm đã là việc bình thường. Cứ tự huấn luyện mình như thế, cái gọi là “phong cách viết văn” đối với tôi đã trở thành một danh từ kỳ quặc. Đầu óc tôi giống một sợi dây điện nối dài lập lòe đèn đỏ, bên trên có mấy ổ cắm khác nhau, mỗi ổ cắm ghi chú năng lượng cần thiết cho những câu chuyện khác nhau. Mỗi lần bắt đầu một câu chuyện mới, tôi chỉ cần cắm phích vào ổ, “tách” một tiếng, vậy là bắt đầu mạo hiểm với trí tưởng tượng của mình được rồi.

    Đối với một tác giả mà đề tài nhiều không kể xiết (Được rồi! Tôi biết tật xấu của mình là hơi bốc phét tí!), chọn lựa đề tài rốt cuộc lại trở thành một thứ phiền não, bởi vì một khi bắt đầu cuộc chiến sáng tác mới, tức là trong mấy tháng tiếp sau đó, bạn phải giữ tâm trạng như thế nào, giữ nhịp như thế nào để điều chính sự chênh lệch giữa các câu chuyện với nhau.

    Giờ lại đến lúc tôi vắt óc suy nghĩ xem nên viết câu chuyện nào.

    Đến chủ đề nào rồi nhỉ? Võ hiệp? Kỳ ảo? Đô thị? Tình cảm? Dị tưởng? Mỗi câu chuyện đều gõ boong boong trong kho chứa linh cảm của bộ não, gào thét đòi được thả ra ngoài.

    “Được vậy thì tốt quá rồi.” Tôi lẩm bẩm.

    Xưa nay câu chuyện là đôi cánh, chứ chưa bao giờ là nhà giam của tôi cả.

    Chỉ cần đợi cơn gió thích hợp, là tôi có thể bắt đầu bay lượn.

    Không nhịn được, tôi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. Nửa năm vừa rồi xảy ra rất nhiều chuyện, bệnh tình của mẹ đã đánh gục mọi thành viên trong gia đình, ở bên giường bệnh, tôi đã mở ra cánh cửa ký ức, ghi lại mỗi điều vụn vặt về mẹ và thời trẻ trâu rồ dại của mình. Ngày lại qua ngày, khi tôi trút lên bàn phím những chuyện xưa nay cay đắng ngọt bùi, một dòng thác lũ mang tên “tuổi trẻ” đã thêm một lần nhấn chìm tôi trong nó.

    “Vậy thì viết một câu chuyện của chúng ta đi.” Hứa Bác Thuần du học ở Mỹ, viết trong forum của lớp.

    Vậy là tôi nhận ra, trên sống lưng mình, lặng lẽ mọc thêm một đôi cánh.

    “Tớ nghĩ thêm đã.” Tôi gãi gãi đầu. Vì gió vẫn chưa nổi lên.

    Sau đó, cô gọi điện tới.
    devil_badboy thích điều này.
  8. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    ♡ Chương 1 ♡


    Câu chuyện, có lẽ nên bắt đầu kể từ bức tường ấy.

    Mùa hè năm 1990, phân hiệu cấp II trường trung học Tinh Thành, thành phố Chương Hóa, lớp 8A Mỹ thuật.


    Một thằng con trai tin chắc mái tóc xoăn tự nhiên rối bù của nó rồi sẽ có ngày thẳng thớm lại, rốt cuộc bị thầy Lại chủ nhiệm phạt ngồi ở góc khuất nhất lớp, vì quá ham đùa nghịch, thích cãi vã với đám bạn học xung quanh trong giờ học.

    Hàng xóm duy nhất, là bức tường trống trơn.

    “Kha Cảnh Đằng, giờ xem em quậy phá thế nào!” Thầy chủ nhiệm cười gằn, đứng trên bục giảng liếc nhìn tôi đang lúi húi dọn ngăn kéo bàn.

    “Vâng ạ, em nhất định sẽ kiểm điểm lại mình.” Tôi gói ghém đống sách tham khảo với tranh vẽ lộn xộn trong ngăn bàn, giả vờ nghiêm túc trưng ra một bộ mặt như thể đã rút ra được kinh nghiệm xương máu.

