Chia sẻ những gì bạn biết & Học hỏi những gì bạn muốn !

  1. lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết: 600
    Lượt thích: 1.189
    Kinh nghiệm: 93
    Trường:
    ĐHSPHN

    Cô vợ mới cưới của tổng tài ác ma

    Tác giả : Cá bơi lội
    Thể loại: ngôn tình hiện đại, HE
    nguồn : 2T


    Chương 1: Cô bé lọ lem
    Những ngày đầu hè, thời tiết thay đổi thất thường, vừa nãy ánh mặt trời vẫn còn chói chang, mà mới chớp mắt một cái, mây đen đã bao phủ cả bầu trời, mưa to tầm tã không dứt.
    Xuống xe bus, Lạc Tử Câm khẽ cắn môi, đem túi xách đặt lên trên đỉnh đầu, lao vào trong làn mưa.
    Một chiếc xe thể thao màu đỏ đi ngang qua cô, những giọt nước bẩn tóe lên bắn vào chiếc váy trắng cô đang mặc trên người, cô không kịp oán giận, bởi vì mưa rơi xuống càng lúc càng nặng hạt, áo váy tưởng chừng đã ướt đẫm.
    Sau khi chiếc xe thể thao màu đỏ đi vào biệt thự, cô cũng đi vào theo, lúc chuẩn bị vào đến cửa lớn phòng khách, lại bị một thanh âm lớn giữ lại:” Lạc Tử Câm!”


    Lạc Tử Câm quần áo tóc tai toàn bộ ướt đẫm, mang theo vài giọt nước mưa vẫn còn lưu lại trên khuôn mặt thanh tú, cô có chút sợ hãi, đem túi xách ôm vào trong ngực:” Dì”.
    “ Đừng có làm cái vẻ khổ sở đáng thương như vậy, người ngoài không biết lại tưởng tôi ngược đãi cô.” Dì Bạch Mai mặc một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, giận dữ khoanh hai tay trước ngực, hướng Lạc Tử Câm nói.
    Lạc Tử Câm có chút sợ hãi, vội vàng lấy khăn lau nước mưa trên mặt, gạt vài sợi tóc đang lòa xòa trước mắt sang hai bên.
    “ Ô “ Bạch Mai cất lớn giọng từ trong phòng khách,” Còn không mau cút ra ngoài!” Bà ta đột nhiên bạo khiên như sấm, đôi giày cao gót tinh tế đạp mạnh lên trên bề thảm, nhưng không có phát ra âm thanh gì.
    Lac Tử Câm vội vàng đứng lên, tả hữu đánh giá chính mình, biết mình toàn thân ướt đẫm, chỉ là không biết vì cái gì mà dì lại đột nhiên tức giận như thế : “ Dì——-“
    Bạch Mai đi ra phía trước, dừng ở trước mặt Lạc Tử Câm, chợt bà lảo đảo ngã, lui về phía sau vài bước.
    “ Ôi, cái thảm lông dê mới mua của tôi.” Bạch Mai quay ngoắt lại trừng mắt nhìn Lạc Tử Câm.
    Cô vội đứng lên, phát hiện chỗ ngồi của mình, thảm lông dê xa hoa thanh lịch, đã bị ướt đẫm một khoảng lớn, trong lòng bối rối, cô lại phát hiện trên váy áo và túi xách của mình từng hạt nước mưa tí tách rơi xuống.
    “ Mày……., việc tốt thì không có, việc hỏng thì có thừa.” Bạch Mai tức giận, bất chấp hình tượng, đi lên vài bước, hung hăng vươn tay muốn tát cho Lạc Tử Câm một cái.


    Lạc Tử Câm sợ hãi, theo bản năng cầm lấy túi xách ra che chắn.
    “ Ôi” Bàn tay của Bạch Mai đập vào túi xách, ngón tay út trẹo ra sưng đỏ cả lên, lửa giận lại tràn ngập khắp lồng ngực,” Mày bây giờ đã trưởng thành, đủ lông đủ cánh rồi, nên dám trả treo lại tao sao?” Bà đẩy ngã Lạc Tử Câm, sau đó nhanh chóng khóa chặt hai cánh tay của cô lại.
    “ Mẹ” Một tiếng kêu khẽ truyền đến, tiếp đó là một thân ảnh vận đồ đỏ đi tới, trường hợp như thế này, đã nhiều năm qua cô đều trông thấy, cô thực muốn trách mẹ, đường đường là một phu nhân cao quý, nhưng lại không cách nào bảo trì được dáng vẻ phu nhân, vừa khó chịu lại vừa nóng tính.
    “ Hân Nghiên?” Bạch Mai thấy con gái mình, tính tình nóng nảy thoáng giảm một chút, “ Mau mau lên lầu thay quần áo đi, lát nữa Châu bá bá sẽ tới đây.”
    Hai tròng mắt xinh đẹp của Lạc Hân Nghiên không mang theo một tia tình cảm nhìn xuống Lạc Tử Câm, sau đó kéo tay Bạch Mai, không thể không nén giận nói,” Mẹ cũng biết là Chu bá bá sẽ đến nhanh sao? Vậy còn không mau xuống bếp chuẩn bị.”
    “ Bữa tối sớm đã chuẩn bị tốt” Bạch Mai đối với con gái mình cực kì yêu thương chiều chuộng, bà đẩy tay con gái ra,” Những bộ váy lễ phục mới nhất trong cửa hàng đều đưa đến rồi đó, tất cả đếu trong phòng con, mau đi chọn đi.”
    Khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Hân Nghiên mang theo một chút kiêu ngạo,” Mẹ, mẹ phải chọn giùm con.”
    Sự tức giận lúc trước của Bạch Mai biến mất, khuôn mặt tràn ngập sự yêu thương,” Được được được, mẹ giúp con chọn.” Nói xong kéo Hân Nghiên lên lầu, quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Lạc Tử Câm, “ Ngồi ở đó làm cái gì? Còn không nhanh dọn thảm sạch sẽ, tí nữa khách đến đây, nó mà không sạch như lúc trước, cẩn thận tao lột da mày.”


    Lạc Tử Câm mắt hơi hạ thấp, cố kìm nén tất cả tình cảm của mình, chạy nhanh đi lấy khăn mặt, muốn lau sạch chỗ lông thảm bị thấm nước, chỉ là, cho dù cô có lau đi lau lại, chỗ cũ vẫn còn nguyên một vết ô, cô sát sát, mũi thở đau xót, nước mắt hòa với nước mưa vẫn còn lưu lại trên tóc cùng nhau chảy xuống,
    ………………………………………………………..

    Chia sẻ cùng bạn bè

    Cunho321, padorahearts, p3chjp936 thành viên khác thích điều này.
     
