1. tiênkuteloveSJ Thành viên thân thiết

    Bài viết: 59
    Lượt thích: 35
    Kinh nghiệm: 0
    Trường:
    Nơi những Devil hoàn hảo đc dạy dỗ
    Chương 1: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn

    Một khách sạn năm sao.

    Hai bên cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất hiện một người đeo kính râm, mặc âu phục mỏng của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước trên sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng dễ nghe.

    Lâm Tử Hàn cố gắng trấn tĩnh tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu đi bộ về phía trước, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương sáng bóng, quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh.

    Sau 1 tiếng kêu nhỏ, nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nói: “Xin hỏi cô, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô?”

    “Cô cần phải nói: Thưa bà”. Lâm Tử Hàn bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

    “Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?” Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng, không có chút nhẫn nại nào.

    “Cho tôi một phòng đôi tốt nhất”. Lâm Tử Hàn giả vờ nói thật lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên cô ấy ở trong một khách sạn, trong lòng cô lo lắng thiếu chút nữa làm rơi chiếc nhẫn kim cương khỏi ngón áp út.

    “Vâng, đây là thẻ phòng”. Nhân viên tiếp tân giao cho cô thẻ phòng, Lâm Tử Hàn cúi đầu nhìn. Phòng 2017.

    “Xin hỏi bà có điều gì cần nữa không?”

    Lâm Tử Hàn do dự nửa ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: “Tìm cho tôi một người đàn ông lên đây, phải đẹp trai và phục vụ tốt nhất”.

    “A?” Nhân viên tiếp tân sửng sốt, sau đó nhoẻn miệng cười nói: “Hiểu”.

    Ánh mắt Lâm Tử Hàn như muốn cười, nhưng lại cố gắng nhịn xuống, nhân viên tiếp tân liếc mắt, tâm trạng buồn bực, không phải là kêu 1 con vịt thôi, cần gì phải lo lắng quá? Nhưng mà mặt mình tại sao lại nóng thế? Nhấc chân như chạy trốn tới thang máy. Trời ạ, thực sự là ngại chết đi được.

    “Hãy nhìn đi, cưới vào nhà giàu có không nhất định là có hạnh phúc”. Nhân viên lễ tân cùng mấy người khác cười nói, mấy vị mỹ nữ che miệng mà cười.

    Cửa tự động lần thứ hai mở ra, ánh mắt mấy nhân viên nữ tiếp tân lại một lần nữa bị người vừa tới hấp dẫn. Người đàn ông xuất hiện trước mắt rất đẹp trai. Vóc người cao gầy, thể trạng cường tráng, một thân quần áo màu đen được thiết kế thỏa đáng.

    Đôi mắt tối, ánh mắt lấp lánh có thần, ngay cả bộ dạng bước đi cũng mê người.

    Cánh tay người đàn ông chạm vào khẩu súng lục đặc biệt, mỉm cười, cửa cảm có vẻ như không có cách nào nhận biết được súng.

    “Hãy cho tôi một gian phòng tốt nhất”. Khóe môi anh khẽ nhếch, các nhân viên tiếp tân như rơi vào mộng ảo trước nụ cười gợi cảm đó.

    Cuối cùng một cô cũng đã tỉnh hồn lại, vội lấy thẻ phòng lịch sự nói: “Vâng, thẻ phòng của ngài đây”.

    Người đàn ông lấy lại thẻ phòng, không hề nhìn cái liếc mắt của mấy cô gái, đi thẳng đến hướng thang máy.

    Trong thang máy, anh ta lấy điện thoại di động ra,trước màn hình hiện một loạt các dãy số điện thoại, bên kia truyền tới một âm thanh lưu loát của một người đàn ông: “Báo cáo đại ca, nhiệm vụ đêm nay hoàn thành thuận lợi”.

    “Được rồi” Người đàn ông bình thản nói ra hai chữ này, tắt điện thoại.

    Gương phản chiếu từ bốn phía, phản ánh trong gương là hình ảnh quyến rũ của anh ta, như mộng ảo trong câu truyện cổ tích.

    Chia sẻ cùng bạn bè

    BÀI VIẾT MỚI NHẤT

  2. tiênkuteloveSJ

    tiênkuteloveSJ Thành viên thân thiết

    Trường:
    Nơi những Devil hoàn hảo đc dạy dỗ
    Chương 2: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn 2