    Móa. Cái đám bạn bẩn vong ân phụ nghĩa chúng bay, anh đây cố gắng làm trò cười miễn phí trong giờ học, để tuổi trẻ của mọi người được vui vẻ rồ dại một chút, thế mà chúng bay lại đối đãi với anh thế hả? Tôi vừa thu dọn chỗ ngồi mới, vừa chửi thầm trong bụng.

    Để giành được danh hiệu “Lớp vẻ vang” mỗi tuần, thầy Lại yêu cầu rất cao với việc giữ trật tự trong giờ học, thủ đoạn quản lý mà thầy áp dụng cũng là chính sách cao tay “chó cắn chó”. Mỗi thứ Hai hằng tuần, cả lớp đều phải nặc danh viết tên ba người hay làm ồn nhất tuần vào một tờ giấy trắng, giao cho lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng thống kê lại.

    Mỗi lần bản danh sách đen ra lò, kẻ đầu bảng bị tố nhiều nhất liền dính chưởng, thầy Lại sẽ gọi điện báo với phụ huynh tất cả hành vi của vị vua quậy này ở trường, sau đó trừng phạt đủ kiểu, khiến cho đứa thường xuyên được vinh dự đứng đầu bảng là tôi đây cực kỳ phiền phức.

    Đối với sự kiện tôi bị phạt ngồi cạnh bức tường, một mình lẻ bóng như trên đảo hoang suốt giờ học, cả lớp bốn mươi lăm học sinh đều hờ hững như không, đứa nào đứa nấy đều háo hức chờ xem sự việc tiếp theo phát triển thế nào như thể đang xem một vở kịch hay ho vậy.

    Đúng thế, chuyên gia quậy phá đứng đầu bảng danh sách đen như tôi đây, làm sao có thể gục ngã trước thứ hình phạt vớ vẩn này chứ?

    “Ha ha, giờ xem mày làm thế nào?” Dương Trạch Vu vuốt tóc, thằng này là “bảng nhãn” trong bản danh sách đen kia.

    “Móa.” Tôi không phục chút nào, mang đến tiếng cười vui vẻ cho mọi người chẳng lẽ lại là một cái tội?

    “Này, nói thật nhé, tao không tố mày đâu!” Liêu Anh Hoằng muốn nói đến việc bỏ phiếu nặc danh để lập danh sách đen. Bản thân nó cũng là đứa chuyên chọc cười trong lớp, đương nhiên là khách quen mặt của bản danh sách đen kia.
    devil_badboy thích điều này.
  9. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    “Tao cũng không tố mày mà, thằng chó con, rõ ràng mày còn ham quậy hơn cả tao.” Tôi nói.

    Nhưng thực ra tôi có tố Liêu Anh Hoằng, không biết tự bảo vệ mình thì đúng là sai lại càng thêm sai, đây chính là khủng bố trắng của chính sách nặc danh, bức bách mọi người phải đánh đổi tình bạn lấy viên kẹo đường của ma quỷ. Vả lại… tôi cũng không tin Liêu Anh Hoằng không tố tôi.

    “Kha Cảnh Đằng, bây giờ mày siêu thảm rồi nhá, chỉ còn lại mỗi bức tường mà nói chuyện.” Trịnh Mạnh Tu biệt hiệu Quái Thú, là anh em tốt của tôi, nhà nó ở Lộc Hạng, ngày ngày đi học bằng xe bus của trường.

    “Đệch.” Tôi giơ ngón giữa lên.

    Cả lớp lặng lẽ học hành, tôi cũng lặng lẽ học hành, thật chẳng có gì sáng tạo cả.

    Tôi nghịch nghịch cái bút bi, nhìn bức tường bên tay phải.

    Chỉ là một bức tường… chỉ là một bức tường vớ vẩn? Chẳng qua chỉ muốn tôi mất mặt thôi chứ gì.

    “Tuổi trẻ của tôi, không phải là một bức tường.” Tôi khinh khỉnh khịt mũi.

    Vậy là tôi bắt đầu nói chuyện với bức tường, cứ lấy bút bi nguệch ngoạc những lời nhắn tin trên đó, một mình bản thảo về nội dung truyện tranh dài kỳ với bức tường rất nghĩa khí nhưng lại trầm lặng ấy, có lúc còn cố ý vặn to volume, để mọi người biết mặc dù rơi vào cảnh ngộ trái ngang, tôi đây vẫn không ngừng chiến đấu.

