Chia sẻ những gì bạn biết & Học hỏi những gì bạn muốn !

  1. Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪

    Bài viết: 8.762
    Lượt thích: 7.150
    Kinh nghiệm: 113

    Sam Sam đến đây ăn nè ! - Phần 2 - Chương 19 đến Hết (Cố Mạn)

    [​IMG]

    Sam Sam đến đây ăn nè! - Phần 2


    Tác giả: Cố Mạn


    Editor: Elvie Yuen

    Tình trạng bản gốc: Hoàn. ( 41 Chương + 1 chương kết + 2 phiên ngoại mới )

    Tình trạng bản dịch: Hoàn.

    Nguồn dịch: haibonthang7.wordpress.com


    Sam Sam phần 1 (Chương 1 ~ Chương 18) xem tại đây: http://kenhsinhvien.net/topic/sam-s...-ne-full.14131/

    Bắt đầu phần 2


    [separate]



    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 19 ]


    Part 19

    Sam Sam sau khi ngủ thẳng giấc đến ngày hôm sau, mở to mắt, mơ mơ màng màng theo quán tính mặc áo và mang dép chạy vào toilet, lại mơ mơ màng màng bóp kem bắt đầu đánh răng…


    “Xoạt xoạt…… Xoạt xoạt…… Xoạt xoạt…… “


    Đột nhiên Sam Sam cắn phải bàn chải đánh răng.


    Sam Sam ngẩng dầu, mở to 2 mắt nhìn chính mình trong gương. Không, không thể nào… Cô có phải hay không còn chưa tỉnh ngủ a, bằng không chắc do uống rượu mà sinh ra ảo giác. Cô nhớ rất rõ, rất rõ tối qua Tổng tài đại nhân tỏ tình với cô. Hơn nữa, cô còn dứt khoát cự tuyệt _ __!!!
    Cự tuyệt …… Sam sam thiếu chút nữa đã đem bàn chải đánh răng cắn đứt .


    Vội vàng đánh răng rửa mặt, đến nỗi vẫn chưa thay áo ngủ, Sam Sam liền chạy vọt xuống dưới lầu. Kỳ thật Sam Sam cũng không biết chính mình chạy xuống làm cái gì, cô chỉ biết là phải chạy xuống lầu xác minh lại những gì xảy ra ngày hôm qua có phải là sự thật hay không.


    Không có người nào dưới lầu cả, trong ngõ nhỏ cũng chẳng có ai , chỉ duy nhất một mùa đông hiu quạnh. Sam Sam mơ hồ nhìn nơi tối qua Phong Đằng dừng xe rùi ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời… Tuy rằng mỗi câu cô nói với Phong Đằng cô đều nhớ rất rõ ràng nhưng trong long cô vẫn khăng khăng những điều xảy ra tối qua chỉ là ảo giác… Cô làm sao có lá gan lớn đến nỗi cự tuyệt Tổng tài đại nhân =.=


    Không không, trọng điểm là, tổng tài đại nhân làm sao có thể thổ lộ tình cảm với cô chứ.


    Sam sam cứ thế vừa đi lên lầu vừa thôi miên chính mình, vừa vặn gặp bác gái nhà bên đang xuống lầu.


    Bác gái nhìn cô và cười hỏi:“Cô gái, đi đâu đấy?”


    Tuy nói thành phố lớn ít ai qua lại với nhau, nhưng Sam Sam là người tử tế, mỗi lần gặp ai cũng đều lễ phép chào hỏi và thường xuyên qua lại với hàng xóm nên họ và Sam Sam dần trở nên thân thiết.


    “Ha ha, bác đi ra ngoài à? Cháu chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Sam Sam ý thức được bộ dạng mình giờ rất kỳ dị nên chỉ cười giả lả rồi đi lên lầu.
    Không ngờ bác gái rất nhiệt tình hỏi chuyện Sam Sam.


    “Đêm hôm qua, người đưa cháu về nhà là bạn trai cháu phải không ?’’
    “A?” Đêm hôm qua? Bạn trai? Sam sam cả người run lên.
    “Người đó tướng tá cao ráo, đẹp trai, lại có xe, chắc là giàu lắm nhỉ ?”
    “……”
    Sam sam sửng người, chẳng thể nào cười được nữa.
    A a a!
    Sam Sam cứ thế mang tâm trạng rối rắm trở về phòng, nằm gục trên giường.


