Have a nice day, good friend !

Không phải là Cổ Tích >cực HOT<

Thảo luận trong 'Tình cảm' bắt đầu bởi poe yul, 6/5/12.

  1. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 36:

    Trong đầu tôi lúc này là một mớ hỗn độn. Mọi thứ rối tung cả lên. Những mảng ký ức không biết từ đâu xuất hiện dồn dập như muốn đè nén tâm trí tôi. Tôi có cảm giác mình đang nhớ lại một điều gì đó, nhưng lại không biết điều đó thực sự là gì. Nhìn vào đôi mắt đang chứa đầy sự giận dữ của Phước Nguyên, không hiểu sao tôi lại thấy dường như có cả một không gian mở ra phía trước mặt. Không gian kỳ lạ với tôi, Phước Nguyên và chú Bảy. Chúng tôi cứ đứng xung quanh nhau tạo nên một sự liên kết đầy éo le và phức tạp. Tôi không biết mình đứng ở vị trí nào trong mối quan hệ bí ẩn ấy. Chỉ biết rằng hai người con trai đang đứng với mình đều là những người rất rất quan trọng với cuộc đời tôi. Và mối quan hệ này có vẻ như còn cao hơn tình yêu thực sự. Càng cố tìm hiểu, càng cố khơi thông thì đầu tôi lại nhức như búa bổ. Cảm giác có vô vàn cản trở đầy sức mạnh đang cố đẩy tôi ra và không cho tôi khám phá.

    Sao em không nói gì cả? Sao em chỉ biết nhìn anh? Đừng có như thế chứ???
    Tiếng hét của Phước Nguyên làm tôi giật mình, mọi thứ vụt biến mất, cứ như một tia sét mạnh nhưng ngắn ngủi, chỉ đủ làm ta tê liệt nhưng không đủ làm ta ý thức được điều gì cả. Nhìn sang thì chú Bảy vẫn như người mất hồn, bám víu vào tôi và chẳng chút phản ứng. Ngước lên phía Phước Nguyên, tôi mong rằng anh ta hãy hiểu cho tôi, hiểu cho hoàn cảnh lúc bấy giờ. Nhưng xem chừng điều đó quá sức phi lý khi mà tôi không thể giải thích cho anh ta biết được chuyện gì đang xảy ra.

    Anh đã luôn dặn lòng là không bao giờ được nổi giận với em. Anh đã cố gắng như thế. Nhưng sức chịu đựng của anh cũng có giới hạn. Và bây giờ thì anh không thể phủ nhận rằng mình đang rất rất giận em. Anh về đây...
    Phước Nguyên nói trong cay đắng rồi bỏ đi. Tôi chỉ biết nhìn theo. Dù cho chưa bao giờ tôi thừa nhận anh ta là bạn trai mình, dù cho chưa bao giờ tôi thể hiện cảm xúc thật trước mặt anh ta. Nhưng đến thời điểm này thì trái tim tôi thực sự đã có chỗ cho tên tóc vàng kỳ lạ ấy. Làm anh ta giận là điều tôi không hề muốn. Nhưng tình hình này thì đành phải để cho Phước Nguyên hiểu lầm. Tôi không thể nói rằng chú tôi đang lên cơn và cần có tôi bên cạnh. Chẳng ai đi nói như thế với người khác về chuyện nhà mình cả. Vả lại chú Bảy là chú ruột của tôi, nếu như chỉ vì thấy tôi ôm chú ấy mà anh ta ghen tuông thì thật sự không hợp tình hợp lý chút nào. Tóm lại là, tôi không thể làm gì khác hơn. Mọi sự thôi thì cứ để cho số phận xô đẩy...

    .....................................................

    Nhỏ Mít tắt máy từ sáng đến giờ. Có lẽ con nhỏ vẫn còn quá shock. Thật không hiểu nỗi vì sao chú Bảy lại có thể hành động như thế. Cứ tưởng rằng bệnh tình chú ấy sẽ chỉ dừng lại ngang mức quậy phá đập vỡ đồ đạc, nhưng bây giờ thì hình như đã nghiêm trọng hơn rất nhiều rồi.

    Sau khi vắt cho chú ấy ly nước cam, tôi buồn bã mang lên phòng. Chú Bảy vẫn ngồi thừ bên cửa sổ, không nói chuyện, không hành động. Chỉ hướng mắt nhìn ra phía ngoài kia. Thật bực mình khi nhìn thấy ổng như vậy. Thà cứ trêu chọc tôi như thường ngày lại hay hơn. Đúng là khi con người ta đột ngột thay đổi luôn kèm theo một điều gì đó không tốt lành.

    Nước cam nè! Chú uống đi! Làm ơn bình thường lại, đừng làm cháu sợ mà....
    Tôi lay lay người ổng nói dịu dàng. Nhưng chẳng chút tác dụng gì khi mà chú ấy vẫn hướng mắt ra phía cửa sổ. Tôi thở dài đặt ly nước cam lên bàn rồi đi ra ngoài. Có lẽ ổng cần được một mình. Mọi lần sau khi lên cơn chú Bảy đều mắc chứng “tự kỷ” như vậy trong vài ngày mới hết. Haizzzz

    Giờ thì đến phiên tôi “tự kỷ” khi chỉ biết ngồi ngơ ra nhìn cái di động. Chẳng biết đã bao nhiêu lần tôi định nhấn phím gọi cho tên tóc vàng rồi lại thôi. Tôi ghét cái cảm giác của mình bây giờ. Cái cảm giác vừa tức tức, vừa lo lắng,vừa thấy có lỗi. Rốt cuộc thì tôi sai hay anh ta sai nhỉ??? Sao cứ mỗi lần làm anh ta buồn, làm anh ta giận thì tôi lại phải tự dằn vặt mình như thế này chứ??? Những tưởng cái tình yêu từ trên trời rơi xuống của Phước Nguyên chẳng bao giờ ảnh hưởng được đến tôi. Nhưng dường như mọi chuyện lại ngược lại. Có vẻ càng ngày, tôi càng tự nhiên thừa nhận tình cảm đó và tự đưa mình vào vị trí là bạn gái của tên tóc vàng. Dù không hề muốn chút nào nhưng đến lúc này thì tôi không thể nào phủ định và quay lại như lúc ban đầu được nữa...

    Tình yêu là như thế sao??? Ôi rắc rối thật...

    ...................................................................................

    Sáng hôm sau, tôi ăn vội mấy lát mỳ rồi chạy ù ra cửa vì sắp muộn giờ học. Tuy nhiên, tôi đã quên mất rằng sáng nay nhỏ Mít không đi học (bây giờ thì con nhỏ chưa thể bình tâm lại được, tội lỗi...). Đập tay một cái rõ mạnh vào đầu, tôi hớt hải chạy ngược vào nhà nói choang choang.

    Mấy bác ơi! Sáng nay nhỏ Mít nó nghỉ học. Mà cháu sắp bị muộn giờ rồi. Ai chở cháu đi học với!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Mọi người ngơ ra trước lời cầu xin của tôi. Sau vài giây bàn bạc thảo luận thì nhiệm vụ hộ tống tôi tới trường được giao cho...chú Tám!

    Cái gì ạ??? Chú Tám ư???
    Con thông cảm. Sáng nay ba có cuộc họp gấp nên không chở con được. Bác Hai, bác Ba, bác Tư thì có tài xế riêng, đợi xe tới thì con cũng muộn giờ mất rồi. Bác Năm thì lại trực cơ quan vẫn chưa về. Thằng Bảy thì ngồi thù lu một đống chẳng chịu ra khỏi phòng. Duy chỉ còn thằng Tám thôi con ạ...
    Trước lời giải thích của ba thì tôi cũng đành ngậm ngùi im lặng. Thành tích chạy xe va cột điện và chui lỗ cống của chú Tám thuộc dạng vô đối. Giao phó tính mạng tôi cho ông chú lí lắc này thì thật là không còn gì để nói. Tôi thận trọng căn dặn chú Tám trước khi ổng đề ga.

    Nè chú Tám! Chú nên nhớ là có cháu ngồi sau lưng nữa nhé! Làm ơn đi chầm chậm cho cháu nhờ.
    Ủa? Thế không phải cháu nói sắp bị muộn học rồi hả??? Sao bắt chú chạy chậm được??? Đúng là Nguyên “tưng”.
    Chưa kịp đốp lại câu xóc xỉa của ông chú 16 tuổi thì tôi chới với khi ổng phóng vù xe đi. Cũng may khả năng phản xạ của tôi khá chuẩn nên đã kịp thời bấu víu lấy vòng eo siêu mẫu của ổng ( chú Tám nhà tôi tuy là thiếu gia con nhà giàu nhưng vẫn bị liệt vào hạng suy dinh dưỡng dù ăn uống và tập luyện thể thao không ngừng nghỉ).

    Chú ơi! Từ từ! Chậm chậm lại!
    Tôi vừa van xin vừa cố gắng ôm chặt chú Tám trước tốc độ phóng xe như vũ bão của ổng. Dù cho đây là xe máy điện nhưng tốc độ của nó đúng thật là kinh hoàng.

    Cháu ồn quá! Để chú tập trung lái chứ!
    Và thế là tôi chỉ còn biết nhắm tịt mắt lại và cầu nguyện cho mình được bình an. Sao Thục Nguyên này lại có những ông chú kỳ lạ và dã man như vậy được chứ??? Huhu...

    Lúc chú Tám thắng xe cái kít trước cổng trường để thả tôi xuống thì cũng là lúc tôi chẳng còn mang hình người nữa. Tóc tai thì rối bù lên, mặt tái nhợt, áo quần xộc xệch, người thơ thẩn như mất hồn ( đúng hơn là vì quá hoảng sợ dẫn đến mất luôn ý thức).

    Đi học ngoan nhé! Chú về đây! Hehe...
    Và ổng lại phóng vù đi, tặng thêm cho tôi một mớ khói bụi đầy mặt. Thật đúng là bó tay với ông chú này mà.

    Sau khi tu chỉnh lại nhan sắc, tôi chạy nhanh vào trường cho kịp giờ. Nhìn lên đồng hồ, tôi giật mình trước tốc độ chạy xe kinh khủng của chú Tám. Lúc ổng bắt đầu chạy xe là 7h kém 15, và bây giờ là 7h kém 9 phút. 6 phút cho một quãng đường 7 cây số. Chậc! Da gà nổi lên rần rần...

    Tuy nhiên không khí trường học hôm nay có cái gì đó khác khác thì phải. Ai cũng nhìn tôi với ánh mắt dị nghị tò mò. Cứ như thể tôi vừa gây ra chuyện động trời nào đó vậy. Những tiếng xì xầm xuất hiện bên cạnh mỗi bước chân tôi đi. Sao thế nhỉ???

    Đang còn thắc mắc không hiểu chuyện gì xảy ra thì một trái bóng rổ không biết từ đâu đáp thẳng vào mặt tôi. Dù bị bao vây bởi rất nhiều ngôi sao quay vòng vòng quanh đầu nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy nụ cười nhếch mép đầy khiêu khích từ đôi môi màu cam đáng sợ đó...
    phuonglinh_970nuhoangat thích điều này.
  2. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    Phần 37:

    Tôi tỉnh hẳn khi nhìn thấy bóng ma mỹ nhân. Thật không hiểu nỗi tại sao cô ta cứ luôn đeo bám và gây rắc rối cho tôi trong khi tôi chẳng làm gì cô ta cả. Nụ cười mỉa mai vẫn hiển hiện rõ trên đôi môi đầy sắc lửa ấy. Tôi bực bội cực độ và không ngần ngại hét toáng lên:

    Này! Sao lúc nào cô cũng bày trò hại tôi thế hả??????????
    3 giây đầu, tôi tự thấy tiếng hét của mình có công dụng khi cô ta đã vụt biến mất, lúc đó tôi nghĩ rằng cô ta sợ trước sự nổi khùng của tôi. Nhưng sang giây thứ 4 thì tôi mới ngậm ngùi biết rằng tất cả chỉ là mình tôi…hoang tưởng. Cô ta biến đi không phải vì thấy tôi nổi giận nên hoảng sợ mà ngược lại là vì mục đích của cô ta đã được thực hiện, tức là khiến tôi trở thành một con khùng chính cống trước mắt lũ bạn bè đang có mặt trong trường.

    “Nhỏ này hình như không bình thường mày ạ!”

    “Uh! Mấy lần tao thấy nó tự dưng hét dựng lên như thế rồi!”

    “Vậy mà sao tao nghe đồn nó là bạn gái của Ryo nhỉ??? Vô lý quá!”

    “Ời! Chắc là tin vịt!”

    Bla…bla…bla…

    Tôi chỉ còn biết cúi gầm mặt và đi nhanh vào trong lớp trước những tiếng vo ve xung quanh, quên khuấy mất việc tìm tên vô lương tâm nào đó đã “tặng” cho tôi một cú đấm bằng bóng rổ thẳng vào mặt. Họ đâu phải là tôi nên làm sao mà họ hiểu được cơ chứ??? Huhu…Nào phải tôi muốn hét dựng lên như thế đâu!!! Cũng chỉ tại con ma mất dịch đó! Lại còn Ryo Ry iếc gì đây nữa…Rõ là khổ mà!!!

    Nhưng có vẻ như hôm nay là một ngày “sôi động” của tôi thì phải? Đúng hơn là sôi sùng sục luôn! Sở dĩ tôi nghiệm ra điều đó là vì một đám người lạ hoắc đang đứng chận sẵn trước cửa lớp tôi và tặng kèm những ánh mắt có thể ví như ngọn lửa cao nguyên!

    Bạn là Thục Nguyên?
    Uhm…
    Bạn là bạn gái của Ryo?
    Uhm…Ơ không không! Mình nhầm! Không phải! Không phải!
    Đến nước này thì tôi tự thấy mình điên thật. Tại vì sao tôi lại “Uhm” trước câu hỏi đó chứ??? Ngô Nữ Thục Nguyên ơi là Ngô Nữ Thục Nguyên! Mày bị tên tóc vàng làm cho thân tàn ma dại rồi. Ngay cả cái miệng cũng không kiểm soát được nữa. Huhu……….

    Khỏi phải nói là tôi hoảng hốt đến mức nào sau khi phát ra cái từ Uhm chết tiệt đó. Mặc dù ngay sau đó tôi đã phủ nhận triệt để nhưng dường như sự phủ định này càng làm tăng thêm tính khẳng định trong mắt đám người trước mặt. Tôi thận trọng bước từng bước lùi, cố gắng tạo ra cho mình một đường thoát nếu có chuyện không lành xảy ra.

    Mấy…mấy bạn muốn…muốn…gì thế??? – tôi lắp bắp khi thấy họ tiến sát về phía mình.
    Này! Nói cho mà nghe nhé! Tụi này là thành viên nhiệt tình nhất của FC Ryo tại thành phố này. Và từ ngày hôm nay cũng là thành viên của hội Antifan Thục Nguyên – tức là bạn đó! Hãy tránh xa Ryo của tụi này, nếu không thì đừng có trách nhá!
    Họ kết thúc câu nói bằng cái đẩy mạnh làm tôi dính hẳn vào tường rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Là sao chứ??? Antifan gì đây??? Ôi không! Dẫu biết quen với tên tóc vàng sẽ nảy sinh nhiều rắc rối nhưng tôi không ngờ là rắc rối lại có thể rắc rối đến mức này. Mà có phải là lỗi do tôi đâu cơ chứ??? Do Ryo của mấy người cứ theo đuổi đeo bám tôi mà. Bất công quá! Oan uổng quá! Huhu!!!

    ………………………………………………

    Suốt 4 tiết học không có một chữ nào lọt được vào đầu tôi. Không phải là do tôi phân tâm suy nghĩ lung tung mà do lũ bạn xung quanh cứ hết dòm ngó lại bàn tán khiến tai tôi lùng bùng chẳng nghe rõ được lời cô giảng. Vậy là những tháng ngày bình yên đã chính thức bye bye Thục Nguyên này. Vì ai cơ chứ??? Vì lý do gì cơ chứ???

    Đúng lúc tôi cảm thấy bức xúc nhất thì cô bạn ngồi bên cạnh lôi cuốn tạp chí có hình tên tóc vàng án ngữ ngay trang bìa ra ngắm nghía làm cho máu tôi cứ gọi là sôi lên sùng sục. Và tôi chấm dứt cái điệp khúc Vì vì lại, thay vào đó là một chuỗi lời trách mắng kèm theo nguyền rủa tên Phước Nguyên. Tất nhiên là tôi không phát ra thành tiếng ( tôi chưa khùng đến mức ấy!) mà chỉ “âm thầm, lặng lẽ”…c.h.ử.i trong lòng.

    Nhưng chưa kịp mắng sang câu thứ 2 thì trong đầu tôi dội lên giọng nói oang oang của tên tóc vàng.

    “Chấm dứt cái trò mắng nhiếc sau lưng người ta đi. Em mắng cái gì anh đều nghe rõ từng chữ đó! Đang làm việc mà cứ nghe tiếng em mắng xối xả trong đầu khiến anh không tài nào tập trung được.Anh còn chưa hết giận em đâu. Hừ!”

    “Anh…anh…”

    Tôi cấm khẩu hoàn toàn. Chính xác hơn là cấm khẩu trong suy nghĩ. Tại sao anh ta lại nghe được nhỉ??? Hơ hơ! Mọi thứ càng lúc càng rối tung lên. Mấy lần trước cũng rủa thầm anh ta trong bụng nhưng có nghe anh ta phản ứng lại đâu. Thực ra là như thế nào??? Kỳ lạ quá!!! Akkkkkkkkkkkkkkkkk

    ……………………………………

    Mấy ngày hôm nay tôi chẳng muốn đi học chút nào nhưng cũng phải cắn răng đi học. Không phải vì tôi không muốn đi học mà vì cứ thấy mặt tôi xuất hiện là mọi người trong trường lại nhao nhao lên. Hết xì xầm lại qua chỉ trỏ. Mà tôi đã làm cái gì quá đáng đâu chứ? Chẳng lẽ chỉ vì hôm Concert tên tóc vàng quỳ xuống bên cạnh hỏi han và che chắn cho tôi mà họ buộc ngay cho tôi cái tội danh cướp đi thần tượng của họ ư??? Đó mà cũng gọi là hâm mộ à??? Tôi nghĩ là ích kỷ thì đúng hơn. Thần tượng cũng là người, cũng biết buồn vui hờn giận, cũng có nhiều mối quan hệ với mọi người xung quanh. Tại sao những người tự nhận là fan như đám người hôm bữa lại luôn bó chặt một suy nghĩ hẹp hòi rằng thần tượng là của riêng họ và không cho phép chia sẻ với người khác? Tôi không thể hiểu được. Cái này phải gọi là fan cuồng chứ không còn ở mức độ fan bình thường nữa. Hix…

    Chú Bảy gần như đã trở về tình trạng bình thường. Suốt ngày ổng chỉ biết bày trò trêu chọc tôi. Như thế còn tốt hơn so với việc chú ấy nhốt mình trong phòng và im lặng đến mức đáng sợ. Nhưng tôi vẫn luôn có một thắc mắc tuy rằng chẳng bao giờ dám hỏi chú Bảy vì sợ ổng lại lên cơn. Đó là tại sao sau mỗi lần nổi cơn quậy phá thì chú Bảy không hề nhớ mình đã từng làm gì. Ban đầu thì mọi người trong nhà cũng có hỏi chú ấy nhưng dần dà ai cũng im lặng không hỏi nữa vì có hỏi thì mặt chú ấy cũng nghệch ra như thể chẳng hiểu chúng tôi đang hỏi gì. Như lần này cũng vậy, chú Bảy vẫn vui vẻ tưng tửng như mọi hôm và chẳng hề nhớ trước đó mình đã lên cơn như thế nào.

    Ê nhóc! Sao mấy hôm nay tao không thấy em Mít của tao qua chở mày thế? Tụi mày giận nhau à?
    Hix…Không có!
    Thế thì tại sao em ấy lặn mất tăm vậy? Mọi hôm trung bình gọi cho tao 10 cuộc / ngày vậy mà gần cả tuần này em ấy chẳng thèm gọi lấy một cuộc. Hay là sức hấp dẫn của tao đã bị thuyên giảm nhỉ? - ổng vừa nói vừa lấy tay sờ sờ cằm ra chiều suy nghĩ.
    Hừ! Cháu không biết! Ghét chú!
    Tôi phát bực trước sự ngây thơ nai tơ đến vô lý của chú Bảy. Tại sao chú ấy lại có thể không nhớ một chút gì những hành động mà mình đã gây ra cho nhỏ Mít cơ chứ??? Báo hại con nhỏ cắt đứt liên lạc với tôi nguyên cả tuần nay luôn. Mà cái đó cũng không quan trọng cho lắm so với vết thương tinh thần trong lòng con nhỏ. Haizzz. Càng nghĩ càng thương nó ghê gớm. Mít thuộc tuýp người rất dễ bị tổn thương và chấn động tâm lý. Một biến cố nhỏ xảy ra thôi cũng làm nó xuống tinh thần rất nhiều chứ huống gì chuyện lần này. Khi mà nhỏ Mít luôn coi người yêu nó – tức ông chú mất dịch của tôi là hoàng tử độc tôn duy nhất của cuộc đời. Nhiều lúc tôi còn cảm giác nó yêu chú tôi hơn là yêu bản thân nó nữa. Thật là tội lỗi…

    …………………………..

    Đang vật lộn với đống bài tập của Toán cao cấp, tôi dừng bút nhìn xuống phía sân khi nghe có tiếng chuông cổng. Và tôi đứng bật dậy khi thấy con bé Phước Nghi đang vẫy vẫy tay nhìn mình kèm theo một nụ cười mà không biết bao nhiêu lần đã đi vào cơn ác mộng của tôi. Lại cái quái gì nữa đây???
    ------------------------------------------------------------------------------------

    PHẦN 38:

    Nhóc tới đây có chuyện gì thế? – tôi vừa mở cổng vừa ái ngại nhìn con nhỏ. Không hiểu sao cứ mỗi khi thấy nó là da gà tôi lại nổi lên. Hix...
    Chị cầm lấy rồi vào thay đi, em đợi! – con nhỏ vừa cười híp mắt vừa chìa ra cho tôi một cái túi xách màu vàng.
    Thay cái gì cơ??? Nhóc bị gì vậy???
    Thì chị cứ cầm lấy rồi vào thay nhanh đi.
    Nè! Chị bực rồi nhé! Tự nhiên khi không em bắt chị thay cái này cái nọ. Sao em hư thế hả??? – vì không hiểu con nhỏ muốn gì nên tôi bất giác nổi khùng lên.
    Và có lẽ tôi đã tự làm cho tình hình trở nên phức tạp. Con nhỏ sau khi nghe lời nói nặng vừa rồi của tôi, mặt mày đang tươi tỉnh thì bỗng chốc sa sầm cả lại và những giây tiếp theo thì nước mắt hai hàng chảy ròng ròng. Tôi hoảng hồn:

    Cái gì thế??? Sao tự nhiên khóc vậy hả???
    Huhu!!!!!!!!!!!!!!!
    Nó ré to lên, cường độ càng lúc càng tăng dần. Tôi biết mọi chuyện đang đi theo chiều hướng tồi tệ nên nhanh chóng xuống nước để ngăn cản sự để ý của hàng xóm xung quanh:

    Bình tĩnh! Nín đi! Chị lên thay liền! Thay liền!!!
    Nói đoạn tôi phóng thẳng lên phòng và làm theo lời Phước Nghi. Sao số tôi luôn phải gắn với những con người kì cục như anh em nhà đó nhỉ??? Khổ quá! Khổ quá!

    Khoảng 7 phút sau thì tôi đã hoàn thành nhiệm vụ được giao và đứng trình diện con nhỏ. Khuôn mặt nó bây giờ hoàn toàn tươi tỉnh, không hề có dấu hiệu nào của sự khóc lóc như hồi nãy cả. Hừ...

    Như thế này là sao hả nhóc??? Tự dưng mày bắt chị ăn mặc như đi diễn văn nghệ thế này sao hả?
    Tôi thắc mắc hỏi Phước Nghi khi nhìn xuống bộ váy xòe màu xanh ngọc cùng đôi giày cao gót 7 phân cộng thêm đống phụ kiện lằng nhằng đeo khắp người mình. Tất cả thứ đồ này đều nằm trong cái túi xách mà con nhỏ bắt tôi thay. Không biết nó lại bày ra cái trò gì kinh khủng nữa đây. Haizzz....

    Đẹp mà! Em lấy từ phòng mama cả đó. – con nhỏ nghiêng đầu trả lời ngây thơ.
    Cái gì???
    Thôi muộn rồi nè. Mình đi chị nha! Đi nào!!!
    Và tôi bị Phước Nghi cầm tay lôi xềnh xệch ra phía chiếc xe hơi màu xám đứng đợi nãy giờ. Đám người đi theo con nhỏ nhìn tôi mà cứ bụm miệng cười. Trông tôi ngố lắm thì phải??? Huhu!!! Mình đang bị cái gì thế này??? Sao cứ bị một đứa nhóc 12 tuổi xỏ mũi rồi dắt đi hoài vậy nè??? Huhu...

    Trong những lúc như thế này thì tôi cần lắm cái khả năng nói chuyện bằng suy nghĩ của mình với tên tóc vàng. Nhưng đời đôi khi tréo ngoe, cứ mỗi khi tôi cần anh ta nghe những suy nghĩ của tôi thì anh ta lại không nghe được. Còn mỗi khi tôi tức giận lỡ miệng c.h.ử.i Phước Nguyên vài câu thì y như rằng anh ta nổi đóa lên trong đầu tôi. Thật là bực mình! Thật là không thể hiểu được!

    ...........................................

    Chiếc xe hơi màu xám đưa tôi và con nhỏ tới trước cổng trung tâm văn hóa – nơi thường diễn ra mấy show diễn của những sao nổi tiếng trong giới ca sỹ. Cũng có vài lần tôi tới đây xem ca nhạc cùng nhỏ Mít nhưng nói chung là không thường xuyên. Mà nhắc tới nhỏ Mít là tôi lại thấy lòng buồn rười rượi. Không biết khi nào con nhỏ mới bình tâm trở lại. Haizz...

    Cho dù tôi cao hơn Phước Nghi gần hai cái đầu nhưng lại giống như...con của nó khi cứ bị nhóc ta lôi đi hết nơi này đến nơi khác. Hình như con nhỏ đang đi tìm ai đó. Mà nếu muốn tìm ai thì tự đi mà tìm chứ??? Sao cứ lôi tôi theo rồi khiến mọi người nhìn tôi chằm chằm. Có vẻ như mode thời trang mà Phước Nghi tròng vào người tôi rất chi là quái dị thì phải??? Xấu hổ đến muốn chui tọt xuống đất cho xong. Hừ...

    Sau một thời gian vừa lục vừa tìm, con nhỏ dường như cũng tìm ra được nơi mà nó muốn đến. Và đó là...phía sau cánh gà của sân khấu!

    Oppa!!!!!!!!!!!!! – tiếng hét của Phước Nghi làm tôi giật bắn mình.
    Ơ! Nghi! Sao em lại ở đây???
    Lần này thì chính xác là tôi muốn độn thổ luôn cho xong. Tại sao lại để cho tên tóc vàng nhìn thấy tôi trong bộ dạng kỳ cục này chứ??? Với lại anh ta đang giận tôi nữa. Tự mình vác xác tới đây chắc hẳn sẽ khiến Phước Nguyên nghĩ tôi chủ động tới xin lỗi làm lành. Ôi! Sao mà sống nỗi đây??? Huhu!!!

    Đây là ai thế em???
    Câu hỏi của anh ta phát ra nghe thật nhẹ nhàng, nhưng lại chẳng khác gì một cây búa loại nặng nhất đập xuống đầu tôi. “Đây là ai thế em???” – làm sao tên tóc vàng có thể phát ngôn ra cái câu hỏi đáng ghét này được cơ chứ??? Dù cho hôm nay trông tôi có hơi “biến dạng” đi một chút vì phải mặc thứ trang phục kì quái này nhưng đâu đến mức khiến anh ta không nhận ra??? Cứ hễ mở miệng là nói yêu thương tôi mà bây giờ lại không nhận ra tôi ư??? Tức! Thật sự là tôi tức! Tức đến muốn xì khói lỗ tai! Tức đến muốn dụi thẳng cho anh ta một cú đấm vào bụng! Akkkkkkkkkkkkk

    Chưa kịp để tôi thốt ra một lời trách móc nào thì không biết từ đâu, một cô gái ăn mặc sành điệu, khuôn mặt trang điểm cầu kỳ cùng mái tóc bối lọn sà lại gần Phước Nguyên, ngang nhiên khoác tay anh ta và nói nũng nịu:

    Tình yêu! Hôm nay nhìn anh chất lắm đấy!
    Thế à? Dù biết đó là sự thật hiển nhiên nhưng vẫn cảm ơn lời khen của người đẹp!
    Nhìn thấy nụ cười đểu của Phước Nguyên ( thực ra trong mắt tôi lúc này dù anh ta có cười kiểu gì thì tôi cũng cho là đểu) cùng ánh mắt chan chứa tình cảm dành cho cô gái kia mà lòng tôi dội lên từng đợt. Cho tới thời điểm hiện tại thì có vẻ như tôi đang không kiểm soát được cảm xúc của mình. Mắt tôi trợn tròn đầy tức giận, hai tay thì nắm chặt lại và run bắn lên. Cái kiểu giận mà không thể thể hiện ra là mình giận thật sự khó chịu vô cùng. Tôi cứ như muốn nổ tung, đầu óc rối bời và chẳng có chỗ cho lý trí của mình được quyền cất tiếng. Xem kìa, xem cái kiểu dịu dàng ga lăng với mấy em xinh đẹp chân dài của anh ta kìa. Hóa ra tên tóc vàng cũng chỉ có thế! Cũng chẳng hơn gì mấy thằng sở khanh đầy rẫy trong xã hội. Sao Phước Nguyên lại để tôi nhìn thấy bản chất thật của mình khi trong lòng tôi đã lỡ có hình bóng của anh ta chứ??? Độc ác! Đồ độc ác!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Tôi cắn môi suýt bật cả ra máu và nuốt nước mắt vào trong. Nếu thể hiện sự ghen tuông ở đây thì chẳng xứng mặt Thục Nguyên này. Phải ngang tàng mà bỏ cuộc thôi. Thế là tôi khựng người lại rồi quay đầu bước đi. Rất bình thản, rất nhẹ nhàng, rất từ tốn mặc dù trong lòng bão tố nỗi cơn.

    Thục Nguyên!!!!!
    Tên tóc vàng vội vã nắm tay tôi kéo lại. Có lẽ anh ta quá tự tin khi nghĩ rằng nếu làm như thế trước mặt tôi thì tôi sẽ nổi khùng và lên máu ghen tuông. Có khi cũng vì anh ta muốn cho tôi nếm cảm giác tức giận mà lúc trước anh ta phải chịu khi nhìn thấy tôi ôm chú Bảy. Nhưng anh ta đã đánh giá nhầm “địch thủ” rồi. Tôi thuộc dạng người càng nổi điên càng tỉnh táo. Khi cảm xúc bị dồn nén đến cực độ thì tôi càng thể hiện sự bình thản và nhẹ nhàng.

    Tôi đã nghĩ rằng lúc anh ta cầm tay mình kéo lại thì tôi sẽ quay sang tát cho anh ta một phát thật đau cho bõ tức. Nhưng bây giờ tôi thấy không cần thiết phải làm như thế! Vì nói cho cùng tôi cũng chẳng là gì của Phước Nguyên. Hành động như vậy thì quả thật không hợp lý chút nào. Tôi cũng có niềm kiêu hãnh của riêng mình. Và tôi không cho phép bản thân làm mất đi niềm kiêu hãnh đó.

    Và thế là tôi nhẹ nhàng ( nhưng đầy dứt khoát) bỏ tay anh ta ra và đi thẳng. Không quay đầu nhìn lại. Không chần chừ bước chân. Phải bình thản...phải bình thản...

    Phước Nguyên không đuổi theo tôi. Vì hình như đã bị mấy ông làm chương trình giữ lại để tiếp tục công việc chuẩn bị cho màn biểu diễn sắp bắt đầu. Ra đến tiền sảnh nhà văn hóa thì tôi bắt đầu khóc. Cũng chẳng hiểu vì sao nữa. Từ khi quen anh ta hình như cảm xúc tôi luôn thay đổi theo những hướng kì lạ, nó luôn bị kéo căng đến đỉnh điểm và bắt tôi phải chịu đựng mặc dù đôi khi sự việc xảy ra không phải phức tạp hay rắc rối cho lắm. Như chuyện hồi nãy chẳng hạn, thực ra việc anh ta ân cần với một nữ đồng nghiệp cũng đâu phải là quá đáng, cũng đâu đến mức khiến tôi phải phát điên như vậy. Nhưng cảm xúc của tôi lại đi theo chiều hướng như thể anh ta đã phạm một lỗi gì đó ghê gớm lắm. May mắn là tôi chưa làm điều gì cả. Hức...

    Mặc dù tôi rất muốn về nhưng tôi lại không về được. Thứ nhất là không có xe. Thứ 2 là không có tiền để đi taxi. Đi bộ thì chắc có lẽ về thấu nhà thì tôi sẽ phải bế quan tỏa cảng một tuần vì không đi lại được. Từ đây về nhà tôi phải hơn 10 cây số là ít. Đứng ngơ ngẩn một hồi tôi cũng đành vào khán phòng để xem ca nhạc. Bây giờ chỉ còn biết đợi nhóc Phước Nghi để nó đưa tôi về mà thôi. Haiz. Thật chẳng có cái dại nào bằng cái dại nào.

    Mới bước vào trong tôi đã nghe tiếng nhạc xập xình. Nhìn lên thì hóa ra là một màn nhảy hiphop của nhóm nhảy gì gì đó rất nổi tiếng ( trí nhớ tôi vốn không được tốt, nhớ được cái tên thì quên hình, nhớ được hình thì quên tên). Vì vào sau nên tôi chỉ có thể ngồi ở hàng ghế sau cùng. Hix...

    Sau tiết mục nhảy thì đến tiết mục của cái cô ca sỹ vừa rồi khoác tay Phước Nguyên. Và tôi lại thấy bực mình. Hết sức bực mình. Vì thế nên cho dù cô ấy có hát hay thật thì tôi vẫn nghe như tiếng...mèo kêu mà thôi. Khi cục tức đang ngày càng lớn dần thì bỗng dưng người tôi lại tê liệt cả đi. Mọi thứ âm thanh dần dần tắt ngúm và trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh tên tóc vàng. Tôi thấy anh ta bước ra sân khấu, đang vẫy tay mỉm cười chào khán giả thì từ hàng ghế phía dưới bay lên một...cục gạch. Và như mọi lần, cứ đến hồi gay cấn là tôi lại trở về trạng thái bình thường. Nhìn lên thì cô ca sĩ đã hát gần hết bài, nếu tôi đoán không nhầm thì sau tiết mục này sẽ đến phần trình diễn của Phước Nguyên. Chần chừ một vài giây, tôi đứng bật dậy và chạy đi tìm tên tóc vàng. Bị một cục gạch cỡ bự như thế ném vào người thì chắc là không nhẹ đâu. Không hiểu sao tên tóc vàng này cứ hay bị người khác đánh lén vậy nhỉ??? Mà cũng đúng thôi. Ai bảo anh ta đối xử tàn nhẫn với tôi làm gì? ( nói thế thôi chứ trong lòng tôi bây giờ nóng còn hơn bếp lửa +_+)

    Lúc tôi chạy tới phía cánh gà thì cũng là lúc người dẫn chương trình giới thiệu tiết mục của Phước Nguyên. Anh ta đang chỉnh sửa lại áo quần vào chuẩn bị bước ra sân khấu. Tôi cố gắng chạy thật nhanh mong sao có thể níu kịp anh ta lại.

    Nhưng hình như là không kịp...

    Phước Nguyên! Dừng lại!!!
    --------------------------------------------------------------------------------------

    PHẦN 39:

    Lúc này đây, tôi không còn có thể cảm giác được điều gì đang diễn ra nữa. Chỉ thấy đau và mệt mỏi. Tôi muốn nhắm mắt lại và ngủ một giấc thật dài...Mặc cho những tiếng la hét xung quanh dần dần chìm vào im lặng...

    ...............................................

    Khi tôi nhìn thấy được ánh sáng thì cũng là lúc tôi biết rằng hình như mình đã không còn trên cõi đời nãy này nữa. Nhưng vì sao lại thế này nhỉ??? Chỉ bị một cục gạch ném trúng đầu mà cũng có thể thành ra như thế này ư??? Không phải chứ!!! Ak ak........

    Nguyên nhân giải thích cho suy đoán ở trên của tôi là không gian toàn mây và khói xung quanh mình. Mọi thứ đều là màu trắng, lạnh buốt và mờ ảo. Tôi nhìn lại bản thân và thấy người mình bây giờ chẳng khác nào con ma mỹ nhân kia, trong suốt và bay...lơ lửng!

    Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi bỗng nhíu mày lại khi thấy một vầng hào quang sáng chói hiện ra trước mặt. Một lỗ hổng từ từ được mở ra. Và tôi nhìn thấy mình trong đó...

    BEGIN

    5 năm về trước.

    Ngay tại thời điểm này, Linh Như đang cố gắng ngăn cản chính mình để không bước đến phía hai con người đó. Đôi mắt cô như nhòa đi, hai tay nắm chặt và run lên từng đợt. Cô cảm giác dường như đôi chân không còn đủ sức để giữ cho mình đứng vững. Và cô đã phải tựa mình vào thành tường bằng một cái chống tay báo hiệu rằng bản thân đã không thể nào gắng gượng thêm được nữa. Cũng đúng thôi. Người mà hai năm qua lúc nào cũng nói lời yêu cô bây giờ đang đứng ôm eo một đứa con gái khác. Người mà cô nghĩ rằng cả đời này sẽ là điểm tựa mạnh mẽ và đáng tin cậy nhất của mình lại đang phản bội niềm tin của cô ngay trước mắt cô. Đau thật! Và cũng đáng buồn cười thật! Đã bao nhiêu lần Linh Như tự trấn an mình rằng phải tin tưởng anh ấy, phải bỏ ngoài tai lời dèm pha của thiên hạ chỉ để tin mình anh ấy mà thôi. Vậy mà trong chính ngày sinh nhật của cô, anh lại tặng cho cô một món quà “vô cùng có ý nghĩa”. Lấy tay quẹt đi hàng nước mắt, Linh Như móc trong túi ra chiếc điện thoại và nhấn nút gọi anh. Cô muốn xem cách mà anh sẽ nói dối cô. Cách mà anh đã lừa phỉnh cô trong suốt thời gian hai đứa là một cặp.

    Máy đổ chuông hồi lâu và cuối cùng đầu bên kia cũng bắt máy. Cô vừa đặt điện thoại lên tai vừa ngước nhìn về phía trước. Giọng lạnh lùng.

    Alo! Anh đấy à?
    Uh! Gì vậy em yêu?
    Anh đang làm gì thế?
    Em hỏi kỳ quá! Đang nhớ em đó thôi.
    Nhớ em à? Anh làm em hạnh phúc quá.
    Hôm nay em sao thế? Sắp sang tuổi mới nên tính cách cũng thay đổi rồi. Đừng thay đổi nhiều quá mà anh thích ứng không kịp nha!
    Uh...Đúng là em thay đổi rồi anh ạ...Em thay đổi rồi...
    Linh Như nói trong đứt quãng rồi cắt máy, nước mắt đã lăn từng giọt dài. Cô không còn khả năng kiềm chế bản thân được nữa. Anh vẫn nhớ ngày sinh nhật của cô. Anh nhớ điều đó trong khi tay đang ôm một người con gái khác. Cái tình yêu mà cô nghĩ là bền chặt, là cao cả, là lớn lao và không điều gì có thể phá vỡ hóa ra chỉ có thế. Chỉ có thế mà thôi...

    Bước chầm chậm trên con đường vắng. Con đường mà ngày nào anh cũng chở cô đi học. Mọi hôm trông nó thật thân quen, nhưng giờ thì chẳng khác nào một hố đen đầy tội lỗi. Linh Như cứ thế dẫm từng bước đầy đau khổ lên mặt đường nhựa, làm vụn vỡ những chiếc lá khô cuối mùa thay áo.

    Bỗng dưng chân Linh Như không thể bước tiếp thêm được nữa. Một mũi chân nào đó đã chặn ngang lại. Cô ngẩng lên.

    Một đôi mắt khác đang nhìn cô. Chăm chú và đầy câu hỏi. Cô cũng vậy. Hai đôi mắt nhìn nhau cứ như cùng thốt lên một câu hỏi: “Tại sao lại cản bước chân tôi?”

    Khoảng cách giữa Linh Như và người con trai lạ mặt ấy chỉ trong gang tất. Và một điều đáng ngạc nhiên hơn là cả hai người cùng mặc chung một màu áo. Đó là màu vàng hoe.

    Bây giờ tính sao đây? Cô em lùi bước nhường cho tôi đi hay là tôi phải nhường cho cô em? – người con trai cất tiếng, khuôn mặt tỏ rõ một sự kiêu ngạo, thách thức. Nhưng ánh mắt còn buồn hơn cả ánh mắt bây giờ của Linh Như.
    Anh thích thì anh nhường, không thích thì tôi cũng không quan tâm. Đường là của chung. Không phải của riêng ai cả.
    Linh Như ban đầu có đôi chút kinh ngạc trước câu hỏi của người đối diện. Nhưng vài giây sau thì cô bé đã lấy lại được sự bình tĩnh. Cũng chỉ là hạng con trai kiêu căng và tầm thường mà thôi.

    Nói đoạn Linh Như nhích người sang một bên và bước đi. Để mặc lại người con trai đứng ngơ ngẩn nhìn theo với thái độ ngơ ngác và bất ngờ.

    Họ đã gặp nhau trong hoàn cảnh như vậy đấy! Họ gặp nhau khi cả hai cùng có chung một tâm trạng và một nỗi buồn...

    ...............................................

    Cũng phải hơn một tuần rồi Linh Như cắt đứt liên lạc với Phước Khánh – người từng là người yêu và bây giờ đã trở thành nỗi hận trong lòng cô bé.

    Đang ngồi một mình gậm nhấm nỗi buồn cùng cây đàn ghi ta quen thuộc, Linh Như ngước nhìn ra phía cửa khi nghe giọng nói của mẹ.

    Thằng Khánh lại tới tìm con kìa. Chẳng lẽ mẹ cứ phải nói là con tới ở nhà ngoại chưa về mãi sao?
    Kệ anh ta đi mẹ. Mẹ cứ nói thế. Bây giờ con không muốn gặp anh ta.
    Kiểu giận hờn của mấy đứa làm mẹ không sao hiểu được. Cũng đâu phải mới quen nhau đâu. Haizzz
    Mẹ bước xuống nhà để mặc Linh Như với cây đàn đã cũ theo năm tháng. Vì cô bé chưa nói gì cả nên việc Phước Khánh không hiểu lý do vì sao bạn gái không liên lạc với mình là chuyện hoàn toàn có thể hiểu được. Nhưng trong lúc này Linh Như không hề muốn nhìn thấy gương mặt ấy. Đúng hơn là chưa đủ tự tin để đối diện và nói lời chia tay.

    Chiều.

    Linh Như đi cùng mẹ tới siêu thị để mua quà cho ngày thôi nôi của đứa cháu bên nhà ngoại. Mấy ngày hôm nay nhốt mình ở nhà cùng với đau khổ, cô bé cũng muốn được thay đổi chút không khí cho cuộc sống dễ thở hơn. Dù gì thì cũng phải sống và sống thật tốt. Linh Như tự nhủ như vậy và cố gắng mỉm cười.

    Đang bận bịu với đống túi xách trên tay, một lần nữa cô bé lại thấy bước chân mình bị ai đó cản lại.

    Nhìn lên...

    Lại là cô em! Là duyên hay nợ đây? – giọng nói trầm trầm kèm theo một nụ cười đầy ngạo nghễ.
    Cô bé bặm môi lại khi phải đụng độ người con trai lạ mặt hôm bữa. Cũng như lần trước. Hai người lại mặc cùng màu áo. Không hiểu sao cái gương mặt khinh khỉnh và pha chút ngạo mạn của người đó lại khiến cho Linh Như cảm thấy bực mình. Cô bé đưa đôi mắt đầy bực bội nhìn trực tiếp vào người con trai lạ mặt.

    Một lần nữa hai ánh mắt chạm nhau. Và đó là sự đối diện của duyên và phận...

    Chắc hẳn mọi người đang không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, cũng như không biết Linh Như là ai? Phước Khánh là ai? Và người con trai lại mặt kia là ai? Tôi sẽ cho các bạn câu trả lời. Đúng hơn là trả lời một nửa thắc mắc. Linh Như chính là Thục Nguyên của hiện tại. Còn hai người còn lại... Câu trả lời sẽ được giải đáp khi bức màn bí ẩn 5 năm trước hoàn toàn được kéo lên...
    phuonglinh_970, duyen10nuhoangat thích điều này.
  3. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 40:

    - Nhìn tướng tá có vẻ hiền lành nhưng ánh mắt lại rất có khả năng giết người đấy! – lời nhận xét vừa mang tính khen ngợi vừa mang tính châm biếm của người đối diện làm Linh Như bực mình.
    - Anh chắc rảnh rỗi lắm nên mới luôn đi kiếm chuyện với con gái. Tôi không có thời gian cãi nhau với anh. Tránh ra cho người ta đi.

    Cô bé phán một câu lạnh lùng rồi quệt mạnh vai người con trai lạ mặt và bỏ đi trước. Chính Linh Như cũng không hiểu tại sao mình lại phải vùng vằn theo kiểu này. Khi đã đi được khá xa, cô vẫn còn nghe văng vẳng bên tai tiếng của tên con trai lắm chuyện đó.

    - Không thoát khỏi tôi được đâu. Cứ chờ đấy cô em.

    Linh Như càng bước nhanh hơn. Thật chẳng hiểu sao trên đời này lại có những hạng người như vậy. Cô bé bặm môi, mặt đỏ bừng xốc nhẹ đống túi xách và tiến về phía cửa ra vào. Hôm nay đối với cô bé lại là một ngày không vui.
    ...................................................

    Thả những bước chân nhẹ tênh trên con đường nhỏ dẫn về nhà, như mọi hôm Linh Như lại hát vu vơ một mình. Càng hát thì mắt lại càng cay. Chỉ cách đây không lâu ngày nào cô bé cũng hát như thế khi nắm tay Phước Khánh. Vậy mà bây giờ chỉ hát cho mỗi mình cô nghe. Và có lẽ sau này cũng thế...

    - Sao cả mấy tuần nay em cắt đứt liên lạc với anh?

    Giọng nói quen thuộc cất lên làm Linh Như giật bắn mình. Phước Khánh đang đứng dựa vào thành tường, thấy vẻ ngạc nhiên của cô bé thì bật người đứng thẳng dậy và tiến chầm chậm lại phía Linh Như.

    Một cảm giác rất rất đáng sợ dâng lên trong lòng cô bé. Linh Như không dám ngước lên nhìn thẳng vào mặt Khánh. Hai tay cô bé nắm chặt lại, và mồ hôi cứ thế tuôn ra. Tự nhiên Như thấy sợ hãi kinh khủng. Vốn dĩ trước đây cô bé đã luôn bị ám ảnh bởi ánh mắt giận dữ của người yêu mình, giờ đây đó lại chính là ánh mắt mà Phước Khánh dành cho Linh Như.

    - Em sao thế? Sao không trả lời anh? – Khánh dằn từng tiếng một. Có vẻ như anh cũng đang cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ bao ngày qua của mình.

    Như một con thỏ con bị kẻ thù đe dọa, Linh Như hoảng hốt đẩy mạnh Phước Khánh ra và chạy đi thật nhanh. Hành động của cô khiến Phước Khánh không kịp phản ứng, chỉ biết ngạc nhiên nhìn theo. Bây giờ trong lòng anh càng hỗn loạn hơn. Người yêu nhỏ bé bao năm nay của anh giờ cứ như một người xa lạ. Và đau lòng hơn khi thái độ của người đó với anh chẳng khác nào là kẻ thù.

    Nhưng Phước Khánh không hiểu được rằng, khi tình yêu càng lớn thì hy vọng càng cao, và khi kỳ vọng bị đáp trả bằng sự phản bội thì tình yêu càng dễ trở thành sự căm hận và thất vọng tràn trề...

    Đó cũng chính là lời giải thích cho tâm trạng lúc này của Linh Như – một cô bé đã từng nhìn tình yêu bằng một màu hồng trọn vẹn...
    ......................................................

    Đã hơn 1 tiếng đồng hồ trôi qua nhưng Linh Như vẫn không sao tìm được chiếc ví tiền của mình. Từ hôm đi siêu thị cùng mẹ đến giờ, cô bé quên bẵng đi sự có mặt của chiếc ví thân yêu. Chỉ đến khi nhóc em đòi mượn tiền thì Linh Như mới nhớ đến nó. Thật không thể tin được giờ đây cô bé lại có thể đãng trí đến mức độ này. Càng lúc Linh Như càng thấy bản thân đang dần dần trở nên tệ tàn đi.

    - Không có hả chị??? – nhóc em mếu máo khi thấy cô chị gái vật lộn với đống đồ đạc.
    - Chị chưa tìm ra. Nhóc đi xin mẹ đi.
    - Không chịu đâu! Em ứ thương chị nữa! Huhu...

    Và thế là nhóc em khóc um lên và chạy xuống lầu. Linh Như nhìn theo rồi thở dài thườn thượt. Vấn đề quan trọng bây giờ không phải là tiền trong ví hay giá trị của chiếc ví mà là đống giấy tờ tùy thân trong đó. Mất mấy cái giấy tờ này thì coi như xong. Càng nghĩ cô bé càng bực mình. Sao lại để mất ví được nhỉ???
    .............................................

    Đã hơn 1 tuần nữa trôi qua cô bé sống trong mệt mỏi khi ngày nào cũng phải đi tìm tung tích chiếc ví. Mọi cơ hội dường như đã tiến dần về con số 0 khi mà Linh Như không thể nghĩ ra mình đã mất ví trong trường hợp nào. Tính cô bé vốn rất cẩn thận, hiếm lắm mới thấy Linh Như làm mất một vài dụng cụ học tập nhưng chuyện để mất mấy thứ vật dụng quan trọng như thế này thì chưa bao giờ xảy ra.

    - Dạo này sao con hậu đậu thế hả Như? Bây giờ mà đi làm lại giấy tờ thì phức tạp lắm đấy! – ba cô bé cất tiếng than vãn.
    - Hix...Con cũng có muốn đâu...
    - Không nghĩ ra đã mất ví ở đâu à?
    - Dạ...

    Chưa ăn hết chén cơm, cô bé đã rủ rượi đứng dậy chào cả nhà rồi xách cặp đi học. Mọi sự có vẻ như đang muốn thử thách sức chịu đựng của cô bé. Hết cái xui này lại đến cái xui khác. Chạy trốn Phước Khánh, khất lại một lời chia tay rồi vật vã đi tìm chiếc ví cùng đống giấy tờ tùy thân đã làm Linh Như rồi bời và thấy chán nản tất cả.

    Lủi thủi bước vào cổng trường, một lần nữa cô bé lại bị chặn lại. Không ai khác chính là tên con trai vô duyên hôm nọ. Bực mình chồng chất bực mình, cô bé hét toáng lên:

    - Làm ơn tránh ra cho tôi đi! Đừng khiến tôi bực mình thêm nữa!
    - Hơ! Làm gì mà dữ thế???
    - Tránh raaaaaaaaaaaa!

    Dùng hết sức mình, Linh Như đẩy mạnh người đó sang một bên rồi hậm hực bước đi. Nhưng chưa kịp tiến thêm nửa bước chân thì cô bé đã phải khựng lại khi nghe câu nói phát ra từ miệng người con trai lạ mặt kia:

    - Phan Hoàng Linh Như, số CMND xxx, sinh ngày 19/6, quê quán yyy, dấu vết riêng là một vết sẹo dài 1cm ở đuôi mắt trái.

    Sau vài giây bình tâm, cô bé giật mình khi biết rằng những thông tin đó nằm trong Chứng minh nhân dân của mình. Không chần chừ, Linh Như tiến gần lại hỏi tới tấp:

    - Sao anh biết những điều đó? Anh đang giữ CMND của tôi, à không, ví tiền của tôi phải không??? Hả??? Hả???
    - Giảm tốc độ lại, coi chừng nuốt luôn lưỡi bây giờ!
    - Đừng dài dòng nữa. Nói đi! Anh đang giữ ví của tôi phải không? Trả lời đi! Trả lời đi!

    Có lẽ Linh Như chưa nhận ra rằng thái độ vội vàng hấp tấp của cô bé lúc nào cũng khiến người đối diện cảm thấy ngạt thở và không tài nào thích ứng kịp. Như bây giờ, người con trai đối diện vẫn đang mắt chữ A mồm chữ O khi thấy cô bé cứ tiến sát và hỏi như ...nã đại bác vào mặt mình.

    - Bình tĩnh đi! Cô kiểu này làm sao tôi nói cho được. Cô làm tôi dính chặt vào tường rồi nè!!!

    Như đã nhận ra sự thái độ hơi lố của mình, Linh Như vội vã lùi lại. Nhưng hình như sự lùi lại đó đã quá muộn cho một rắc rối sắp sửa nảy sinh:

    - Em cắt đứt liên lạc với anh là vì thằng này hả Linh Như?

    Cô bé hoảng hốt quay lưng lại. Đó là Phước Khánh với đôi mắt giận dữ, mặt đỏ ngần cùng một câu hỏi chứa đầy oán trách.

    ( KAWI - HẾT PHẦN 40)
    ----------------------------------------------------------------------

    PHẦN 41:

    - Anh...anh...- Linh Như lắp ba lắp bắp, run rẩy nhìn về phía Phước Khánh.

    - Nói đi!!! Vì sao??? Vì sao lại bỏ anh để đi theo một thằng không ra gì như nó??? – Khánh tiến sát lại phía cô bé, vừa nói vừa chỉ thẳng tay về phía mặt người con trai bên cạnh.

    - Em...em...không... – mặt Linh Như dần dần tái ngắt đi.

    - Này ông anh. – người con trai bỏ tay vào bọc quần hất hàm gọi Phước Khánh.

    - Cái thằng này! Thái độ như vậy là muốn chết hả??? – Phước Khánh phóng đôi mắt rực lửa về phía người gọi mình.

    - Trước tiên, tôi xin tự giới thiệu: tên tôi là Tăng Tiến, Huỳnh Tăng Tiến chứ không phải là “ nó”. Tiếp theo, tôi chuẩn bị tốt nghiệp trường Y, chuyên ngành bác sĩ đa khoa chứ không phải là “một thằng không ra gì”. Mặt khác, 100 người thì hết 99 người khen tôi đẹp trai và phong độ, 1 người còn lại chẳng qua vì ghen tỵ nên không muốn nói ra thôi. Và cái cuối cùng, tôi nhìn thấy anh đang đeo bảng tên của trường Bách Khoa, và chỉ mới là sinh viên năm 3. Suy ra nếu đã đeo cái bảng tên đó, tức là có học thì anh không có quyền gọi tôi bằng “thằng”. Ok? – Tăng Tiến nói một lèo và kết thúc bằng một giọng cười đầy giễu cợt và thách thức.

    - Mày...mày... –như bị chẹn ngang cổ họng, Phước Khánh mặt đỏ phừng phừng, đủ loại gân xanh gân đỏ nổi lên rần rần.

    - Đó! Lại mày nữa! Chậc! Phải coi lại tư cách sinh viên trường Bách Khoa thôi... – như vẫn chưa thỏa mãn, Tăng Tiến chọc ngoáy thêm vài câu bằng giọng nửa đùa nửa thật của mình.

    Đứng trước tình huống khó xử, Linh Như không biết giải quyết thế nào nên đành chọn chiến lược “chuồn trước tính sau”.

    - Hai người im lặng đi! Đừng đứng trước trường tôi mà gây chuyện. Trễ giờ rồi, tôi đi học đây. Bực mình quá!

    Xóc nhẹ balo lên vai, Linh Như co giò chạy thẳng vào trong bỏ mặt Phước Khánh hối hả gọi với theo và đôi mắt thoáng ngạc nhiên của Tăng Tiến. Vừa chạy vào đến phòng học, cô bé đứng dựa vào tường thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm. Đây hình như là lần đầu tiên cô dám to tiếng trước mặt Phước Khánh. Cũng là lần đầu tiên có thấy mình thật bản lĩnh trước cơn thịnh nộ của người yêu. Linh Như đưa tay lên mặt và thấy nóng hổi. Vừa mới đây thôi ánh mắt như hai hòn lửa của Phước Khánh như thiêu đốt cả người cô, nhưng không hiểu sao cô lại đủ sức để chống lại nỗi sợ hãi đó. Linh Như suy nghĩ hồi lâu rồi lắc lắc đầu đi vào lớp. Có vẻ như cô không yếu đuối như cô từng nghĩ. Có chăng chỉ là thói quen dựa dẫm và phụ thuộc vào Phước Khánh đã quá ăn sâu vào con người Linh Như mà thôi...

    ........................

    Đang chăm chú nghe lời giảng của giáo viên trên kia, chợt cả lớp nhao nhao hẳn lên khi một dáng người từ phía ngoài hối hả chạy vào xin cô giáo cho tham dự lớp học. Nếu đó chỉ là một người bình thường như bao người bình thường khác thì chắc đã không gây được một sự chú ý lớn như thế. Cách đi ấy, gương mặt ấy, nụ cười mỉm ấy ngay từ phút giây đầu tiên đặt chân vào cái lớp hơn 100 người này đã như là một thỏi nam châm cực mạnh hút mọi ánh nhìn của 200 con mắt. Đối với Linh Như, cô không bị thu hút mà bị làm cho kinh ngạc. Người đó chẳng phải là Tăng Tiến sao? Chẳng phải là con người lắm chuyện thường hay gây sự với cô sao? Hồi nãy anh ta khai là học Y mà sao giờ lại đến lớp Kinh tế làm gì chứ??? Hàng trăm câu hỏi cứ quay vòng vòng trong đầu cô bé. Và mọi chuyện trở nên thú vị hơn nữa khi mà chàng ta tiến tới bàn của Linh Như, cất một giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng và cũng đầy...ma lực:

    - Bạn ơi, xích qua cho mình ngồi với được không?

    Và tất nhiên sau câu nói đó sẽ là 1 nụ cười khiến cô bé sởn cả da gà vì nó quá đáng sợ. Đến bây giờ Linh Như mới phát hiện một điều, nụ cười có một sức mạnh cực kỳ ghê gớm nếu đó là “một nụ cười của những kẻ biết cười”.

    - Anh làm cái trò gì thế hả??? – cô bé cố gắng nói nhỏ nhất có thể.

    - Bạn ơi! Mình chạy nãy giờ mỏi chân quá! Bạn làm ơn nhích người qua một chút để mình được ngồi với. – Tăng Tiến mặt mày thảm thê nói với giọng thiết tha tràn trề cảm xúc ( và còn cố ý nói thật to nữa).

    - Anh muốn đổ tiếng ác cho tôi phải không??? Tại sao bao nhiêu chỗ còn trống phía sau anh không ngồi mà cứ đè chỗ này mà ngồi vậy hả??? – Linh Như lầm rầm trong miệng. Cái cách anh ta năn nỉ người khác thực sự kinh khủng đối với cô bé.

    - Bạn ơi.....

    - Đây! Đây! Xích qua rồi đây! Trời ơi!!!

    Không để Tăng Tiến nói thêm một câu ướt át sởn da gà nào nữa, Linh Như đã vội vã nhích người qua một bên. Mọi sự chú ý của cả lớp đều tập trung vào cái bàn nho nhỏ xinh xinh này. Linh Như vì quá xấu hổ nên cúi gầm mặt xuống cuốn giáo trình. Mấy cô nương ngồi ở những bàn xung quanh thì chậc miệng tiếc rẻ vì dù đã cố ý xích qua nhường một chỗ trống thật to nhưng mỹ nam “lạ mặt” lại chẳng chịu tới ngồi.

    Mọi thứ bắt đầu trở về với quỹ đạo, những lời giảng của cô giáo đã dần dần được những sinh viên trong phòng chú ý hơn thay vì cứ dán mắt vào cơn gió lạ đầy sức hút mang tên Huỳnh Tăng Tiến. Riêng Linh Như thì mọi thứ đối với cô bé vẫn lộn xộn.

    - Nè! Anh bon chen vào đây làm gì thế hả? Muốn ám tôi mãi sao??? – Linh Như hích nhẹ vào tay Tăng Tiến càm ràm.

    - Im lặng cái coi!

    Cô bé tròn mắt ngạc nhiên trước thái độ chăm chú lắng nghe đến mức khác thường của người ngồi bên cạnh. Cách mà anh ta nghe giảng còn “chuyên nghiệp” hơn những sinh viên chuyên ngành như cô. Cũng bởi vì quá thắc mắc với cái kiểu mắt nhìn chằm chằm, thái độ nghiêm túc như nuốt từng chữ một vào đầu của Tăng Tiến nên Linh Như mới ...kiếm chuyện. Nhưng như đã thấy, hành động kiếm chuyện của cô bé là vô tác dụng.

    - Anh hiểu những gì cô tôi đang nói sao? – Linh Như cũng giả vờ chăm chú nghiêm túc như Tăng Tiến, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, mắt dán lên bảng nhưng miệng thì lại lầm rầm hỏi người ngồi bên.

    - Không! – Tăng Tiến trả lời ngắn gọn, thái độ vẫn chăm chú tuyệt đối.

    - Hả??? Thế tại sao anh lại phải làm như thể anh đang rất hiểu những gì cô tôi nói??? – không kìm được bức xúc, Linh Như hỏi nhanh.

    - Bởi vì nếu tôi ngừng nhìn cô giáo thì cô sẽ nói vấp ngay lập tức.

    - Gì nữa đây??? – cô bé như thét lên ( nhưng là thét lên trong im lặng).

    - Thử nhé!

    Vừa dứt câu nói, Tăng Tiến dừng ngay thái độ nghiêm túc và quay sang nhìn Linh Như, ánh mắt đắm đuối say mê. Ngay lúc đó, bài giảng cô giáo đang rất rất trôi chảy, mạch lạc và cuối hút bỗng chốc bị ...vấp đĩa tại chỗ.

    - Tôi xin lỗi! Chúng...chúng ta vừa nói ngang đâu rồi nhỉ???

    Sự cố vấp đĩa của cô giáo cùng thái độ hơi lúng túng của cô khiến cả lớp ngơ ngẩn. Ai cũng nhìn nhau như thể muốn hỏi: “ Như thế này là sao hả tụi mày???”.

    Còn Linh Như, cô bé như bị đá từ trên núi xuống, hai mắt trợn tròn nhìn sang Tăng Tiến. Cô không hiểu ở con người này có điều gì thu hút mãnh liệt đến vậy. Mãnh liệt đến mức dường như anh ta có thể điều khiển cả thế giới này.

    - Sao? Hay là cô em cũng bị tôi hút luôn rồi? – ánh mắt cùng lời nói vừa ngô nghê vừa đểu cáng của Tăng Tiến làm Linh Như giật mình quay lại.

    - Anh đừng mơ! – cô bé bực giọng trả lời mà không để ý rằng lời nói này có âm lượng quá to so với định nghĩa “ thầm thì” mà người ta thường sử dụng khi...nói chuyện riêng trong lớp.

    Và cái gì tới cũng sẽ tới...

    - Em nữ ngồi thứ 2 ở bàn thứ 4 dãy bên trái đứng dậy cho tôi!

    Ngay lập tức mọi người nghiêng người quay lại nhìn...

    “Em nữ” trong câu nói của cô giáo chẳng ai khác ngoài Linh Như thân yêu của chúng ta...
    -----------------------------=---------------------------------------------------------------

    PHẦN 42:

    Sau vài giây cúi gầm mặt và nhăn nhó tự trách, Linh Như mới dám ngẩng đầu lên nhìn cô giáo. Không khí im bặt. Chẳng ai dám ho he lấy nửa lời. Một phần vì tình hình đang căng thẳng nhưng phần nhiều thì vì đây là lần đầu tiên cô giáo hiền nhất khoa nổi giận nên ai cũng phải e ngại.

    Em biết vì sao tôi gọi em đứng lên không? – cô giáo nghiêm nghị hỏi.
    Dạ...dạ...không ạ! – Linh Như bối rối trả lời nhưng sự bối rối đó lại không hề ăn nhập gì với câu trả lời mà cô bé thốt ra.
    Cái gì??? – cô giáo bất ngờ hỏi lại.
    Linh Như không biết nói gì, chỉ cúi mặt xuống và tiếp tục nhăn nhó. Thật lòng cô bé không nghĩ việc mình chỉ nói to một câu thôi mà cũng có thể bị kêu đứng lên như thế này. Mà tính Linh Như thì chỉ cái gì cô bé thấy mình sai thì mới thừa nhận ( đây không phải sai thì còn là gì nữa nhỉ???)

    Không khí lớp học trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Linh Như vẫn đứng như trời trồng và cô giáo vẫn nghiêm nghị nhìn Linh Như.

    Tôi thật không hiểu vì sao em sai rành rành như thế mà vẫn còn cãi lại đấy? Ngồi nói chuyện riêng trong khi tôi đang giảng bài ở đây mà là đúng sao???
    Thưa...thưa...cô. Em không cố ý...Chỉ vì... – cô bé khó khăn cất lên lời giải thích.
    Không nói nhiều. Buổi học này coi như em vắng mặt. Em ngồi xuống đi.
    Cô giáo lạnh lùng tuyên án phạt cho Linh Như. Mặt cô bé tái ngắt đi sau khi nghe lời những lời cô giáo nói. Cả lớp ai cũng nhìn Linh Như với ánh mắt tội nghiệp. Riêng Tăng Tiến thì vẫn cười tươi như hoa.

    Phải mất một vài giây lấy tinh thần, Linh Như mới có thể ngồi xuống được. Đang phải chịu đựng cú sốc tâm lý nặng nề, cô bé lại được anh chàng ngồi bên cạnh bồi thêm mấy câu:

    Đúng là con gái, ăn rồi chỉ biết ngồi tám!
    Nè! Anh muốn cái gì đây hả???
    Quá sức chịu đựng, Linh Như không còn biết trời đất hét toáng lên. Và lần này thì 100% tình hình sẽ cực kỳ tồi tệ...

    ( Và tác giả không dám miêu tả nỗi te tua của nhân vật thêm nữa...Hix)

    ...................................

    Linh Như ủ rũ ra về sau gần nửa tiếng đồng hồ ngồi khóc một mình trong nhà vệ sinh. Hôm nay quả là một ngày đại đen đủi của cô bé. Trong mắt bạn bè, Như luôn là một cô gái hiền lành và ít nói. Vậy mà bây giờ đây cô lại bị phạt vì tội nói chuyện riêng và gây mất trật tự trong lớp. Thật là không có cái xấu hổ nào bằng. Càng xấu hổ cô bé càng tức giận tên sinh viên Y lắm chuyện và đáng nguyền rủa. Mới nghĩ đến vậy thì...

    Khóc sưng cả mặt luôn! Dã man quá! – Tăng Tiến không biết từ đâu nhảy ùm ra trước mặt Linh Như và chậc lưỡi nhận xét.
    Tôi không chịu đựng được thêm nữa rồi!!!!!!!!!!!!!
    Cô bé rít lên và... nhìn quanh nền đất xung quanh cố gắng tìm kiếm một vật gì đó. Còn về phần Tăng Tiến, cứ tưởng sẽ bị dần cho một trận nên thân nên sau khi thủ thân trước cơn thịnh nộ của Linh Như mà không thấy có chuyện gì xảy ra, anh chàng mới ngạc nhiên hỏi:

    Cô bé đang làm gì thế???
    Kiếm đá chọi anh chứ gì nữa! Akkkkkkkkkkkkkkk!
    Dứt lời Linh Như ném thẳng vào chân Tăng Tiến một hòn đá cỡ trung bình làm anh chàng không né kịp. Hậu quả sau đó là chàng sinh viên Y vừa nhảy cà tưng vừa chạy bạt mạng trước sự truy đuổi của Linh Như cùng mấy viên đá trên tay.

    Mọi chuyện giữa hai con người này thật là không thể cải thiện được thì phải? Hix...

    ...............................................

    Tìm được cái ví chưa con? – câu hỏi của ba khi Linh Như mới vừa bước chân vào cửa làm cô bé giật mình.
    Dạ??? Hix...Chưa... ạ!!! – cô vẻ thất vọng trả lời.
    Con với cái! Thật không biết nói làm sao! Có cái ví mà cũng để mất!
    Lời than vãn của ba càng khiến Linh Như đau lòng thêm. Tại sao thời gian này cô bé luôn phải đối mặt với những sự cố tồi tệ như vậy chứ. Bỏ luôn bữa tối, Linh Như lên phòng nằm và đóng cửa lại. Ngồi một mình hồi lâu, điều đầu tiên làm Linh Như nhớ lại không phải là chiếc ví thân yêu mà là hình ảnh của Phước Khánh. Gần cả tháng nay cô bé không gặp lại anh. Mà có gặp cũng chỉ là chạy trốn và lảng tránh. Thực tâm Như không hề nghĩ và không dám nghĩ mình sẽ là người nói lời chia tay. Nhiều lúc cô bé mong Phước Khánh hãy là người nói ra cái câu tàn nhẫn đó. Chỉ có như vậy mới mong cô bé đủ mạnh mẽ để dứt bỏ mối tình 2 năm gắn bó này. Nhớ thì rất nhớ nhưng hận thì càng nhiều hơn. Đó là hai tâm trạng luôn đan xen trong trái tim cô bé thời gian này. Chắc là vì thế nên mọi chuyện mới trở nên tồi tệ như vậy.

    Sau nỗi nhớ về Phước Khánh là đến nỗi nhớ về...cái ví. Và khi nhớ tới cái ví thì không thể không nhớ tới Tăng Tiến. Con người gần như đã trở thành kẻ thù với cô bé. Vấn đề đặt ra cho Linh Như bây giờ là làm sao lấy lại được chiếc ví tiền cùng đống giấy tờ tùy thân từ tay con người tàn nhẫn đó. Thật lòng Linh Như không hề muốn gặp lại người con trai lắm chuyện mang tên Huỳnh Tăng Tiến nhưng không phải cái gì ta muốn thì ta sẽ làm được. Càng nghĩ cô bé càng tức, càng tức thì càng thấy bế tắc và thấy bản thân quá sức vô dụng. Và có nằm mơ Như cũng không hiểu được lý do vì sao anh ta lại có trong tay ví của mình. Thật là một chuyện hoang đường!!!

    Ring...ring...

    Tin nhắn từ cậu bạn thân có cái tên rất chi là đặc biệt: Vương Quốc Anh!

    “Bà nè! Sáng mai nhớ đem theo CMND để làm thẻ thư viện nhé! Mai là hạn cuối rồi đó! Bà mà quên lần nữa là chết với tôi! >”<”

    Đọc xong tin nhắn mà mắt Linh Như tối hẳn lại. Nào phải cô bé muốn “quên” đâu, căn bản là không có CMND thì lấy gì mà làm với không làm. Không còn biết giải quyết bức xúc theo cách nào nữa, Linh Như lại hét dựng lên:

    Huỳnh Tăng Tiến nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!
    Vừa lúc đó thì tiếng mẹ cô bé từ dưới lầu nói vọng lên.

    Như!!!
    Cô bé chột dạ. Kiểu này thì sẽ ăn mắng cho mà xem. Linh Như ái ngại trả lời.

    Dạ! Con xin...
    Toan nói câu xin lỗi nhưng chưa kịp thốt ra trọn lời thì tiếng mẹ cô bé lại cắt ngang.

    Nhanh xuống đây nghe điện thoại này con! Có ai đó nói cần gặp con! Gấp lắm!
    Không hiểu mô tê gì cả nhưng Linh Như cũng luống cuống chạy xuống lầu, tiến tới bàn điện thoại và đặt máy lên nghe. Trong lòng tự hỏi không biết ai mà đi gọi cho cô bé vào số của văn phòng công ty ( công ty nhà Linh Như đặt văn phòng tại chính nhà cô bé).

    A lô!
    Cho hỏi cô đây là Phan Hoàng Linh Như phải không?
    Vâng! Có chuyện gì ạ? – tự dưng ruột gan cô bé nóng lên sau câu hỏi của người lạ.
    Ở đây vừa xảy ra một vụ tai nạn, có một thanh niên đang bị thương khá nặng. Tôi là người đi đường nên không biết anh ta là ai, trong người anh ta cũng không mang theo giấy tờ, chỉ thấy có mảnh giấy ghi số điện thoại nhà và tên của cô nằm trong túi quần của anh ta nên tôi mới gọi. Nếu cô là người thân của anh ta thì mau chóng tới đường X, đối diện trung tâm mua sắm nhé!
    Đầu dây bên kia đột ngột dừng tín hiệu. Linh Như ngớ người. Mặt trắng bệch ra.

    Chuyện gì mà mặt con biến sắc thế? – mẹ Linh Như lo lắng hỏi khi thấy cô con gái cứ như người mất hồn.
    Mẹ...mẹ ơi! Con phải đi tới chỗ này ngay bây giờ!
    Không kịp giải thích gì thêm với gia đình, Linh Như hốt hoảng chạy vù ra cửa...
    phuonglinh_970, nuhoangatpi_lazier thích điều này.
  4. smile77

    smile77 Thành viên mới

    Bài viết:
    5
    Lượt thích:
    2
    Kinh nghiệm:
    0
    post tuýp yk pạn
    poe yul thích điều này.
  5. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 43:

    Trả vội tiền cho tài xế taxi, Linh Như hốt hoảng chạy ngay lại cửa trung tâm mua sắm. Đúng thật là ở đây đang có rất đông người tập trung. Sự hỗn loạn là minh chứng rõ rệt nhất cho một vụ tai nạn nghiêm trọng vừa mới diễn ra. Cô bé không biết trời trăng gì nữa, vội vã len lỏi qua đám đông. Vừa đến gần thì đã thấy hai chiếc xe máy nằm quắt queo giữa đường. Một chiếc thì bị nát phần đầu xe. Chiếc còn lại thì bay luôn bánh ra ngoài. Và Linh Như gần như té xỉu khi thấy biển số xe XXXX – biến số của xe Phước Khánh.

    - Anh...anh...ơi! Anh........! – cô bé hét lên thất thanh và chạy ùa vào, xô những người xung quanh sang hai bên để nhìn rõ mặt những nạn nhân.

    - Cô là người nhà của anh này hả? – một người đi đường cất tiếng hỏi, tay người này đang đỡ chủ nhân của chiếc xe mang biển số mà Linh Như vừa thấy.

    - Vâng ạ! Huhu! Anh ấy bị sao thế ạ??? Huhu! – như một người hoảng loạn, mất lý trí, Linh Như vừa khóc vừa kéo người bị thương sang phía mình.

    - Hình như bị nặng lắm! Gọi xe cấp cứu nãy giờ rồi nhưng không hiểu sao vẫn chưa thấy tới! – người qua đường chậc miệng.

    - Dạ???? – cô bé hốt hoảng và khóc òa lên.

    Trong bóng tối và trong sự ồn ào hỗn loạn của không khí xung quanh, Linh Như chẳng kịp định hình ra bất cứ điều gì cả. Và cứ thế cô bé ôm chầm lấy người bị thương và khóc như mưa như gió. Cho tới khi...

    - Nè! Cô quen người này hả??? – một giọng nói cất lên từ đằng sau.

    - Huhu! Tất nhiên rồi! Anh ấy là người yêu tôi! – Linh Như thút thít nhìn lên khi thấy Tăng Tiến đang mặt mày ngơ ngác khi thấy bộ dạng thảm thê của cô bé.

    - Thật hả??? Không trùng hợp đến như vậy chứ??? – Tăng Tiến càng lộ rõ vẻ ngạc nhiên hơn. Mặt ngố xịt.

    - Đã bảo là đúng rồi mà! Làm sao tôi nhầm người yêu của mình được! Anh ấy là... – Linh Như hét lên trước câu hỏi mà cô cho là ngớ ngẩn của Tăng Tiến nhưng khi nhìn xuống nạn nhân mà cô đang đỡ trên tay thì mới giật mình phát hiện ra... Hình như đã có một chút nhầm lần nào đó.

    - Sao thế??? – Tăng Tiến hỏi như cười.

    - Đây không phải Phước Khánh! Không phải anh! Haha!!! – sau một vài giây ngớ người nhìn chằm chằm vào gương mặt người mà cô cho là Phước Khánh, Linh Như từ đau khổ đến ngạc nhiên và cuối cùng là...bật cười ha hả vì quá vui mừng.

    Mọi người đứng xung quanh mắt tròn mắt dẹt trước thái độ của Linh Như. Họ không thể hiểu cô bé đang có vấn đề gì. Riêng Tăng Tiến thì lắc đầu thở dài và nhanh tay kéo Linh Như đứng lên và lôi ra khỏi đám đông. Tất nhiên trước khi làm điều đó anh chàng đã khéo léo nói với mọi người:

    - Xin lỗi mọi người! Người yêu tôi cứ tưởng anh đây là tôi vì xe chúng tôi có cùng biển số nên mới làm như thế. Cũng tại tâm lý cô ấy hơi hoảng loạn nên ứng xử có hơi quá đáng. Mà xe cấp cứu đến rồi. Mọi người nhanh đưa anh ấy lên xe đi!

    Sự xuất hiện kịp thời của xe cứu thương làm mọi người phân tâm và chẳng ai chú ý đến câu chuyện về Linh Như nữa. Người bị thương đã được đưa lên xe và đám đông dần dần tản đi. Sau một vài phút thì công an giao thông tới hiện trường làm việc. Mọi chuyện coi như đã tạm lắng xuống.

    Linh Như bị Tăng Tiến lôi thẳng tới băng ghế ngồi chờ khuất sau cánh cửa của trung tâm mua sắm. Sau một khoảng thời gian bình tâm, cuối cùng cô bé cũng lấy lại được tinh thần.

    - Cô bé có biết là tôi cực kỳ xấu hổ trước tình huống lúc nãy không??? Nhìn cô bé chẳng khác nào mới trốn từ trại tâm thần ra cả. Haizzz... – Tăng Tiến vòng tay đứng dựa lưng vào tưởng và thở dài ngao ngán.

    Linh Như im thin thít không dám hó hé nửa lời.

    - Lịch sử cuộc đời tôi, tôi chưa từng thấy một người nào ngang nhiên ôm một người mà mình chưa xác định đó là ai và khóc la om sòm như cô bé. Ít ra trước khi khóc cũng phải nhìn vào mặt người ta xem đó là ai đã chứ??? Bó tay! Thực sự bó tay! – Tăng Tiến cũng cảm thấy hơi bức xúc và tò mò trước những hành động không – thể - nào – hiểu – nổi của Linh Như.

    Mặt cô bé cứ theo đà đó mà đỏ ửng lên. Hai tai cũng đỏ tía. Đầu cúi gầm xuống và thở dài từng lượt.

    - Nhiều khi cô bé cần phải đi khám đó! Đây gọi là bệnh không quản lý được cảm xúc!

    Như không thể chịu đựng thêm được nữa, Linh Như ôm mặt chạy ù đi khiến Tăng Tiến giật mình đuổi theo. Bây giờ anh chàng mới nhận ra sự hơi quá lố của mình trong những lời trêu chọc vừa rồi.

    Và đích đến của Linh Như chính là...nhà vệ sinh!

    .........................................................

    Tăng Tiến đứng đợi cũng phải đến 15 phút thì mới thấy Linh Như mặt mày sưng húp bước ra từ cửa nhà vệ sinh nữ. Trên tay anh đã cầm sẵn bì khăn giấy. Hơi ngại ngùng một chút, Tăng Tiến chìa bì khăn giấy trước mặt cô bé.

    Linh Như chẳng buồn nhận, bỏ mặt anh chàng đứng như trời trồng và tiến về phía trước một mình. Sau vụ việc phát hiện Phước Khánh lăng nhăng, đây chính là cú sốc lớn thứ hai đối với cô bé. Càng nghĩ Linh Như càng thấy ghét bản thân mình. Chính cô bé cũng không thể tin mình lại có thể hành động như thế. Qua sự việc lần này, Linh Như buồn bã nhận ra rằng trong trái tim cô, Phước Khánh vẫn còn giữ một vị trí quá to lớn và khó lòng thay đổi được.

    Linh Như quyết định không về nhà mà đi lang thang trong trung tâm mua sắm. Cô bé biết rằng Tăng Tiến đang đi theo mình nhưng không thèm quan tâm. Mặc dù cũng rất biết ơn khi anh ta cứu mình thoát khỏi tình huống khó xử lúc nãy nhưng cái cách mà anh ta trêu chọc cô thì quả thật không thể nào chấp nhận được.

    Thơ thẩn một hồi, đột ngột Linh Như dừng bước và quay lại nhìn chằm chằm vào mặt Tăng Tiến làm anh chàng ngớ người.

    - Gì thế??? Bình tĩnh lại rồi à???

    - Anh! Tại vì sao anh lại có mặt đúng lúc như thế??? Sao anh biết tôi ở đó??? – Linh Như chau mày hỏi.

    - Ơ... – như bị rà trúng tim đen, Tăng Tiến bắt đầu luống cuống.

    - Không thể trùng hợp như thế được. Hay là....- Linh Như tỏ rõ thái độ nghi ngờ. Sau một vài giây sắp xếp lại toàn bộ sự việc trong đầu, cô bé bắt đầu hiểu ra mọi sự.

    - Này! Cô bé vì cứ hay suy diễn lung tung nên mới xảy ra tình huống vô duyên lúc nãy đó! Đừng ở đây mà đoán già đoán non nữa! Đi thôi!

    Tăng Tiến lập lờ, tỏ thái độ cuống quýt vội vã và bước nhanh lại phía Linh Như thúc giục cô bé tiếp tục đi.

    Nhưng chiến sự đã chính thức bắt đầu khi Linh Như đã hiểu được rằng người gọi “cuộc điện thoại lừa đảo” chính là Tăng Tiến. Nhanh như chớp cô bé dùng hết sức mạnh của mình đá một cú đau điếng vào chân anh sinh viên Y làm anh chàng la oai oái. Biết rằng tình hình đã đến hồi căng thẳng, Tăng Tiến lại xài lại trò cũ là co giò chạy thẳng. Trước khi phóng đi anh chàng còn kịp lè lưỡi trêu Linh Như làm cô bé cứ gọi là máu sôi ùng ục.

    - Đến bây giờ em mới phát hiện ra à? Em không thông minh như nhận định ban đầu của tôi rồi. Haha!!!

    Và thế là họ lại rượt đuổi nhau như hồi chiều ở trường...

    .................................................

    Linh Như không hề biết rằng việc rượt đuổi này là mục đích của Tăng Tiến khi bày trò trêu chọc cô. Và nếu Linh Như càng giận dữ thì anh chàng càng thấy thú vị. Mặc dù bây giờ hơi khổ vì cứ phải cắm đầu chạy để không bị cô bé tóm được.

    Về phần Linh Như, sau một hồi chạy vòng vòng quanh trung tâm mua sắm. Cô bé đành phải dừng lại và ngồi thở lấy sức. Như cũng thấy việc mình lớn như vậy rồi mà lại đi đuổi theo một tên không ra gì chỉ vì muốn xử anh ta một trận thật quá trẻ con, nhưng không hiểu sao cô bé lại thích. Cứ mỗi lần nổi giận và rượt đuổi như thế khiến cô bé cảm giác mình trút bớt một phần nỗi lo và nỗi nhớ trong cuộc đời này. Đang ngồi lau mồ hôi trên trán, Linh Như hí hửng khi nhìn thấy bóng dáng chiếc áo pull màu xanh nhạt của tên lắm chuyện đang lấp ló ở khu vực trang phục nam trước mặt. Thế là cô bé nhẹ nhàng tiến lại phía Tăng Tiến từ phía đằng sau.

    “Lần này thì anh chết chắc với tôi!” – Linh Như vừa tự nhủ thầm vừa tiến lại gần.

    - Hết thoát rồi nhé!!! – sau khi ôm chặt được cánh tay của Tăng Tiến từ phía đằng sau, Linh Như hét dựng lên đầy vui mừng vì đã bắt thành công “con mồi xấu xa”.

    Tăng Tiến cũng hoảng hồn trước tiếng hét của cô bé. Chưa kịp nghĩ cách nào thoát thân thì bỗng chốc cánh tay anh được...thả tự do. Bởi vì trong mắt Linh Như bây giờ, không có Tăng Tiến, không có niềm vui bắt được “con mồi” mà chỉ có hình ảnh Phước Khánh đang nhìn cô chằm chằm, bên cạnh anh ta chính là cô gái mà Linh Như đã bắt gặp Phước Khánh thân mật vào hôm sinh nhật lần trước.
    phuonglinh_970nuhoangat thích điều này.
  6. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 44:

    Bằng tất cả sự ngạc nhiên, Phước Khánh bước từng bước nặng nề tiến về phía Linh Như, miệng lắp bắp:

    - Sao em lại ở đây??? Còn hắn ta...Sao em lại cầm tay thằng con trai khác trước mặt anh???

    Dù đang vô cùng lúng túng khi chạm mặt Phước Khánh trong trường hợp này nhưng Linh Như cũng còn đủ bình tĩnh để nhận ra rằng những lời nói của Phước Khánh quá sức phi lý và lố bịch. Sự ghen tuông được phát ra từ miệng Phước Khánh trong khi tay của anh vẫn nắm chặt lấy tay người con gái đứng bên cạnh. Bỗng chốc Linh Như mỉm cười. Nụ cười chua xót và cay đắng. Mọi thứ hình như chỉ có thế mà thôi. Không tới và cũng không lui được nữa rồi.

    - Cô em sao thế??? Người ta hỏi thì trả lời đi. Sao lại đứng cười một mình vậy hả??? – Tăng Tiến xem ra vẫn luôn là người giữ được bình tĩnh nhất. Anh chàng ngây thơ, cầm tay Linh Như một cách “vô tình” nhắc nhở. Điều này càng khiến khuôn mặt Phước Khánh biến sắc nhiều hơn.

    - Cái thằng ngạo mạn kia! Thả tay người yêu tao ra nhanh!!! – chút bình tĩnh cuối cùng của Phước Khánh tiêu tan, anh hét dựng lên khiến tất cả khách hàng có mặt xung quanh phải e ngại nhìn.

    Tăng Tiến ra vẻ giật mình, vội vã thả tay Linh Như ra. Cô cũng giật mình, nhưng không phải là giật mình vì tiếng hét của Phước Khánh mà vì sự ích kỷ của anh ta đã khiến Linh Như ghê sợ. Phước Khánh có quyền lăng nhăng với bất kì cô gái nào, còn cô, trong mắt Phước Khánh cô chỉ được phép có anh. Ngoài anh ra mọi thằng đàn ông xung quanh chỉ là bọt biển. Như vậy thì đâu phải là tình yêu. Chỉ là sự chiếm hữu và ràng buộc mà thôi.

    - Đừng hét to như thế! Anh không sợ làm cho cô gái đứng bên cạnh giật mình sao? – Linh Như thoáng chốc đổi sắc mặc, từ vẻ run sợ lo lắng sang vẻ lạnh lùng, đôi mắt nhìn thẳng vào Phước Khánh nói chậm rãi. Không những thế, cô còn chủ động cầm chặt lấy bàn tay của Tăng Tiến làm anh chàng ngẩn ngơ nhìn sang, đôi mắt nháy nháy với ý muốn hỏi: “Cô đang làm cái trò gì thế?”.

    - Em...em...Thôi được rồi. Có gì chúng ta từ từ nói. Nhưng trước tiên em hãy buông tay tên ngạo mạn kia ra đi. Nếu có ghen tuông hay giận dỗi gì thì em cũng không nên làm cái hành động mất tự trọng ấy. Em lại là con gái nữa. Nghe lời anh nhé. Nghe...

    BỐP!

    Chưa kịp để Phước Khánh nói trọn câu, Linh Như đã ném thẳng vào mặt anh một cái tát như trời giáng khiến Tăng Tiến cùng mọi người hốt hoảng. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời cô dùng tay để tát vào mặt một ai đó. Vì theo suy nghĩ của Linh Như, khi đã dùng đến cái tát thì đồng nghĩa với việc mọi thứ đã đi đến đỉnh điểm và không còn cơ hội cho việc níu kéo. Có nằm mơ cô bé cũng không ngờ, cái tát đầu tiên là cái tát vào mặt người con trai mà bấy lâu nay Linh Như luôn đinh ninh rằng sẽ mãi đem lại hạnh phúc cho mình.

    Phước Khánh im lặng sau khi hứng trọn bàn tay của Linh Như vào má mình. Đôi mắt anh rực đỏ, cả cơ thể run bắn lên. Mọi thứ trước mắt Phước Khánh bây giờ chỉ là những vệt cắt ngang dọc không hình hài, ở giữa là khuôn mặt đầy sự tức giận và đáng sợ của Linh Như. Suốt thời gian qua, hình ảnh Linh Như trong mắt anh không phải là con người như hôm nay, như thời điểm này. Phước Khánh có cảm giác rằng Linh Như trước mặt không còn là Linh Như mà anh quen và yêu nữa. Cứ như một người lạ. Một người lạ vừa đáng ghét vừa đáng sợ.

    - Anh đau chứ? Tôi nghĩ là đau đấy. Vì tôi đã dùng hết sức cho cái tát vừa rồi. Chúng ta chia tay. Nhé! Đáng lẽ ra tôi nên nói câu này sớm hơn. Nếu vậy thì khuôn mặt đẹp trai của anh đã không phải ửng đỏ như bây giờ. Cứ sống tốt với thói trăng hoa và ích kỷ của mình. Nhưng đừng bắt tôi phải chấp nhận cách sống xấu xa ấy của anh. Vì đó là điều không thể.

    Linh Như nói một cách rành mạch. Rành mạch đến ngỡ ngàng. Từng câu từng chữ như từng chiếc khăn lau sạch dần những nỗi đau và giọt nước mắt cho cuộc tình dang dở đã đến hồi kết thúc. Cô đã từng muốn níu kéo, muốn tha thứ và muốn quên đi mọi chuyện. Nhưng có vẻ như không phải cái gì muốn là được. Cách giải quyết cuối cùng là chấp nhận. Chấp nhận đau một lần để không phải ngàn lần cay đắng.

    Như một tảng đá lạnh lùng, tàn nhẫn và vô tình, Linh Như quay lưng bước đi. Không ai níu lại, không ai giữ chân. Cô quay lưng để không còn nhìn thấy sự tồi tệ và thất bại của cuộc tình do chính mình xây dựng, cũng do chính mình đạp đổ đi. Tăng Tiến lặng thinh, lạnh mình đi theo Linh Như. Lần đầu tiên anh chàng chứng kiến sự nổi giận kinh hoàng của một người con gái khi bị người yêu phản bội. Bây giờ, cũng như Phước Khánh, Tăng Tiến cảm thấy đôi chút sợ hãi người con gái bé nhỏ đang mạnh mẽ cầm tay mình dẫn đi. Thế mới biết, trong tình yêu, thật ra không có ai yếu đuối. Chẳng qua là người ta muốn được yếu đuối để không phải làm tổn thương đối phương. Và đó chính là sự tôn trọng tình yêu. Tuy nhiên, mọi thứ đều có giới hạn. Vượt quá sự giới hạn đó thì gạch đá cũng hết tình với nhau.

    - À quên! – Linh Như đột ngột dừng bước và thốt lên.

    Sau vài giây, Linh Như thả tay Tăng Tiến ra và quay lại chạy thật nhanh về phía Phước Khánh khiến anh đã ngỡ ngàng còn kinh ngạc hơn.

    Khi đã đứng trước mặt Phước Khánh, cô mỉm cười thật kiêu hãnh làm Phước Khánh bỗng chốc rợn người. Và rồi bằng một cái nhón chân, Linh Như đặt nhẹ vào môi người mà mới hôm qua thôi cô còn rất rất yêu thương một nụ hôn mỏng manh như pha lê sắp vỡ.

    - Trả lại anh tình yêu của chúng ta.

    Và Linh Như lại cười. Cô đến với tình yêu một cách kiêu hãng và ra đi cũng kiêu hãnh. Lần này thì đôi mắt Phước Khánh tối hẳn đi. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà tình yêu 2 năm trời của anh đã biến thành một đống giấy vụn vô giá trị, bị thiêu đốt và thổi bay ngay trước mặt anh. Đau hơn nữa khi mọi thứ đều do người con gái anh yêu thực hiện. Nhanh và đáng sợ không ngờ.

    “Hết rồi nhé anh! Hết tình, hết nghĩa, hết cả yêu thương...”

    ............................................
    nuhoangat thích điều này.
  7. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 45:

    ...:Ghế đá ở công viên thành phố. 11h đêm:...

    - Này! Chúng ta đã im lặng như vậy gần 2 tiếng đồng hồ rồi đó! Em không thấy lũ muỗi đang vo ve xung quanh sao??? – Tăng Tiến nhăn nhó nhìn sang Linh Như.

    Im lặng...

    - Mà công nhận hồi nãy em cư xử rất tuyệt vời. Em khiến tôi kinh ngạc lắm đấy!

    Im lặng...

    - Nhưng sao mà em có thể dễ dàng thốt ra lời chia tay như vậy chứ? Em đúng là không yếu đuối như tôi nghĩ. Lạnh lùng như con thạch sùng! Haha...

    Tăng Tiến tự nói và tự cười. Anh chàng vốn vô ý vô tứ trong việc giao tiếp và thường không nghĩ đến cảm nhận của đối phương. Như lúc này đây, tiếng cười của Tăng Tiến nhỏ dần và thay vào đó là tiếng khóc nghẹn ngào của Linh Như. Anh không hề biết cô khóc. Chỉ đến khi giọt nước mắt chạm vào tay anh thì Tăng Tiến mới giật mình nhìn sang. Cũng thật kỳ lạ khi từ nãy đến giờ Linh Như vẫn cầm chặt tay Tăng Tiến không chịu thả ra. Vì lẽ đó nên lúc này đây, anh chàng cảm nhận rõ sự đau khổ mà cô gái bé nhỏ ngồi bên cạnh đang phải chịu đựng.

    - Này này! Tự nhiên khóc dựng lên như vậy là sao??? Tôi...tôi...không cười nữa là được chứ gì! Đừng khóc nữa!!! Đừng khóc nữa! – Tăng Tiến cứ như bị xoắn lên, rối rít dỗ Linh Như.

    Tình hình trở nên xấu hơn khi mỗi lúc Linh Như lại rơi nhiều nước mắt hơn. Tay của Tăng Tiến cũng ướt đẫm như vừa nhúng vào nước. Linh Như khóc tức tưởi, khóc như chưa bao giờ được khóc khiến cho anh chàng được dịp lên tim vì lo lắng. Tăng Tiến không hề nghĩ rằng sự vô tâm vô tư của mình lại gây ra hậu quả kinh khủng như vậy.

    - Tôi xin em mà! Nín đi cho tôi nhờ! Giữa đêm khuya khoắc như thế này, tiếng khóc của em rất là đáng sợ đó!!! Đã dũng cảm nói lời chia tay thì cũng phải dũng cảm chấp nhận sự tan vỡ chứ! Em làm hắn ta đau như thế mà bây giờ em khóc đựng khóc đột như vầy thì hóa ra chỉ có mình em đau mà thôi. Làm cái gì cũng cần hướng tới mục đích có ích chứ! Đời để em sống không phải cho em làm những thứ vô ích đâu.

    Những lời của Tăng Tiến là những lời nói mà chưa kịp nghĩ. Chỉ vì anh chàng đang quá rối. Nhưng dường như đã phát huy công hiệu vì Linh Như đột ngột im bặt. Tăng Tiến thở phào. Chưa kịp bình tĩnh thì đôi mắt ướt đẫm của Linh Như làm anh chàng giật mình và thấy đôi chút bất an.

    - Lại sao nữa thế??? Sao lại nhìn chằm chằm tôi kiểu đó??? Hix....

    Một giây sau, Tăng Tiến cấm khẩu hoàn toàn khi bị Linh Như ôm chặt và tiếp tục khóc nức nở. Không còn cách nào khác, anh chàng đành ngồi yên làm điểm dựa tinh thần để cô trút hết nỗi đau và uất ức trong lòng. Một cái vỗ vai an ủi đầy lúng túng được thực hiện. Tăng Tiến nói như một thằng khờ:

    - Uh thì cứ khóc đi. Nữ nhi mấy người khóc dễ hơn tụi này. Nên có cơ hội thì...cứ khóc thoải mái!

    Và thế là kẻ khóc và kẻ ngơ ngác cùng ngồi với nhau để gậm nhấm nỗi đau. Đêm đặc quánh lại. Gió thổi lùng bùng. Lòng người uất ức.

    “Chúng ta vốn dĩ không phải là của nhau. Nhưng vì con đường chúng ta từng chọn không như ý muốn nên mỗi người đành phải rẽ ngang thôi. Ai ngờ đâu ngã rẽ của anh và của em lại quy chung về một hướng. Có chăng là do số phận an bài, số phận cột ta về lại với nhau?...”

    ...........................

    Sáng hôm sau.

    Đôi mắt Linh Như sưng húp, mọng đỏ sau một đêm dài đầy nước mắt hòa cùng những kỷ niệm tình yêu thưở xa xưa. Có lẽ cô sẽ ngủ một giấc đến chiều nếu như không bị Tăng Tiến gọi điện làm phiền. Bằng tất cả sự tức giận xen lẫn bực mình, cô bé nhấn nút nghe, tay cào cào mái tóc rối rít như tơ vò:

    - Làm cái trò gì thế? Mới sáng sớm mà đã bày trò chọc phá rồi sao???

    - Không nói nhiều, ra cửa sổ và nhìn xuống đi!

    - Đồ điên!

    Linh Như rít lên và cắt máy. Tuy nhiên chỉ vài giây sau điện thoại lại rùng rùng bên tai khiến đầu cô cứ long long như gặp sóng giật. Biết là không thể thoát được tên phá đám này nên Linh Như đánh nhổm dậy và mò ra cửa sổ, mắt nhắm mắt mở nhìn xuống phía dưới theo lời của Tăng Tiến.

    “ I Love U”

    Đó là ba chữ được ghi trên tấm bảng đập vào mắt Linh Như khi nhìn xuống. Và cô càng hoảng hốt hơn khi nhìn thấy người đang cầm tấm bảng đó chính là Tăng Tiến. Không kịp kìm lại sự ngạc nhiên, Linh Như hét lớn:

    - Anh điên à???

    - Không! Điên không làm được như thế này đâu! – Tăng Tiến cười tinh nghịch đáp lại.

    - Thế anh love ai thế hả??? Tôi ư???

    - Không! Em hoang tưởng quá!

    - Vậy thì đưa cái bảng đó cho tôi nhìn làm gì??? Anh đúng là còn hơn cả điên! – Linh Như nhăn nhó trước sự dở người của Tăng Tiến.

    - Như nhau cả thôi. Tôi love Linh Như của tối hôm qua. Còn Linh Như bây giờ thì chưa tới mức love, chỉ like thôi! – Tăng Tiến trả lời đúng chất một tên điên theo như lời Linh Như vừa nhận xét.

    - Càng nói càng thấy anh không giống người! Về và kiếm trò khác đi nhé! Tôi muốn ngủ! Bye! – Linh Như nói với vẻ mệt mỏi và đóng sầm cửa sổ lại.

    Mò mẫm được tới chiếc giường thân yêu, Linh Như dự tính sẽ ngã lăn ra và đánh tiếp một giấc ngon lành. Nhưng những gì phát ra từ phía ngoài kia khiến cô bé giật mình tỉnh hẳn. Tỉnh tuyệt đối và tim cũng đập nhanh tuyệt đối!

    - PHAN HOÀNG LINH NHƯ! Anh muốn theo đuổi em! Chúng ta hẹn hò nhé! Nhé! Nhé ! Nhé !!!

    “Tình yêu của anh nhẹ như gió, mỏng manh như nắng và rồi để lại cho em cay đắng ngút ngàn…”

    ………………………………………..
    phuonglinh_970nuhoangat thích điều này.
  8. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 46 :

    3 tháng sau…

    - Này ! Em chảnh vừa thôi ! Vì sao anh theo đuổi em 3 tháng rồi mà em vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh hả ??? – Tăng Tiến vừa gặm ổ bánh mỳ vừa cằn nhằn trong khi Linh Như vẫn chúi đầu vào cuốn sách hay mới mượn được ở thư viện.

    - Anh ăn thì lo mà ăn đi ! Coi chừng nói nhiều quá nhai luôn lưỡi bây giờ.

    - Bức xúc thì phải nói chứ ! Bộ em muốn ngày nào anh cũng phải đứng dưới cửa sổ phòng em và đưa tấm bảng I Love U, sau đó hét ầm lên lời tỏ tình củ chuối ấy à ??? Riết rồi cả xóm nhà em biết mặt biết tên anh luôn. Hix – Tăng Tiến mặt nhăn như khỉ ăn ớt tiếp tục điệp khúc ca cẩm.

    - Anh mà cũng biết lời tỏ tình của mình chuối à ? Có tiến bộ đó !

    - Thế nếu đổi lời tỏ tình thì em đồng ý hả ???

    - Không !

    - Thế thì phải như thế nào em mới đồng ý ???

    - Như thế này nè ! – Linh Như gấp sách lại và tinh nghịch kiss một phát lên trán của Tăng Tiến làm anh chàng thả luôn ổ mỳ trên tay.

    Sau vài giây bần thần, Tăng Tiến bắt đầu nổi quạu. Hành động vừa rồi của Linh Như chẳng khác nào khẳng định muốn làm bạn trai của cô thì trước tiên Tăng Tiến phải làm…em trai hoặc thậm chí là…con của mình trước đã. Điều này hiển nhiên xúc phạm đến lòng tự tôn cao ngất của Huỳnh Tăng Tiến nhà ta.

    - Này ! Hơi quá rồi nhé ! Anh mà giận thì em đừng hòng dỗ luôn nhé ! – Tăng Tiến mặt đỏ phừng nhìn Linh Như, trong khi cô vẫn đang bận cười nghiêng ngả.

    - Mới trở thành bạn trai của người ta mà đã giở trò giận dỗi ra rồi à ??? Haha !!! Mất mặt quá ! Haha !!! – Linh Như lại tiếp tục công việc cười như một con đười ươi của mình trước sự ngáo ộp của Tăng Tiến.

    - Là sao nhỉ ??? A ! Anh biết rồi ! Anh biết rồi !!! Linh Như “ma bư” của anh đúng là number one !!!

    Và rồi hai người cùng nhau cười. Có lẽ vì họ tưng tưng giống nhau nên mới là một đôi hoàn hảo. Có lẽ vậy…

    …………………………………….

    1 năm sau…

    - Chúng ta đính hôn nhé !

    - Hả ???

    - Gì mà ngạc nhiên thế ! Chỉ đính hôn thôi mà !

    - Anh muốn khi nào ?

    - Ngay bây giờ !

    - Điên !

    - Anh nói cái này em đừng buồn. Chứ thật ra những người hay nói người khác điên thì mới đúng là người điên.

    - Anh dám…

    - Dám chứ ! Có gì mà không dám !

    - Anh đeo vào tay em cái gì thế này ???

    - Nhìn mà không biết à ???

    - Sợi dây mấy nghìn vậy ? Em đoán không vượt quá hàng chục đâu.

    - Em nghĩ sao cũng được. Có ai hiểu em bằng anh đâu. Haiz. Nói chung là anh đã đeo vào tay rồi thì đừng có tháo ra là được.

    - Mà anh cũng có à ?

    - Uh ! Vòng đôi mà ! Nhìn chúng khi để gần nhau rất lạ phải không ? Lạ như anh, như em, như tình yêu của chúng ta !

    Phải…

    Lạ như anh…

    Lạ như em…

    Lạ như tình yêu của chúng ta…

    Số phận kéo anh tới gần em, rồi lại đẩy em ra xa anh. Số phận cho ta trùng phùng, rồi lại bắt ta phải ly biệt. Như bây giờ đây, em không còn nhìn thấy anh nữa. Em chỉ thấy ảo ảnh. Ảo ảnh về một ngày xa xưa, có anh, có em, có kỷ vật tình yêu của chúng ta…

    …………………………………

    Tôi thấy đầu mình nhức như bị búa đè. Hai mí mắt nặng trĩu. Dường như nó đã không làm việc một thời gian rồi thì phải. Nhưng cũng không thể nhắm lại như thế này mãi được. Phải mở ra thôi…

    Cuối cùng tôi cũng kéo được hai mí mắt lên và để mình cảm nhận được cái gọi là ánh sáng. Thực ra tôi vẫn đang trong tình trạng gần như vô thức. Miệng tôi lẩm bẩm cái gì thì phải ???

    - Nguyên ! Nguyên ! Con tỉnh rồi hả ??? Con ơi ! Con ơi !!!

    Tiếng ai mà quen vậy nhỉ ??? Hình như là tiếng của ba…Ba…Con nhớ ba quá !!! Huhu !!!

    Sau một vài phút trấn tĩnh, tôi mới lấy lại được đôi chút tinh thần. Theo những gì tôi suy đoán thì tôi đang ở bệnh viện. Có vẻ như tôi bị thương không hề nhẹ. Bằng chứng là đầu tôi quấn một lớp băng màu trắng bóc. Cảm giác thật nặng nề. Tôi thấy ba, thấy bác Hai, bác Ba, bác Tư, bác Năm, chú Bảy và chú Tám đang nhìn chằm chằm vào mặt mình. Mọi người ai cũng trông rất nghiêm túc và đầy vẻ lo lắng. Chỉ đến khi tôi cất tiếng nói đầu tiên thì tất cả mới thở phào mỉm cười mãn nguyện.

    - Mọi người đừng nhìn con như thế…Hờ hờ…

    - Con à ! Con có biết cả tuần qua con làm cho chúng ta lo lắng biết bao nhiêu không ??? Vết thương trên đầu con không hề nhẹ, ba cứ tưởng con không qua khỏi nữa chứ ! Ba…ba…

    - Thôi mà chú ! Cháu nó đã tai qua nạn khỏi rồi mà ! – bác Ba vỗ vai ba tôi động viên khi thấy ba đã giọt ngắn giọt dài.

    Phải mất hết 30 phút tôi mới định hình lại được những chuyện gì đã xảy ra. Lý do tôi vào đây nằm là vì đỡ thay cho tên tóc vàng cục gạch cỡ bự do antifan của anh ta « trao tặng ». Nói dông nói dài rồi nói tóm lại là tôi đã tai qua nạn khỏi. Mọi người cứ xúm xít hỏi han và thử xem trí nhớ của tôi có bị ảnh hưởng gì không. Tất nhiên là tôi vẫn chưa mất mảng kí ức nào trong đầu cả. Thậm chí là có thêm nhiều mảng kí ức mới nữa. Nhưng tôi không nói cho ai biết cả, vì thực sự tôi vẫn còn ngờ ngợ nhiều điều lắm. Mà nói ra chắc sẽ chẳng ai tin, nhiều khi còn nghĩ rằng tôi có vấn đề về thần kinh cũng nên. Hix.

    - Mà con này ! Sao lúc nãy lúc sắp tỉnh con cứ luôn miệng gọi tên “Huỳnh Tăng Tiến” thế??? Bạn của con à ??? – bác Tư nhìn tôi thắc mắc.

    - Dạ ??? Con có gọi cái tên đó ạ ??? – tôi giật mình.

    - Uhm ! Gọi liên hồi luôn !

    - Hơ…dạ…bạn…bạn…con ! – tôi cuống quýt trả lời cho qua chuyện. Đầu ong ong không biết vì sao mình lại lảm nhảm tên của con người ấy.

    Ngồi thêm một hồi lâu nữa thì mọi người đi ra ngoài cho tôi nghỉ ngơi. Thế cũng tốt. Tôi cần có thời gian để suy nghĩ về những gì tôi vừa trải qua. Nó là một giấc mơ hay sao nhỉ ??? Không giống là mơ cho lắm vì thực tình là tôi nhớ y nguyên những gì đã xảy ra. Tôi nhớ mình trong giấc mơ có tên là Linh Như. Tôi nhớ Tăng Tiến. Tôi nhớ Phước Khánh. Nhưng tôi lại không hiểu vì sao lại có giấc mơ đó. Thoáng giật mình, tôi nhìn xuống cổ tay, đây chẳng phải là vòng đeo tay mà Tăng Tiến đã tặng tôi trong giấc mơ đây sao ??? Nhức đầu quá !!!

    Đang cố gắng sắp xếp lại từng mảng ký ức trong đầu, tôi giật bắn mình khi chú Bảy đùng đùng xuất hiện, nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt sắc lên đầy giận dữ. Ánh mắt này…nhìn sao quen quá !!!

    - Chú ! Chú làm gì thế ??? Đau !!!

    - Tại sao ? Tại sao ??? Tại sao chỉ gọi tên Tăng Tiến ??? Tại sao lại gọi tên thằng đó ??? Tại sao ???

    Tôi ngỡ ngàng. Trước mặt tôi lúc này…là chú Bảy hay là Phước Khánh ??? Số phận đang trêu đùa tôi hay sao ???
    phuonglinh_970 thích điều này.
  9. poe yul

    poe yul Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    293
    Lượt thích:
    451
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    le quy don
    PHẦN 47 :

    Sự giận dữ của chú Bảy đang càng lúc khiến tôi nghẹt thở. Tôi vừa thấy sợ, vừa thấy nghi ngờ. Tôi không biết mình đang nằm mơ hay đang tỉnh giấc nữa. Nhưng ánh mắt đó quá giống ánh mắt lúc Phước Khánh nhìn thấy Linh Như (tức là tôi ấy +_+) đi cùng Tăng Tiến. Hay chăng là do tôi hoang tưởng nhỉ ???

    - Sao không trả lời đi ??? Sao cứ im lặng vậy hả ??? Anh ghét sự im lặng và lạnh lùng của em ! Anh ghét !!! – chú Bảy cứ thế hét dựng lên làm tôi cũng hoảng theo.

    - Nhưng mà…nhưng mà…trả lời cái gì ??? Chú đừng làm cháu sợ ! Huhu – không hiểu sao tôi bật khóc, trước đây khó khăn lắm tôi mới rơi nước mắt. Vậy mà lúc này đây tôi cảm giác nước mắt đang thường trực trên mi, chỉ cần tôi muốn là nó tuôn ra ngay lập tức.

    Lúc nào cũng thế, nước mắt của tôi luôn làm chú Bảy khó chịu. Ông dừng lại cái hành động lôi kéo, đôi mắt cũng dịu đi và ngẩn ra nhìn tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ rằng nước mắt của mình chính là nỗi ám ảnh của chú ấy. Bằng chứng là ánh mắt chú Bảy cứ run run và nháy nháy liên tục.

    - Này anh kia ! Đang làm gì thế ? Mời anh ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ ngơi !

    Tôi mừng rơn khi nhìn thấy sự xuất hiện của cô y tá. Chú Bảy lúng túng trong vài giây rồi vội vàng bỏ ra ngoài. Tôi thở phù phù. Cứ mỗi lúc ổng lên cơn là tim tôi lại văng ra ngoài. Mà sao hễ khi nào chú Bảy nổi đóa lên là lại xưng anh em với tôi nhỉ ??? Đáng lẽ phải xưng mày tao chứ ??? Thật là hết biết với ông chú quái dị này. Haiz…

    Nhìn lại thì đã thấy cô y tá lù lù trước mặt. Tự nhiên tôi thấy sợ. Có khi nào cô ấy vào đây để tiêm thuốc không ??? Gì chứ tôi sợ cái màn đó nhất trần đời. Cho dù chỉ đau như kiến cắn nhưng đối với tôi cũng là cả một nỗi ám ảnh. Theo phản xạ, mặt tôi nhăn lại, người cứ có xu hướng nhích nhích về phía đằng sau.

    Nhưng kì lạ là cô y tá cứ đứng như tượng, không đụng đậy, không nói năng, chỉ nhìn và nhìn mà thôi. Tôi cũng ngơ ngơ nhìn lại. Khuôn mặt cô y tá bị che đi bởi cái khẩu trang y tế màu trắng nhưng đôi mắt thì đem lại cho tôi một cảm giác rất gần gũi…

    - Đúng là em của anh đây rồi !!!

    Câu nói kết thúc cũng là lúc tôi bị ôm chầm lấy. Vốn thuộc diện phản xạ khá nhanh nên ngay lập tức tôi đẩy mạnh cô y tá ra khỏi người mình, đồng thời thủ sẵn tư thế sẵn sàng chiến đấu !

    - Đừng manh động ! Là anh đây ! Phước Nguyên của em đây !!!

    Cô y tá khổ sở đứng dậy, tháo khẩu trang và để lộ khuôn mặt quen thuộc mà đã lâu rồi tôi không được gặp ( đó là tôi cảm nhận như thế !). Phước Nguyên của tôi đây rồi ! Hix. Sao mà tim tôi đập nhanh dữ vậy nè ! Và đột ngột nước mắt tôi chảy ! o_0. Cái quái gì thế này ??? Tôi lại khóc nữa sao ???

    - Em sao thế ??? Anh làm em đau chỗ nào sao ??? Anh xin lỗi mà ! Anh không cố ý ! Anh không cố ý !!!

    Phước Nguyên hoảng hốt chạy lại gần, miệng anh ta rối rít còn người anh ta cứ xoắn xít cả lên. Thực lòng tôi có muốn như thế này đâu.

    - Bình tĩnh ! Bình tĩnh ! Để tôi nín ! – tôi vừa lấy tay lau nước mắt vừa lắp bắp giải thích cho Phước Nguyên hiểu.

    10 phút trôi qua trong yên lặng. Anh ta chẳng nói câu nào còn tôi thì cứ ngơ ngẩn ngồi thừ ra nhìn. Lâu quá rồi mới gặp lại gương mặt này. Thực sự là nhớ quá đi. Và không hiểu sao nhìn một lúc tôi lại nghĩ tới Tăng Tiến. Xấu hổ thật ! Trong giấc mơ tôi với người ấy là một đôi đấy ! ( đỏ mặt).

    - Cả tuần qua anh không hề ngủ đấy ! Đã thế còn không được nhìn thấy em. Người ta không cho anh tới gần em ! – Phước Khánh cất tiếng phá tan bầu không khí im lặng.

    - Hả ??? Sao thế ??? – tôi ngạc nhiên.

    - Vì nhà em nghĩ rằng chính anh là nguyên nhân khiến em bị như vậy.

    - Thì đúng rồi… - tôi lẩm bẩm.

    - May là em không sao…- Phước Nguyên nói nhẹ rồi ôm lấy tôi trìu mến.

    - Anh hay nhỉ? Cứ thích ôm tôi là ôm vậy hả??? – miệng tôi thì nói thế nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường.

    - Anh cứ sợ lúc tỉnh dậy em sẽ không còn nhớ anh nữa chứ! Nhưng lúc nãy nhìn thấy ánh mắt của em thì anh biết bầu trời của em vẫn chính là anh! – Phước Nguyên tự tin khẳng định. Cái con người này, sao lại luôn tự tin rung rinh như thế chứ! ( Ngay cả tính cách cũng giống Tăng Tiến y hệt!)

    - Nhưng mà…Tăng Tiến… - vô thức tôi bật ra cái tên đó. Mà tôi cũng có ý muốn nói với anh ta về những gì tôi mơ thấy.

    - Cái gì cơ??? Em vừa nói cái gì??? Tăng Tiến??? Em nhớ ra rồi sao???

    Phước Nguyên nhảy dựng lên sau khi nghe hai từ “Tăng Tiến” phát ra từ miệng tôi. Anh ta cầm chặt lấy hai tay tôi lay lay như rung cây hái quả. Sự vui mừng xen lẫn lo lắng hiện rõ trên gương mặt Phước Nguyên làm tôi cũng hồi hộp theo. Chẳng lẽ mọi thứ từ trước đến nay Phước Nguyên nói với tôi đều là sự thật??? Chẳng lẽ Linh Như chính là…kiếp trước của tôi??? Vậy thì chuyện gì đã xảy ra để khiến chúng tôi phải ra nông nổi này chứ??? Càng nghĩ càng nhức đầu. Càng nghĩ càng thấy rối rắm.

    - Tôi…tôi không biết! Tôi chỉ biết trong giấc mơ tôi là Linh Như, đầu tiên tôi yêu một người tên Phước Khánh, sau đó vì Phước Khánh lăng nhăng ích kỷ nên tôi…đá anh ta và được một người tên Tăng Tiến theo đuổi. Sau đó thì…

    - Sau đó thì sao??? – Phước Khánh hỏi dồn.

    - Thì…thì tôi yêu…à không…Linh Như yêu Tăng Tiến. Đến lúc người tên Tăng Tiến đeo chiếc vòng trên tay tôi thì tôi tỉnh. Thế đó! – tôi ngây ngô trả lời.

    - Chỉ ngang đó thôi sao??? – Phước Nguyên thở dài đầy vẻ thất vọng.

    - Ý anh là sao??? Mà anh là Tăng Tiến à??? – tôi tò mò hỏi. Vì thật sự là tôi thấy giống lắm.

    - Anh…

    Chưa kịp nghe trọn câu trả lời của Phước Nguyên thì cánh cửa phòng bệnh đột ngột mở toang ra. Vô vàn chiếc máy ảnh nhấp nháy liên tục làm tôi lóa cả mắt. Lại là đám phóng viên !!!

    - Khỉ thật ! Sao anh cải trang đến mức này rồi mà họ cũng tìm ra được chứ ???

    Phước Nguyên bất lực đứng hẳn dậy úp mặt tôi vào người để che đi ánh sáng của những chiếc máy ảnh đang bấm bấm liên tục. Tự nhiên thấy thương cho Phước Nguyên quá. Cuộc sống của anh ta dường như chẳng có được nỗi một phút giây riêng tư nào cả. Bỗng tai tôi văng vẳng lên một giọng nói vừa lạ vừa quen.

    « Hãy thả Phước Nguyên ra…Thả anh ấy ra… »

    Tôi vội vã nhìn lên…

    Bóng ma mỹ nhân và tôi lại hội ngộ…
    phuonglinh_970, duyen10tulala thích điều này.
  10. Totoro

    Totoro Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    5.662
    Lượt thích:
    1.988
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Lucius
    PHẦN 48

    Người xưa có câu, « con giun xéo lắm cũng quằn », tôi trong trường hợp này là như thế đấy. Thực ra bóng ma đó với Phước Nguyên có mối quan hệ gì mà cứ hễ trông thấy tôi đi cùng Phước Nguyên là cô ta lại nổi đóa lên. Nhiều khi tôi nghi ngờ mấy vụ rắc rối tôi gặp phải cũng là do bóng ma quái ác này gây ra. Bây giờ thì tôi tức lắm rồi. Cô ta càng cấm thì tôi càng lấn tới để xem ai lỳ đòn hơn ai. Nghĩ là làm, tôi lấy hai tay ôm chặt Phước Nguyên hơn, đưa khuôn mặt đầy thách thức nhìn về phía bóng ma mỹ nhân như thể muốn nói với cô ta rằng : “Tôi không tránh ra đấy! Làm gì nhau nào!”.

    Và đúng thật là cô ta tức giận. Hình như tôi hơi bị ác nhưng không hiểu sao thấy vẻ mặt bực bội bức rức của bóng ma ấy là lòng tôi cứ…rộn ràng hẳn lên. Bóng ma mỹ nhân bặm môi như bế tắc nhưng rồi cô ta mỉm cười, nụ cười đầy ma mãnh. Tự nhiên tôi thấy run run…Hix…

    Ui da !!!

    Tiếng hét thất thanh của một nam phóng viên khi bị ai đó từ đằng sau xô mạnh, ngã vật ra trước giường bệnh của tôi đã khiến cho mọi người giật mình. Riêng Phước Nguyên thì buông tôi ra và ngồi ôm chân đau đớn. Lão phóng viên hình như va vào chân Phước Nguyên thì phải.Theo linh tính mách bảo, tôi hướng mắt ra phía bóng ma mỹ nhân. Cô ta nhanh chóng tặng cho tôi một nụ cười ma quái và vụt biến mất. Thật là…Cô ta sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để tách Phước Nguyên ra khỏi tôi thì phải. Người đâu mà nhan sắc tỷ lệ nghịch với đạo đức quá đi !

    Sau một hồi thì đám đông phóng viên bị mấy chục chú bảo vệ lôi đi. Tất cả đều nhờ sự có mặt kịp thời của ông anh tiền xu. Lâu rồi mới gặp lại ổng. Lúc nào nhìn mặt lão Tú này cũng lạnh tanh không cảm xúc. Chưa kịp để tôi mỉm cười một cái chào hỏi thì ổng đã chạy tới xách Phước Nguyên ra ngoài với lý do ở lại đây lâu sẽ nguy hiểm tới…tính mạng ?!?. Có đến nỗi nghiêm trọng như thế không nhỉ ??? Hix…

    Tôi buồn bã vẫy tay chào tạm biệt Phước Nguyên khi anh ta vẫn đang cố dặn dò tôi điều gì đó. Nói nhỏ như thế thì ai mà nghe cho được. Anh chàng này kỳ cục quá đi. Lão Tú kia cũng thật là. Để cho Phước Nguyên nói với tôi vài câu rồi đi không được sao ?
    ………………………………………………

    Buổi sáng đầu tiên của tôi ở bệnh viện….

    Thường ngày nếu vào giờ này thì tôi vẫn còn đang êm đềm với những giấc mộng đẹp. Nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại tỉnh queo, chẳng còn hứng thú ngủ nghỉ gì nữa. Có lẽ tại tâm trạng đang không được ổn. Trong tôi bây giờ đang tồn tại những thứ cảm xúc rất nhập nhằng. Tôi thấy bồi hồi mỗi khi nghĩ tới Tăng Tiến, thấy ấm ức khi nhớ về Phước Khánh, thấy bực mình khi nhớ về chú Bảy và thấy bâng khuâng khi nghĩ đến Phước Nguyên. Dù bác sĩ nói đầu tôi không sao nhưng tự tôi nhận thấy rằng sau một tuần mê man thì bây giờ Ngô Nữ Thục Nguyên đã không còn như ngày xưa nữa. Trong tâm tưởng tôi luôn tồn tại một ý niệm thôi thúc tôi đi tìm kiếm điều gì đó, tìm kiếm một thứ bí ẩn và quan trọng. Nhưng tôi lại không thể biết đó là điều gì. Càng nghĩ càng thấy mình khùng. Haiz

    - Cô bé lại được lên báo này ! Ngay trang nhất luôn ! Không ai sướng như em đâu. Suốt cả tuần nằm viện ngày nào chị cũng nhìn thấy mặt em nằm trên bìa của báo Ngôi Sao cả đấy !

    Tôi giật mình khi nghe tiếng nói của chị y tá đang thay bịch truyền nước cho tôi. Gì chứ ??? Lên báo à ??? Tôi có đang nghe nhầm không nhỉ ???

    - Chị đang nói em ạ ??? – tôi ngẩn ngơ hỏi.
    - Không em thì ai ! Mà em không biết cũng phải ! Em mới chỉ tỉnh ngày hôm qua thôi mà. Đợi đó, chị đem báo cho em xem.
    ………….

    Có ai như tôi bây giờ không nhỉ ??? Được đăng trên trang nhất của báo Ngôi Sao – tờ báo hàng đầu trong lĩnh vực giải trí mà lòng cứ buồn rười rượi. Nhìn những cái tít này. Nghe là choáng luôn :

    Số báo 564, ra ngày 12/3/2011 (ngày đầu tiên nằm viện của tôi): « Người yêu không rõ giới tính của Ryo đã nhập viện vì bị tình địch ném đá » ( theo như Phước Nguyên kể thì tôi bị người yêu của một fan cuồng của anh ta ném gạch vì ghen tuông mù quáng mà @@)

    Số báo 566, ra ngày 14/3/2011 : « Mặc cho người yêu nằm viện, Ryo vẫn tay trong tay với người con gái khác » ( dù lúc đó tôi vẫn chưa tỉnh nhưng nhìn bức hình này thì người con gái trong tít bài đề cập là nhóc Phước Nghi mà @@)

    Bla…bla…

    Riết tôi chẳng muốn đọc thêm nữa. Toàn tin tức xuyên tạc sự thật thôi. Bây giờ tôi như con mồi ngon béo bở được dư luận và cánh báo chí “chăm lo” vô cùng tận tình. Mà không biết người náo dám đưa cho báo chí cái ảnh ngố xịt của tôi thời cấp 1 vậy nhỉ ??? Bộ hết ảnh rồi sao mà lại đưa cho họ bức ảnh xấu nhất của tôi chứ ! Hừ…
    ………………………

    Nằm ngủ một lúc thì tôi trở mình. Hình như có ai đó đang đứng trước mặt tôi thì phải ??? Lấy hai tay dụi dụi mắt, tôi cố gắng căng hai con mắt để nhìn thử xem đó là ai.

    - Tỉnh rồi hả ? Tỉnh rồi thì ngồi dậy nói chuyện với tôi.

    Bằng tất cả sức lực, tôi bật hẳn dậy như một cái lò xo. Mẹ của Phước Nguyên. Vì sao bà ấy lại có mặt ở đây nhỉ ???

    Tôi cứ ngồi thừ ra như thế vì chẳng biết phải nói gì. Còn bà Lan Nguyệt – mẹ Phước Nguyên thì vẫn chăm chú nhìn tôi từ đầu xuống chân. Càng lúc mồ hôi tôi càng túa ra. Ánh nhìn của bà ta đáng sợ quá. Vừa dò xét, vừa nghi ngờ lại có chút bí hiểm. Hai tay tôi cứ đan lại vào nhau như đứa trẻ sắp bị hỏi tội.

    - Vào vấn đề chính nhé !
    - Dạ ? – tôi giật mình khi nghe giọng nói đầy lạnh lùng của mẹ Phước Nguyên.
    - Tôi cho cô 2 sự lựa chọn.
    - ???
    - Một là ngay từ bây giờ, hãy cắt đứt mọi quan hệ với Phước Nguyên.
    - Sao…sao…ạ ??? Cắt…đứt…đứt là sao ??? – tôi hoảng hồn. Gì chứ ??? Bà mẹ ác độc quyền lực trong phim Hàn Quốc đang hiện diện trước mặt tôi sao ???
    - Hai là ngay ngày mai, rời khỏi bệnh viện và tới lễ đường làm đám cưới với Phước Nguyên.
    - DẠ ???????????????????
    phuonglinh_970 thích điều này.

Có thể bạn quan tâm?

  1. Cuonlennho
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    865
  2. leahdizonkp
    Trả lời:
    3
    Lượt xem:
    723
  3. rio_sp
    Trả lời:
    1
    Lượt xem:
    408
  4. rio_sp
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    279
  5. ///////
    Trả lời:
    0
    Lượt xem:
    122
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đổi