    Trong phòng số 2017, Lâm Tử Hàn nhanh chóng tắm rửa, dùng khăn tắm quấn quanh thân thể. Nhìn vào khuôn mặt trước gương đã nóng lên, trong lòng thầm mắng: “Lâm Tử Hàn, không có gì, cùng lắm thì mất chút tiền, một chút là trôi qua!”
    Nhưng mà, trái tim vẫn đập rất nhanh, khuôn mặt cũng càng ngày càng nóng.
    Cô chạy đến tắt đèn ở cửa, một phòng tối đen chiếu lên trên người của cô, không nhìn thấy gương mặt của nhau thì không đến mức quá xấu hổ.
    Đang suy nghĩ, cánh cửa không khóa bị đẩy ra, trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn như ẩn như hiện.
    Nhanh như vậy đã tới rồi, quả nhiên là khách sạn năm sao, phục vụ thật tốt.
    “Không cho phép bật đèn”. Lâm Tử Hàn vội la lên.
    Người vừa tới sửng sốt một chút, chỉ một giây qua đi, bước chân trầm ổn tiến đến, ngồi xuống ghế sofa.
    Lâm Tử Hàn ngập ngừng một lúc, khuôn mặt biến đen đến bên cạnh anh ta, xấu hổ khiếp sợ nói: “Anh mỗi ngày làm việc này, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm, tôi không thực sự hiểu nhiều về giá thị trường này, cho nên, anh đặt một mức giá cả tốt, miễn là dịch vụ tốt, giá tùy anh nói”.
    Trong bóng tối, hai ánh mắt lạnh lùng thẳng tắp bắn lên trên người cô, Lâm Tử Hàn không khỏi có chút co rúm lại một chút, thấy anh ta không mở miệng, tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út đưa tới trước mặt anh ta: “Này, cái này chắc là được rồi, đây chính là chiếc nhẫn kim cương kết hôn tháng sau của tôi”.
    Ánh mắt lãnh liệt liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng, vẫn không đáp lời như cũ. Lòng bàn tay vô thức dò xét vào giữa túi áo véc đen, chiếc súng lục tinh xảo chơi đùa giữa các ngón tay.
    “Thiếu sao?” Lâm Tử Hàn suy nghĩ một chút, đưa tay chạm vào chiếc vòng kim cương quanh cổ của Thổ Nhĩ Kỳ, đây chính là món quà gặp mặt của mẹ chồng tương lai, cũng không thể cho anh ta.
    “…”
    “Này, dù cho anh là đẹp trai nhất khách sạn, phục vụ tốt nhất, cũng không cần đắt như vây, đúng không” Lâm Tử Hàn tức giận đến hét to.
    “Cô sợ chết không?” Gọng súng để trên bụng của cô.
    “Không sợ!” Lâm Tử Hàn gạt tay hắn bên vòng eo, lắc đầu và lớn tiếng.
    Khóe miệng người đàn ông lộ ra một chút cười nhạt, cô không nhìn thấy, tựa như không nhìn thấy súng trong tay anh ta, nhưng mà, những giây phút tiếp theo, người cô bị đẩy lên giường lớn, thân thể tráng kiện áp lực đè lên, thô lỗ mà thoát đi khăn tắm trên người cô, bàn tay để trên ngực của cô, đôi môi chăm chú ép chặt vào đôi môi nóng bỏng của cô .
    Lâm Tử Hàn bị động tác bất thình lình làm cho sợ đến ngây người, tứ chi giãy dụa, đấu tranh, cố gắng thoát thân khỏi những hành động điên cuồng của anh ta.
    “Này, anh có thể đi tắm trước được hay không?”. Cho cô chuẩn bị tâm lý một chút.
    Người đàn ông dường như không nghe thấy được cô nói, hung hăng mà hôn lên mỗi chỗ da thịt trên người cô.
    “Chậm một chút! Anh là đồ Vương bát đản! Anh không nghe lời! Tôi muốn khiếu nại anh!” Lâm Tử Hàn oa oa kêu to, đẩy đánh thân thể cao to đang ép chặt ở trên người.
    Ở chỗ sâu trong bụng đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, cô hét lên một tiếng, tăng sức mạnh bàn tay nhỏ lên trên chiếc lưng khỏe mạnh của anh ta, hét to: “Hỗn đản! Anh làm tôi đau”.
    “Hu… Anh phục vụ không tốt, tôi muốn khiếu nại anh!”
    “Anh là đồ vương bát đản!”
    “…” Sau một thời gian dài, cuối cùng cô cũng mắng mệt mỏi, người đàn ông kia cũng dừng động tác của mình lại, ngã vào một bên thở hổn hển.
    Mồ hôi trên người của anh ta chảy ra khắp nơi, anh ta thỏa mãn nhắm hai mắt lại ngủ.
    Lâm Tử Hàn chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, xoay người xuống giường mặc quần áo, vội vàng chạy ra khỏi gian phòng, thoát khỏi người đàn ông đáng ghét này.
    Phía sau, đôi mắt nóng rực thẳng tắp bắn lên trên người Lâm Tử Hàn, cô hoảng sợ chạy đi. Trong bóng tối, khóe miệng anh ta hơi hé mở, lộ ra dáng cười tà mị
  3. thichtien

    thichtien @hạnh phúc là...tiền@

    truyện hả bạn
  4. anhchangtocbac

    anhchangtocbac Thành viên thân thiết

    truyện gì vậy ??

Chia sẻ cùng bạn bè

Đổi