    Thì ra không phải ảo giác…… Xong đời! Xong đời rồi @__@ , cô lại cự tuyệt lời tỏ tình của tổng tài đại nhân. Lời tỏ tình đó nha!


    Lòng Sam Sam nhất thời rối loạn. Nhưng mà cô cũng không thể phủ nhận rằng tự đáy lòng cô cũg có chút vui mừng

    Cô có thích Phong Đằng không?


    Sam sam chưa từng nghĩ tới vấn đề này, thậm chí ngay cả một ý niệm trong đầu cũng chưa hề có. Nhưng là nếu một ý niệm cũng không từng có, thế thì sao hiện tại trong lòng lại cảm thấy vui mừng chứ?


    Chết rồi! Chuyện gì thế này? Rõ ràng trước kia cô đối với tổng tài đại nhân không hề có tí ảo tưởng nào cả nhưng giờ những lời Phong Đằng cứ văng vẳng trong đầu cô.


    Vì sao cô mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu cô?
    Vì sao cô cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép cô?


    Đương nhiên là vì cái mạng của tôi a!


    Sam Sam ở trong lòng chính nghĩa trả lời.


    Nhưng lại có một giọng nói khác mong manh biện giải: Cũng không hẳn là thế … Cho nên, thực ra cô vẫn đang lừa mình dối người, ném đá giấu tay?


    A a a !


    Sam Sam cảm thấy chính mình không thể lý giải được điều này.


    Thôi thì cứ mặc kệ thế nào. Điều quan trọng là tổng tài đại nhân tỏ tình với cô :”>


    Sam Sam khư khư ôm mặt, cảm thấy 2 má nóng lên, trong lòng vui sướng khôn siết. Vì thế mà cô nằm không được, nhanh nhẩu đứng lên mặc quần áo và mang giày. Cô muốn đi chơi khắp nơi: đi ăn cơm, đi dạo phố, đi siêu thị, làm cái gì cũng được bằng không cô sẽ bị cảm giác khó tả này làm chết mất.


    Cứ ở nhà suy nghĩ mãi sẽ làm cô phát điên, nhất định phải đi ra ngoài để đầu óc thư thả.


    Lúc đi ở trên đường, bước chân dường như so với bình thường nhẹ nhàng phiêu bồng hơn rất nhiều. Rõ ràng là người còn đi bộ trên đường mà đầu óc lại cảm như đã bắt đầu bay lên.


    Cô thơ thẩn đi theo dòng người ra trạm xe điện ngầm, đứng trong đám đông ở quảng trường trung tâm, Sam Sam cảm thấy kỳ quái, cô sao lại vô thức mà đi đến chỗ này chứ?


    Nhưng điều này không quan trọng. Đứng ở đây lúc này làm cô cảm thấy rất thoải mái. Trời trong xanh, gió Tây Bắc hiu hiu thổi. Trong mắt cô giờ nhìn đâu đâu cũng cảm thấy cảnh đẹp


    Sam Sam đi 1 vòng rùi lại 1 vòng quanh trung tâm, cuối cùng mệt mỏi ngồi ở ghế dài ven đường thở ngắn thở dài.


    “Tiết sam sam ơi là Tiết sam sam, mày xong đời , tổng tài đại nhân chẳng qua tùy tiện chỉ thổ lộ 1 tí thôi mà mày cư nhiên lại vui mừng thế này!”
    Cô cứ như vậy mà ngồi trên ghế dài ở quảng trường dưới trời đông giá rét, thế nhưng cô lại chẳng cảm thấy lạnh tí nào, hơn nữa khuôn mặt thậm chí còn hầm hập đỏ ửng. Ngây ngốc ngồi 1 lúc lâu, Sam Sam lấy di động ra, bấm vô phần danh bạ, cúi đầu nhìn 2 chữ “Phong Đằng” trên màn hình đến ngẩn người.


    Bất chợt di động vang lên inh ỏi. Trong lòng Sam Sam run lên, tim đập mạnh, đầu ngón tay cái ấn nút “trả lời”. Nhưng khi nhìn lại người gọi điện thoại là Lục Song Nghi thì tim mới đập chậm rãi.


    “Alo, Song Nghi.”


    “Sam sam, thức rồi hả?”


    “… Bạn nghