Chia sẻ những gì bạn biết & Học hỏi những gì bạn muốn !

  1. Chào mừng bạn đến với diễn đàn Kênh Sinh Viên, bạn có thể đọc qua hướng dẫn sử dụng TẠI ĐÂY. Nếu bạn muốn tham gia diễn đàn chúng tớ vui lòng ĐĂNG KÝ để có thể hoạt động một cách tốt nhất và sử dụng đầy đủ các tính năng của diễn đàn.
  1. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV

    Bài viết:
    517
    Lượt thích:
    711
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    Hay lắm bạn ạ! Ủng hộ bạn mau ra chap mới nhanh nhanh và tiếp tục phát huy nhé bạn! :KSV@03::KSV@03::KSV@03:
    Armag105shy girl thích điều này.
  2. cooLkids

    cooLkids HOW DO LIVE Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    197
    Lượt thích:
    280
    Kinh nghiệm:
    63
    Trường:
    Điện Lực
    Tuyệt thật đấy. Ko biết Angel sau khi trải qua lớp huấn luyện đặc biệt của FBI thì sẽ trở thành 1 con ng` ntn nhỉ...???
    Mà hình như bh ở các fic đang nổi lên phong trào cho Ran nhà ta trở lên xuất chúng thì phải :KSV@09: Một thiên thần hoàn mỹ :KSV@03: Mong Ran-nechan trong fic này của bạn cũng trở lên thông minh và tài giỏi để cùng Shin-sama nhà ta phá tan cái tc quái quỷ đó đi...^^
    Mà đừng để lớp bụi fic đóng dày quá đó nghen
    Armag105 thích điều này.
  3. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    169
    Lượt thích:
    1.014
    Kinh nghiệm:
    93
    Mình post part 1 của chap 4! Mọi người góp ý cho mình nha. Mong rằng sẽ không làm mọi người thất vọng:KSV@08:.

    Chap 4: NGƯỜI BẠN MỚI VÀ SỰ THẬT.

    Part 1:

    Đã 2 tháng trôi qua, mọi chuyện vẫn cứ diễn ra bình thường như trước kia. Hôm nay là một ngày đặc biệt, tất cả mọi người đều hướng về cuộc truy bắt Kaito Kid – siêu đạo chích tài ba tại tòa tháp Tokyo. Mục tiêu lần này của Kid chính là viên kim cương Queen Mary thuộc sở hữu của nhà Suzuki.

    - Cậu nghĩ sao Shinichi? Tại sao lần này hắn lại không đưa ra mật mã như thường lệ mà lại nói rõ địa điểm và thời gian hành động?_Hattori lên tiếng xé tan sự yên tĩnh ở một góc nhỏ của tòa tháp.

    - Tớ cũng chưa hiểu được ý hắn. Trong thư hắn nói là sẽ hành động vào lúc 9h tối tại tòa tháp Tokyo và mục tiêu của hắn chính là Queen Mary. Không hề có điều gì bí ẩn cả_Conan trầm tư nói.

    - Hay là hắn muốn chứng tỏ là hắn giỏi hơn chúng ta, có thể qua mặt chúng ta mà không cần mật thư nào nữa_Hattori lại nói.

    - Tớ không nghĩ vậy đâu. Có điều gì đó không ổn. Bây giờ đã 7h rồi. Chúng ta đến chỗ viên kim cương thử xem họ giăng bẫy thế nào._nói rồi Conan quay đi. Hattori cũng đi theo. Mỗi người đuổi theo những suy nghĩ riêng của mình về hành động kì lạ lần này của Kid.

    Conan, Ran, Hattori và ông Mori phải leo cầu thang bộ lên đến tầng trên cùng của tòa tháp. Lên tới nơi, vừa gặp ông Suzuki, ông Mori đã quát to:

    - Các người làm gì mà không cho đi thang máy hả? Điện của cả tòa nhà đều bị cúp là sao?_Ông Mori đã điên tiết.

    - A! chào ngài thám tử. ông không hiểu ý định của tôi khi làm thế à?_Ông Suzuki lên tiếng.

    - Hiểu cái cóc khô. Các người bắt ta leo cầu thang bộ những 10 tầng mà bảo ta hiểu cái gì hả?_Ông Mori vẫn còn tức giận.

    - Những lần trước chúng ta đều để Kid thoát, tôi nghĩ cách tốt nhất là tôi sẽ dùng cổ điển để trị cổ điển._Ông Suzuki nở một nụ cười tự mãn.

    - Cái gì là “cổ điển trị cổ điển” chứ?_Ông Mori thắc mắc.

    - Có nghĩa là Bác ấy định dùng những cách cổ xưa để giăng bẫy mà không dùng những thiết bị tân tiến hiện đại thời bây giờ đấy ba à!._Ran bỗng cất tiếng nói làm mọi người đều quay lại nhìn.

    - Làm sao cháu biết? Ta chưa nói gì mà._Ông Suzuki ngạc nhiên hỏi.

    - Đơn giản thôi mà. Bác không cho mọi người đi cầu thang máy vì nguồn điện trong tòa nhà này đã bị ngắt. Những ngọn đèn trong phòng này có lẽ là dùng pin.. Tòa tháp này đã bị ngắt điện để tránh việc Kid cắt nguồn điện làm hỏng toàn bộ thiết bị. Bác đã nói “cổ điển trị cổ điển”, mà Kid luôn dùng những cách như ẩn mình vào bóng tối, hành động bí ẩn, tập kích bất ngờ vừa nhanh nhẹn lại vừa chính xác giống như những Ninja huyền thoại. Nên cháu đoán là Bác cũng sẽ dùng những cách cổ xưa để trị Kid._Ran tuôn một tràng mà không hề để ý mọi người đang nhìn mình bằng ánh mắt kinh ngạc.

    - Cháu quả không hổ danh là con gái thám tử lừng danh Kogoro Mori, nhưng mà sao ông Mori lại không hiểu nhỉ?_Ông Suzuki vỗ tay nói.

    Bắt gặp ánh mắt dò xét của Conan và Hattori, Ran vội nói:

    - Dạ. Có gì đâu Bác. Cháu biết là do Sonoko nói cho cháu đó ạ. Mà sao giờ này vẫn chưa thấy Sonoko vậy Bác?_Ran nhanh chóng chuyển chủ đề. Lời nói dối của Ran có lẽ đã đủ thuyết phục. Conan quay sang hỏi ông Suzuki:

    - Đúng vậy. Sao cháu không thấy chị Sonoko ạ? Thường ngày chị ấy sẽ không bỏ lỡ cuộc vui này đâu.

    - Sonoko hả? Nó phải ra nước ngoài rồi. Ba mẹ nó bảo qua Mĩ làm gì đấy.

    - Bác định giăng bẫy như thế nào ạ?_Conan sốt ruột hỏi. bây giờ đã 8h rồi.

    - Bác sẽ dùng lưới để bắt Kid. Mọi người hãy xem đi, trần của phòng này đã được giăng 1 tấm lưới làm bằng vật liệu mới chắc chắn, một con báo cũng không thể thoát khỏi tấm lưới ấy. Chỉ cần Kid xuất hiện chúng ta sẽ thả tấm lưới này xuống, tấm lưới này hơi nặng nên hắn không thể bay lên được, nhưng cũng sẽ không làm bị thương hắn. Bốn bức tường trong tòa nhà này đều đã được bôi một loại mỡ động vật rất trơn, không ai có thể bám vào mà leo lên được. Sàn nhà xung quanh Queen Mary đều được quét thứ mỡ đó nên không thể lại gần mà không bị trượt té. Bệ đặt Queen Mary được thiết kế giống như những bệ đặt báu vật trong các kim tự tháp cổ đại. Chỉ cần chạm nhẹ vào Queen Mary hoặc bước vào khu vực đánh dấu thì tấm lưới sẽ lập tức rơi xuống, sau đó Queen Mary sẽ được đưa vào chiếc hộp sắt bên trong bệ và không ai có thể lấy nó nữa nếu không có chiếc chìa khóa tôi đang giữ. Chiếc cũi sắt được thiết lập ở xung quanh Queen Mary sẽ lập tức được khởi động và giam hắn lại. Dù có cánh hắn cũng không thể thoát. Ha..ha..ha…_ Ông Suzuki cười một tràng để kết thúc bài diễn thuyết của mình.

    - Nếu vậy ông không để cho một tên cảnh sát nào ở đây canh hả? Ông có quá tự mãn không vậy._Tiếng thanh tra Nakamori cắt đứt tràng cười của ông Suzuki.

    - Ồ. Thanh tra Nakamori đến rồi à? Tất nhiên tôi vẫn nhờ đến cảnh sát các ông có mặt ở căn phòng này, nhưng nhớ nhắc nhở bọn họ là đừng đi vào khu vực đánh dấu nếu không hậu quả khó lường đấy.

    - Tôi vẫn không thể tin cái cách cổ điển điên khùng này của ông, tôi sẽ cho người và trực thăng bao vây tòa tháp. Tôi không muốn để sổng hắn lần nữa.

    - Tùy ông thôi! Hôm nay tôi nhất định sẽ bắt được tên nhãi đó. Việc còn lại tôi giao cho ông._Ông Suzuki cười thật to rồi bước ra khỏi phòng.

    Bây giời đã là 8h30, trong phòng chỉ còn lại đội cảnh sát đứng xung quanh căn phòng làm thành một bức tường chắn dưới sự điều khiển của ông thanh tra cùng với Ran, ông Mori, Conan và Hattori; mọi người đều yên lặng chờ đợi. Bên ngoài là tiếng reo hò ầm ĩ của người hâm mộ hòa vào tiếng trực thăng bay vèo vèo. Trên tòa nhà đối diện, một người đàn ông mặc toàn đồ đen với mái tóc màu bạch kim, ánh mắt sắc lạnh, một nụ cười ghê rợn: “Hắn sắp đến rồi. Fire! Chuẩn bị nhắm bắn khi hắn xuất hiện trên sân thượng. Ta đoán hắn sẽ tẩu thoát ra ngoài bằng con đường đó. Tập trung vào!”.” Vâng thưa đại ca!”_tiếng tên đồng bọn trả lời.


    Đúng 9h, một bộ cánh trắng xuất hiện trên tòa tháp Tokyo, tiếng reo hò ầm ĩ bên dưới tòa tháp, trong căn phòng bây giờ đang rất căng thẳng….. phụp….bóng người biến mất lẩn trong làn khói trắng. bên trong căn phòng yên ắng đến kì lạ, mọi người đều tập trung vào Queen Mary. Năm nhân viên cảnh sát còn lại thì hướng tầm nhìn vào cánh cửa duy nhất ra vào căn phòng này. Mọi người hồi hộp chờ đợi. 5p đã trôi qua kể từ khi Kid xuất hiện trên đỉnh tháp Tokyo, vẫn chưa có động tĩnh gì.

    - A..a…..aaaaaaaaaa. Rắn…_ Tiếng la thất thanh của Ran làm mọi người hoảng hốt ngoảnh lại nhìn. Trên nền nhà không biết ở đâu chui ra toàn là “rắn”.

    - Chị Ran. Không sao đâu. Chúng không phải là Rắn mà là Lươn, chúng không gây hại gì đâu._Conan lên tiếng trấn an mọi người nhưng một ý nghĩ chợt lóe ra trong đầu cậu. ”Hắn dùng lươn để làm gì nhỉ? Lươn có thể hoạt động ở môi trường trơn mà không vấn đề gì cả, không lẽ”.

    Trong lúc mọi người đang lo đối phó với lũ lươn thì một bóng người đã vụt qua cánh cửa và vào căn phòng một cách bình an.

    Rầm… Tấm lưới sắt rơi xuống nhưng không hề bắt được ai, hay đúng hơn là bắt được những chú lươn đang bò khắp nơi ở bên dưới. Một bóng trắng vút qua, đạp nhẹ lên tấm lưới tiến vào bệ để Queen Mary, vì tấm lưới khá nặng nên có thể dẫm vào nó để di chuyển mà không sợ lớp mỡ trơn ở bên dưới. Bóng trắng xuất hiện trên bệ và ung dung cất tiếng nói: “Cảm ơn ông Suzuki vì món quà kì này nhé! Hẹn gặp lại!”. Vừa nói dứt lời, Queen Mary lập tức biến mất, đám lươn trong căn phòng cũng bốc khói theo tạo thành một lớp sương dày đặc hạn chế tầm nhìn của tất cả mọi người. Chiếc cũi sắt rơi xuống nhưng chỉ bắt được chiếc bóng của siêu trộm lừng danh mà thôi. Với sự nhanh nhẹn của mình, Kid đã xuất hiện trên sân thượng. “Mình cứ nghĩ bọn chúng sẽ phục kích ở đây, không ngờ bọn chúng vẫn chưa xuất đầu lộ diện, có lẽ mình nên kết thúc vụ trộm thú vị hôm nay thôi”_Kid thì thầm một mình và lập tức biến thành siêu đạo chích lừng danh trước sự reo hò của tất cả mọi người bên dưới.

    - Không đơn giản như vậy đâu._tiếng nói nghiêm nghị của cậu nhóc Conan làm Kid giật thót quay lại và nở một nụ cười nửa miệng kiêu hãnh.

    - Hà..Hà…siêu thám tử đã mò lên tới đây rồi à. Cậu nhóc định bắt ta……_Kid đang nói bỗng im bặt, với đôi mắt tinh như cú đêm của mình, anh nhận ra ở tòa nhà đối diện có 1 tên bắn tỉa đang nhắm về phía họ. Vội vàng đẩy Conan vào trong góc tường, nhưng chính anh….ĐOÀNG….Tiếng súng xé tan bầu không khí náo nhiệt ở bên dưới tòa tháp, mọi người chỉ thoáng thấy một bộ cánh trắng bay đi khuất dạng.

    Conan nhanh chóng nép vào góc tường và hướng đôi mắt về phía phát ra tiếng súng. “Không lẽ là bọn chúng, bọn chúng nhắm đến mình hay nhắm đến hắn?”_Conan thì thầm, mọi dây thần kinh của cậu hoạt động hết công suất tìm kiếm xung quanh.

    - Kudo. Cậu không sao chứ?_Tiếng Hattori làm Conan bình tĩnh trở lại. Hattori là người đầu tiên sau Conan phát hiện con đường tẩu thoát của Kid, vừa lên đến nơi đã nghe thấy tiếng súng, cậu vội vàng nấp đi. Sau khi quan sát thấy mọi chuyện đã ổn mới nhảy ra.

    - Chúng ta không nên nói chuyện ở đây, Hattori. Xuống phòng dưới rồi nói chuyện, bây giờ vẫn còn nguy hiểm lắm._Hai người vội vàng đi xuống tầng dưới mà không hề biết cũng có một người phát hiện ra sự việc. Cô đã lên đến đây sau Hattori và cũng đã nghe cuộc nói chuyện của 2 người họ. Tất nhiên cái tên “Kudo” không thể không lọt vào tai cô và cũng không gì có thể ngăn cản cô đi theo họ để giải thích những câu hỏi vô cùng rắc rối đang hiện lên trong đầu cô lúc này.
    Conan và Hattori bước vào một căn phòng nhỏ, bây giờ nguồn điện đã được phục hồi lại cho tòa tháp, căn phòng không sáng mà cũng không tối lắm, mờ mờ ảo ảo. Conan dựa lưng vào tường còn Hattori thì ngồi trên chiếc ghế bên cạnh. Họ cứ im lặng, một lúc sau Hattori lên tiếng:

    - Cậu thấy sao Shinichi? Cậu nghĩ ai đã làm việc này? Không lẽ là bọn chúng?

    - Tớ nghĩ có lẽ là bọn chúng. Theo như thanh tra Nakamori nói thì họ đã không tìm thấy gì ở tòa nhà đó cả. Nếu không phải là bọn chúng thì tớ cũng không nghĩ ra được là ai có thể hành động nhanh lẹ mà không để lại dấu vết gì như thế._giọng Conan bây giờ đích thị là chất giọng trầm trầm của Shinichi mặc dù hơi khó nhận ra.

    - Cậu nghĩ hắn có bị thương không? Người ta đã không tìm thấy đầu đạn ở trên sân thượng. Bây giờ cảnh sát đang ráo riết truy tìm hắn khắp nơi. Còn nữa, nếu là bọn chúng thì bọn chúng định nhắm đến cậu hay nhắm đến hắn?_Hattori vò đầu nói.

    - Hắn bị thương hay không thì tớ cũng chưa biết chắc. Trên sân thượng không hề thấy một vết máu nào cả. Tớ phải cảm ơn hắn vì nếu lúc đó hắn không đẩy tớ vào tường thì có lẽ bây giờ tớ đã không ở đây mà nói chuyện với cậu rồi. Còn việc bọn chúng định sát hại tớ hay hắn là câu hỏi làm tớ đau đầu nãy giờ. Nếu bọn chúng nhắm đến hắn thì có vẻ như chúng ta sẽ có thêm một đồng minh đắc lực, tớ vẫn chưa nghĩ ra được lí do nào mà bọn chúng lại muốn sát hại một tên trộm như hắn chứ, nếu có dịp đụng độ với hắn lần nữa tớ sẽ hỏi cho ra nhẽ. Còn nếu như….nếu như…_Shinichi ngập ngừng.

    - Ý cậu là nếu như bọn chúng muốn nhắm đến cậu thì có nghĩa là cái vỏ bọc Edogawa Conan của cậu đã bị lộ. Bọn chúng đã phát hiện Shinichi Kudo vẫn còn sống và hiện đang là một cậu bé học lớp 3 và rất có thể tung tích của bà cụ non Sherry, à không Ai Haibara là tác giả của viên thuốc đó cũng đã bị lộ. Cả hai người đều bị biến nhỏ lại cũng vì viên thuốc đó mà phải không?_Hattori tiếp lời.

    - Tớ nghĩ là có thể lắm chứ. Bọn chúng đã dám bắt cóc Ran giữa ban ngày, mặc dù tớ vẫn chưa biết mục đích của chúng vì Ran không chịu nói gì cả nhưng tớ đoán là do tớ.

    - CÁI G..I…Ì..?Ran bị bọn chúng bắt cóc hả? Sao tớ không nghe cậu nói gì cả? mà chuyện đó xảy ra khi nào?_Hattori kinh ngạc.

    - Cách đây 2 tháng. Tớ không muốn cho cậu biết vì sợ rằng bọn chúng sẽ nhắm đến cậu.

    - Hèn gì tớ thấy thái độ của Ran lạ lắm. Cậu không biết mục đích của bọn chúng à?

    - Không. Từ khi trở về Ran không chịu nói gì cả, cứ im lặng rồi sau đó cũng trở lại bình thường. Tớ đã nhiều lần dò hỏi nhưng Ran chỉ mỉm cười thôi._Shinchi nói với vẻ mặt buồn rầu.”thực ra Ran không hoàn toàn trở lại bình thường đâu. Tớ biết Ran đang đau buồn chuyện gì đó mà không nói ra. Tớ đang rối lắm”_Shinichi nói thầm, anh không muốn để Hattori biết chuyện anh đang rất lo lắng cho Ran.

    - Cậu không cảm thấy Ran hơi khác so với thường ngày sao? Lần gặp này tớ cảm thấy Ran có điều gì đó muốn giấu. Hay để tớ nhờ Kazuha thử xem. Con gái với con gái cũng dễ nói chuyện hơn mà.

    - Có lẽ phải thế thôi. Tớ không thể dò hỏi được gì nữa.

    - Cậu định sẽ làm gì tiếp theo?

    - Tớ sẽ…..

    Xoạt….Tiếng động phát ra làm cho 2 chàng thám tử phải cảnh giác, Conan đã nhìn thấy một bóng người ở phía cửa ra vào.

    - Ai đó? Mau ra đi. Nghe lén người khác nói chuyện không phải là chuyện tốt đâu._Conan nghiêm nghị nói.

    Một bóng người bước ra làm cả 2 chàng trai bất ngờ không thốt nên lời……….

    Mọi người thử đoán xem người vừa xuất hiện là ai nhé! Mình nói trước đó không phải là Ran đâu.:KSV@04:

    thienbinhcongbang, akaixakemi, jinana24 bạn khác thích điều này.
  4. ruoixanhendn

    ruoixanhendn Thành viên mới

    Bài viết:
    18
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    0
    mình đọc fic bạn lâu rồi từ khi ra chap đầu tiên luôn ak, ben diễn đàn conankun ak. mà không coment bạn dc vì mình không thể đăng kí thành viên bên đó dc.....
    Nhận xét của mình là bài viết của bạn nọi dung hay lắm ak.
    nhưng ở chap 1, với 2 bạn làm nhân vật Conan/shin mờ nhạt quá.
    Nhưng từ chap 3 bắt đầu thấy bạn tô đậm nhân vật rồi....
    thanks, thanhs
    Bóc tem fic bạn lâu quá rồi mà không nói lời nào ủng hộ bạn hết, cũng thành thật sr.....
    Cố lên bạn nhé
    Armag105 thích điều này.
  5. tamcongchua2001

    tamcongchua2001 Em gái KSV

    Bài viết:
    517
    Lượt thích:
    711
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    FRA
    theo mình đó có thể là ai-chan hoặc vermouth. Chap này hay lắm bạn ạ! Khi nào ra chap mới thì bạn nhớ thông báo cho mình biết để mình còn bóc tem nhé bạn. Mình ủng hộ bạn!:KSV@03::KSV@03::KSV@03:
    quynhanh_0221Armag105 thích điều này.
  6. diemkute_neechan

    diemkute_neechan Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    61
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    0
    Trường:
    DH khoa học xã hội và nhân văn
    rất hay,rất ấn tượng,có rất nhiều bất ngờ trong bài viết của bạn
    mình là thành viên mới,mong được chỉ dẫn thêm.
    mình ủng hộ bạn nhé!
    Armag105 thích điều này.
  7. Armag105

    Armag105 Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    169
    Lượt thích:
    1.014
    Kinh nghiệm:
    93
    Rất xin lỗi vì đã để mọi người đợi lâu.:KSV@08:. mình post tiếp part 2 chap 4 nhé. Mong mọi người vẫn ủng hộ.:KSV@10:

    Chap 4: NGƯỜI BẠN MỚI VÀ SỰ THẬT.

    Part 2:

    Xoạt….Tiếng động phát ra làm cho 2 chàng thám tử phải cảnh giác, Conan đã nhìn thấy một bóng người ở phía cửa ra vào.

    - Ai đó? Mau ra đi. Nghe lén người khác nói chuyện không phải là chuyện tốt đâu._Conan nghiêm nghị nói.

    Một bóng người bước ra làm cả 2 chàng trai bất ngờ không thốt nên lời……….



    - Xin lỗi. Cô không cố ý. Chỉ là tình cờ đi qua và nghe được cuộc nói chuyện của 2 cậu mà thôi._người phụ nữ lên tiếng phá tan bầu không khí gượng gạo từ khi cô xuất hiện.

    - Cô Jodie. Tại sao cô lại ở đây?_lấy lại bình tĩnh Conan hơi nghiêm nghị hỏi.

    - Không phải vì có mùi tổ chức ở đây sao? Cô nhận được tin mật báo có khả năng chính bọn chúng nổ súng nên mới vội vàng tới đây. Và không ngờ…._cô Jodie ngập ngừng nhìn thẳng vào mắt Conan.

    - Không ngờ là biết được bí mật của cháu phải không?_Conan điềm tĩnh.

    - Ưm. Thật bất ngờ. cháu không giận cô đấy chứ? Nếu có thể FBI sẽ giúp đỡ cháu.

    - Chứ không phải cô định tống cháu cùng Haibara vào chương trình bảo vệ nhân chứng sao?_Conan hơi bất ngờ trước thái độ của cô Jodie. Nhưng người phụ nữ trước mặt chỉ khẽ mỉm cười:

    - Tất nhiên là nếu cháu đồng ý nhưng cô biết với tính khí của cháu sẽ không bao giờ chấp nhận và cô tin là cháu và bạn cháu đủ thông minh để vượt qua._Ngập ngừng một lúc để suy nghĩ cô Jodie tiếp tục nói:

    - À ! Cô có cái này…_Cô Jodie lấy ra một chiếc đĩa CD đưa cho Conan_ chiếc đĩa này có lẽ nên ở chỗ cháu thì đúng hơn.nó không cung cấp được gì nhiều cho FBI nhưng sau khi cô biết bí mật của cháu thì …. _ cô Jodie bỏ lửng câu và bước ra khỏi phòng.

    - Cô Jodie!_Hattori nãy giờ mới lên tiếng vì muốn giải đáp thắc mắc.

    - Yên tâm. Cô sẽ giữ bí mật. trong chiếc đĩa đó là điều mà các cháu muốn biết đấy._cô đột ngột quay lại mỉm cười với Conan_quả thật tài năng diễn xuất của cháu rất tuyệt vời đấy.Conan ạ!_nói rồi cô bước đi không quay đầu lại.

    Căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng đến kinh ngạc.

    - Cậu có tin cô ấy không?_Hattori cuối cùng cũng chịu hết nổi sự tĩnh lặng mà lên tiếng.

    - Tớ tin. Nhưng điều tớ nghĩ bây giờ là trong chiếc đĩa này chứa cái gì?

    - Thì chúng ta tìm một nơi nào đó để xem. Hay đến nhà cậu đi. Được không?

    - Ưm. Bây giờ cũng khuya rồi. tớ đã báo với bác Mori là tối nay không về. chúng ta đi thôi._Conan bước ra khỏi căn phòng nhưng không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an.

    - May mà chỉ có một mình cô Jodie nghe được. chúng ta đã quá bất cẩn khi nói chuyện này ở đây._Hattori lấy lại vui vẻ như thường ngày._đêm nay, tớ sẽ phá tan nhà cậu cho mà xem. Ha ha ha…


    Nhưng mọi chuyện không tránh khỏi chữ ngờ, vẫn còn một người nghe được cuộc nói chuyện đó, người này đã theo 2 người họ từ sân thượng xuống đây và có lẽ là người mà Shinichi Kudo mãi mãi không bao giờ muốn cho biết sự thật nhất. người con gái ấy đã không thể trụ vững ở lại căn phòng đó thêm một phút nào nữa bởi sự thật trong cuộc nói chuyện kia là một đả kích hết sức to lớn đối với cô. Vội vã chạy ra khỏi tòa tháp với tất cả sức lực còn sót lại. Nước mắt của cô đã kiềm nén bấy lâu nay bỗng chốc rơi xối xả không gì cản nổi. bên ngoài tuyết đang rơi không ngừng, không khí lạnh buốt làm cho người con gái đó càng thêm lạnh lẽo cả tâm hồn lẫn thể xác. Trái tim như bị ngàn mũi tên đâm phải, trong lòng vừa dấy lên nỗi vui mừng khôn xiết lại vừa mang nỗi hận sầu bi ai. Cô cứ chạy, chạy mãi trên con đường phủ đầy tuyết trắng, không biết mình đang đi đến nơi nào chỉ biết là cô phải thoát ra khỏi nơi đó, phải trốn khỏi người con trai đã làm trái tim mình nhức nhói bấy lâu nay và cũng là người mang đến sự ấm áp cho cô mà không ai trên đời này có thể thay thế. Ran cứ chạy, chạy mãi đến lúc kiệt sức, khụy ngã xuống nền tuyết lạnh băng. Cô không thể chạy được nữa, không thể đứng vững nữa rồi. cô cứ ngồi đó mà khóc, khóc mãi, khóc mãi, bao nhiêu uất ức dồn nén thốt lên thành tiếng:

    - Shinichi! Tại sao cậu lại không cho tớ biết sự thật? Tại sao cậu lại là Conan? Tại sao cậu luôn ở bên cạnh tớ mà không cho tớ biết? cậu có biết tớ đã đau đớn đến mức nào khi nghĩ rằng cậu đã không còn trên đời này không? Cậu cho tớ hi vọng rồi lại làm tớ thất vọng, hi vọng rồi lại thất vọng… tớ không thể chịu đựng nổi nữa rồi. Tớ thực sự rất vui khi biết cậu vẫn còn sống, nhưng SHINICHI! TỚ HẬN CẬU. chẳng lẽ tớ không đủ tin cậy, chẳng lẽ cậu sợ tớ phá vỡ kế hoạch của cậu, chẳng lẽ cậu không tin tớ dù chỉ một chút hay sao, chẳng lẽ…._lời nói của Ran đã uất nghẹn, cô khẽ thốt lên trong tuyệt vọng:

    - Shinichi! Đâu là …sự thật cuối cùng…..

    - Cậu hãy nói cho tớ biết đi. _tiếng Ran nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm vào khoảng không vắng lặng, yên tĩnh, lạnh lẽo đến rợn người. một khoảng thời gian khá dài trôi qua. Cuối cùng Ran cũng quay lại hiện thực khi nghe thấy ở bên trong căn hẻm nhỏ có một bóng người đang rên khẽ. Lấy hết can đảm, gạt bỏ nỗi đau đớn bản thân, Ran tiến lại gần con người đó. Đó là một người thanh niên, trên người khoát toàn một màu đen, gương mặt toát vẻ đau đớn, Ran vội vàng lùi lại vùng bỏ chạy vì gương mặt đó, người đó mang gương mặt của… Shinichi.”Shinichi! không…không phải…Shinichi chẳng phải là Conan hay sao, người này nhất định không phải. hình như người đó đang bị thương”. Ran hoảng hốt quay lại chỗ người thanh niên đó, bây giờ cô mới nhìn kĩ thấy bên trong lớp áo đen là bộ một bộ cánh trắng không lẫn vào ai được.” Kaito Kid”_Ran buột miệng kêu lên.

    - Không …ngờ… cậu …lại quay lại_khó khăn lắm anh mới thốt lên được.

    - Cậu đang bị thương. Đừng nói nữa, để tớ đưa cậu đến bệnh viện._Ran cuối xuống đỡ Kid đứng lên.

    - Không được… cậu biết là tớ không…

    - Tớ hiểu rồi. nhà cậu ở đâu? Có gần đây không? Phải mau lên. Cậu sắp không chịu được nữa rồi._Ran vội vàng cắt ngang, anh đã không còn đủ tỉnh táo vì mất máu quá nhiều, thời tiết lạnh giá của mùa đông đã khiến sức lực của anh càng yếu hơn, Ran phải ghé tai xuống sát mặt anh mới có thể nghe rõ địa chỉ của ngôi nhà. Vội vàng băng lại vết thương đang rỉ máu ở bụng, cố gắng đỡ anh đến địa chỉ đó.


    May mà nơi đó không xa lắm, khoảng nửa giờ vật vã cuối cùng cũng đến nơi. Đó là một ngôi biệt thự mang một dáng vẻ cổ kính. Ran phải rất khó khăn vừa đỡ Kaito vừa nhấn chuông cửa.một người đàn ông bước ra mở cửa, có lẽ là quản gia của ngôi nhà. Vừa thấy hai người ông ấy đã hiểu tất cả. vội vàng đưa Kaito vào nhà. Không ai nói gì, chỉ lẳng lặng cứu chữa cho anh. Trời đã gần sáng nhưng Ran vẫn không yên tâm mà về nhà. Ran vẫn ngồi chờ tin tức từ người quản gia ở phòng khách. Căn phòng đầy đủ tiện nghi nhưng có gì đó rất trống vắng. Ngồi một mình suy nghĩ về những chuyện xảy ra, Ran bỗng chốc thở dài: ”mình đúng là một con ngốc. Bị Shinichi qua mặt dễ dàng trong 2 năm mà vẫn không hề hay biết. tất cả cũng tại mình quá sơ sót, ngay cả người bạn thanh mai trúc mã mà cũng không nhận ra được.Haizzz… Đây có thể xem là sự thật cuối cùng chưa Shinichi? …Nếu đúng thì cuối cùng tớ đã hiểu tất cả. Rốt cuộc cậu đã làm gì mà cái tổ chức xấu xa ấy lại hại cậu, cả Haibara nữa chứ. Bây giờ tớ phải làm sao để đối diện với cậu trong hình dáng Conan đây. Tớ có cần phải vạch mặt cậu hay im lặng chờ đợi sự thật từ chính miệng cậu. Đau đầu thật đấy….nhưng mà.. tớ rất vui vì cậu còn sống, thực sự rất vui và hạnh phúc. Tớ thật phải cảm ơn ông trời đã không mang cậu rời xa tớ. Đúng vậy. Chỉ cần cậu bình an tớ sẽ không đòi hỏi bất cứ điều gì nữa. tớ đã có quyết định rồi.” Ran đã đưa ra quyết định của mình. Hạnh phúc hay khổ đau cô cũng chấp nhận đối mặt tất cả. Miên man suy nghĩ, cô không hề để ý rằng trước mặt mình xuất hiện một cậu con trai đang nhìn chằm chằm vào mặt cô, một nụ cười tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn hút hồn biếc bao cô gái. Đáng tiếc làm sao khi người con gái trước mặt đang để tâm trí bay bổng ở tận đâu đâu cho đến khi nghe được tiếng nói nhẹ nhàng của chàng trai mới hồi tỉnh.

    - Cậu đang nghĩ gì vậy? giờ này tại sao vẫn chưa chịu về?_chàng trai lên tiếng, giọng nói hơi khó khăn nhưng vẫn giữ được phong độ vốn có. Chắc là do nằm trên nền tuyết quá lâu nên bị cảm lạnh rồi.

    - Hả??_Ran lúng túng bật dậy tránh khỏi ánh nhìn chằm chằm vừa dịu dàng lại vừa châm chọc. Nhưng chàng trai nào có chịu buông tha, vẫn với ánh mắt đó chàng trai nở một nụ cười nửa miệng tuyệt đẹp khiêu khích.

    - Đang lo lắng cho tớ hay là cho… cái tên gì ấy nhỉ?_anh giả vờ đưa một ngón tay lên trán ra chiều suy nghĩ_quái! Sao không nhớ ra? Là ai nhỉ? Hình như là Shin..i….

    - Này! Tớ đang nghĩ gì thì mặc tớ. không cần cậu để ý. Xem ra cậu đã khỏe rồi, tớ về đây._Ran đứng dậy tìm cách thoát ra khỏi sự truy hỏi của cái tên đáng ra phải gọi mình là ân nhân, Ran đủ thông minh để biết những điều mình đã nói không thể không lọt vào tai anh.

    - Định trốn chạy hả? tớ chưa nói xong mà._anh đã nhanh chóng đứng trước mặt Ran để cản đường tháo lui của cô.

    - Cậu không định truy hỏi đến cùng bí mật của ân nhân đã cứu mình đấy chứ?_Ran nổi nóng.

    - Nếu đúng thì sao?_vẫn nụ cười ấy anh hỏi lại.

    - Cậu..cậu…_Ran không biết nói gì hơn, bỗng một ý nghĩ chợt lóe lên._Mà hình như tớ cũng đang nắm một bí mật kinh điển của cậu thì phải?_một nụ cười đắc thắng của Ran.

    - Ha ha…tớ chỉ đùa cậu chút thôi. Cậu không cần phải làm căng thế chứ? Chúng ta đều nắm một phần bí mật của nhau hà cớ gì phải làm khó nhau đúng không?

    - Cậu yên tâm. Ran Mori này sẽ không làm lộ bí mật của cậu đâu.

    - Vậy cậu cũng yên tâm. Kaito Kuroba sẽ không làm cậu phải thất vọng._vẫn nở nụ cười như trước nhưng trong ánh mắt chứa đầy sự nghiêm túc. Điều này làm Ran yên tâm rất nhiều. Dù gì, cô cũng không muốn làm lộ bí mật của Shinichi.

    - Thôi. Tớ về đây. Cả đêm không về nhà nhất định sẽ làm ba và Shin…Conan lo lắm. cậu nhớ giữ gìn sức khỏe đấy._Ran quay bước về phía cửa.

    - Cảm ơn cậu. Mori.

    - Không có gì đâu. Đó là việc nên làm mà. Có điều cậu hãy gọi tớ là Ran nhé!_Ran bước tiếp, khẽ xua tay ra vẻ không có gì và tạm biệt.

    - Hãy tin tưởng cậu ấy!_không hiểu sao anh lại thốt lên câu này. Có chăng anh muốn cô vững lòng hơn, tin tưởng hơn. Sự đau khổ của cô trong đêm ấy, suốt cuộc đời này anh sẽ không bao giờ quên.

    - Tớ biết phải làm gì mà._Ran quay lại nở một nụ cười thật tươi, đẹp nhưng mang một nỗi bi ai, trong sáng nhưng mang theo phiền muộn, vui vẻ nhưng lại ẩn chứa đâu đó sự tổn thương, nụ cười của cô dưới ánh sáng nhè nhẹ của bình minh, dưới cái lạnh giá đến tê người của mùa đông lại mang một sức sống tiềm tàng khó tả. Ran và cả Kaito không hiểu sao chỉ mới gặp nhau mà lại có thể dễ gần đến vậy, có lẽ số phận đã mang đến cho cô một người bạn mới, một người bạn chân thành để giúp cô vượt qua trận cuồng phong sắp tới, trận cuồng phong này có lẽ sẽ kéo cô từ thiên đường xuống tận đáy tối tăm nhất của địa ngục.liệu cô có đủ can đảm để thoát khỏi trò đùa trế trêu của số phận?

    Đó là chuyện của 1 tuần sau, còn bây giờ chúng ta hãy quay lại nhân vật nam chính nhé!

    Tại biết thự số 21, khu Beika, nhà Kudo. Bây giờ đã là 12h đêm, không gian yên tĩnh trong ngôi nhà đã bị phá vỡ hòan toàn bởi tiếng nói băng lạnh của một người con gái thoát ra từ chiếc TV ở phòng khách.

    …………….

    - Những điều các người nói là sự thật phải không?_Ran lạnh lùng nói mà không hề nhìn họ.

    - Có lẽ cô bé đã nghe được cuộc nói chuyện nhỏ của chúng ta rồi_Gin cười nhếch mép.

    - Tôi hỏi đó là sự thật?_Ran nhắc lại câu hỏi một cách nghiêm nghị.

    - Nếu cô bé đã nghe thì hãy mau cho ta biết Kudo Shinichi đang ở đâu?_Gin không quan tâm đến tâm trạng hiện giờ của Ran mà vẫn mỉm cười.

    - Tôi hỏi lại lần cuối đó đúng là sự thật?_Ran quắc mắt nhìn tên Gin với thái độ khinh bỉ, xót xa.

    - Đúng vậy cô bé à_Kiel vội vàng lên tiếng trước khi mọi chuyện trở nên xấu hơn. Chưa bao giờ cô thấy Ran như vậy cả. Cô biết Ran đang rất đau khổ. Cô đã báo cho FBI, chắc họ sắp tới đây. Cô phải tìm cách kéo dài thời gian mới mong cứu được Ran.

    - Tôi không tin. Cô nói dối. Shinichi chưa ..chết….CÔ…NÓI…D..DỐI_Ran đau đớn khi nhận được sự khẳng định phũ phàng từ người con gái duy nhất trong bọn chúng. Nhìn vào ánh mắt ấy Ran biết chắc cô ấy không nói dối. Nước mắt của cô vẫn không ngừng rơi.

    - Đó là sự thật đấy. Cậu ta không còn tồn tại trên đời đâu. Tất cả những người bị chúng tôi ban phát liều thuốc đó đều chết cả_Vodka lên tiếng mỉm cười trước sự đau khổ của người con gái mà hắn cho là con mồi kia.

    - K..KH..KHÔ..N…G_ Ran la to.

    …..


    - không phải như vậy. các người lừa tôi._Ran nhìn bọn chúng hết một lượt với ánh mắt van xin. Cô khẩn cầu bọn chúng nói với cô đó không phải là sự thật nhưng cô đã nhận ra một điều còn tồi tệ hơn.

    …..


    - tôi nhớ ra hai người rồi._Ran nhìn vào Gin và Vodka

    ….


    - Hai người chính là hai kẻ đã xuất hiện tại vụ án ở công viên Tropical Land cách đây 2 năm, đó cũng là ngày mà Shinichi mất tích. Hai người đã đầu độc cậu ấy…. Vì vậy mà kể từ đó cậu ấy đã không.. thể… trở …về… nữa……_một khoảng im lặng…

    - Sh..Shin..i..chi…đ..đã thực…sự….c…h…ết…rồi._ giọng Ran nhỏ dần và nghẹn lại trong tiếng khóc không thể kiềm chế được nữa. Ran đau đớn ôm ngực để nén đi tiếng thét hận thù mà cô cố đè nén. Có ai đó đang bóp chặt trái tim cô. Nước mắt rơi, rơi, rơi mãi không ngừng. Cô chỉ biết ngồi thừ ra đó mà khóc nấc lên. Không nói gì nữa cả.


    - Tắt đi. Hattori mau tắt nó đi. Làm ơn._Tiếng van nài khẩn thiết của một cậu nhóc đeo kính báo hiệu còn có sự sống trong ngôi nhà. Từ khi bắt đầu mở chiếc đĩa CD của cô Jodie thì không hề có bất cứ tiếng động nào nữa. Hattori vội vã tắt màn hình trước mặt. cậu biết bây giờ không nên nói điều gì nhưng không thể giương mắt nhìn cậu nhóc đang úp mặt vào tay, im lặng đè nén nỗi đau. Cậu chưa bao giờ thấy sự suy sụp của con người trước mặt như vậy. từ trước đến giờ, con người ấy vẫn luôn bình tĩnh trước mọi tình huống, vẫn sáng suốt đối diện với mọi chuyện dù là khó khăn đến đâu đi nữa nhưng giờ đây lại thốt lên một lời van nài như vậy. đủ biết là con người ấy đang đau đớn đến mức nào. Còn gì đau đớn hơn khi chính mắt nhìn thấy người mình muốn bảo vệ nhất lọt vào tay những tên khát máu, còn gì nhẫn tâm bằng thấy người mình thương lâm vào tình cảnh thập tử nhất sinh mà lại không có sự xuất hiện của mình và còn gì là con người khi người quan trọng nhất đời mình,người con gái mình yêu bằng cả trái tim đang đau đớn, khóc thét nghẹn ngào mà nguyên nhân lại chính là mình, chính là con người đã cố tình che giấu sự thật, chính là con người mang danh nghĩa truy tìm công lý và cũng chính là con người đã gián tiếp khiến người con gái đó tin mình đã chết.

    - Cậu vẫn ổn chứ?_Hattori lên tiếng sau một khoảng im lặng khá dài.

    - …..

    - Thì ra đây chính là điều mà Ran muốn che giấu. hèn gì tớ thấy thái độ của Ran rất lạ._Hattori vẫn nói để kéo Shinichi ra khỏi cơn tĩnh lặng nhưng anh nào biết khi anh thốt lên cái tên Ran thì anh đã vô tình đâm thêm vào trái tim người con trai kia một “nhát dao chí mạng”.

    - ….

    - Cậu định sẽ làm thế nào Shinichi?_Hattori vẫn kiên nhẫn.

    - Có lẽ tớ không nên ích kỉ để Ran tin vào sự trở về của tớ. điều ấy là vô vọng. Như thế này cũng tốt. Bây giờ cậu ấy cũng đã ổn định tinh thần, chẳng phải không có tớ cậu ấy vẫn sống đó thôi. Tuy rằng không tốt như tớ nghĩ._Shinichi mỉm cười chua xót, anh nhớ lại quãng thời gian khi Ran mới bị bắt cóc, sự đau khổ, sự im lặng đến rợn người của cô ấy, bây giờ anh đã hiểu tất cả.

    - Cậu đang nghĩ gì vậy hả? cậu nhẫn tâm để Ran đắm chìm trong đau thương khi nghĩ rằng cậu đã chết sao? Cậu quá hèn nhát khi không dám đối diện trước mặt Ran để nói sự thật._Hattori bỗng chốc nổi cơn tức giận.

    - Chứ bây giờ cậu muốn tớ làm gì? Chạy đến bên Ran để xin lỗi và cho Ran biết toàn bộ sự thật sao? Tớ không thể. Cậu không nhìn thấy Ran như thế nào khi nghĩ rằng tớ đã chết hả? liệu có ai dám đảm bảo trong cuộc chiến này tớ còn sống sót để quay trở về không? Cho Ran thêm hi vọng để rồi lại một lần nữa đưa Ran rơi vào tuyệt vọng hả? không. Tớ không thể. Tớ không muốn nhìn thấy hình ảnh ấy một lần nào nữa. như vậy đã quá đủ cho Ran và cho cả tớ._Shinichi đã đứng bật dậy khỏi ghế và hét thẳng vào Hattori.

    - Tớ xin lỗi, cậu bình tĩnh lại đi.

    - Ran cũng đã khá hơn rồi. Tớ không muốn Ran phải chịu đả kích nào nữa. Nếu tớ may mắn sống sót thì tớ sẽ nói cho Ran biết toàn bộ sự thật và cầu mong sự tha thứ. Còn nếu như tớ thật sự không có cái diễm phúc đó thì Ran cũng sẽ không biết gì cả. Điều ấy là tốt nhất cho tất cả mọi người.

    - Tùy cậu. Tớ ủng hộ quyết định của cậu.

    - Tớ xin lỗi. lúc nãy tớ hơn mất bình tĩnh._Shinichi thở dài nói.

    - Không sao đâu.

    - Từ khi nào cậu trở nên khách khí thế. Có lẽ mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn._Shinichi không nói thêm lời nào nữa. quay bước lên phòng ngủ. Hattori cũng hiểu ý nên ở lại phòng khách để cậu bạn thân có không gian yên tĩnh suy nghĩ. Trong đêm đó có 2 con người ở rất xa nhau, họ đang nghĩ về nhau, mỗi người lại đuổi theo suy nghĩ riêng của mình, nhưng chỉ có một câu hỏi được đặt ra:” làm sao để tốt cho người còn lại?”



    CHAP 5: BÌNH YÊN TRƯỚC CƠN BÃO VÀ SÓNG GIÓ BẮT ĐẦU
    thienbinhcongbang, akaixakemi, jinana21 bạn khác thích điều này.
  8. charm angel

    charm angel Thành viên thân thiết Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    3.485
    Lượt thích:
    2.584
    Kinh nghiệm:
    113
    Buồn quá ............................ !
    Buồn vì chuyện tình long đong lận đận của S & R.
    Buồn vì ss ra chap chậm rì, còn hơn rùa chạy ! :KSV@07::KSV@07:
    Ss ơi ... ! :KSV@18::KSV@18::KSV@18:

    Em chờ chap mới của ss !!!!!!!!!!!!!!!!!! :KSV@16::KSV@16:
    Armag105 thích điều này.
  9. chudonghai

    chudonghai Thành viên mới

    Bài viết:
    3
    Lượt thích:
    3
    Kinh nghiệm:
    3
    bạn cho mình hỏi trong chap này ran biết được conan la shin chua
    Armag105 thích điều này.
  10. ruoixanhendn

    ruoixanhendn Thành viên mới

    Bài viết:
    18
    Lượt thích:
    75
    Kinh nghiệm:
    0
    Thanks ủng hộ fic.
    Fic của bạn có đặc điểm là có các tình tiết bất ngờ,..hấp dẫn..:D
    ...mong bạn post bài đều đặn tý...
    Cũng thông cảm bạn đang ôn thi.
    >¥chúc thi tốt¥<
    Armag105 thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè