Chia sẻ những gì bạn biết & Học hỏi những gì bạn muốn !

  1. La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết: 59
    Lượt thích: 115
    Kinh nghiệm: 0

    Kiếp sau anh sẽ lại yêu em chứ?

    [​IMG]

    Tên truyện: Kiếp sau anh sẽ lại yêu em chứ?
    Thể loại: Fiction
    Tác giả: mint.doli
    Source: http://kst.vn



    Truyện đọc hay, thích cách viết của tác giả, khá là độc đáo.

    Chia sẻ truyện này để làm quen :D

    Chia sẻ cùng bạn bè

    ljnhxjnh thích điều này.
     
  2. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    - Phần Mở -



    Gió cuối xuân thổi tới. Hoa đào vi vút bay. Cánh hoa nhuốm đỏ sắc trời, dập nát dướt gót chân người bước qua, nằm lạnh lẽo bên đường hiu quạnh.

    Gió mỗi lúc xa dần, xa dần. Hoa đào trông theo. Lệ không tan thành nước mà quyện thành máu đỏ, rải khắp con đường.

    Luân hồi.

    Tôi vẫn nghĩ vận mệnh vốn chỉ là một vòng tròn khép kín. Những gì cho đi sẽ được nhận lại. Những điểm bắt đầu sẽ quay về kết thúc. Xoay, xoay, xoay mãi...

    ”Qua cầu Nại Hà, anh nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà... Để kiếp sau... vẫn nhớ... Kiếp sau sẽ lại... đi tìm...”

    Kiếp sau?

    Tôi cười, ngẩng mặt lên nhìn trời.

    Đã có bao nhiêu bóng đàn ông lướt qua đời tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng cần nhớ. Có những chuyện, quên đi, sẽ tốt hơn.

    Vận mệnh của tôi đáng ra sẽ khác. Tôi đáng ra sẽ mãi mãi là bông hoa đào sống yên ấm trong vườn khuê các... Nếu không chạm vào gió... Nếu không có một ngày lỡ để gió cuốn đi...

    Nhưng luyến tiếc thay đổi được gì? Huống hồ... tôi chẳng bao giờ tiếc, chẳng bao giờ hối hận.

    Nếu có một ngày, vòng kim đồng hồ kia quay ngược lại... tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn... bên anh.

    Nếu có một ngày, luân hồi chuyển kiếp... tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn... yêu anh.

    Cuộc đời tôi.
    vac23 thích điều này.
  3. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG I


    Mười sáu tuổi, tôi ngây thơ như hạt sương đọng đầu cành. Trong sáng, tuyệt nhiên không một chút vẩn đục.

    Tôi có vẻ đẹp của một loài hoa. Gương mặt thon gọn, sống mũi thanh tú, má hây hây hồng, nụ cười nở trong gió, tinh khiết đến vô ngần.

    Tôi có nề nếp của một cô gái gia giáo. Từ nhỏ, tôi được bảo bọc trong vòng tay ba mẹ, lớn lên trong yên ấm.

    Mười sáu tuổi, có một người con trai bước vào đời tôi, khuấy động mặt nước yên ắng, gieo vào lòng tôi những gợn sóng mơ hồ của mối tình đầu.

    Trình Thiếu Vĩ dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen lãng tử. Khuôn mặt hiền lành. Hát rất hay. Ngay lần đầu tiên, tôi đã bị bài ca của anh làm mê hoặc.

    ”Hoa đào theo gió bay miên man

    Lạc về chốn mộng

    Hoa đào nhuộm đỏ cả trời xanh biếc

    Ai nhớ... ai quên... ai mãi đợi chờ...”


    Trái tim non nớt của tôi ngày ấy lần đầu biết rung động. Thứ cảm giác mà tôi gọi tên nó là tình yêu, đã chớm nở trong tôi thế đấy.

    Thiếu Vĩ là con một gia đình không mấy khá giả. Nhưng anh học rất giỏi. Lại cũng rất hiền. Mỗi sáng sớm đều đứng đợi trước cửa nhà đón tôi đi học. Sánh bước bên anh, bao nhiêu cô gái phải thầm ghen tị với tôi. Anh chiều tôi còn hơn cả ba mẹ.

    Tôi ngày xưa cứ ngỡ chuyện đời đơn giản. Cứ ngỡ chỉ cần có tình yêu là có tất cả mọi thứ.

    Nhưng Thiếu Vĩ, anh không cam chịu cuộc sống bình thường. Anh muốn thành đạt, muốn những con mắt phải đổ dồn vào vì ngưỡng mộ. Anh nói muốn đem cho tôi một cuộc sống hạnh phúc. Anh đã gần như có đủ mọi thứ - chỉ trừ sự giàu có. Anh muốn đi kiếm tiền.

    Vĩ bảo, cái nghèo làm anh thấy mình hèn.

    Vậy là... mười tám tuổi, năm ấy, anh khoác ba lô, lên đường đi tìm sự nghiệp.

    Tôi vẫn tin, vẫn ngây thơ nghĩ rằng mình có thể đợi anh trọn kiếp.

    Nhưng cuộc đời nhiều khi không như ta vẫn hằng tin tưởng.


    ----------​



    Năm mười tám tuổi, tôi lớn phổng thành một người con gái xinh đẹp vô cùng. Nét đẹp trong trắng của một thiếu nữ chưa từng bị đời làm cho vấy bẩn.

    “Anh Đào, một tuần nữa con sẽ thành cô dâu”

    Lời ba nói như một tia sét đánh dọc số phận tôi.

    Tôi mới chỉ mười tám tuổi. Tôi còn bao nhiêu điều muốn làm, cần làm.

    Tôi còn phải đợi Thiếu Vĩ.

    Thế nhưng cuộc sống nhọc nhằn làm ba tôi không chịu đựng nổi. Ông hứa gả tôi cho một gia đình giàu có nhất nhì Đài Bắc lúc đó, đổi lấy một món tiền lớn.

    Tôi cười chua chát. Gả - hay là bán đi? Người ta chỉ cần tôi để kìm lại cậu con trai phá phách. Người ta cần tôi để có một người nối dõi trước khi con trai họ lún sâu vào những vũng lầy. Người ta chỉ cần tôi vì nghĩ một người vợ có thể thay đổi được tính cách một thanh niên hư hỏng.

    Dù sao tôi cũng được người ta gọi là “gái ngoan”.

    Nhưng thế mà cũng được gọi là vợ sao, khi mà tôi không hề được đăng kí kết hôn, không hề có danh phận, không hề biết mặt chồng. Chỉ là được gửi đến nhà ấy giống như người ta bán đi một con vật.

    Tối hôm đó, mẹ ôm tôi, khóc đến rạc cả người. Tôi ngồi thẫn thờ, mắt ráo hoảnh. Chẳng hiểu nước mắt bay đi đâu hết. Hay vì quá đau mà khô cả lệ...

    Tôi thương cho kiếp mình. Tôi sợ nếu một ngày anh về, biết tôi đã lấy chồng, anh sẽ thế nào?

    “Thiếu Vĩ, em phụ anh rồi.”


    ----------​



    Chẳng rình rang, chẳng nghi lễ, người ta chỉ đem đến nhà một vali tiền, rồi đón tôi đi. Tôi về nhà chồng như thế.

    Tôi chưa từng gặp chồng mình. Chỉ biết anh ta là kẻ hư hỏng, phá phách nổi tiếng đất này. Những nhà giàu thường chẳng biết cách dạy con. Tôi nhếch miệng khinh bỉ.

    Tiền chẳng thể nào mua được tất cả.

    Nhưng trong phút chốc, tôi chạnh lòng.

    Tiền không mua được tất cả, nhưng mua được tôi. Tôi chỉ là một món đồ như những thứ người ta vẫn rao bán ngoài chợ. Chẳng có giá trị con người.

    Tôi đã nghĩ hãy cứ thầm lặng mà sống. Tôi có thể làm một người vợ tốt, nhưng nhất định sẽ không yêu anh ta. Trái tim tôi sẽ suốt đời chung tình với Thiếu Vĩ.

    Anh ta hình như cũng không định phụ lòng tôi.

    Cả đêm trong ngày “cưới”, anh ta không về.


    ----------​



    Liền mấy hôm sau, chồng tôi không thấy bóng dáng.

    Tôi thích nghi dần với nếp sinh hoạt của “gia đình mới”. Bố chồng hiếm khi có mặt, thường về nhà vào lúc rất muộn. Mẹ chồng luôn nhốt mình trong phòng, tụng kinh niệm phật cả ngày, chỉ xuất hiện hiện vào bữa cơm. Gương mặt bà ta lạnh lùng, dường như đối với tôi không mấy thiện cảm. Tôi cũng chẳng buồn để tâm.

    Từ ngày tôi về, mẹ chồng cho người làm nghỉ việc. Thay vào đó, tôi làm việc như một con ở trong gia đình ấy. Giặt đồ, cơm nước, dọn dẹp... mọi thứ vào tay tôi. Có nhiều tối, người tôi đau rã. Nhưng tôi hiểu phận mình. Tôi được người ta mua về đây cơ mà, lẽ nào để ngồi chơi?

    Cho đến một ngày tôi gần như đã quên hẳn rằng mình có một người chồng, thì anh ta về.

    Mười hai giờ đêm, tôi đang thiu thiu ngủ, bỗng nghe có tiếng động.

    Là tiếng bước chân người.

    Tôi nín thở, dỏng tai lên nghe. Trộm chăng? Tôi không sợ, cũng không lo lắng. Căn nhà này có mất mát gì cũng đâu liên quan đến tôi.

    Nhưng những bước chân lạ càng lúc càng rõ. Hình như đang tiến đến đây. Tôi nằm yên trên giường, không nhúc nhích.

    Cạch.

    Tiếng mở khóa.

    Tôi hơi trở mình.

    Ánh điện bừng lên, sáng lóa. Tôi bị chói, nhất thời không mở mắt ra được. Trong lúc còn chưa nắm được rõ sự tình, người lạ gầm lên:

    “Cô là ai? Cô làm gì trong phòng của tôi?”

    Tôi mở mắt, nhìn người đối diện. Là một thanh niên, khá cao. Khuôn mặt rất đẹp. Nhưng lại đầy vết bầm tím. Nơi khóe miệng anh ta, máu đã khô lại, đọng thành vệt đỏ sẫm. Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng không thể mở miệng, anh ta lại thét lên, như một con thú dữ đang điên tiết:

    “Cô bị điếc à? Hay là bị câm? Không nghe thấy tôi hỏi à? Cô - Làm - Gì - Ở - Đây?”

    Tôi định trả lời, nhưng không hiểu sao hai hàm răng cứ dính chặt vào nhau. Cảm giác sợ hãi căng tràn trong phổi, khi nhìn thấy những tia đỏ giận dữ vằn quanh tròng mắt người lạ. Vô thức, nước từ khóe mi tôi chảy xuống. Anh ta càng cáu, lao tới chỗ tôi, vung tay như định đánh.

    “Cô khóc gì? Tôi ghét nhất là nước mắt, có biết không hả? Cô là cái thứ chết tiệt gì thế?”

    “Là vợ của con.”

    Giọng mẹ chồng cất lên, dõng dạc.

    Bà đứng nơi cánh cửa, chẳng biết đến tự lúc nào. Tôi ngồi co trên giường, run lên vì sợ. Anh ta quay ngoắt sang, tiến từ từ đến chỗ mẹ chồng, gằn giọng.

    “Bà mới nói gì? Lặp lại tôi xem”

    “Nó là vợ con.” Mẹ chồng nói, giọng lạnh băng “Có vợ rồi, từ giờ con nên tu tâm lại đi, đừng có lêu lổng với lũ mất dạy nữa.”

    “Vợ? Vợ gì? Các người điên à?”

    Anh ta đấm mạnh tay vào tường. Rồi anh bước nhanh tới giường, kéo mạnh tay tôi.

    “Cô là thứ gì mà ở đây? Cô được bà ta mua về đúng không? Cô là gái bao đấy à? Cút ra khỏi đây, ngay! Sáng mai đừng để tôi thấy mặt cô trong nhà này. CÚT.”

    Anh ta xô mạnh tôi ra phía cửa. Tôi hồn vía lên mây, đứng chết sững, không thốt được một lời. Mẹ chồng nắm vai tôi, thì thầm:

    “Cô ra ngoài. Đêm nay tạm ngủ ở phòng khách. Tôi sẽ nói chuyện với nó.”

    Tôi gật đầu, vội vã chạy đi. Sau lưng, cánh cửa đóng sập lại.

    Cả đêm đó, tôi nằm trên ghế gỗ dài. Không chăn, không gối. Người tôi tê đi vì lạnh và đau ê ẩm. Nước mắt uất ức lăn dài, rơi xuống, ướt cả ghế.

    Tôi đã làm gì sai mà lại phải chịu cảnh này?

    Người ấy... Anh ta... quá đáng sợ!

    Nhưng tôi cũng đã kịp nhận ra đó là ai.

    Con trai duy nhất của gia đình này. Chồng tôi.

    Lạc Đình Phong.

    Người mà tôi không hề biết gì ngoài những tin đồn và một cái tên.

    Tôi đã cam chịu làm vợ trên danh nghĩa của anh ta, hầu hạ gia đình này, chịu tủi nhục, đến một lời oán thán cũng không dám thốt ra miệng.

    Còn anh ta, chính anh ta là người đã làm đảo lộn vận mệnh, xuyên ngang số phận tôi. Cánh hoa đào lẽ ra tinh khôi, trong sáng, về sau vấy bụi hồng trần...
  4. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG II



    ”Cô vẫn còn ở đây à?”

    Lạc Đình Phong bước ra từ căn phòng lớn, cau đôi mày, ánh mắt nhìn tôi hằn học.

    Lúc bấy giờ, tôi đang lau nhà. Hành lang quá rộng, mồ hôi trên trán tôi ứa ra, lăn thành giọt, rơi xuống. Nghe tiếng anh hỏi, tôi ngẩng mặt lên. Bất chợt bắt gặp ánh mắt giận dữ, tôi lại cúi xuống, không dám đáp trả.

    Về đây rồi, muốn sống được, tôi phải cam chịu.

    ”Cô không biết mở cái mồm ra à? Hay phải để tôi vành miệng cô ra mới chịu nói?”

    Anh ta quát lên phẫn nộ. Tôi lùi ra đằng sau hai bước, ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy.

    Những vết thương trên mặt đã bớt sưng hơn so với hôm qua, dù vẫn còn hơi bầm. Vài sợi tóc ướt rũ xuống trước trán, gương mặt góc cạnh và rất lạnh lùng, nhưng cũng rất đẹp.

    ”Sao? Nhìn gì?”

    Nụ cười vẽ ra trên gương mặt anh ta, hằn nét khinh bỉ.

    ”Thích không? Cô trông ra cũng chẳng đến nỗi tệ. Nói đi. Bao nhiêu một đêm?”

    Tôi sững người. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng bị ai lăng mạ đến vậy. Dù gì tôi cũng là người vợ trên danh nghĩa, anh ta sao có thể sỉ nhục tôi như thế?

    ”Có lẽ anh hiểu lầm chuyện gì.”

    Tôi cố gắng nhẫn nhịn.

    “Hiểu lầm? Lầm gì? À, hay cô là hàng miễn phí, không phải trả tiền?”

    “Lạc Đình Phong!”

    Môi tôi mấp máy tên anh ta. Sự tức giận trào lên, nghẹn ứ nơi cổ họng.

    “Thấy tức rồi phải không? Tôi còn tưởng cô không có lòng tự trọng chứ.”

    “Anh...”

    “Tôi đã nói rồi. Cô rời khỏi đây ngay cơ mà. Sao vẫn cố tình ở lại?” - Anh ta liếc nhìn cây chổi lau nhà trên tay tôi - “Ở đây để cam chịu bị bà ta điều khiển, hành hạ?”

    “...”

    “Cô đúng là đồ mặt dày, đồ không có não.”

    Tôi mím môi. Cố kiềm chế, nhưng nước mắt vẫn vòng quanh.

    Bốp!

    Bàn tay lớn giáng thẳng vào má bên phải của tôi, âm thanh nghe chát chúa. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy má mình nóng dần lên, rồi rát buốt.

    “Đã bảo không được khóc. Tôi ghét nhất là nước mắt phụ nữ. Lần sau còn dám khóc trước mặt tôi, thì không chỉ là một cái tát thôi đâu. Rõ chưa?”

    Anh ta đứng ngay trước mặt, bàn tay bóp mạnh vào vai tôi, rất đau. Lúc ấy, tôi đã thực sự hoảng sợ. Tôi dù sao cũng chỉ là thân gái yếu mềm. Lần đầu tiên bị đánh, hồn vía tôi như bay lên mây cả.

    Người đứng trước mặt tôi là một bạo chúa.

    “Đã bảo là nói cơ mà. Đừng có diễn cái trò đó trước mặt tôi nữa, ngứa mắt quá.”

    “Vâng, em biết rồi.”

    Cổ họng tôi phát ra những tiếng lí nhí. Lúc ấy, Lạc Đình Phong mới lộ một chút vẻ hài lòng. Anh ta buông vai, gạt tôi ra, đi thẳng.

    “Em làm bữa sáng cho anh nhé.”

    Tôi vừa bước theo, vừa gọi. Đình Phong bỗng nhiên dừng chân, quay phắt lại. Mất đà, mặt tôi đập mạnh vào ngực anh. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi từ từ cúi xuống.

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi sợ. Nhưng không dám phản kháng. Sợ bàn tay kia lại hằn tiếp năm vệt đỏ rát lên má. Khi khuôn mặt anh ta chỉ còn cách mặt tôi chỉ tầm hai cm, tôi nghe rõ tiếng thì thào.

    “Đừng bày trò xu nịnh. Không thay đổi gì được đâu. Nếu cô còn có lòng tự trọng, nếu cô không muốn phải chịu khổ suốt quãng đời còn lại, thì hãy rời khỏi cái nhà này nhanh đi, Hứa - Anh - Đào.”

    Lạc Đình Phong nhấn mạnh tên tôi vào ba chữ cuối cùng của câu nói. Bất giác, ánh nhìn tôi xoáy sâu vào tròng mắt anh. Đôi mắt đen ánh lên sự đau đớn tột cùng.

    Tôi thoáng sững lại.

    Thế nhưng rất nhanh chóng, tia đau khổ tan biến, trả lại chỗ cho cái bất cần, ngạo nghễ, và quyền uy. Lạc Đình Phong không nói nữa, quay người đi. Nhưng vẫn kịp ném lại cho tôi một mệnh lệnh bằng ánh mắt.

    Anh ta muốn tôi rời khỏi căn nhà này.

    Tôi cười. Nụ cười đắng ngắt. Rời khỏi đây, tôi còn biết đi đâu? Về nhà mẹ đẻ? Về nơi người ta bán tôi đi ư?

    Phải chịu khổ suốt quãng đời còn lại? Có hề gì. Quãng đời này của tôi cũng đã khổ quá nhiều rồi, tôi còn sợ gì nữa.

    Cắn chặt môi, tôi tiếp tục công việc còn đang dở, trong lòng trống rỗng.

    Bây giờ tôi mới thấm thía được cái câu mà người ta vẫn hay nói. Chết - nhiều khi lại là một sự giải thoát.


    ----------​



    Tôi nghe phong phanh bố mẹ chồng nói chuyện với nhau. Rằng Lạc Đình Phong đêm qua vì đánh nhau với một đại ca để giành bạn gái nên đã mang thân thể đầy thương tích về nhà.

    Nhưng tên đại ca đánh nhau với anh ta đã phải vào nằm viện. Gãy hai xương sườn, gãy cẳng tay, sụn đầu gối, mất ba cái răng. Ít nhất cũng phải ngót một năm mới bình phục lại được như cũ.

    Chồng tôi là côn đồ.

    Thoáng rùng mình với suy nghĩ đó, tôi tiếp tục nghe.

    Lạc Đình Phong yêu một cô gái. Cô nàng xinh đẹp và điệu đà nhất trong cái thế giới của những người giống như anh ta. Mẹ chồng vò đầu bứt tóc.

    “Sao nó lại mê cái con điếm ấy như điếu đổ thế nhỉ? Con đó chỉ tài moi tiền của nó thôi.”

    Nghe đến đây, tôi nhận ra thêm một điều nữa. Lạc Đình Phong cũng là kẻ dại gái, cũng biết điên vì tình.

    Tôi trở về phòng, thả người xuống giường. Trước, khi Lạc Đình Phong không về, tôi ở phòng anh ta. Nhưng giờ anh ta đã cấm tiệt. Vậy là tôi bị chuyển xuống căn phòng nhỏ nhất ở lầu trên, cũ kĩ, xập xệ và nóng nực.

    Mặc. Tôi chẳng quan tâm. Người ta cho tôi ở đâu cũng được, miễn là vẫn đối xử với tôi như một con người.

    Nằm vắt tay lên trán, tôi lặng đi suy nghĩ.

    Chồng tôi yêu một cô gái khác.

    Tôi có chút chạnh lòng. Tôi không yêu anh ta, không cầu cạnh gì ở anh ta, nhưng tôi nghĩ đến những người con gái khác. Những người cũng làm vợ như tôi, những người được hưởng hạnh phúc và yêu thương trọn vẹn.

    Ông trời thật quá bất công. Làm vợ của Lạc Đình Phong, tức là ông đã buộc một đầu sợi dây nối mối ác duyên vào tay tôi mất rồi, có cố cũng không gỡ ra được.

    Và tôi lại nghĩ về Trình Thiếu Vĩ.

    Người con trai đầu tiên bước vào đời tôi. Mối tình đầu ngây thơ tinh khiết. Nụ cười dịu dàng, răng khểnh duyên dáng, cử chỉ hiền dịu... Giờ anh đang ở nơi nào? Có còn nhớ đến tôi? Có biết tôi đã về làm dâu nhà người? Có biết tôi chẳng thể đợi chờ nhưng trong tim vẫn mãi yêu anh?

    Mắt tôi ậng nước. Từ ngày về đây, tôi dễ khóc hơn. Chỉ một chút xao động cũng làm tôi rơi nước mắt. Tôi nhớ Trình Thiếu Vĩ mà tôi yêu năm nào. Tôi hận anh ngày ấy đã ra đi, bỏ tôi ở lại. Hận chính tôi đã đành lòng cam chịu người ta sắp đặt mà phải lâm vào bước đường này.

    Tôi hận cả Lạc Đình Phong. Tàn nhẫn. Lạnh lùng. Những lời nói cay độc. Trong tim anh ta liệu có còn chút trắc ẩn nào? Khuôn mặt đẹp ấy tại sao không cảm xúc? Anh ta bước đi như một con búp bê sáp, thần thái trống rỗng, như thể chẳng có trái tim, cũng chẳng có linh hồn.

    Nhưng dù sao anh ta cũng đang yêu và được yêu.

    Anh ta vẫn còn hạnh phúc hơn tôi.

    Tôi áp hai bàn tay vào mặt. Tay ướt nước. Lệ lăn xuống gò má, rơi xuống bờ môi, đọng lại nơi đầu lưỡi.

    Mặn. Đắng. Chát.

    Vị nước mắt hay vị cuộc đời?
  5. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG III


    Những ngày sau đó, Lạc Đình Phong không về. Hoặc là anh ta có về, nhưng tôi không biết. Mà tôi cũng chẳng để tâm.

    Một năm nhanh chóng trôi qua.

    Tôi cũng đã quen với việc sống câm lặng trong căn nhà này. Ban ngày, tôi tất bật với việc nhà. Tối về, tôi ngủ trong căn phòng cũ, một mình gặm nhấm nỗi cô đơn. Tôi vẫn nhớ Trình Thiếu Vĩ. Nhớ nụ cười anh sáng lóa, nhớ giọng ca anh ngân nga, nhớ cả những ngày yêu hạnh phúc.

    Tôi nhớ cả tôi, thiếu nữ mười sáu tuổi, đôi mắt ngây thơ, thuần khiết năm nào.

    Còn tôi của bây giờ, lặng lẽ, cô độc, đi lại như một hình bóng trong căn nhà đồ sộ.

    Mẹ chồng vẫn ngày ngày tụng kinh niệm phật.

    Bố chồng vẫn thường xuyên vắng mặt.

    Còn Lạc Đình Phong, rất lâu rồi kể từ cái ngày hôm ấy, tôi không thấy mặt anh ta.

    Khi mà cuộc sống tưởng như đã hoàn toàn bình lặng, đột nhiên Lạc Đình Phong về.

    Hôm đó, một giờ sáng, tôi thức dậy, đun ấm nước sôi để kịp nguội cho mẹ chồng uống vào buổi sáng.

    Tôi bước vào nhà bếp, tay dò dẫm tìm công tắc bật đèn. Trong bóng tối, giọng một người vọng ra, lạnh ngắt.

    ”Đừng bật.”

    Tôi hơi giật mình. Nhíu mắt nhìn cho rõ bóng người trong đêm. Một dáng đàn ông ngồi gục cạnh bàn ăn. Lưng anh ta hơi cong xuống. Dáng ngồi có vẻ rất mệt mỏi.

    ”Lạc Đình Phong?”

    Tôi gọi.

    Không có tiếng trả lời.

    Im lặng nghĩa là thừa nhận. Tôi quờ quạng tay, bước gần hơn tới chỗ anh ta.

    ”Cô vẫn còn ở đây à?”

    Giọng anh ta lại vang lên, lần này sắc hơn trước, nhưng vẫn nhuốm hơi mệt mỏi.

    ”Phải.”

    ”Tại sao vẫn còn chưa đi?”

    ”Còn có thể đi đâu?”

    Tôi cười, đắng chát.

    ”Về nhà cô đi.”

    ”Đây là nhà em.”

    ”Đây không phải là nhà cô” Anh ta gằn xuống, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ ”Cái nơi chết tiệt này cũng gọi là nhà sao?”

    ”Vậy thì em không có nhà”

    Giọng tôi nhẹ bẫng, như cánh hoa rơi.

    ”Anh đã ăn gì chưa? Hay để em làm chút gì cho anh nhé?”

    “Không cần. Tôi mệt quá. Muốn đi ngủ.”

    “Vậy anh về phòng mình nghỉ đi”

    “Biết rồi. Không phải nhắc”

    Anh ta đứng lên, bước đi. Chẳng hiểu sao lại đạp trúng cái ghế. Có tiếng đổ ầm. Tôi vội vàng bật đèn. Cả người tôi chợt cứng lại.

    Hông của Lạc Đình Phong chảy rất nhiều máu.

    ”Anh làm sao thế này?”

    Tôi vội nhào tới, hoảng hốt.

    ”Không sao” Anh ta gạt tôi ra, cau mày ”Mặc kệ tôi.”

    ”Nhưng anh chảy máu nhiều quá.”

    ”Đã bảo không sao”

    Lạc Đình Phong lách qua tôi, cố đi lên phía trước. Nhưng chưa được tới hai bước, anh ta lảo đảo ngã về đằng sau. Theo phản xạ, tôi đỡ lấy anh, dìu xuống ngồi trên ghế. Lạc Đình Phong dường như muốn phản kháng, nhưng có lẽ do quá đau nên đành miễn cưỡng để mặc.

    ”Anh rốt cuộc bị làm sao thế này?”

    Tôi hỏi, gấp gáp. Anh ta có vẻ bị nặng lắm.

    ”Bị bắn.”

    Lạc Đình Phong buông hai từ gọn lỏn.

    ”Cái... cái gì? Anh... anh bị bắn?”

    Cả người tôi run lên.