  2. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 2: Đêm gặp gỡ 1

    Đi ra khỏi phòng tắm, Lạc Tử Câm dùng sức lau khô tóc, sau khi tắm rửa, mặt cô có chút tái nhợt.
    Ngoài cửa râm ran truyền đến tiếng nhạc cùng tiếng nói chuyện phiếm, Lạc Tử Câm cắn chặt đôi môi, đúng vậy, đêm nay chính là yến tiệc dạ hội của giới thượng lưu. Mà cô, cùng lắm chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu ở Lạc gia mà thôi.
    Mười năm trước, cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn máy bay, để lại một đứa bé gái 9 tuổi là cô và một em trai vừa mới 6 tuổi Lạc Tử Mặc. Nghĩ tới chú, Lạc Tử Câm liền cảm thấy ấm áp, chỉ là, đối với tính cách của dì, cô cũng không dám khen ngợi.


    Tử Mặc là con trai duy nhất trong gia đình, bình thường, ngay cả người hay để ý tới địa vị như dì Bạch Mai đối với nó cũng không quá kì thị, tuy không thể nói là thập phần yêu thương, nhưng cũng không cố bới lá tìm sâu kiếm cớ quở trách. Có lẽ vì dì đã có hai đứa con gái nên đối với Tử Câm, hầu như không có ý tốt, làm thế nào cũng không thể hài lòng được, nhưng nhiều năm qua, cô cũng đã quen với cách đối xử của dì, chỉ cần bọn họ đối tốt với Tử Mặc, như vậy, những nỗi khổ cô đã phải chịu đâu là cái gì.
    Sau khi tóc khô, Lạc Tử Câm mặc vào một cái áo sơ mi rẻ tiền rộng thùng thình, năm phút ngồi trước bàn học, cô đã là học sinh cấp ba, chỉ còn hai tháng nữa là tốt nghiệp, hiện tại chính là thời điểm học tập vô cùng quan trọng.
    Thời gian từng phút từng phút trôi qua, mà thế giới huyên náo phía ngoài cửa kia, tựa hồ đối với cô một chút quan hệ đều không có, đôi mắt trong suốt tập trung suy nghĩ, cẩn thận dùng bút nhớ đánh dấu lại từng chỗ.
    “ Ọc….ọc…”
    Không biết qua bao lâu, lúc bụng truyền ra âm thanh kháng nghị, Lạc Tử Câm mới giật mình phát giác thời gian trôi qua thật nhanh, thoát cái đồng hồ đã điểm 12 giờ, cô buông sách, cẩn thận nghe ngoài cửa, thanh âm ồn ào tựa hồ nhỏ đi nhiều, yến hội dường như sắp kết thúc rồi.


    Phòng của cô ở lầu một, ước chừng rộng khoảng 10 mét vuông, cách phòng khách hơi xa, cô nhẹ nhàng nhón chân bước ra khỏi phòng, không bao lâu thì bắt đầu nhìn thấy những ngọn đèn lung linh choáng ngợp ở dưới phòng khách, nơi đó hiện tại hỗn độn đầy chén bát sau yến tiệc, chỉ có vài người hầu đang bắt đầu thu dọn, cũng không thấy thân ảnh của chú Lạc Chí Viễn, dì Bạch Mai, Lạc Tử Câm thở phào nhẹ nhõm, sau đó xoay người chuẩn bị đi đến phòng bếp.
    Không ngờ vừa mới quay người, trước mặt Tử Câm chợt tối sầm, đâm vào thái dương hết sức đau đớn, cô vội xoa xoa hai bên thái dương.
    “ Cô không sao chứ?” Một thanh âm trầm thấp hòa nhã theo đỉnh đầu cô truyền đến.
    Tử Câm cả kinh, ngẩng đầu, trong ánh mắt có chút ngừng trệ, người đàn ông này, dường như ngũ quan đều được điêu khắc trên gương mặt, tuy rằng không có cảm xúc gì, nhưng khuôn mặt thanh tú cao quý lại tản ra một loại hơi thở mê người, làm cho cô không thể dời mắt. Nhưng ngữ khí nói với cô cũng lạnh như băng, chạm phải ánh mắt của hắn, hai bên tai Tử Câm đột nhiên đỏ lên, bối rối lắc đầu, vội vàng lướt qua, hướng phòng bếp đi đến, chỉ là, lòng cô lại giống như một con nai con bối rối nhảy dựng lên, tim đập thực nhanh, tựa hồ có chút che dấu không được.
    Lúc cô đi vào phòng bếp, qua khe hở trong phòng, nhìn lại cái hành lang khi nãy, đã không còn một bóng người, khiến cô có chút thất vọng.
    “ Tam tiểu thư, cô muốn ăn cái gì?” Bác Phúc nhìn thấy Lạc Tử Câm, ngay từ lần đầu tên gặp, bà đã thấy đứa bé này thật đáng thương, do đó trong bất kì hoàn cảnh nào vẫn rất quan tâm đến cô.
    “ Có còn cơm không ạ?” Lạc Tử Câm đáp lại.
    “ Có.”
    “ Bác Phúc, cháu muốn làm cơm rang,” Lạc Tử Câm đi lên phía trước, nhanh nhẹn cầm lấy chảo, bắt đầu xắn tay áo làm cơm.


    Ăn cơm trong phòng bếp xong, Lạc Tử Câm mới phát hiện, đống chén bát hỗn độn lúc trước đã được thu dọn sạch sẽ, chú dì cùng một nhóm bạn bè của họ đang ngồi trên sofa thảo luận cái gì, thỉnh thoảng lại truyền tới tiếng cười nói vui vẻ.
    Ngoài cửa sổ từ từ thổi vào một làn gió nhẹ, bầu trời sau khi mưa to có vẻ rất mát mẻ, Lạc Tử Câm khẽ xoay người đi tới hoa viên biệt thự. Không có một bóng người trong hoa viên, chỉ có một thân ảnh mờ nhạt như đèn dầu, có vẻ cô đơn mà rời rạc, cùng với vẻ lộng lẫy của phòng khách thực đối lập.

    hoalinh, p3chjp93, windtoxic2 thành viên khác thích điều này.
  3. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 3: Đêm gặp gỡ 2

    nguồn:
    http://nanakwon.wordpress.com/



    Những ngôi sao đắm mình trong bầu trời đêm nghịch ngợm nháy mắt, một mảnh trăng non cũng lộ ra miệng cười, không khí thanh tịnh mà cũng thật yên tĩnh, nhẹ nhàng nghênh đón những làn gió nhẹ mang theo chút hơi lạnh, nhưng tâm trạng của Lạc Tử Câm không có cách nào vui lên, cánh tay trần khẽ run vì làn gió lạnh, cô lặng lẽ ôm chặt đôi tay mình lại.
    Cha mẹ vẫn luôn tồn tại trong kí ức của cô, lúc nào cũng hiện lên: ngay tại ngôi biệt thự sang trọng này, papa to lớn một tay ôm Lạc Tử Mặc bé nhỏ, một tay nắm lấy cô, còn có mama xinh đẹp mĩ lệ, mái tóc dài mượt buộc gọn sau đầu, nhẹ nhàng đoan trang đi ra, trong tay bưng đồ uống và điểm tâm. Papa đem cô ngồi lên một cái xích đu thật đẹp, trên dây xích còn được bện một lớp cỏ xanh, yêu thương dặn dò cô phải cận thận, sau đó ẩn mạnh xích đu đẩy cô lên cao, đón ngọn gió mát lạnh, thổi bay váy công chúa của cô, trong hoa viên biệt thự, đâu đâu cũng đều tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ của cô và Tử Mặc…


    Nhớ lại chuyện cũ, không tự giác được nhíu mày, đáy lòng dấy lên một nỗi chua xót, im lặng một lúc, Tử Câm đi đến bên cái xích đu.
    Không còn thân ảnh cao lớn kia ở bên người cô, không còn đôi bàn tay mạnh mẽ thổi cô bay về phía chân trời, không còn thanh âm dặn dò, cũng không còn …
    Lạc Tử Câm ngồi trên ghế, tay mân mê sợi dây thừng, nhẹ nhàng xoắn lại. Đầu cô dựa vào phía bên trái sợi dây thừng, đúng vậy, cha mẹ qua đời đã nhiều năm nhưng cô chưa bao giờ đến đây vào ban ngày, chỉ có thể tới lúc nửa đêm, lặng lẽ đến, lặng lẽ ngồi xuống…Từ lúc chú dì vào trong biệt thự ở đến nay, cô, liền mất đi sự sung sướng của thời thơ ấu.
    Cô không phải là một người yếu đuối, chỉ là, từ lúc ba mẹ qua đời, cô liền hiểu được, đối mặt với thực tại tàn khốc, điều duy nhất cô mà có thể làm, chính là “nhẫn”. Bởi vì, bà ngoại, bà nội đang ở trong viện an dưỡng, mỗi tháng đều cần tiền phí chăm sóc, còn bởi Tử Mặc, đúng vậy, người mà cô yêu thương nhất chính là đứa em trai Lạc Tử Mặc.


    Theo thời gian trôi qua, cô liền cảm thấy chính bản thân mình dần dần được giải phóng, đợi đến tháng sáu, đỗ đại học, là cô có thể trọ lại ở trường, là cô có thể rời xa những con người kia…Nói đến rời xa, cô lại có chút không nỡ, dù sao ngôi biệt thự này cũng là nhà của cô và Tử Mặc, là nơi có những kỉ niệm sâu sắc nhất của ba mẹ.
    Nghĩ đến ba mẹ, nghĩ đến tình cảnh của mình, Lạc Tử Câm không nhịn được mà òa khóc.
    “ Cô ở đó khóc cái gì? Là bởi sau 12 giờ đêm cỗ xe ngựa sẽ biến trở về thành quả bí đỏ, quần áo xinh đẹp sẽ biến thành quần áo rách rưới có đúng không?”
    Một câu có ý vị trêu tức mười phần trong lời nói, vang lên trong bầu trời đêm yên tĩnh, quấy nhiễu hồi ức về song thân đã quá cố của Tử Câm, cô mở to đôi mắt đen khiết, phát hiện tại cây cột cách chỗ cô ngồi không xa, đang có một thân ảnh cao lớn nhàn nhã dựa vào, hai tay ôm trước ngực, hắn, đối với cô mà nói, chính là một người đàn ông xa lạ. Cô kinh hách vội vàng nhảy xuống khỏi xích đu, nhằm hướng biệt thự mà chạy nhanh tới.
    “ Này?” Thân thể người đàn ông lập tức nhảy ra chắn đường,” Cô bé lọ lem trở về bộ dạng lôi thôi, sợ hãi không muốn cho hoàng tử nhìn thấy có đúng không?”
    Lạc Tử Câm bất quá năm nay mới 19 tuổi, chỗ nào nghe được cũng đều thấy ý trêu đùa, nhất thời vừa thẹn vừa giận,” Tránh ra!”
    Chàng trai trẻ tuổi dựa sát vào người cô, hơi thở khẽ phả vào đôi lông mi của cô, cười gian,” Hay là,…….cô cố ý ở chỗ này đợi hoàng tử đến tìm?”


    Lạc Tử Câm vừa tức vừa vội, đẩy hắn ra, lạnh lùng ăn miếng trả miếng nói,” Andersen không phải đã chết rồi sao? Làm thế nào mà anh vẫn còn sống được nhỉ?”
    Hắn vừa nghe xong, không những không tức giận mà còn ha hả cười khẽ,” Nhanh mồm nhanh miệng gớm! Được, tôi thích.”
    “ Tuấn Hi? Là anh à?” Giọng nói thanh lệ của Lạc Hân Nghiên khẽ vang lên ở trong hoa viên.
    Trong bóng đêm mông lung đang dần hạ xuống, Lạc Tử Câm phát hiện thân ảnh cao gầy của Lạc Hân Nghiên bước tới ngày càng gần, cô cả kinh, lắc mình tránh xa người đàn ông bên cạnh, nấp đằng sau cột trụ, trong lòng bất an không yên, không biết Hân Nghiên có phát hiện ra mình không?
    Hắn phát hiện Lạc Tử Câm có chỗ khác thường, bất quá, hắn cũng không nói cái gì, đi đến bên cạnh Lạc Hân Nghiên, “Là tôi.”


    Lạc Hân Nghiên nhìn phía sau Tuấn Hi đánh giá, thanh âm cực kì nhẹ nhàng,” Anh ra chỗ này làm gì? Em lúc nãy vừa nghe thấy tiếng anh nói chuyện cùng ai.”
    Châu Tuấn Hi hay tay đút vào túi, hướng đại sảnh phòng khách đi đến, “ Tôi thích lầu bầu một mình, không được sao?”
    Lạc Hân Nghiên nhìn ngó xung quanh, không phát hiện thấy điều gì khác thường, chạy nhanh theo sau, hơi oán giận nói,” Người ta tìm anh khắp nơi…”
    p3chjp93, windtoxic, steplove3 thành viên khác thích điều này.
  4. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 4: Đêm gặp gỡ 3

    Đợi sau khi bọn họ đi vào phòng khách, Lạc Tử Câm lúc này mới đi tới, nhẹ nhàng thở ra một hơi, đưa tay vỗ vỗ ngực, hoàn hảo, Lạc Hân Nghiên không có phát hiện. Cô không dám đứng lâu ngây ngốc ở chỗ này, lặng lẽ đi về phòng mình, nhưng lại không dám đi ngang qua phòng khách, đành phải đi từ phía gara lên.
    Xem bộ dáng lấy lòng hắn của Lạc Hân Nghiên, chẳng lẽ Châu Tuấn Hi chính là cô con dâu vừa ý của dì Mai sao?
    Lạc Tử Câm thất vọng lắc đầu, tại đây, ngay trước mặt gã đàn ông lỗ mãng kia, Hân Nghiên cũng mất đi tính tình cao ngạo vốn có của mình, cái này..chẳng lẽ chính là thứ mà trong truyền thuyết gọi là “ vỏ quýt dày có móng tay nhọn” sao? Vừa mới đến phía ngoài gara, đã nghe thấy tiếng nói.
    “ Muốn chết? Được, An Tuyết, anh giúp em!” Lời nói lạnh lùng mang theo thanh âm trầm thấp từ tính, ở trong gara trống trải, vọng ra một cách đặc biệt rõ ràng.


    Lạc Tử Câm cả kinh. Này, đây không phải chính là giọng nói của người đàn ông cao quý, lạnh lùng cô gặp trước cửa phòng bếp sao? Trong lời nói của anh ta, thật độc ác! Đang lúc định trốn đi, lại nghe thấy tiếng ô tô khởi động, một chiếc limousine đi từ trong gara ra, mà người lái xe, đúng là gã đàn ông kia, dưới ngọn đèn trong gara, vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng như cũ mà tràn ngập hàn ý, Lạc Tử Câm phát hiện, hắn đang nói chuyện điện thoại. Khi xe rời đi, Tử Câm nhẹ nhõm thở phào một hơi, một khắc cũng không dám dừng lại, chạy vội lên phòng .
    Sau khi đóng cửa phòng, Lạc Tử Câm mới cảm thấy tim mình đập thực nhanh, mồ hôi thấm đẫm cả ngực áo.
    “ Muốn chết? Được, An Tuyết, anh giúp em!”
    Những lời này vẫn mãi vang vọng trong tai cô, giọng nói kia, làm cô sợ hãi, tuy rằng cô biết những lời này không phải nói với cô nhưng nó cũng thực làm cho cô rất sợ hãi. Cô thật không nghĩ ra, một người đàn ông có khí chất cao quý và ánh mắt mị hoặc người khác lại có thể nói ra những lời độc ác đến như vậy,
    An Tuyết? An Tuyết?
    Đây hiển nhiên là tên của một người phụ nữ.
    Lạc Tử Câm không thể tưởng tượng được, vị An Tuyết kia gặp phải một người đàn ông độc ác như vậy, thì sẽ có kết cục như thế nào?


    Chết?
    Cô không dám nghĩ đến, cũng không muốn nghĩ đến, nhưng mà, cô lại không nhịn được mà suy nghĩ…Cô gái trẻ tuổi này, chỉ vì một lời nói trầm thấp ngoan độc và một người phụ nữ tên là An Tuyết, mà cả đêm thao thức không ngủ được.
    hoalinh, p3chjp93, windtoxic2 thành viên khác thích điều này.
  5. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 5: Vui sướng khi người gặp họa

    Sáu giờ sáng hôm sau, Lạc Tử Câm liền rời giường làm bài tập, cô cả một đêm trằn trọc, cố gắng đem câu nói kia dứt bỏ, kiên trì muốn đọc sách để tĩnh tâm lại, chỉ là, một chữ đọc cũng không vào.
    Hơn bảy giờ, cô dọn dẹp sạch sẽ, đi vào phòng bếp, bác Phúc đã làm xong bữa sáng, cô lấy một cái bát, đứng bên cạnh bàn bắt đầu ăn.
    Một quả trứng gà đột nhiên rơi vào bát của cô, Lạc Tử Câm ngẩng đầu, hướng bác Phúc mỉm cười,: “ Cám ơn bác Phúc.”
    Bác Phúc lắc đầu, xoay người lại tiếp tục hoàn thành nốt công việc bận rộn, đúng vậy, cô là một đứa trẻ đáng thương, một cô gái chưa đến hai mươi tuổi, tuy rằng trên danh nghĩa là tam tiểu thư của Lạc gia, vốn dĩ là tiểu chủ nhân của tòa biệt thự này, lại chỉ có thể đứng ở trong phòng bếp ăn cơm.


    Bác Trần lái xe đi vào phòng bếp, tiện tay đem tờ báo đặt bên trên mặt bàn,” Có còn bát không?”
    Bác Phúc giúp bác Trần lấy một cái bát, thuận miệng hỏi,” Báo đã đưa tới rồi sao? Có tin tức gì không?”
    Bác Trần uống một ngụm canh,” Còn có thể có tin gì mới chứ, đều là tin cũ.”
    Đột nhiên, bên ngoài phòng bếp vang lên tiếng bước chân vội vã,” Lão Trần, lão Trần.” Thanh âm của Bạch Mai hòan toàn không có một chút tao nhã của một quý phu nhân, tràn ngập gay gắt.
    Thanh âm của bà truyền đến, bác Trần bị sặc nước canh, ho khan.
    “ Phịch” một tiếng, cửa phòng bếp bị đẩy mạnh ra, Bạch Mai đang mặc một cái áo ngủ bằng tơ tằm màu trắng, một đầu tóc dài cuộn sóng có vẻ đặc biệt bù xù, mất đi lớp trang điểm che phủ, khuôn mặt bà trông có vẻ đượm chút tang thương, nếp nhăn ở khóe mắt xuất hiện rõ ràng, dội xuống một trận mắng mỏ,” Lão Trần, lão chết ở đâu rồi? Tôi gọi tại sao lão không trả lời hả?”
    Bác Trần vội lau miệng đứng lên, có chút sợ hãi,” Bà chủ.”
    “ Báo hôm nay đâu?” Bạch Mai trừng mắt.
    Bác Trần cầm lấy tờ báo trên bàn, run rẩy đưa đến trước mặt Bạch Mai.


    Bạch Mai không thèm liếc ông lấy một cái, lạnh lùng giở báo ra xem, tìm từng tờ từng tờ một, khuôn mặt có chút sốt ruột.
    Lạc Tử Câm, bác Phúc, bác Trần ba mặt nhìn nhau, không dám thở mạnh ra tiếng.
    Đột nhiên, tầm mắt của Bạch Mai dừng lại trên một hàng chữ, đảo mắt xuống dưới xem nội dung, một lát sau, sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng, thanh âm không kiềm chế nổi sự hưng phấn, lẩm bẩm:” Xem như cô ta bạc mệnh! Hừ, để coi bà già kia còn dám ở trước mặt ta diễu võ dương oai nữa không?” Nói xong liền cười rộ lên, ném thẳng tờ báo đi.
    “ Bà chủ hôm nay làm sao vậy?” Bác Phúc buồn bã nhìn bác Trần, đối với lời nói của Bạch Mai-bà chủ khó hầu hạ này, bác thực không thể hiểu nổi.
    Bác Trần nghĩ tới những lời mắng mỏ của Bạch Mai, tức giận nói:” Làm sao tôi biết được.”
    Lạc Tử Câm ngồi cô độc giữa cái bàn nhỏ sững sờ, không biết vì cái gì, trong lòng bỗng nhiên thất kinh một trận, rất bất an.
    hoalinh, p3chjp93, windtoxic2 thành viên khác thích điều này.
  6. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 6: Khắc thê

    Trong thành phố A.
    “ Tử Câm , bảng xếp hạng của kì thi tháng đã có rồi.” Chân Huyên đẩy cửa vào phòng học, dựa vào thành cửa sổ, nhìn Lạc Tử Câm đang ngơ ngẩn,” Cậu đi xem hộ tớ xem tớ xếp thứ bao nhiêu.”
    Lạc Tử Câm nghiêng đầu, khuôn mặt thanh tú khẽ thở dài một hơi, một đêm mất ngủ, mí mắt cô hạ xuống, hơi thở có chút mệt nhọc,” Chúng ta cùng đi xem đi.”
    “ Tớ không dám.” Chân Huyên chu ra cái miệng nhỏ nhắn,” Ngộ nhỡ đứng dưới 200 người, tớ nhất định sẽ bị mẹ càm ràm đến chết.”
    Lời này của Chân Huyên làm Tử Câm không kìm được bật cười,” Cậu đúng là kiểu người thích cầm tay trộm chuông ( tự lừa dối mình) mà. Cậu đi xem thứ tự hay là tớ đi xem, kết quả không phải cũng giống nhau sao?”


    Chân Huyên làm bộ giận hờn nhìn chằm chằm vào bạn tốt,” Cậu rốt cuộc có đi hay không.”
    Biểu cảm của cô lại khiến Lạc Tử Câm sặc cười,” Sợ cậu quá, được rồi, tớ đi xem.”
    “ Lạc Tử Câm, cậu đúng là rất giỏi nha, tháng này lại đứng thứ hai toàn khối.” Một cậu nam sinh cao to bước vào phòng học, hướng Lạc Tử Câm nói lớn.
    “ Lê Hân, còn tớ?” Chân Huyên vội đứng dậy.
    Ánh mắt Lê Hân dừng trên người Chân Huyên,” Cậu? Vẫn như thế thôi.”
    Chân Huyên có chút sốt ruột,” Là thế nào? hai trăm, hay là hai trăm năm mươi.”
    “ Thứ một trăm chí mươi chín.” Lê Hân nhàn nhã ngồi vào chỗ của mình.
    Chân Huyên quýnh lên,” Cậu lừa tớ.”


    Lê Hân không thèm quay đầu lại nhìn,” Không tin? Vậy cậu tự đi xem đi.”
    Chân Huyên không tin nổi, vội vàng đứng dậy.
    “ Chân Huyên, cậu đúng là xếp thứ 199.” Một nữ sinh ăn mặc giản dị nhẹ nhàng tiến vào, xem chừng cậu ta cũng mới đi xem bảng kết quả về.
    Sự sốt ruột của Chân Huyên lúc trước biến mất không còn một chút tăm hơi, ha ha cười rộ lên, kéo tay Lạc Tử Câm,” Tử Câm, cuối cùng tớ cũng qua được thứ 200 rồi.”
    Lạc Tử Câm cầm tay cô,” Tiếp tục cố gắng.”
    Chân Huyên cũng cầm lấy tay cô, hưng phấn cực kì, dùng hết sức gật đầu,” Được.”
    Ôn Đình ngồi phía trước, quay đầu lại nhíu mày,” Chân Huyên, nhỏ giọng xuống một chút, nhìn lại cậu xem, có chỗ nào ra dáng thục nữ không?”
    “ Tớ không muốn làm thục nữ.” Chân Huyên phụng phịu nói.
    “ Ai—-“ Ôn Đình lạnh lùng cười, “ Nhìn dáng vẻ của cậu, tương lại chỉ xứng làm bà chủ trong một gia đình bình thường thôi.”
    ‘ Cậu—“ Chân Huyên không những không tức giận, ngược lại còn cười sằng sặc,” Bà chủ gia đình thì làm sao? Tất cả những ai được gả vào những nhà giàu có quyền thế, đều không có được kết cục tốt.” Cô biết rõ gia cảnh nhà Ôn Đình cũng khá giả, tương lai chắc chắn sẽ cùng một công tử nhà giàu môn đăng hộ đối kết hôn, nên mới cố ý nói như vậy.


    “ Cậu—“ Ôn Đình cực kì tức giận, cô vốn là một con người cao ngạo, cho tới bây giờ vẫn khinh thường những bạn học xuất thân trong gia cảnh bình thường như Chân Huyên.
    “ Chẳng lẽ cậu hôm nay không đọc báo hay sao?” Chân Huyên lấy một tờ báo trong ngăn bàn ném về phía Ôn Đình, “ Thôi phu nhân tối hôm qua đã chết rồi.”
    Chết? Lại là tự tử. Lạc Tử Câm trong lòng có chút kinh hãi.
    Lại không nghĩ rằng Ôn Đình giật mình vội vã giở tờ báo ra,” Thật sự đã chết?”
    “ Hừ.” Chân Huyên tiếp tục nói,” Thôi phu nhân của tập đoàn giàu có nhất thành phố A tối hôm qua đã bị ô tô đâm chết. Mà người này lại là vị phu nhân thứ ba của Thôi tiên sinh.”
    Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Đình có chút hoảng sợ,” Chẳng lẽ Thôi tiên sinh chính là nhân vật khắc thê trong truyền thuyết sao?”
    p3chjp93, windtoxic, steplove1 thành viên khác thích điều này.
  7. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 7: Số đào hoa (1)

    Chân Huyên nhún nhún vai,” Ai biết?”
    “ Ôi trời, hắn đã khắc tử ba người vợ, “ Thanh âm kinh dị cao quãng tám của Ôn Đình vang lên.
    Lúc Lạc Tử Câm nhìn thấy tờ báo, cô sợ ngây người, sợ hãi làm cho sắc mặt của cô càng lúc càng tái nhợt, tinh thần càng lúc càng không tập trung.
    Trên báo, có ảnh chụp hiện trường của vụ tai nạn giao thông, còn có tấm ảnh của Thôi phu nhân lúc còn sống, nhưng lớn nhất vẫn là ảnh chụp của Thôi tiên sinh Thôi Thái Triết, mà người này, cho dù có hóa thành tro bụi Lạc Tử Câm vẫn có thể nhận ra, tuy rằng chỉ là tình cờ gặp mặt, nhưng mà vẻ mặt cao quý lạnh lùng của anh ta, giọng nói lạnh như băng ẩn khuất sự thất vọng đau khổ khiến cô không thể quên.


    Thì ra anh chính là chủ nhân của tập đoàn A thị giàu có bậc nhất trong truyền thuyết – Thôi Thái Triết.
    Thì ra anh là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong mấy năm gần đây, liên tục giết chết hai người vợ. Cái chết hiện tại, là người vợ thứ ba.
    Lạc Tử Câm sợ hãi, Thôi phu nhân này, thực sự chết vì tai nạn giao thông sao?
    Hay là: chính Thôi Thái Triết đã giết chết Thôi phu nhân.
    Giờ học buổi sáng, Lạc Tử Câm đều ở trong trạng thái mơ màng vượt qua.
    ———–
    “ Bà nội, gần đây người có ngủ được nhiều không?” Lạc Tử Câm đẩy xe lăn cùng bà ra ngoài viện dưỡng lão tản bộ.
    Trên xe lăn, Lạc lão thái, bà nội thần khí thanh sảng, mái tóc hoa râm được buộc cẩn thận, bà vui vẻ hớn hở nhìn cháu gái,” Tốt hơn nhiều rồi.” Lúc bà phát hiện ra trên mặt Tử Câm có vệt sưng đỏ, giọng nói lộ vẻ không vui,” Sao vậy, nó lại khi dễ cháu à?”
    Nó? Lạc Tử Câm biết, “nó“ của bà nội là ám chỉ Bạch Mai, khẽ lắc đầu, thay bà nội sửa lại áo choàng trên vai, vì sợ khiến bà lo lắng, nghĩ một đằng nói một nẻo,” Dì đối xử với con rất tốt.” Đúng vậy, nếu dì có thể bỏ thói kiêu ngạo, nói quá nhiều, thì cũng không tệ.
    Bà nội không tin nhìn cháu gái,” Thật sao?”


    “ Thật.” Lạc Tử Câm cười, nhẹ nhàng giúp bà đẩy xe lăn.” Bà nội, người mau nhìn kìa, cây hoa đào kia đã nở hoa rồi.”
    Lạc lão thái nhìn theo hướng tay cô chỉ, quả thật, trong một góc sáng sủa của viện, một gốc cây hoa đào đã nở hoa. Trong hoa viên xanh ngát của viện, lại có một khoảng ánh hồng kia, trông thật là nổi bật.
    “ Bà nội, bà chờ cháu một chút.” Lạc Tử Câm đấy xe lăn đến gần bồn cây, sau đó đi gần đến cây hoa đào, phòng an dưỡng của bà nội rất sạch sẽ nhưng lại lạnh lùng, nếu như có một cành hoa đào đặt ở trong phòng, khẳng định sẽ tràn ngập sinh khí.
    Lạc Tử Câm đứng ở dưới tán cây hoa đào, ngẩng đầu nhìn lên, đám mây hồng kia quả thực làm người khác phải mê hồn, nhưng mà cây hoa đào này rất cao, cô vươn tay, làm như thế nào cũng không chạm vào nổi một cành.
    “ Tử Câm.” Bà nội ở cách đó không xa nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của cô,gọi,” Không cần với nữa, bà nội không cần.”
    “ Bà nội, chịu khó chờ một chút, sắp được rồi.” Lạc Tử Câm quay đầu lại nhìn, sau đó lại tiếp tục dựa sát người vào cây đào, một tay bám chặt thân cây, kiễng gót chân, tay kia cố nắm lấy cành hoa đào gần nhất, bàn tay gần đến cành hoa, cô ngừng thở, một chút, một chút nữa thôi, là có thể với tới rồi…


    Đột nhiên, trong tầm mắt của cô xuất hiện một bàn tay, dễ dàng bẻ gãy một cành hoa đào.
    Khí lực toàn thân của Lạc Tử Câm nhanh chóng tan rã, cô sợ hãi, vội đánh vào trong ngực của một người, khẽ nâng đôi mắt, có chút khác thường, đây quả thực là một mĩ nam tử cực kì đẹp trai, đôi mắt hẹp dài kia mang theo ý cười, nhìn cành hoa đào kia, đôi môi mỏng khẽ nở một nụ cười,” Thật sự linh nghiệm như vậy sao, mới vừa hái hoa đào thì đã có người thương nhảy vào ôm ấp.”
    Lạc Tử Câm đột nhiên đỏ mặt, giọng nói này, chẳng phải là của Châu Tuấn Hi hôm trước ở hoa viên biệt thự trêu chọc cô là cô bé lọ lem sao? Hắn tại sao lại ở nơi này?
    Châu Tuấn Hi tựa tiếu phi tiếu nhìn cô,” Cô bé lọ lem không phải chỉ muốn được hoàng tử yêu thương sao? Như thế nào cũng muốn cầu số đào hoa?”

    hoalinh, p3chjp93, windtoxic2 thành viên khác thích điều này.
  8. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 8: Số đào hoa (2)

    Lạc Tử Câm vừa thẹn vừa giận, hóa ra hắn nhận ra mình? Vì thế hung hăng trừng hắn liếc mắt một cái, xoay người chạy tới bên cạnh bà nội.
    “ Làm sao vậy?” Bà nội phát hiện ra vẻ mặt hờn giận của cháu gái.
    Lạc Tử Câm giúp bà đẩy xe lăn, vừa đi vừa nghĩ làm sao để không phải gặp cái tên mĩ nam tử kia thêm một lần nữa.
    “ Bà nội.” Châu Tuấn Hi vui tươi hớn hở rảo nhanh đôi chân thon dài, tay cầm cành hoa đào đến trước mặt bà nội,” Tặng cho bà.”
    Bà nội nhận lấy,” Tuấn Hi, cảm ơn cháu.”
    Lạc Tử Câm có chút giật mình, bà nội tại sao lại biết tên này là Châu Tuấn Hi? Hơn nữa thái độ lại còn thân thiết như vậy?
    “ Cô gái này tại sao cháu chưa từng thấy qua? Là người giúp việc mới của bà ạ?” Châu Tuấn Hi ngồi xổm trước mặt bà nội, hai tròng mắt tỏ vẻ vô tình liếc qua Lạc Tử Câm.


    “ Nó là cháu gái của ta, Tử Câm.” Lạc lão thái nắm lấy bàn tay của Lạc Tử Câm ở đằng sau xe lăn.
    Châu Tuấn Hi khẽ nhíu đôi mắt hẹp dài, khuôn mặt tuấn mĩ mang theo nụ cười vạn người mê nhìn Lạc Tử Câm,” Cháu gái? Bà nội, người rốt cuộc có mấy đứa cháu gái vậy?”
    “ Tuấn Hi.” Dáng người thướt tha của Lạc Hân Nghiên xuất hiện phía đầu viện, trên tay cầm một bó hoa cẩm chướng màu hồng, cô nhìn thấy bà nội đang đi cùng Tử Câm, vì thế có chút miễn cưỡng nhẹ nhàng đến gần,” Bà nội, Tử Câm cũng tới đây sao?”
    Lạc lão thái có chút lãnh đạm gật đầu.
    Tử Câm nhìn Lạc Hân Nghiên nở ra một nụ cười nhợt nhạt.
    Lạc Hân Nghiên bám chặt tay Châu Tuấn Hi, cố ý làm nũng nói,” Tuấn Hi, Châu bá mẫu cũng ở bên kia, chúng ta mau qua đó thăm đi.”
    Châu Tuấn Hi nhìn Lạc Hân Nghiên trong lòng, cầm lấy bó hoa cẩm chướng trước ngực, đưa đến trước mặt bà nội,” Lạc lão thái, hoa này cháu tặng cho bà.”
    Lạc Hân Nghiên giật mình nói,” Hoa này là em mua đến để đưa cho—“
    Châu Tuấn Hi quay đầu lại nhìn cô trừng mắt một cái, cô vội im lặng.
    “ Lạc lão thái, lần sau cháu lại đến thăm bà.” Nói xong, đứng thẳng dậy, môi nhếch lên, ý vị thâm tường nhìn Lạc Tử Câm, sau đó xoay người sải bước rời đi. Lạc Hân Nghiên vội vội vàng vàng chạy nhanh theo phía sau.
    “ Tử Câm, vứt chỗ hoa này đi.” Đợi hai người Châu Tuấn Hi đi ra sau viện, bà nội đem bó hoa cẩm chướng đưa cho Lạc Tử Câm.
    “ A? Bà nội, hoa này đặt ở trong phòng rất tốt.” Tử Câm không hiếu rõ ý tứ của bà,” Huống chi đây là do người khác tặng, ném đi sợ không tốt.”


    Bà nội nhăn mặt, nhíu chặt hai hàng lông mày,” Bà không thích những đồ nó mua đến.” Đúng vậy, bà đang tức giận vì câu nói kia của Lạc Hân Nghiên ” Hoa này là em mua đến để đưa cho—“, rõ ràng đều là cháu gái thân tình của mình, nhưng mà vì sao lại có sự khác biệt lớn đến vậy? Lạc Hân Nghiên từ bé cho tới bây giờ đều không đem bà nội này để ở trong lòng.
    Lạc Tử Câm biết tính tình của bà nội, đành phải đem bó hao cẩm chướng kia vứt vào thùng rác. Nhưng cô vẫn không hiểu tại sao bà lại quen Châu Tuấn Hi? Còn có cả vẻ thân thiết như vậy.
    “ Tử Mặc gần đây tại sao không tới thăm ta?” Bà nội ngẩng đầu hỏi Lạc Tử Câm đang ngẩn ngơ.
    Tử Câm phục hồi lại tinh thần,” Tử Mặc học trong trường nội trú, mỗi tháng chỉ được về nhà một lần, huống chi bây giờ sắp thi giữa kì rồi…Tử Mặc cũng rất nhớ bà, giữa trưa nó gọi điện cho cháu, hỏi xem bà có khỏe không.”
    Lạc lão thái cười ha hả, ánh mặt đảo qua một tia phiền muộn.
    “ Bà nội…” Lạc Tử Câm ngồi xổm trước mặt bà, tay đặt trên đùi, ánh mắt lưu luyến dừng lại ở cành hoa đào trên xe lăn,” Bà quen Châu Tuấn Hi lúc nào vậy? Tại sao cháu lại không biết?”
    “ Cháu cũng biết nó sao?” Bà nội nhìn Tử Câm mỉm cười, màn kịch ở dưới gốc cây đào bà đã sớm xem hết.
    Không biết vì sao, tai của Tử Câm đột nhiên đỏ ửng, cô hiểu rõ hàm ý trong lời nói của bà nội, hơi làm nũng nói,” Không biết! Tối hôm qua hắn là khách của nhà chú.”
    Nhà chú? Trong lòng bà nội có chút xót xa vỗ về Lạc Tử Câm, chỗ nào là nhà của chú, đó rõ ràng là nhà của cô mà, “ Nó là cháu trai của bạn bà. Tình cờ gặp mặt nên quen biết, thằng nhóc này không chỉ bộ dạng tuấn tú mà nội tâm cũng rất được.”
    hoalinh, p3chjp93, windtoxic2 thành viên khác thích điều này.
  9. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 9: Thiên sát cô tinh

    Ra khỏi viện dưỡng lão, Lạc Tử Câm lên xe bus đi về, trên xe cũng không có nhiều người, chỉ có vài ba nhóm người, tối hôm qua mất ngủ, mệt rã rời, lấy tay xoa xoa thái dương, khẽ nhắm mắt lại.
    “ Cô biết không? Thôi phu nhân chính là một xác hai mạng, nghe nói đứa nhỏ trong bụng đã được ba tháng.” Một người phụ nữ cúi đầu nói.
    Cách không xa chỗ ngồi của Lạc Tử Câm truyền đến tiếng thảo luận nho nhỏ, toàn bộ đều rơi vào tai Tử Câm, cô cả kinh mở to hai tròng mắt, nhưng không dám nghiêng đầu nhìn.
    “ Ba tháng? Thế thì chẳng phải bào thai kia đã thành hình rồi sao?” Một người giật mình nói.
    “ Đúng vậy, thật đáng sợ!” một thanh âm khác lại truyền đến,” Ba người vợ liên tiếp chết, chẳng lẽ Thôi tiên sinh chính là thiên sát cô tinh trong truyền thuyết sao?”


    “ Thiên sát cô tinh?”
    …………..
    Những lời nói sau đó, Lạc Tử Câm không nghe rõ nữa, chỉ là, cô rất sợ hãi, trên mặt lấm tấm mồ hôi: Cái chết của Thôi phu nhân có liên quan đến thiên sát cô tinh sao? Người đàn ông cao quý kia lẽ nào lại chính là thiên sát cô tinh mà mọi người vẫn e ngại? Tâm trí cô càng lúc càng căng thẳng, trong óc lại hiện ra hình ảnh lạnh lùng tuyệt mĩ của Thôi Thái Triết, cô đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nhưng cũng không hiểu rốt cuộc là mình đang sợ cái gì…
    Đột nhiên, có người vỗ vỗ bả vai cô, cô cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, khi nghe thấy giọng của bạn đồng học Lê Hân mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.
    “ Sao lại khéo thế này?” Lê Hân tháo chiếc kính đang đeo ra, “ Tớ còn nghĩ là nhìn nhầm người.”
    “ Ừ.” Lạc Tử Câm vừa bị dọa cho sợ hãi, cảm xúc dần được khôi phục.
    Lê Hân ngồi xuống ghế bên cạnh, nhẹ nhàng cười,” Lạc Tử Câm, cậu định thi vào trường đại học nào?”
    “ Vẫn chưa nghĩ tới.” Lạc Tử Câm nói xong, tuy rằng chỉ hơn hai tháng nữa là thi đại học, cô vẫn chưa xác định được mình nên thi trường nào, nhưng theo phép lịch sự, cô thuận miệng hỏi một chút,” Còn cậu thì sao?”
    Trên cằm Lê Hân có một chòm râu ngắn ngủn, hắn quả thực mười phần là một đứa con trai,” Tớ muốn thi đỗ vào trường đại học XXX ở Bắc Kinh.”
    Ánh mắt Lạc Tử Câm mang theo chút háo hức nhìn hắn, ánh mắt trong suốt thấy đáy, không kìm được hâm mộ thốt lên,” Bắc Kinh? Cậu muốn đến Bắc Kinh học đại học sao?” A, từ bé đến lớn cô còn chưa được đi Bắc Kinh lần nào.


    “ Cậu cũng thi trường đại học đó đi.” Lê Hân chậm rãi nói, đúng vậy, dựa vào thành tích của Lạc Tử Câm, nếu muốn thi đỗ vào trường đại học đứng đầu cả nước, hẳn cũng không phải là một đề quá lớn.


    (Thiên sát cô tinh là sao chiếu mệnh của một người.Tức nghĩa tất cả những người thân xung quanh người đó sẽ gặp tai hoạ)
    hoalinh, p3chjp93, windtoxic3 thành viên khác thích điều này.
  10. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 10: Kẻ trộm (1)

    Tối thứ sáu.
    Biệt thự nhà họ Lạc.
    “ Lạc—Tử—Câm.” Bạch Mai đứng ở giữa cầu thang, hai tay chống nạnh, dùng hết sức kêu cái giọng quãng tám của mình lên cao.
    Lạc Tử Câm vội vàng từ phòng bếp chạy ra, mấy sợi tóc ngắn gần tai có chút rối loạn, trước ngực vẫn đang mặc một chiếc tạp dề,” Dì——-“
    “ Cái vòng cổ kim cương của tao đâu?” Bạch Mai lao xuống lầu, tức giận ngút trời, một phen véo lỗ tai Lạc Tử Câm, không phân đúng sai đã mắng cô một trận.
    “A—“ Lỗ tai truyền đến một trận đau đớn khiến Tử Câm không nhịn được rơi nước mắt.
    Đột nhiên, từ cửa lớn xuất hiện một bóng người, vội lao tới dùng hết sức đẩy Bạch Mai ra, Bạch Mai chưa chuẩn bị, lảo đảo ra sau vài bước, lại đứng không vững, ngã phịch xuống thảm.


    “ Chị.” Lạc Tử Mặc vén hai bên tóc của Lạc Tử Câm lên, phát hiện cái lỗ tai bị Bạch Mai véo đỏ lựng, một người còn trẻ như hắn, thấy chị mình bị bắt nạt, đáy lòng tràn ngập phẫn nộ, nhìn Bạch Mai quát,” Tại sao lại đánh chị tôi?”
    Bị Lạc Tử Mặc làm trò hạ nhân đẩy ngã trên mặt đất, Bạch Mai thẹn quá hóa giận, đứng lên khỏi thảm,chỉ tay vào cả hai chị em,”Thằng nhãi con, mày dám đẩy tao à? Đúng là hai kẻ có tâm địa rắn rết, lão nương xem như nuôi không chúng mày? Còn không bằng con chó giữ nhà, ít nhất còn biết giúp chủ.”
    Tử Mặc lớn lên cũng cao như Tử Câm, hắn đem chị giấu ra sau người, khuôn mặt non nớt ngẩng lên, không chút e ngại.
    “ Tử Mặc.” Tử Câm biết, dì lần này khẳng định là nổi giông nổi bão, cô bất chấp cái lỗ tai đau đớn, theo bản năng bảo vệ Tử Mặc, chặn ngang muốn đem Tử Mặc khuất sau lưng mình.
    “ Phản rồi! Phản rồi!” Bạch Mai thấy hai chị em đều giữ tư thế bảo vệ cho nhau, không thứ gì có thể chạm đến, trừng mắt giận dữ, nghiến răng nghiến lợi,” Cẩn thận tao đuổi hết chúng mày ra khỏi nhà.”
    “ A Mai.” Lạc Chí Viễn trở về cùng Tử Mặc, đối với người vợ hung dữ này, hắn luôn bất lực, không thể làm gì, tuy rằng ông biết là Bạch Mai thường xuyên khi dễ Tử Câm, nhưng trời sinh tính tình yếu đuối với lại vợ chồng cũng đang lúc hòa hợp, nên chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng hiện tại nghe thấy lời của Bạch Mai nói phải đuổi hai chị em Tử Câm đi, ông mới sốt ruột tiến đến.


    Bạch Mai vốn đang tức giận sôi người, lại thấy chồng mình uất ức nhẹ nhàng đi tới, bộ dáng muốn nói lại không dám nói, cũng tức giận không kém bà, vì thế nhìn ông hằn học nói, “ Thế nào? Ông cũng cùng một phe với chúng nó sao? Cũng muốn bắt nạt tôi sao?”
    Nhìn vợ tức giận với mình, Lạc Chí Viễn tay chân có chút luống cuống, trên trán túa ra vài giọt mồ hôi, khi nhìn thấy bộ dáng của hai chị em Tử Câm, ông áy náy tới cực điểm, nhưng mà đối với người vợ hung dữ này, ông cũng không dám nề hà, vì thế chỉ có thể cầu hòa, lựa giọng ngon ngọt nói,” A Mai, bà dừng tức giận, có chuyện gì từ từ nói, Tử Câm đã làm sai chuyện gì thì cố gắng sửa chữa là được thôi mà.”
    “ Sửa?” Đối với sự hòa hoãn không ngờ của chồng, Bạch Mai đương nhiên là có chút đắc ý, lạnh lùng châm chọc,” Chí Viễn, ông không hiểu thì đừng có xen vào.” Nói xong, bà lạnh lùng đảo mắt qua Lạc Tử Câm mặt đang tái nhợt, khóe môi khẽ nhếch lên, khinh thường nói,” Trong nhà chúng ta có kẻ cắp, chính là nó đấy.”
    “ Cháu không có.” Lạc Tử Câm cực kì uất ức, tuy biết rằng nhà này không phải là do chú làm chủ, nhưng mà vẫn nhìn ông nói,” Chú, cháu tuyệt đối không lấy trộm thứ gì.”
    “ Bà không cần đổ oan cho chị tôi.” Vài sợi tóc trên trán che lấp khuôn mặt của Tử Mặc, nhưng xuyên qua mấy sợi tóc, ánh mắt hắn kiên định mà trong suốt.
    “ Oan ức?” Bạch Mai khoanh hai tay trước ngực, trào phúng nói,” Ngày hôm qua là ai giúp tao dọn dẹp phòng? Là ai giúp tao dọn lại bàn trang điểm?”
    “ Là cháu giúp dì dọn dẹp, nhưng cháu không hề lấy bất cứ một vật gì.” Lạc Tử Câm cũng nóng nảy, nếu chỉ vì cô là người dọn phòng mà đã kết luận cô là kẻ trộm thì quả thật quá oan uổng.
    “ Đúng vậy, a Mai.” Lạc Chí Viễn cũng nói hộ Tử Câm,” Tử Câm không phải là người như vậy.”

    hoalinh, p3chjp93, windtoxic2 thành viên khác thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm có liên quan

  1. co vo moi cuoi cua tong tai ac ma

    ,
  2. truyen co vo lanh lung cua tong tai

    ,
  3. cô vợ mới cưới của tổng tài ác ma chuong 20

    ,
  4. Vo truoc cua tong tai lanh khoc chuong 1,
  5. truyen co vo moi cuoi cua tong tai ac ma,
  6. co vo lanh lung cua tong tai,
  7. co vo ngoc cua tong tai,
  8. Vo moi cuoi cua tong tai ,
  9. doc truyen co vo lanh lung,
  10. truyen tong tai ac ma