    Một tuần sau, tôi một lần nữa đứng đầu danh sách đen vì nói chuyện với bức tường.

    Chẳng có gì bất ngờ cả.

    Trước tấm bảng đen lạnh lẽo, thầy Lại tức đến nỗi toàn thân run bần bật, trừng mắt nhìn gương mặt vô tội của tôi.

    “Kha Cảnh Đằng, cậu thế này là thế nào? Sao lại nói chuyện với tường?” Trên trán thầy Lại nổi gân xanh.

    “Thưa thầy, em đã nghiêm túc kiểm điểm rồi ạ, em sẽ gắng sức kiềm chế ham muốn nói chuyện với tường.” Tôi làm bộ khó xử gãi đầu, ngón tay giữa ở sau gáy làm động tác chĩa lên, khiến cả lớp phải cố gắng nhịn cười.

    Thầy giáo Lại đau khổ nhắm mắt lại, dưới mí mắt kia đang xoay chuyển mọi ý tưởng áp chế tôi, cả lớp nín thở chờ thầy quăng bom. Bấy giờ, tôi đang say sưa tận hưởng bầu không khí đó, ngô nghê coi việc xử phạt này là niềm tự hào kiểu như đang được đứng dưới ánh đèn sân khấu vậy.

    Đến đi! Thầy Lại! Thể hiện khí phách của một bậc danh sư đi thầy!

    “Kha Cảnh Đằng.” Thầy Lại nặng nề thở hắt ra.

    “Dạ.” Tôi thành khẩn ngước nhìn.

    “Em chuyển lên ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi.” Thầy Lại mở mắt, tia máu chằng chịt.

    “Dạ?” Tôi không hiểu.

    Cái gì cơ cái gì cơ?
    devil_badboy thích điều này.
  10. rio_sp

    rio_sp killer Staff Member

    Bài viết:
    14.722
    Lượt thích:
    7.405
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    đh quy nhơn
    Thẩm Giai Nghi là nữ sinh ngoan nhất lớp, học giỏi, mọi người yêu quý, là một cô bé mà ngay bọn con gái cũng không thể nào sinh lòng ghen tị. Tóc ngắn, mặt lấm tấm tàn nhang, khí chất xuất chúng. Xuất chúng đến mức, cả loại vô địch tinh tướng như tôi đứng trước cô cũng cảm thấy tự ti xấu hổ.

    “Thẩm Giai Nghi, kể từ hôm nay, thầy giao cục nợ Kha Cảnh Đằng này cho em.” Thầy Lại nói với giọng chân thành.

    Thẩm Giai Nghi nhíu mày, hít sâu một hơi, hình như thấy rất bất lực với “trách nhiệm” này.

    Còn tôi, đầu bảng danh sách đen khủng khiếp vô địch như thế, lại chịu giao cho một cô bé yếu ớt quản giáo nghiêm khắc hay sao? Cả lớp bắt đầu xì xầm hí hửng, Dương Trạch Vu thậm chí còn buột miệng cười phá lên. Đệch!

    “Thầy ơi, em đã kiểm điểm rồi mà. Thật đấy! Thật tình em đã nghiêm túc kiểm điểm rồi mà!” Tôi hết sức kinh hãi.

    “Thẩm Giai Nghi, được không?” Không ngờ thầy giáo lại dùng câu hỏi, qua đó có thể thấy địa vị siêu nhiên của Thẩm Giai Nghi.

    “Vâng.” Thẩm Giai Nghi miễn cưỡng nhận lời, đầu óc tôi lập tức trống rỗng vì quá nhục.

    Vậy là góc máy của câu chuyện, lẳng lặng chuyển từ bức tường đầy nét bút nguệch ngoạc kia sang những nốt tàn nhang nhỏ trên gương mặt thanh tú của Thẩm Giai Nghi.

    Tuổi trẻ của tôi, à không, tuổi trẻ của chúng tôi, bắt đầu như thế đấy.
    devil_badboy thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm có liên quan

  1. nhung tac pham cua cuu ba dao