    “Phiền quá. Tai cô có vấn đề, không nghe rõ hay sao mà còn phải hỏi lại?”

    “Bệnh viện... bệnh viện... anh phải đến bệnh viện. Để em đi gọi mẹ”

    Tôi quay lưng, định chạy đi. Bất chợt, bàn tay lạnh ngắt của Lạc Đình Phong tóm lấy tay tôi.

    “Đừng. Không được đi. Bà ta... tôi không muốn gặp bà ta”

    Giọng anh ta yếu ớt. Hơi thở hổn hển, ngày càng dồn dập. Tôi gạt tay anh ra, vẫn nhất định chạy đi.

    Rầm.

    Tiếng ghế đổ ầm sau lưng tôi. Lạc Đình Phong nằm sõng soài trên nền đất, mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt ngày càng trắng bệch. Máu từ hông cứ túa ra, ngày một nhiều.

    ”Lạc Đình Phong!”


    ----------​



    Lạc Đình Phong mất hơn một tháng điều trị trong bệnh viện.

    Mẹ chồng sai tôi phải ở lại đó, ngày ngày chăm sóc anh ta. Tôi nghe theo, không hề phản kháng. Đã lâu rồi, tôi quen với việc tiếp nhận những mệnh lệnh từ bà ấy, thậm chí một tư tưởng chống lại cũng không bao giờ dám nhen lên trong đầu.

    Từ bao giờ tôi thành ra hèn yếu thế này?

    Lạc Đình Phong mỗi ngày đều như mỗi ngày, khuôn mặt lúc nào cũng lạnh băng như búp bê. Một tháng tôi tới chăm sóc anh ta, là một tháng anh ta chẳng nói với tôi điều gì, trừ những mệnh lệnh cụt ngủn như ”Biết rồi”, ”Để đó”, ”Ra đi”...

    Những ngày chồng tôi nằm viện, bố chồng tuyệt nhiên không thấy xuất hiện, còn mẹ chồng chỉ đến vài ba lần, rồi lại đi ngay. Lạc Đình Phong cũng chẳng tỏ ra buồn, vẫn phớt đời, vẫn bất cần như những ngày thường. Vậy mà có đôi lúc, sâu trong đôi mắt của anh ta, tôi vẫn thấy có một tia ưu uất, một nỗi tuyệt vọng, đau đáu đến khó tả. Tuy nhiên khi bắt gặp tia nhìn của tôi, những nét ấy lại nhanh chóng được thế chỗ bởi sự ngạo mạn ban đầu. Tôi nghĩ, có lẽ chỉ là ảo giác.

    Lạc Đình Phong ăn uống rất từ tốn. Cử chỉ, điệu bộ vô cùng phong nhã, làm tôi nhiều lúc gần như quên mất con người anh ta lúc thường. Gần ngày ra viện, anh vẫn lạnh nhạt với tôi, nhưng đã không còn giá băng như trước nữa. Những lúc tôi thay băng cho anh, ánh mắt của Lạc Đình Phong thi thoảng lại rớt trên gương mặt tôi. Cũng có những khi tôi bắt gặp ở anh nụ cười hiếm hoi, những nụ cười phảng phất hơi buồn.

    ”Ngon quá.” Anh ta nhồm nhoàm nhai miếng cơm cuộn tôi làm.

    Tôi sững sờ. Lạc Đình Phong máu lạnh này mà cũng biết mở miệng ra khen ư?

    ”Nhìn gì? Thấy lạ lắm hả?” Anh cau mày.

    ”Không” Tôi vội vã xua tay. Hiếm lắm mới có cơ hội anh ta chịu nói chuyện với mình, sao có thể làm anh ta nổi giận được.

    ”Em chỉ là thấy hơi lạ. Không ngờ anh cũng có thể khen người khác dịu dàng thế.”

    Mặt Phong thoáng đỏ lên. Tôi cố nhịn cười. Thì ra anh ta cũng chẳng phải là người không có cảm xúc.

    “Mấy hôm nay có cô gái nào đến tìm tôi không?”

    “Không, không có.”

    Tôi ngạc nhiên. Trước giờ Lạc Đình Phong đâu có quan tâm những chuyện này.

    “Thế à?” Gương mặt anh ta tràn trề thất vọng. Đôi môi hơi mím lại.

    Tôi vẫn ngạc nhiên.

    Rồi nhanh chóng tôi nhận ra.

    Kể từ ngày Lạc Đình Phong vào nằm viện, cô gái anh ta yêu, cô gái mà tôi vẫn thường nghe bố mẹ chồng nhắc đến bằng giọng điệu hết mức khinh bỉ, chưa từng đến thăm anh dù chỉ một lần.

    ”Hứa Anh Đào”

    ”Vâng?”

    ”Cô có từng yêu ai chưa?”

    Lạc Đình Phong hỏi tôi, giọng nhẹ tênh.

    Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của Trình Thiếu Vĩ.

    ”Có”

    ”Anh ta đâu rồi? Sao không đến gặp cô?”

    Tôi cười chua chát. Tôi cũng đâu có biết. Mà có lẽ Thiếu Vĩ cũng quên đứa con gái là tôi lâu rồi.

    ”Thế còn anh?” Tôi lảng sang chuyện khác. “Nghe nói anh cũng có người yêu. Sao không thấy cô ấy đến thăm anh?”

    Gương mặt Lạc Đình Phong tối sầm lại. Tôi lập tức hối hận. Sao tôi lại ngu ngốc đến mức đi chọc vào chuyện đó chứ.

    Nhưng Lạc Đình Phong không nổi cáu, cũng không quát lên như mọi lần. Anh chỉ yếu ớt nói.

    “Có lẽ cô ấy bận việc thôi.”

    Tôi cười. Anh ấy đang cố giữ niềm tin.

    ”Phải, chắc thế.” Dù gì tôi cũng không nỡ đập nát niềm hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong anh .

    ”Cô ấy rất xinh đẹp, rất nổi tiếng, rất được ưa thích.”

    ”Em biết.”

    ”Im lặng mà nghe tôi nói.”

    Đình Phong nhìn tôi khó chịu. Có lẽ anh ta không thích bị người khác chêm lời. Tính khí như trẻ con. Tôi gật gật đầu, cố nén cười.

    ”Cô ấy rất thích được tôi dẫn đi mua sắm, cũng hay đòi tôi tặng quà. Trước khi vào đây, tôi có hứa mua cho cô ấy sợi dây ruby trong tiệm trang sức mà lần trước đi xem cô ấy đã rất thích, chẳng ngờ lại có chuyện này. Không biết cô ấy có giận không nữa.”

    Tôi lặng im. Thảo nào bố mẹ chồng nói anh ta bị bòn rút. Không ngờ Lạc Đình Phong tự đắc này cũng bị một cô gái làm cho mờ mắt.

    ”Thấy cái dây chuyền này không?” Anh ta chỉ vào sợi dây chuyền bạc trên cổ ” Là cô ấy tặng cho tôi đó”

    ”Gần đây tên Hoàng Lục cứ hay bám lấy cô ấy. Chẳng biết có chuyện gì không nữa?”

    ”Hoàng Lục là ai?” Không nén nổi tò mò, tôi hỏi, quên mất là anh ta không thích bị chen vào khi nói.

    Lạc Đình Phong thở dài, dường như cũng chẳng để ý.

    ”Thiếu gia nhà họ Lục. Nhà đó mới đến đây, cô không biết à? Nghe nói giàu lắm. Thằng đó vừa ngu ngốc, lại vừa cục súc, đụng đâu húc đó, chỉ được mỗi cái lắm tiền. Mà ngần đó cũng đủ để gái theo nườm nượp rồi”

    ”Nếu vậy thì có gì đảm bảo rằng cô gái của anh không bị đổ? Những ngày anh nằm đây, chắc cô ta đã ngã vào vòng tay hắn rồi. Chứ đâu có ai bận đến mức không có thời gian vào thăm bạn trai dù chỉ một ngày?”

    Suy nghĩ đó, tôi chỉ nghĩ trong đầu, không dám nói ra, sợ Lạc Đình Phong nổi trận lôi đình.

    ”Cảm ơn cô”

    ”Cái gì?”

    Tôi nhìn anh ta kinh ngạc.

    ”Không cần phải kinh ngạc thế.” Anh ta nhăn trán ”Tôi cũng đâu phải kẻ vong ân. Dù gì những ngày qua cũng là nhờ cô chăm sóc”

    Tôi vẫn không mở miệng được.

    ”Đừng lo. Tôi sẽ giải thoát cho cô, sớm thôi. Cô sẽ không phải ở trong căn nhà đó lâu nữa đâu.”

    ”Cớ gì anh lại ghét ba mẹ mình đến thế?”

    ”Tôi không có ba mẹ”

    Lạc Đình Phong nói, âm thanh như vọng đến từ một nơi xa.

    ”Chắc là anh có chuyện gì với ba mẹ đúng không? Em thấy anh với họ sao mà xa cách”

    ”Tôi không có ba mẹ.”

    Lạc Đình Phong nhìn thẳng vào tôi, nói rành rọt từng chữ. Thần thái ánh lên sự đau đớn đan xen lấy thù hận.

    Tôi không dám hỏi nữa.

    ”Cô có yêu ba mẹ mình không?”

    ”Yêu ai? Người ba nhẫn tâm gả bán em đi hay người mẹ hèn nhát buông tay để người ta bán con gái mình đi như một con vật?” Tôi nói giọng mỉa mai.

    ”Xem ra cô cũng chẳng hạnh phúc hơn tôi là bao”

    Lạc Đình Phong thở dài, giọng nói pha lẫn thương xót.

    ”Hứa Anh Đào. Đáng ra giờ cô có thể sống hạnh phúc bên cạnh người đàn ông cô yêu, vậy mà lại phải ở đây chăm sóc một thằng như tôi. Cô đã phải chịu uất ức rồi.”

    ”...”

    ”Nếu cứ ở căn nhà đó, cô sẽ lại thành ra giống tôi mất. Đừng lo. Gắng đợi thêm một thời gian, tôi sẽ trả cho cô tự do mà cô có quyền được hưởng.”

    Tôi im lặng. Thì ra Lạc Đình Phong này không hẳn là kẻ vô tình. Chỉ là, trong quá khứ, đã có một chuyện gì đó tạo cho anh ta một cái mặt nạ lạnh lùng, băng giá. Bỏ lớp mặt nạ đó ra, anh ta cũng chỉ là một thanh niên bình thường.

    Cả hai chúng tôi không ai nói thêm một lời, cứ yên lặng mà ở cạnh nhau như thế.

    Ba ngày sau, Lạc Đình Phong ra viện.

    Từ dạo đó, chẳng hiểu sao anh ta lại thường xuyên về nhà hơn.
  6. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG IV


    Lạc Đình Phong không còn lạnh lùng với tôi như trước. Anh ta hay về nhà hơn, dù là về rất muộn. Lại còn hay kể chuyện tình yêu với tôi. Nhắc đến cô gái đó, khuôn mặt anh ta sáng rỡ lên. Anh tả lại vẻ vui mừng khi đeo sợi dây ruby vào cổ cô ấy bằng giọng điệu đầy hào hứng. Tôi chỉ mỉm cười, yên lặng nghe. Tôi có gặp cô gái ấy một lần, khi cô ta đứng trước cửa nhà đợi Lạc Đình Phong. Khuôn mặt đẹp, nhưng dặm đầy phấn son như búp bê, miệng nhả khói thuốc lá, thái độ khinh khỉnh. Rõ ràng không phải cô gái tốt. Nhưng thôi kệ, dù gì cũng là người Lạc Đình Phong yêu. Ít ra, yêu cô ta, anh cũng không còn hay cáu gắt. Tôi thì chỉ cần đến thế.

    Mẹ chồng thấy con trai hay về nhà, hay nói chuyện với tôi hơn, cũng vui ra mặt.

    ”Thì ra cô cũng được việc. Rước cô về quả chẳng uổng công.”

    Tôi nhìn bà, cười nhạt.

    Nhưng vào một tối, Lạc Đình Phong lại về nhà với những vết thương hằn đầy trên mình.

    ”Anh sao thế này? Lại đánh nhau à?”

    Tôi chạy tới, nhìn những vết thương đầy cổ và hai cánh tay anh.

    ”Tránh ra. Cô là gì mà quản tôi?”

    Anh buông giọng cáu kỉnh, ngồi phịch xuống ghế.

    Tôi chạy vội đi lấy hộp bông băng. Đứng trước mặt anh, tôi lấy lọ thuốc ra, xoa lên những vết thương hở.

    ”Để em băng bó cho anh!”

    “Buông ra, không cần.”

    Lạc Đình Phong gạt tay tôi. Đầu cứng của lọ thuốc sượt qua vết thương. Không kìm được, anh ta rên lên một tiếng.

    “Thấy chưa? Đừng bướng. Để em rửa cho. Thế này anh sẽ nhiễm trùng mất.”

    Lạc Đình Phong dường như cũng đã thấm đau, không còn phản kháng, để yên cho tôi rửa vết thương.

    “Anh lại đánh nhau à?” Tôi hỏi, chấm miếng bông thấm thuốc vào một vết cắt trên cánh tay. Anh nhăn mặt xuýt xoa.

    “Là ai đánh anh thế?”

    “Chết tiệt” Lạc Đình Phong bặm môi lại, gương mặt phẫn nộ “Thằng Hoàng Lục.”

    “À, ra là tình địch.” Tôi im lặng đợi anh nói tiếp.

    “Hôm nay tôi thấy nó chở Khả Uyên từ tiệm trang sức ra. Tôi đuổi theo, tính hỏi cho rõ ràng. Nó vênh mặt lên bảo rằng Khả Uyên đã theo nó, đá tôi rồi.”

    “Thế là anh đánh nhau với hắn?”

    “Thằng thiểu não đó thì đánh đấm gì. Nó sai đàn em đánh tôi. Lúc đó do nóng vội quá, tôi lại đi một mình, nên đành đơn độc chống đỡ.”

    “Có bao nhiêu tên vây đánh anh?”

    “Khoảng hơn chục thằng, toàn lưu manh.”

    “Cái gì?” Tôi há hốc miệng kinh ngạc.

    “Vậy mà anh vẫn còn về đến đây được à?”

    “Chết tiệt, cô nghĩ tôi là ai hả? Tôi cho chúng nó nằm đơ hết rồi mới về đấy. Có điều tại bọn chúng đông quá, nên tôi cũng bị thương chút xíu.”

    “Thế này mà là chút xíu à?” Tôi quệt miếng bông qua vết thương nơi mu bàn tay anh. Lạc Đình Phong kêu lên một tiếng.

    “Cô làm gì mạnh tay thế?”

    “Chẳng yêu thì thôi, anh bỏ cô Khả Uyên đó cũng được. Đằng nào cô ta cũng phản bội anh rồi.”

    “Không bao giờ” Anh ta quát lên giận dữ “Khả Uyên nhất định không bao giờ phản bội tôi”

    ‘Được rồi, được rồi, không phản bội. Anh không muốn bị đau thì ngồi yên đi.”

    Lạc Đình Phong không nói nữa, nhưng trong mắt vẫn đầy ấm ức.

    “Thế cái cô Khả Uyên đó giải thích thế nào?”

    “Tôi chưa gặp được cô ấy.”

    “Sao anh không gọi điện xem?”

    “Cô ấy không bắt máy” Giọng nói của anh ta đầy nộ khí.

    “Thôi được rồi.” Tôi băng cho anh vết thương cuối cùng “Xong rồi, giờ anh vào phòng nghỉ đi, có chuyện gì để mai tính.”

    Tôi đứng dậy, xốc vai Lạc Đình Phong lên, dìu về phòng.

    Lạ thay, lần này anh không đẩy tôi ra.


    ----------​



    Liền mấy ngày sau đó, Lạc Đình Phong luôn về nhà muộn, trên người đầy mùi rượu.

    Tôi cũng lờ mờ đoán biết được chuyện gì đã xảy đến.

    Lần nào anh về, tôi cũng pha một tách trà giã rượu. Lần nào tôi bưng trà đến, anh ta cũng hất phăng đi.

    “Việc quái gì tôi phải uống cái thứ này?”

    Anh ta hét lên như thú dữ. Tôi lẳng lặng thu dọn những mảnh vỡ, rời khỏi phòng.

    Những lúc thế này, tốt nhất nên để anh ta được yên. Bằng không, tôi cũng khó mà sống.

    Chuyện tôi đoán quả chẳng sai. Hoàng Lục giàu hơn Lạc Đình Phong. Hắn ta mua cho cô Khả Uyên kia rất nhiều đồ đáng giá, còn mua cả căn hộ cao cấp để cùng chung sống. Cô này hoa mắt vì những xa hoa anh ta mang lại, nên phũ phàng rũ bỏ Lạc Đình Phong.

    Tôi chỉ không ngờ Lạc Đình Phong lại si tình đến vậy. Hằng ngày, anh vẫn đi tìm Khả Uyên. Có lẽ kết quả chẳng ra gì, tối nào anh cũng về nhà trong tình trạng say khướt.

    Tôi lúc bấy giờ, đối với Lạc Đình Phong, cũng có chút thương cảm.


    ----------​



    Hôm ấy, tôi đi siêu thị mua đồ ăn cho cả nhà. Rẽ vào một ngách phố nhỏ, chọn đường tắt, đập vào mắt tôi là cảnh tượng một đôi trai gái đang cãi nhau. Tôi hơi chững lại một chút. Là Lạc Đình Phong và Kiều Khả Uyên. Tôi nép vào một góc, quan sát.

    Lạc Đình Phong đứng trước mặt cô nàng kia, trông rất khổ sở. Anh ta cố gắng nói rằng Khả Uyên chỉ nhất thời hồ đồ, nhất thời mù quáng. Nhưng cô nàng lại chỉ nhìn anh một cách khinh bỉ, miệng nhả khói thuốc, đứng chống tay vào hông, ra vẻ bất cần.

    Tôi thấy Lạc Đình Phong tiến tới nắm tay cô ta.

    Kiều Khả Uyên hất tay anh ra, nhưng không được. Cô ta càng hất, bàn tay anh càng nắm chặt.

    Rồi có tiếng “rầm” vang lên, gai góc. Lạc Đình Phong ngã ngửa ra phía sau, trên mặt hằn nguyên một đấm tay. Một thanh niên có lẽ cũng không lớn hơn Đình Phong là bao nhiêu, tiến tới ôm eo Kiều Khả Uyên, thét lớn:

    “Thằng khốn. Đúng là đồ không biết trời cao đất dày. Dám động vào bồ của ông.”

    Gã thanh niên chắc hẳn là Hoàng Lục.

    “Chúng mày, lên. Đánh chết nó cho tao” Hắn quay xuống, hất hàm ra lệnh cho đám người đi theo.

    Mấy tên này lập tức xông tới chỗ Lạc Đình Phong, đấm đá túi bụi. Lạc Đình Phong chưa kịp đứng lên đã bị đạp xuống, nằm dúm lại chịu đòn của chúng, không thể phản kháng.

    Người tôi run lên vì sợ. Đây là lần đầu tiên tôi trông thấy người ta đánh nhau.

    Lạc Đình Phong càng ngày càng bị đánh nặng, máu từ những vết thương cũ chưa kịp lành lẫn cả những vết thương mới tứa ra, thấm xuống đất.

    “Mấy anh cảnh sát ơi, ở đây có đánh nhau.”

    Tôi hét, hướng về phía đầu ngõ.

    Tôi cũng chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại can đảm đến thế. Có lẽ tôi vì quá sợ Lạc Đình Phong bị đánh đến chết. Dù sao anh ta cũng không phải là người hoàn toàn xấu. Dù sao anh ta hiện thời cũng rất đáng thương. Dù sao anh ta cũng là... chồng tôi, dù chỉ trên danh nghĩa.

    Việc tôi làm quả có hiệu lực. Đám lưu manh vội vã bỏ chạy toán loạn. Tên Hoàng Lục, trong lúc kéo Kiều Khả Uyên chạy, còn quay lại nhìn Lạc Đình Phong, nhổ toẹt một bãi nước bọt.

    “Mẹ kiếp, thằng ranh. Hôm nay mày may mắn đấy. Lần sau cấm giở trò với Khả Uyên của tao. Tao giết đấy.”

    Rồi hắn ta chạy đi.

    Tôi tiến tới chỗ Lạc Đình Phong. Khắp mình mẩy anh toàn những vết thương. Tôi lắc đầu ngao ngán, bấm điện thoại gọi taxi, rồi dùng hết sức xốc vai anh dậy.

    ”Anh thế này lại làm khổ tôi rồi.”


    ----------​



    Lạc Đình Phong phải nằm bẹp trên giường suốt hơn một tuần.

    Tôi, như thường lệ, tiếp tục chăm sóc anh ta.

    Tay anh ta bị thương, cử động rất khó khăn. Từng miếng thức ăn cũng phải do tôi đút. Lạc Đình Phong có vẻ không hứng thú, nhưng cũng vẫn mở miệng, trệu trạo nhai.

    Anh ta không còn la hét với tôi nữa. Hoặc giả, cũng chẳng còn sức để mà la hét.

    Lạc Đình Phong dường như rất buồn, lại cũng dường như phẫn nộ. Anh ta kéo đứt sợi dây chuyền bạc Kiều Khả Uyên tặng, ném xuống đất.

    Tôi nhặt nó lên, lặng lẽ cất vào trong một cái hộp.

    Dù gì cũng là vật anh ta từng yêu quý.

    Khoảng mười ngày, khi những vết thương bắt đầu lên da, Lạc Đình Phong nhất định đòi ra khỏi nhà, mặc cho tôi ra sức can ngăn.

    ”Bỏ ra, tôi phải đi tìm Khả Uyên.”

    ”Anh điên à? Vết thương của anh chưa lành hẳn đâu. Anh thích chết đúng không? Có biết hôm đó Hoàng Lục dọa gì không hả? Anh mà đến gặp cô ta nữa, hắn sẽ giết anh đấy.”

    ”Bỏ ra, tôi có chết cũng phải đi.”

    Bốp.

    Năm ngón tay tôi hằn trên má anh, từng vệt đỏ ửng.

    Lạc Đình Phong sững sờ nhìn tôi.

    Còn tôi, tôi sững sờ nhìn vào bàn tay mình.

    Tôi vừa làm gì thế này?

    ”Hứa Anh Đào... Cô... cô dám...”

    Anh ta lắp bắp, ngó tôi kinh ngạc, như không tin nổi mình vừa bị đứa con gái là tôi tát.

    Bấy giờ, tôi cũng đã kịp lấy lại bình tĩnh. Đã lỡ rồi. Tôi mà không can đảm lên, anh ta nổi điên là chết chắc.

    ”Đã bảo anh không được đi cơ mà. Anh không lo cho mình, nhưng ít nhiều phải nghĩ cho tôi chứ. Có biết mỗi lần anh bị thương, tôi chăm sóc khổ sở đến thế nào không hả?”

    ”Làm ơn đi, anh để cho tôi thở một ngày có được không? Cứ thế này, trước khi anh trả tự do được cho tôi, chắc tôi cũng đã chết rồi.”

    Lạc Đình Phong vẫn im lặng. Tôi thở dài.

    ”Lạc Đình Phong, em biết anh rất đau khổ. Nhưng đừng cứ u mê hoài như thế. Anh tỉnh ra đi có được không? Kiều Khả Uyên phụ anh rồi. Cô ta phụ anh rồi, anh nghe rõ không? Sao anh cứ cố níu kéo thứ đã rời xa mình? Người con gái như vậy đâu đáng để anh hi sinh nhiều đến thế?”

    Lạc Đình Phong nghe những lời tôi nói, quỵ xuống đất. Tôi cúi xuống, đối diện với anh ta. Khuôn mặt anh tràn trề đau khổ.

    ”Tôi thật không dám tin, không dám tin. Tại sao cô ấy đối xử với tôi như thế? Tôi rốt cuộc đã làm gì sai? Đã làm gì đắc tội với cô ấy?”

    Anh đấm tay xuống sàn nhà. Vết thương nứt ra, lại đầm đìa máu.

    ”Tại sao không ai yêu thương tôi? Tại sao không ai quan tâm tôi? Tại sao ai cũng làm tôi phải đau khổ? Ba mẹ, người tôi yêu... Tôi rốt cuộc tại sao lại phải trở nên thế này?”

    Lạc Đình Phong ôm lấy đầu. Bỗng nhiên, tôi thấy nước chảy ra từ mắt anh, lăn xuống gò má gầy guộc.

    ”Hứa Anh Đào... Nói xem, tôi làm gì mà lại phải thành ra thế này...”

    Anh thều thào yếu ớt, giọng lạc hẳn đi.

    Tôi nhìn Lạc Đình Phong, trào nước mắt. Anh ta cũng có lúc phải khóc thế kia?

    Tôi vòng tay ôm lấy anh. Lạc Đình Phong không đẩy ra, lại dựa đầu vào vai tôi, nước mắt chảy ra ướt đẫm. Tôi ôm anh, khóc cùng. Tại sao giờ đây anh đáng thương đến thế?

    ”Còn có em, còn có em quan tâm đến anh. Em không bỏ mặc anh.”

    Lạc Đình Phong không đáp lại. Tôi vẫn nấc lên từng hồi. Rồi từ từ, tôi cảm thấy vòng tay anh nhẹ ôm lấy lưng tôi. Vòng tay cứng cáp và lạnh lẽo. Chúng tôi cứ ngồi như thế, cho đến khi anh gục xuống, thiếp đi trên vai tôi.

    Ngắm khuôn mặt tiều tụy đầy nước mắt khô, bỗng dưng tôi thấy chạnh lòng. Một cảm giác mơ hồ len lỏi trong tim. Vội gạt đi, tôi đưa tay lau nước mắt, dìu anh về phòng.
  7. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG V


    Kiều Khả Uyên gửi trả lại chiếc nhẫn, kèm theo lời nhắn.

    “Tôi không yêu anh. Tôi chỉ yêu tiền của anh thôi, đồ ngu.”

    Lạc Đình Phong đọc bức thư vỏn vẹn một dòng, cười khẩy. Có lẽ những ngày ở nhà suy nghĩ đã làm anh tỉnh ra.

    Từ ngày hôm đó, Lạc Đình Phong rất ít khi ra khỏi nhà.

    Hầu như anh chỉ quanh quẩn trong mấy gian phòng. Thậm chí có lúc còn xuống bếp, phụ tôi nấu ăn, mặc kệ tôi nói không cần.

    Ánh mắt anh nhìn tôi cũng dịu dàng hơn trước

    Đôi lúc, bắt gặp đôi mắt anh, tôi thấy má mình nóng ran.

    “Mặt sao đỏ bừng lên thế kia? Yêu tôi rồi à?” Anh phá lên cười tinh nghịch.

    Lạc Đình Phong lạnh lùng giờ cũng đã biết đùa.

    Anh ta cứ thế đưa tôi đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

    Mẹ chồng cũng vui mừng ra mặt. Cho dù ánh mắt bà nhìn tôi vẫn có sự coi thường.

    Từ lúc ấy, bữa cơm của gia đình cũng có ba người, Lạc Đình Phong, mẹ chồng, và tôi.

    Thấm thoắt cũng nửa năm trôi qua.

    Sáng đó, tôi đang lau nhà. Lạc Đình Phong từ đâu đột nhiên xuất hiện, giằng lấy cây chổi trên tay tôi.

    “Từ giờ cô không phải làm những việc này nữa”

    Tôi há hốc miệng ngạc nhiên.

    “Tại sao?”

    “Cô không phải người ở mà làm những việc như thế này.”

    “Không cần, em muốn làm” Tôi giằng cây chổi từ tay anh.

    Lạc Đình Phong trong mắt đầy tức giận.

    “Cô... dám không nghe lời tôi?”

    Lại nữa. Cái tính khoái áp đặt của anh ta. Tôi nhìn anh, ngao ngán và thách thức.

    “Làm gì kệ em. Can gì đến anh.”

    “Hứa Anh Đào... cô...”

    Lạc Đình Phong cáu giận giơ tay lên. Tôi nhắm mắt, đón chờ một cái tát. Nhưng bàn tay ấy lại chỉ dừng lại giữa không trung, rồi mệt mỏi hạ xuống.

    “Được. Cô thích thì cứ làm. Tôi quan tâm cô còn không biết điều.”

    Rồi anh ta tức tối bỏ đi.

    Tôi đứng ngơ ngẩn. Lạc Đình Phong lại quan tâm tôi?

    Tôi cười khúc khích, tiếp tục công việc lau nhà. Dù anh có tức đến thế nào, tôi vẫn cứ muốn làm.

    Bởi nếu không làm những việc đó, thì trong căn nhà này, tôi còn có thể làm gì nữa?


    ----------​



    Buổi tối, trong bữa ăn cơm, Lạc Đình Phong có vẻ vẫn cáu kỉnh, nhất định không chịu gắp miếng thức ăn nào.

    Tôi thấy vừa buồn cười, vừa bực. Làm gì kệ tôi, việc quái gì anh ta phải giận dỗi như trẻ con thế.

    Mẹ chồng đưa mắt nhìn tôi ra hiệu. Tôi biết ý, vội vã gắp một miếng cá sốt, định bỏ vào bát của anh.

    Lạc Đình Phong hất tay tôi ra. Miếng cá văng lên ngực anh, rớt nước cà chua, bẩn cả chiếc áo phông trắng.

    Mẹ chồng đứng phắt dậy.

    ”Cô đúng là đồ vô dụng.”

    ”Không... con chỉ...”

    Chưa kịp nói hết câu, tôi đã nghe má mình đau rát. Mẹ chồng mới tát tôi, rất mạnh, làm tôi xây xẩm cả mặt mày.

    Khi bàn tay bà định giáng xuống tôi một lần nữa, Lạc Đình Phong đột nhiên đứng dậy, giữ chặt lấy tay bà, mắt tóe lửa giận dữ.

    ”Còn dám đánh cô ấy, bà đừng mong thấy mặt tôi trong cái nhà này nữa.”

    Nói rồi anh ta kéo tay tôi đi, bỏ mặc mẹ chồng đứng chôn chân, nhìn theo sững sờ.


    ----------​



    Lạc Đình Phong đặt khăn lạnh lên má tôi. Có một sự tận tâm đầy yêu thương dâng trong mắt anh. Tim tôi nhảy tưng lên, má càng đỏ rực.

    ”Xem kìa, để má sưng đỏ cả lên thế này.”

    ”Tại sao cô không phản kháng?”

    ”Vì... đó là mẹ...”

    Tôi ấp úng trả lời. Lạc Đình Phong chẳng nhận ra sự e ngại trong tôi. Anh ta chau đôi mày lại.

    ”Ngốc quá, chịu đựng như thế làm gì. Bà ta còn dám đánh cô, cứ nói với tôi một tiếng”

    ”Xì, em bị đánh cũng là vì anh chứ ai.”

    Tôi buột miệng. Khuôn mặt Lạc Đình Phong biến sắc. Tôi vội vàng chữa lời.

    ”Em đùa đấy mà. Thôi, em không sao. Anh ra ăn tiếp đi.”

    “Còn ăn được cái gì nữa...”

    Anh ngồi lên chiếc ghế đối diện tôi.

    Cả hai đều im lặng, không khí bỗng trở nên ngột ngạt.

    Trong lúc tôi còn đang loay hoay không biết nói gì, Lạc Đình Phong đột ngột lên tiếng.

    “Còn nhớ tôi từng hứa sẽ trả tự do cho cô?”

    Tôi nhìn Phong, đầy bất ngờ vì điều anh vừa nói.

    “Còn nhớ không?”

    “Vâng, em có nhớ.”

    “Giờ cô có muốn được tự do không?”

    Tôi kinh ngạc, không mở miệng nổi.

    Lạc Đình Phong đứng lên, tiến tới, quỳ xuống trước ghế tôi ngồi. Anh nắm lấy đôi bàn tay tôi, ngước lên nhìn, ánh mắt tha thiết.

    “Hứa Anh Đào, cô có yêu tôi không?”

    “Anh... nói gì?”

    Tôi bàng hoàng, ngó anh đăm đăm.

    “Hứa Anh Đào, em có yêu tôi không?”

    Anh lặp lại câu nói một lần nữa, lần này chắc chắn hơn, khẩn khoản hơn.

    “Em... em...”

    Những cảm xúc rối tinh đan xen trong tôi. Tôi có yêu Lạc Đình Phong không? Tôi chẳng biết nữa. Bất chợt trong đầu tôi lướt qua hình bóng Trình Thiếu Vĩ. Hình như lâu lắm rồi tôi không nhớ đến anh?

    Trong lúc tôi còn phân vân chưa biết nên trả lời thế nào, Lạc Đình Phong đã đứng dậy, trong mắt có thất vọng.

    “Thôi, không cần nói nữa. Tôi hiểu rồi.”

    “Anh... Em...”

    “Tôi sẽ sớm giải thoát cho cô”

    Phong nói mà không quay lại nhìn tôi. Rồi anh bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng sập lại.

    Tôi vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần. Đôi mắt như phủ sương, vẫn còn lưu lại chút hình bóng của Lạc Đình Phong. Bên tai tôi, vẫn còn văng vẳng những lời anh vừa nói.

    Tim tôi lại đập nhanh.

    Chuyện gì vừa xảy ra thế này?


    ----------​



    Từ sau lần đó, Lạc Đình Phong có vẻ tránh mặt tôi. Tôi ngạc nhiên, rồi sau đó chuyển thành bực tức. Tôi đã làm gì đắc tội mà anh ta tránh tôi như tránh quỷ. Nỗi ấm ức cứ dày xéo tâm can, làm tôi ăn không ngon, ngủ không yên.

    Một ngày, thu hết can đảm, tôi nắm cánh tay anh, kéo lại.

    Lạc Đình Phong quay đầu, cau mày khó chịu.

    “Có chuyện gì?”

    “Em có chuyện muốn nói với anh.”

    “Còn tôi chẳng có chuyện gì cần nói với cô cả.”

    Anh gạt tay tôi ra, định bỏ đi. Không còn nén nổi, tôi hét lên sau lưng anh.

    “Anh, Lạc Đình Phong, anh đứng lại cho tôi. Đồ hèn.”

    Lạc Đình Phong quay lại, thấy tôi đầm đìa nước mắt. Tôi đã quên mất anh ghét nhìn thấy con gái khóc. Nước cứ thế trào ra khóe mi, mang theo cả nỗi uất ức, trôi tuột ra ngoài.

    “Anh có gì cứ nói, đừng có đối xử như thế với tôi. Tôi làm gì sai nào? Cứ im thin thít tôi biết làm sao? Anh nói đi, nói xem nào?”

    Tôi càng khóc to. Lạc Đình Phong luống cuống chạy tới, vụng về đưa tay quệt nước mắt tôi.

    “Anh... Không, cô không làm gì sai cả. Là do tôi.”

    “Thế tại sao anh tránh mặt tôi? Tại sao đối với tôi như thế? Có phải anh xem tôi như một món đồ, lúc vui thì anh tốt, lúc chán thì anh làm gì cũng được?”

    Tôi gào lên trong tiếng nấc. Lạc Đình Phong buông tay khỏi mặt tôi, thở dài.

    “Không phải thế.”

    “Lạc Đình Phong, tôi hận anh. Tôi căm ghét anh. Tôi vì sao lại thành món đồ chơi trong tay anh? Tôi vì sao lại trở nên thế này?”

    Trút hết những uất ức vào anh, tôi quay lưng, chạy ra khỏi nhà.

    Lạc Đình Phong không đuổi theo. Tôi cũng chẳng buồn quay lại xem phản ứng của anh ta thế nào.


    ----------​



    Mười một giờ đêm, tôi vẫn lang thang trên phố.

    Mở máy điện thoại lên, thấy có tới bốn mươi bảy cuộc gọi lỡ của Lạc Đình Phong. Ngay lúc ấy, anh lại gọi đến. Tôi bực tức tháo cả pin điện thoại ra, bỏ vào túi quần.

    “Lạc Đình Phong, đồ xấu xa.”

    Tôi ngồi bệt xuống, dựa lưng vào một bức tường ố.

    Tôi đang ở đâu? Đang làm gì thế này?

    Tôi vốn là con gái ngoan dưới vòng tay ba mẹ, cớ gì thân gái đêm hôm khuya khoắt lại ngồi đây một mình?

    Tại anh đấy, Lạc Đình Phong.

    Càng nghĩ, tôi càng uất hận. Trí nhớ tôi tua ngược trở lại, từng chút một. Ánh mắt Lạc Đình Phong khổ sở nhìn tôi khóc. Thái độ kì lạ của anh. Câu anh hỏi tôi trong phòng, khi đang chườm nước lên má tôi. Mọi thứ, tôi dần dần nhớ lại.

    Tôi vì sao lại để tâm tới Lạc Đình Phong nhiều đến thế? Tại sao lại giận khi anh ta làm mặt lạnh với tôi? Tại sao lại đỏ ửng má lên mỗi lúc anh ta trêu đùa? Chẳng phải tôi đã định trọn đời yêu Trình Thiếu Vĩ?

    Tôi bỗng giật mình.

    Bao lâu rồi tôi không nhớ đến Thiếu Vĩ? Bao lâu rồi trong đầu tôi chỉ lo đến chuyện của Lạc Đình Phong?

    Cũng đã ba năm kể từ ngày anh đi, đến giờ vẫn chưa thấy tin tức. Có lẽ đã quên tôi rồi.

    Tôi thở dài. Đúng là không nên tin vào một lời nói chẳng có gì đảm bảo.

    “Này em gái, sao lại một mình thở dài ở đây thế này?”

    “Cãi nhau với người yêu hả?”

    “Đi bay với bọn anh không? Giải sầu tí?”

    Tôi ngước lên nhìn. Bốn tên đàn ông mặt mũi nham nhở, mặc áo ba lỗ, tay chằng chịt vết xăm, đang đứng trước mặt tôi. Ánh mắt chúng nhìn tôi đầy nhục dục.

    Thoáng chốc, tôi thấy sợ.

    “Đi với anh nào”

    Một tên đầu trọc nắm lấy tay tôi, kéo dậy.

    “Bỏ ra.”

    Tôi sợ hãi hất tay hắn, lùi vào trong góc tường.

    “Kìa em gái, đừng sợ. Bọn này muốn giải sầu cho em thôi, cần gì cảnh giác dữ thế?”

    Cả bọn cười vang khả ố. Tên đầu trọc nói xong, lao tới, ôm ngang eo tôi.

    Tôi bị đụng chạm bất ngờ, vừa sợ, vừa tức giận, nhất thời không thể kiềm chế.

    Bốp.

    Tôi cho hắn một bạt tai, rất mạnh.

    Cả bọn nhìn tôi kinh ngạc. Tên đầu trọc mắt vằn lên những lửa, xông tới bóp mạnh vai tôi.

    “A, con ranh. Mày dám tát ông cơ à?”

    Hắn ta hôn tới tấp lên mặt, lên cổ tôi. Tôi ra sức vùng vẫy chống cự. Cả bọn cùng xông vào giữ lấy tay tôi.

    Tên đầu trọc tát vào mặt tôi, một cái tát nảy lửa.

    “Trả lại mày đấy, con ranh”

    Tôi xây xẩm mặt mày, thấy mắt mình như phủ sương. Máu từ khóe môi ứa ra. Đầu óc choáng váng, tôi ngất lịm đi trong tay chúng.

    Lạ thay, trong cái khoảnh khắc hiểm nguy đó, tôi không nhớ đến Trình Thiếu Vĩ.

    Trong đầu tôi chỉ xuất hiện nụ cười của Lạc Đình Phong. Nụ cười bay trong gió, nghênh ngang, bất cần.


    ----------​



    Tôi tỉnh dậy vì nghe tiếng đấm đá thùm thụp ngay bên tai, chát chúa. Chẳng biết tôi đã ngủ bao lâu rồi. Định ngồi lên, nhưng không được, cả thân dưới của tôi không hiểu sao đau ê ẩm. Rồi nhanh chóng, tôi nhận ra đồ đang khoác trên người tôi là một cái áo khoác đàn ông. Còn tôi, tôi không mặc quần áo, nằm sõng soài trên đường.

    Tôi nhớ lại dần những chuyện vừa diễn ra. Cả người tôi run lên với ý nghĩ chuyện đã xảy đến với mình. Tôi hoảng loạn.

    Huỵch.

    Một bóng đàn ông ngã nhoài. Mắt tôi lờ mờ nhận ra trên mặt đất cách tôi không xa có mấy hình người nằm bất động. Rồi cái bóng duy nhất còn đứng chạy ào đến chỗ tôi. Tôi hoảng sợ, cố gắng đứng dậy, muốn chạy, nhưng không được. Người đàn ông kia lao đến, ôm chầm lấy tôi.

    Đột nhiên tôi thấy ghê tởm, thấy buồn nôn. Tôi vùng vẫy, cào, cấu, đấm thùm thụp vào lưng anh ta, ráng đẩy ra. Miệng tôi gào thét, giọng lạc hẳn đi trong nước mắt.

    “Không, buông tôi ra! Khốn nạn! Cút đi... Tránh xa tôi ra.... Đồ nhơ bẩn.... Đồ ghê tởm... Súc sinh...”

    “Anh Đào, Anh Đào...” Anh ta hổn hển gọi tên tôi ”Anh Đào, là anh đây, là anh.”

    Anh? Anh là ai?

    Tôi ngừng vùng vẫy. Nhận ra bàn tay và mùi hương quen thuộc, tôi ngước lên nhìn.

    ”Lạc... Đình... Phong...?”

    ”Là anh, anh đây. Em không sao đâu, Anh Đào. Em sẽ không sao hết.” Anh gấp gáp trấn an tôi, trong mắt có nước. Nước từ mắt anh chảy ra, rơi tách trên mặt tôi, lăn xuống môi tôi. Ấm. Mặn. Tôi đưa tay lên, chạm vào bờ má anh.

    “Anh... Đúng là anh rồi, Phong.”

    Lòng tôi bỗng dịu lại. Chợt nghĩ, có anh ở đây rồi, tôi sẽ không sao hết.

    “Ôm em... Ôm chặt em...”

    Hơi thở tôi đứt quãng. Cảm nhận vòng tay anh siết chặt lấy mình, tôi an tâm thiếp đi. Chỉ còn mơ hồ nghe thấy những tiếng còi xe vang rộ.
  8. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG VI


    Tỉnh dậy, tôi đã thấy mình nằm trên giường.

    Tôi gượng ngồi dậy mà không được, đành bất lực nằm yên, đưa mắt nhìn một lượt căn phòng.

    Căn phòng rất quen thuộc. Hình như tôi đã thấy nó vào cái ngày đầu tiên đặt chân đến nhà này.

    Phòng của Lạc Đình Phong.

    Đúng lúc đó, anh mở cửa bước vào, trên tay bưng một chậu nước. Nhìn thấy tôi, anh mừng rỡ đặt vội chậu nước xuống, chạy nhanh tới giường.

    “Anh Đào, em tỉnh rồi à? Em thấy thế nào rồi?”

    Tôi gượng cười nhìn anh. Gương mặt anh tiều tụy đi hẳn. Trong đôi mắt đẹp tuyệt hằn đầy những âu lo.

    “Không sao. Em ổn. Em đã ngủ bao lâu rồi?”

    “Ba ngày rồi.” Anh nắm chặt lấy tay tôi “Em làm anh sợ lắm, có biết không? Anh sợ sẽ mất em vĩnh viễn.”

    “Chuyện gì đã xảy đến với em?”

    Tôi hỏi. Gương mặt Lạc Đình Phong biến sắc.

    “Tại sao em ngủ tới tận ba ngày?”

    Đôi mắt Lạc Đình Phong hằn rõ những vệt đau khổ. Anh vẫn im lặng, không nói.

    Tôi dần hồi tưởng những chuyện trong cái đêm của ba ngày trước. Tôi bỏ chạy khỏi nhà. Anh liên tục gọi điện. Tôi tắt máy. Và rồi... trong con ngõ nhỏ, có bốn người đàn ông...

    Tôi đã ngất lịm đi, không biết những chuyện sau đó. Tôi chỉ nhớ, lúc mở mắt đã rất đau. Tôi chỉ nhớ, Lạc Đình Phong đã ôm tôi trong vòng tay, rất chặt.

    Tôi dần nắm được, hiểu được nguyên do vì sao tôi đau. Vì sao tôi ngủ tới tận ba ngày.

    “Em đã bị làm nhục?” Tôi chậm rãi hỏi, giọng vô hồn.

    Lạc Đình Phong nhìn tôi, mắt vằn những tia máu đỏ. Rồi anh cúi gục xuống, vò đầu, tay đấm liên tục vào thành giường.

    “Anh xin lỗi, là tại anh cả. Tại anh đã hại em. Tại anh đến trễ. Anh xin lỗi... xin lỗi... xin lỗi...”

    Anh khóc. Khóc như mưa. Lần đầu tiên tôi thấy Lạc Đình Phong khóc như thế. Khóc như một người phụ nữ.

    Tôi nhìn anh, vô thức, nước mắt cũng lăn dài.

    Anh vẫn đấm liên tục vào thành giường gỗ cứng. Bàn tay rướm máu.

    Tôi hoảng hốt cúi gập xuống, một tay ôm lấy đầu anh, một tay giữ chặt cánh tay anh.

    “Đừng, Phong, anh đừng làm thế. Em không sao hết. Không phải lỗi của anh. Là do em bướng bỉnh, ngang ngạnh. Anh đừng tự làm mình bị thương nữa, Phong.”

    Anh vẫn khóc, răng cắn chặt vào môi đến trào máu. Nước mắt và máu anh hòa lẫn, tan trong nhau.

    Rồi Lạc Đình Phong nhoài dậy ôm lấy tôi.

    Tôi cứ để mình nằm yên trong lòng anh như thế. Cảm nhận hơi ấm của anh, nước mắt của anh, nỗi đau của anh. Nỗi đau nghe còn lớn hơn cả của tôi.

    Đến lúc bấy giờ, tôi mới nhận ra. Tôi đã yêu Lạc Đình Phong tự lúc nào.


    ----------​



    “Em ăn cái này đi, anh làm đấy.”

    Anh xúc một thìa cháo, thổi phù phù, mớm vào miệng tôi.

    “Phong, anh học nấu ăn từ bao giờ thế này?”

    Tôi nuốt miếng cháo, cười.

    “Ngon không em?”

    “Ngon” Tôi nói, thành thực, quả quyết. Quả thực cháo rất ngon.

    “Đã bảo anh là thiên tài mà.”

    Lạc Đình Phong cười, ngạo nghễ. Nụ cười cố hữu của anh. Tôi cũng cười.

    “Anh Phong, em muốn ra ngoài hít thở.”

    Lạc Đình Phong nhìn tôi ngập ngừng, nói đầy lưỡng lự.

    “Sao? Nhưng mà em còn chưa khỏe hẳn...”

    “Anh cứ nhốt em trong phòng thế này, làm sao em khỏe được? Anh hại em đấy, biết không?”

    Tôi vốn chỉ định đùa. Đâu ngờ mặt Lạc Đình Phong tái hẳn đi. Tôi hối hận vì lời vừa nói, vội vã xua tay.

    “Em chỉ đùa thôi, anh đừng nghĩ gì. Chỉ là lâu lâu rồi, em cũng muốn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, được hít thở không khí thôi mà. Thật đấy.”

    “Ừ, được rồi. Để anh đỡ em.” Anh cười buồn bã. Đặt bát cháo lên trên bàn, anh dìu tôi đứng dậy, ra ngoài vườn.

    Vườn nhà chồng tôi có trồng một cây hoa đào rất đẹp. Đang đúng vào mùa xuân, những cánh đào nở hồng thắm. Một cơn gió thoảng qua, thổi cánh hoa rơi dưới đất bay tung lên trời. Tôi đưa tay đón những cánh hoa rơi, nhắm mắt, cảm nhận gió mơn man đôi má mình.

    Lạc Đình Phong từ đằng sau, choàng một chiếc áo rộng thùng thình lên người tôi.

    “Lạnh đấy.”

    Anh nói ân cần.

    “Hay mình vào nhà đi em. Em chưa khỏe hẳn, cứ thế này, sẽ nhiễm lạnh mất.”

    “Không, em muốn ở đây thêm chút nữa.” Tôi bướng bỉnh cãi lại.

    Lạc Đình Phong đành chịu thua. Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời, cười với gió.

    “Phong, anh giống như cơn gió. Làm cho người ta thoải mái, nhưng lại rất khó nắm bắt.”

    Tôi nói bâng quơ. Anh im lặng.

    “Còn em, giống cánh hoa đào. Đã lìa khỏi cành, cả đời cũng chỉ có thể phụ thuộc vào gió, cả đời chỉ có thể theo gió.”

    “Anh Đào, em không hối hận chứ?”

    Giọng anh nhẹ hơn gió thoảng. Tôi quay lại, tiến đến gần, đưa tay lên áp vào khuôn mặt anh.

    “Không bao giờ. Phong, em không bao giờ hối hận vì đã đến bên anh.”

    Lạc Đình Phong cúi xuống, chạm môi của anh vào đôi môi tôi.

    Tôi nhắm mắt, cảm nhận trong đó vị ngọt, vị của tình yêu. Nụ hôn của anh rất êm, tựa như gió lướt nhẹ trên bờ môi.

    Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã ngỡ như mình có trong tay cả thế gian này.


    ----------​



    Vài ngày sau, mẹ đến thăm tôi.

    Ba năm tôi về nhà chồng, lần đầu tiên mẹ đến thăm, lần đầu tiên tôi gặp lại mẹ.

    “Tiểu Đào Đào của mẹ, con gầy đi nhiều quá.”

    Mẹ nắn nhẹ bờ vai tôi. Nước mắt lăn dài trên đôi gò má đen sạm.

    Tôi cũng khóc.

    Trước kia tôi đã từng hận mẹ. Hận mẹ lúc nào cũng nói yêu tôi nhưng lại dễ dàng để người ta gả bán tôi đi mà không phản kháng.

    Nhưng bây giờ tôi hiểu. Tôi hiểu mẹ tôi cũng chỉ là một người phụ nữ yếu mềm. Mẹ không có quyền can dự.

    Phụ nữ là thế, cả đời phục tùng mệnh lệnh của người đàn ông.

    Mẹ con tôi ôm nhau, cứ thế mặc nước mắt chảy.

    Đúng lúc ấy, Lạc Đình Phong mở cửa bước vào.

    “Thôi, mẹ về đây. Tiểu Đào Đào, con nhớ giữ gìn sức khỏe”

    Mẹ gạt nước mắt, đứng dậy.

    Tôi định mở miệng, nhưng lại chẳng biết nói gì.

    Mẹ nhìn tôi thở dài. Chắc mẹ nghĩ tôi hận mẹ lắm.

    Trên gương mặt, khóe mắt, vầng trán mẹ đã hằn thêm bao nhiêu nếp nhăn. Đôi mắt mẹ sâu hoắm lại, đôi mắt của người phụ nữ cả đời chịu khổ. Rồi mẹ quay lưng đi.

    Tôi nhìn theo. Lưng mẹ cũng còng đi nhiều rồi.

    “Mẹ, mẹ nhớ giữ gìn.”

    Tôi buột miệng nói với theo. Mẹ hơi bất ngờ, quay lại nhìn tôi. Tròng mắt đã hơi có màu bàng bạc nhìn tôi đong đầy yêu thương.

    “Con cũng vậy, Tiểu Đào Đào.”

    Rồi mẹ quay ra, thủ thỉ vào tai Lạc Đình Phong điều gì đó. Tôi không nghe được, chỉ thấy anh gật đầu.

    “Mẹ, mẹ cứ tin ở con.” Anh nói, đặt bàn tay lên vai mẹ.

    Mẹ tôi mỉm cười, rồi vội vã bước đi, hình như không dám quay lại nhìn. Tôi trông theo bóng mẹ, cảm giác buốt nhói len lỏi trong tim.

    Lạc Đình Phong bước tới ôm tôi.

    Tôi dựa vào lòng anh, nghe từng nhịp tim anh đập.

    “Phong, em yêu anh. Nhất định không được rời xa em nhé.”

    Lạc Đình Phong không trả lời, chỉ cúi xuống hôn tôi.

    Có một điều rất đặc biệt. Lạc Đình Phong đối với tôi, không bao giờ đi quá việc ôm, hôn.

    “Anh không cần em?”

    “Không phải.”

    “Hay anh chê em nhơ nhuốc?”

    “Xin em đấy, đừng bao giờ nghĩ như thế.”

    “Thế tại sao anh không chạm vào em?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt nhuốm đầy vô vọng và bất lực. Tôi không hỏi thêm, trong lòng dấy lên nhiều nghi ngờ.

    Về sau, tôi mới biết, anh không dám đi quá xa, là vì sợ làm tổn thươn tôi, sợ gợi lại nỗi đau trong tôi.

    Tôi cười anh ngốc nghếch. Lẽ nào cả đời anh định không chạm vào người tôi?


    ----------​



    Thời gian dần trôi, sức khỏe tôi cũng hồi phục dần. Lạc Đình Phong cũng không còn lêu lổng phá phách. Anh quyết định mời thầy đến dạy, học lại chương trình phổ thông, bù cho những tháng ngày rong chơi bỏ bê bài vở. Thầy giáo khen anh rất thông minh, dạy đâu hiểu đó, không bao giờ phải nói lại hai lần.

    Năm đó, anh đã hai mươi hai tuổi. Còn tôi, vừa tròn hai mươi.

    Ngoài thời gian học, anh quanh quẩn bên tôi, phụ tôi bếp núc, dọn dẹp.

    Mẹ chồng thấy con trai hoàn toàn thay đổi, cũng tươi tỉnh hơn hẳn, ánh mắt nhìn tôi lại nhiều thiện cảm hơn trước.

    “Anh định phấn đấu trở thành người đàn ông hoàn hảo đấy à?” Tôi hỏi đùa trong lúc anh đang lúi húi chiên cơm.

    “Anh chỉ không muốn em phải vất vả thôi, Tiểu Đào Đào.”

    Tôi nghiêm mặt lại.

    “Không được gọi em như thế.”

    “Ừ, biết rồi, Tiểu Đào Đào” Anh cười.

    Tôi đấm nhẹ vào lưng anh. Từ ngày nghe thấy mẹ gọi tôi như vậy, anh không gọi tôi là Anh Đào nữa, cứ một hai Tiểu Đào Đào, Tiểu Đào Đào.

    “Sao cứ gọi em như thế?”

    “Anh thích vậy. Nghe rất dễ thương, rất trong sáng. Em mãi mãi là bông hoa đào thuần khiết trong tay anh.” Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi, đặt nhẹ một nụ hôn lên trán.

    Tôi phụng phịu, nhưng cũng không đẩy anh ra, cũng không cấm anh gọi là Tiểu Đào Đào nữa.

    Tôi cứ ngỡ, đời tôi từ đây sẽ là hạnh phúc nối liền hạnh phúc.

    Có ai ngờ, hạnh phúc thoáng qua ấy lại mở đầu cho một chuỗi dài những bất hạnh, đau khổ, tối tăm liên tiếp quất vào đời.
  9. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG VII


    “Tại sao anh ghét ba mẹ mình đến vậy?”

    Anh xoáy ánh mắt mình vào đêm đen, lặng lẽ kể chuyện cho tôi nghe.

    "Ngày bé, anh rất thông minh. Suốt thời tiểu học và những năm đầu trung học, anh toàn học giỏi nhất nhì trường. Lại ngoan ngoãn, lễ phép, hòa đồng, rất được thầy cô và bạn bè yêu mến."

    Tôi cười, “Anh có tự đề cao mình quá không đấy?”

    “Không hề” Gương mặt anh đầy tự hào khi nhớ về quá khứ “Ngày đó, anh rất ngoan, rất hiền.”

    “Nhưng anh chỉ vui vẻ được khi đến trường. Về tới nhà, ngày nào anh cũng phải nghe những trận cãi vã của ba mẹ. Riết rồi cũng quen.”

    “Thế là anh trở thành con ốc. Ở nhà thu mình trong vỏ, chỉ ló đầu ra khi đến trường.”

    “Đáng lẽ ra chuyện sẽ không có gì thay đổi, nếu một ngày, thằng bạn mới chuyển đến ngang nhiên đánh vào mặt anh. Một cú đấm rất đau, đến giờ anh vẫn nhớ như in cái cảm giác khi nắm tay nó in thẳng vào mũi mình. Hồi đó anh yếu lắm.”

    “Tại sao nó lại đánh anh? Anh trêu chọc nó à?”

    ‘Anh ngày ấy nào có dám trêu trọc ai điều gì. Anh hiền khô, thật đấy. Chỉ là nó ghét anh vì anh nổi quá, nên đánh dằn mặt, thế thôi.”

    “Sao lại có chuyện vô lý như vậy?” Tôi tức khí.

    Lạc Đình Phong chỉ cười buồn bã.

    “Vụ đó to lắm, vì trường anh vốn là trường điểm, đặt nề nếp lên hàng đầu. Hiệu trưởng điện thoại về nhà nói với ba anh đánh nhau.”

    “Không cần biết rõ sự tình, không nghe anh giải thích lấy một lời, ông lôi anh ra, quất chiếc thắt lưng da tới tấp vào lưng, vào mắt. Lúc đó, anh còn tưởng mình đã chết rồi.”

    Tôi bàng hoàng không nói được lời nào.

    “Về sau anh mới hiểu, ông ta tức giận vì anh đã làm tổn thương danh dự của ông ta. Hôm sau, ông ta còn lôi đầu anh đến nhà nó, bắt xin lỗi. Thế chưa đủ, anh còn phải cúi đầu xin lỗi nó trước toàn thể lớp học và cô giáo nữa.”

    “Tại sao? Tại sao anh lại phải làm thế?” Tôi bắt đầu nổi khùng lên. Thật quá bất công.

    “Mới đầu anh cũng tự hỏi mình câu đó nhiều lần. Về sau, anh nhận ra, ba thằng đó, vì nhiều tiền, nhiều quyền hơn nhà anh, nên ba anh muốn làm thân. Ông ta chỉ muốn mai này thuận đường thăng tiến của mình, vứt bỏ đi cái gọi là danh dự và lòng tự trọng, không chỉ của ông ta, mà của cả chính anh.”

    “Từ nhỏ anh đã sống thiếu tình yêu thương của ba mẹ, nhưng anh nhẫn nhịn, tuyệt nhiên không dám hé răng một lời. Sau lần đó, anh nhận ra, đối với ba, mình chẳng là cái gì, chỉ là một công cụ, không hơn. Còn mẹ, bà phớt lờ anh, chui vào phòng tụng kinh. Bà tụng kinh như thế là một tín đồ ngoan đạo” Anh cười đắng ngắt, đầy mỉa mai và khinh miệt.

    “Oán trách, uất hận, căm phẫn dồn nén trong anh từ lâu, lúc bấy giờ trào lên đến đỉnh điểm. Anh quyết định ra mặt thách thức họ, quyết làm họ phải tức, phải đau đầu, quyết làm ba mất hết danh dự vì thằng con trai ngỗ ngược.”

    “Tiểu Đào Đào, anh trở nên hư hỏng như thế đấy.” Anh lặng lẽ nói, giọng nói hơi khàn khàn “Em có thấy anh là kẻ xấu xa không?”

    Tôi lắc đầu, vòng tay, đặt lên má anh một nụ hôn vụng về, nước mắt đã vòng quanh tự lúc nào.

    “Từ bây giờ anh có em rồi, Phong.”

    Anh quàng tay, ôm siết lấy tôi, không nói một lời. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận đủ đầy hơi ấm, tình yêu của anh.

    Tôi cũng kể cho anh nghe về Trình Thiếu Vĩ. Người đầu tiên khuấy động mặt nước tình cảm yên ả của thiếu nữ mười sáu tuổi trong tôi.

    “Giờ em còn yêu anh ấy không?”

    “Không” Tôi lắc đầu, nói mềm mại “Anh ấy đối với em là một kỉ niệm đẹp.”

    Từ sau lần đó, Lạc Đình Phong không hỏi thêm tôi về Thiếu Vĩ.

    Nhưng lạ thay, anh lại rất thích nghe bài hát mà ngày xưa Trình Thiếu Vĩ hay hát tặng tôi.

    ”Hoa đào theo gió bay miên man

    Lạc về chốn mộng

    Hoa đào thấm đỏ cả trời xanh biếc

    Ai nhớ... ai quên... ai mãi đợi chờ...”


    Chúng tôi cứ sống trong hạnh phúc như thế.


    ----------​



    Thời gian thấm thoắt trôi đi, thoáng chốc đã một năm

    Sau này, tôi nghĩ lại, thì ra quãng thời gian đó, chính là lúc vận mệnh bắt đầu xoay vần.

    Một ngày, mẹ chồng bước vào nhà, mặt sa sầm, cáu gắt ném đồ đạc tung tóe, gặng hỏi cũng không nói chuyện gì.

    Tôi sợ, vội vã chạy đến tìm Lạc Đình Phong. Anh chỉ thở dài đánh thượt, ôm tôi vào lòng trấn an.

    Những ngày sau đó, mẹ chồng ngày càng khó tính, ngày càng áp đặt tôi nhiều hơn. Lạc Đình Phong ban đầu rất hay bênh tôi, về sau cũng thưa dần.

    Có lẽ anh chán ngán chuyện đàn bà ganh nhau trong nhà?

    Hay là thời gian cũng làm phai nhạt tình cảm của anh?

    Tôi nghe phong phanh có chuyện gì đó đang xảy ra với nhà họ Lạc. Nhưng mặc dù nhất định gặng hỏi, cũng không ai dám hé răng nửa lời.

    Còn Lạc Đình Phong, dạo này anh hay ra ngoài, về nhà rất muộn, gương mặt thường lộ rõ vẻ chán chường.

    Tôi hỏi, anh chỉ mệt mỏi gạt tay tôi ra, tiến vào giường đi ngủ.

    Tôi lờ mờ đoán được, hình như trong anh, có điều gì thay đổi.

    “Tiền... tiền đâu rồi?”

    Mẹ chồng thét lên như một con sư tử. Tôi vội vàng chạy đến.

    “Chuyện gì cơ ạ?”

    “Tiền... tiền mất rồi. Không cánh mà bay.”

    Bà gầm lên, gương mặt đầy sát khí. Rồi bà lao đến chỗ tôi, nắm lấy cổ áo:

    “Là cô... Cô đúng không? Cô đã ăn cắp tiền. Cô định cao chạy xa bay một mình chứ gì?”

    “Mẹ... con ngạt thở quá.” Tôi cố gắng gỡ tay bà ra.

    “Bà làm gì thế?” Lạc Đình Phong đứng nơi ngưỡng cửa, nhìn mẹ chồng bằng con mắt hằn học.

    “Buông cô ấy ra ngay!” Anh từ từ bước đến. Tôi nghe trong hơi thở của anh có men rượu.

    Mẹ chồng sợ hãi buông cổ áo tôi, nhưng vẫn rít lên chát chúa.

    “Phong, con nghe mẹ. Con ranh này, chắc chắn là nó ăn cắp tiền của nhà mình. Ngoài nó ra thì còn ai vào đây nữa. Từ đầu mẹ đã biết rồi, ba nó bán nó về đây thì nó cũng không phải hạng gì tốt đẹp đâu, nó cũng chỉ muốn tiền của nhà mình thôi” Mẹ chồng định lao tới cấu xé tôi tiếp.

    “Bà có thôi ngay đi không?” Lạc Đình Phong giữ tay mẹ chồng lại, quát. Rồi anh quay sang tôi “Có thật không?”

    Ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy đất trời như đảo lộn. Không có bằng chứng, không có căn nguyên, vậy mà anh lại tin vào lời cáo buộc ấy?

    Tôi nghẹn lời, không nói được, chỉ khóc.

    Anh nhìn nước mắt tôi, thở dài.

    “Bà thôi đi, đã bao nhiêu lần tôi nói rồi. Không được chạm tới cô ấy, bằng không tôi sẽ ra khỏi cái nhà này, bà nghe rõ chưa? Giờ bà về phòng đi.”

    Lời hăm dọa của Phong lập tức có hiệu lực. Mẹ chồng sợ hãi, quay người đi về phòng. Nhưng vẫn còn kịp ném lại cho tôi một ánh mắt căm phẫn.

    Thu xếp xong xuôi bên mẹ, anh nhìn sang phía tôi, buông giọng mệt mỏi.

    “Em nữa. Em cũng về phòng đi.”

    Rồi anh lại quay lưng, tiến ra phía cửa.

    “Anh đi đâu?” Tôi hỏi trong nước mắt, giọng đầy uất hận.

    “Đừng quản anh, anh không phải con rối.” Anh ném cho tôi ánh mắt lạnh lùng. Ánh mắt của những ngày đầu quen biết. Rồi anh đi.

    Nhiều ngày sau, tôi với mẹ chồng luôn ở trong tình trạng căng thẳng. Cái gì tôi làm bà cũng không vừa lòng. Còn thường xuyên hất đồ ăn đi. Bà không còn dám đánh tôi, nhưng chuyển sang đay nghiến, sỉ nhục.

    Một ngày, không còn chịu đựng được những lời lăng mạ, tôi nhìn mẹ chồng bằng ánh mắt sắc lạnh, nói lặng lẽ.

    “Mẹ, sức chịu đựng của con có giới hạn. Mong mẹ cẩn trọng lời nói.”

    Dường như chỉ đợi có thế, mẹ chồng lồng lên, chỉ thẳng vào mặt tôi.

    “A, mày, con tiện nhân, giờ mày lộ cái mặt chuột rồi chứ gì? Mày còn dám lườm tao? Con quỷ cái này...”

    Bà ta cứ rít lên nanh nọc. Trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng, có tiếng đạp cửa. Lạc Đình Phong xuất hiện nơi cửa phòng, quát lên giận dữ.

    “Đã bảo các người thôi đí. Cả ngày làm loạn chưa đủ sao? Còn em, Anh Đào, em theo anh vào đây.”

    Anh nhìn về phía tôi bằng ánh mắt ra lệnh.

    Cảm giác bất an trào lên họng tôi, ứ nghẹn. Tim tôi đập thình thịch, run rẩy tiến về phòng anh.

    Lạc Đình Phong không gọi tôi là Tiểu Đào Đào.


    ----------​



    “Còn nhớ anh đã từng nói sẽ giải thoát cho em chứ?”

    “Anh nói gì?” Tim tôi nhảy loạn lên.

    “Anh đã từng nói sẽ trả tự do cho em, nhớ không?”

    Lạc Đình Phong lặp lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.

    “Sao tự nhiên anh lại nói thế?”

    “Anh Đào. Từ hôm nay, anh trả tự do cho em. Em về nhà mẹ đẻ đi, từ giờ không cần chịu khổ ở căn nhà này nữa.”

    Tôi nghe trong người mình như có cái gì đó vỡ vụn.

    “Tại sao? Tại sao anh lại thay đổi như thế? Em rốt cuộc đã làm sai chuyện gì? Nói cho em với, em sẽ sửa...” Tôi nói gấp gáp, không kịp nhận ra nước mắt đã lăn tự lúc nào.

    “Không, em không sai.” Lạc Đình Phong gỡ tay tôi ra “Chỉ là anh mệt mỏi rồi.”

    “Anh mệt mỏi điều gì? Có phải vì mẹ với em hay cãi nhau?”

    “Anh Đào, đừng hỏi nữa. Giải thoát cho anh và cho chính em đi. Cứ thế này chẳng đi tới đâu cả.”

    “Em không thể đi mà không biết lý do. Hay là... anh không yêu em nữa? Anh... có người khác.”

    Lạc Đình Phong không nói, chỉ nhìn tôi, gật đầu. Cái gật rất quả quyết.

    Tôi cảm thấy đất trời như sụp đổ quanh mình.

    Anh gỡ tay tôi ra, lẳng lặng quay đi.

    “Phong, đừng bỏ rơi em...”

    Tôi yếu ớt nói theo.

    “Nếu anh bỏ em, chắc chắn sẽ chẳng ai cần em nữa... Em không có nơi nào để đi cả...”

    Anh không quay lại.


    ----------​


    Một tháng sau đó, tôi quyết gan lì bám trụ lại căn nhà ấy. Tôi không thể đi khi mọi chuyện còn chưa rõ ràng.

    Cũng một tháng sau đó, Lạc Đình Phong rất ít về nhà. Mà có về, cũng chẳng buồn nhìn đến tôi.

    Một ngày nọ, anh về, mang theo một cô gái.

    Tôi sững sờ nhìn gương mặt cô ấy.

    Gương mặt rất giống Kiều Khả Uyên.

    Nhưng cô bé rất ngoan ngoãn, lễ phép. Đôi mắt vẫn thuần nét trong sáng, ngây thơ, như thể chưa từng bị vấy bẩn điều gì.

    Tôi cảm thấy như anh đang cứa dao vào vết thương đang rỉ máu của mình.

    Nếu là một cô gái như Kiều Khả Uyên, tôi nhất định sẽ không bỏ cuộc. Nhưng cô bé này quá hiền lành. Luôn một hai vâng dạ, chị em với tôi.

    Cô ấy không biết tôi là vợ Lạc Đình Phong, tưởng tôi là người giúp việc.

    Hơn thế nữa, cô ấy là người con gái trong sạch.

    Còn tôi?

    Cô bé ở lại nhà tôi tới năm ngày. Năm ngày đó, cô ấy và Lạc Đình Phong cứ quấn quýt bên nhau.

    Mặc cảm thân phận, mặc cảm tình yêu, mặc cảm về vết nhơ trong đời, tôi càng ngày càng thấy ngột ngạt.

    Đến ngày thứ sáu, tôi thu dọn, gói ghém đồ đạc.

    Ngày thứ bảy, tôi chính thức bước chân ra khỏi nhà họ Lạc.

    Vì tôi là người vợ không có danh phận, giờ lại bị chồng ruồng bỏ, nên chỉ được ra khỏi nhà bằng cửa sau.

    Đến lúc đã ra hẳn khỏi cổng, tôi vẫn cứ đăm đắm nhìn về căn nhà đó.

    Gió thổi hoa đào đi, bay xuống đường, bay xuống cành, bay xuống vai áo tôi. Những cánh hoa đã héo, báo hiệu mùa xuân sắp sửa trôi qua rồi.

    Tôi vẫn ước... giá như mà... giá như tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú ấy thêm một lần nữa, dù chỉ một lần thôi, để biết, một góc nào đó trong tim, anh vẫn có tôi.

    Nhưng anh không hề xuất hiện.

    Tôi lại khóc, nước mắt lặng lẽ chảy, nhưng chưa kịp rơi khỏi gương mặt, đã bị gió cuối xuân thổi cho khô đi.

    Lạc Đình Phong, anh hẳn đã không còn yêu em nữa rồi.
  10. La.Nina

    La.Nina Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    59
    Lượt thích:
    115
    Kinh nghiệm:
    0
    CHƯƠNG VIII


    Tôi đã về nhà được ba ngày.

    Ban đầu, khi đặt chân vào nhà, trong tôi là cảm giác vui mừng, pha lẫn chút hồi hộp.

    Dù gì tôi cũng được gặp lại những người thân sau nhiều năm xa cách.

    Tôi giờ đã không còn là thiếu nữ thuần khiết, trong sáng, ngây thơ thủa nào. Thế nhưng về tới đây, lòng tôi không nén được lại dồn dập những cảm giác cũ.

    Vậy mà, vừa mới đặt chân vào nhà, tôi đã hứng trọn một cái gạt tàn bay thẳng vào trán.

    Máu rơi xuống, lăn trên sống mũi, lăn cả xuống bờ môi tôi.

    Trong lúc tôi vẫn còn đang ngây ngô chưa hiểu rõ sự tình, thì đầu lại lĩnh trọn một cái đèn pin.

    Tôi khụy xuống, mặt mày xây xẩm.

    Lúc ấy, tôi mới nghe loáng thoáng tiếng chửi rủa vây bọc bên cạnh.

    “Mày còn về đây làm gì? Về để hành hạ tao đúng không, để bắt tao lại tiếp tục nuôi báo cô mày đúng không? Thật nhục nhã. Một đứa con gái đã bị gả đi, giờ lại bị nhà chồng trả về. Còn gì ô uế hơn thế nữa? Mày nói, ra đường tao phải nhìn người ta như thế nào?”

    Thì ra thế. Tôi đã dần hiểu.

    Là ba tôi đang la hét, đang ném đồ đạc lung tung.

    Tôi hiểu. Ông sợ mất danh dự.

    Nhưng ông thì làm quái gì có cái thứ hay ho đó?

    Còn tôi, tôi đã được gả đi, rồi bị nhà chồng trả lại?

    Nói nghe phong lưu quá. Chẳng phải đơn giản là tôi được bán đi rồi giờ bị người ta đuổi về thôi sao?

    Ít ra, người ta cũng không đòi lại tiền. Còn muốn gì nữa?

    Lúc ấy, chẳng hiểu sao tôi không khóc.

    Mà lại muốn cười.

    Tôi cười thật. Rất lạ lùng, tôi không điều khiển được khóe miệng khỏi cong lên. Nụ cười mơ hồ, nhạt thếch.

    Ba nhào tới, nắm lấy tóc tôi, giật mạnh.

    “Con tiện nữ, mày vẫn còn cười được à? Mày đúng là loại đàn bà vô liêm sỉ. Sao mày không chết đi, còn vác cái mặt chó của mày về đây làm gì?”

    Ông la hét, lạc cả giọng. Những nắm đấm, cái đá liên tục giáng xuống người tôi.

    Tôi không phản kháng, cũng không chống cự, mặc nhiên để ba đánh. Chết đi cũng được, có khi lại bớt khổ hơn, có khi lại là sự giải thoát, như nhiều năm trước tôi đã nghĩ.

    Tôi lịm dần đi, chỉ còn nghe thấy tiếng chửi bới, van xin văng vẳng bên tai.

    Hình như có ai đó đã đến che cho tôi.


    ----------​



    Tôi cựa mình, toàn thân đau nhức.

    Mắt tôi nặng trĩu, không mở ra được. Nhưng bên tai nghe như có tiếng khóc, có tiếng than thở.

    Có bàn tay ai đó đang nắm lấy tay tôi. Rất ấm áp, rất dịu dàng, mặc dù hơi gân guốc.

    Bàn tay quen quá.

    Tôi cố gượng hé đôi mi ra. Hình bóng lờ mờ hiện lên trước mặt, nhạt nhòa rồi rõ nét dần.

    Trong một khoảnh khắc, tôi đã mong người đó là Lạc Đình Phong.

    Nhưng không phải anh. Tôi cười thầm suy nghĩ hoang tưởng của mình. Anh làm sao có thể ở đây được.

    Là mẹ.

    Mẹ đang khóc, nước mắt rơi rớt, nhòa cả khuôn mặt.

    Nhìn thấy tôi tỉnh lại, đôi mắt bà ánh lên nét vui mừng không che giấu.

    ”Ơn trời, ơn trời... Tiểu Đào Đào của mẹ, con cuối cùng cũng tỉnh lại rồi... Tiểu Đào Đào...”

    Mẹ cứ thế đưa tay lên vuốt má tôi, cứ thế mà khóc.

    Tôi vẫn như còn đang chìm trong giấc chiêm bao.

    Mẹ? Là mẹ tôi thật sao?

    Giống như một điều kì diệu. Tôi đã được gặp lại mẹ. Người duy nhất trên đời này có lẽ vẫn còn yêu thương tôi. Tôi muốn nói, nhưng họng nghẹn đắng lại, không thể thốt thành lời.

    Mẹ tôi vẫn cứ khóc. Nước mắt hòa lẫn cả niềm vui và nỗi đau.

    Thật lâu sau, tôi mới hổn hển gọi được một tiếng ”Mẹ...”

    ”Tiểu Đào Đào... Tiểu Đào Đào bé nhỏ của mẹ...”

    Mẹ ôm ghì lấy tôi, khóc nấc thành tiếng.

    ”Mẹ ơi...” Tôi cũng khóc, tiếng gọi thống thiết, như tuôn ra hết những uất ức, tủi hận, đau đớn bao lâu qua ứ nghẹn, bao lâu qua kìm nén trong lòng.

    ”Mẹ...”

    Tôi gắng hết sức để hét lên, giọng lạc cả đi. Chẳng hiểu sao tôi chỉ gọi được một tiếng ấy.

    ”Mẹ ơi...”

    Âm vang trách móc lại hòa tan trong tiếng ai oán của tôi.

    ”Tiểu Đào Đào đáng thương của mẹ... Con phải chịu khổ nhiều rồi, phải ấm ức nhiều rồi. Mẹ xin lỗi...”

    Nghe được câu xin lỗi, tôi bỗng chốc như thoát khỏi sự kiên cường, cam chịu bấy lâu. Tôi khóc òa lên trong vòng tay mẹ như đứa trẻ. Thì ra, sau ngần ấy năm, chỉ khi ở bên mẹ, tôi mới có cảm giác bình an nhất.

    ”Mẹ... con không hiểu nữa... con đã làm gì... làm gì mà để con thành ra thế này? Mọi điều con làm đều sai, con biết, nhưng rốt cuộc con có làm điều gì đâu? Con phải thế nào mới yên ổn được?... Mẹ ơi...”

    Tôi nấc lên từng tiếng, nước mắt ướt nhèm, lem luốc cả gương mặt.

    ”Mẹ biết, mẹ biết...” Mẹ vẫn ôm ghì lấy tôi nức nở ”Tiểu Đào Đào ngoan, mọi chuyện qua rồi, con lại về bên mẹ rồi... Từ giờ mẹ con mình sẽ mãi sống bên nhau... Mẹ không để ai mang con đi nữa...”

    Tôi thoáng chạnh lòng. Không để ai mang con đi nữa... không để ai mang con đi nữa...

    Được, tôi cũng không cần gì nữa, ngoài mẹ.

    Quả đúng là, chỉ khi sống trên cành lá đã sinh ra mình, hoa mới có thể yên ấm.

    Một khi đã rơi rụng, một khi để một cơn gió phong tình nào đó cuốn đi, nhất định sẽ khổ trọn kiếp.

    Tôi nhắm mắt, nhớ lại nụ cười bất cần, ánh mắt ngạo nghễ của Lạc Đình Phong...

    Từ giờ tôi quên anh.

    Cứ thế, tôi thiếp đi trong vòng tay mẹ.


    ----------​



    Sau hôm đó, ba không còn đánh tôi nữa.

    Ít ra, từ nhỏ đến lớn, ông cũng chưa bao giờ đánh mẹ. Hôm đó, lúc mẹ chạy ra can ngăn, ông cũng đã dừng tay.

    Dù sao ba tôi vẫn còn chút tình.

    Mặc dù ông vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt chán chường, khinh bỉ.

    Mẹ bảo hôm đó ông chỉ nhất thời nóng nảy. Tôi cười buồn. Tôi quen bị người ta đối xử tàn tệ rồi, tôi cũng chẳng bận tâm.

    Gia đình tôi cũng không phải thuộc tầng lớp nghèo khó, dù cũng chẳng được giàu có như ai. Nhờ vậy, cuộc sống cứ êm đềm trôi qua.

    Tôi vẫn thơ thẩn quanh nhà, không ra ngoài, chỉ phụ mẹ việc nhà, bếp núc. Cả đời tôi có lẽ chỉ gắn với những công việc ấy. Ở đây cũng vậy, ở căn nhà đó cũng thế.

    Sau vườn nhà tôi cũng có một cây hoa đào. Mẹ nói trồng nó để đón tuổi thiếu nữ của tôi, mong tôi sẽ trở thành một cô gái dịu dàng, trong sáng như cánh hoa, mong tôi sẽ gặp được một chàng trai tốt.

    Bao nhiêu lâu rồi, bao nhiêu cánh hoa đã rơi? Tôi về độ đó đúng cuối xuân. Hoa đào rụng lả tả, lả tả, vương đầy trên đất, vấy bụi. Chỉ để lại những cành khô trơ trọi.

    Những khi không bận giúp việc cho mẹ, tôi thích ra gốc đào đón nắng, hứng sương. Ngoài những lúc đó ra, tôi nhốt mình trong phòng.

    Mẹ bảo làm thế không tốt cho sức khỏe. Thi thoảng con cũng phải ra ngoài hưởng gió, đổi gió.

    Tôi cười bâng quơ, xem lời mẹ như gió thoảng bên tai.

    “Mẹ... con không làm đâu.”

    “Sao thế?”

    “Con ghét gió”

    Mẹ tôi ngạc nhiên về sở ghét quái lạ của con mình. Nhưng bà cũng chẳng buồn tìm hiểu nhiều, nên chuyện đó cũng trôi dần vào quên lãng.


    ----------​



    Mấy mùa hạ, thu, đông cứ thế thay nhau luân hồi biến đổi.

    Đúng là chẳng có gì thoát khỏi quy luật. Thiên nhiên vạn vật cũng chỉ là một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại trong đời người như vậy.

    Chẳng mấy chốc, mùa đông qua, mùa xuân lại về.

    Hoa đào chớm nở, rồi đua nhau bung cánh khoe sắc.

    Tôi không ra gốc đào ngắm hoa như ngày trước, chỉ ngồi lặng trong phòng trông theo.

    Tôi ghét ra ngoài đó, ghét cái cảm giác gió tạt vào người.

    Tôi cũng không rõ vì sao mình lại thế, chỉ biết là, cứ mỗi lần nhớ lại, trong lòng lại dấy lên cảm giác nhớ nhung mơ hồ, vừa yêu, vừa oán, cái cảm giác mà tôi không bao giờ muốn có.

    Mùa xuân, chim hót líu lo, hoa đào khoe sắc. Khí trời trong lành, mưa bụi gieo gieo.

    ”Hoa đào theo gió bay miên man

    Lạc về chốn mộng

    Hoa đào nhuộm đỏ cả trời xanh biếc

    Ai nhớ... ai quên... ai mãi đợi chờ...”


    Thật tình cờ, Trình Thiếu Vĩ mang bản tình ca trở về cùng mùa hoa đào nở rộ.

Chia sẻ cùng bạn bè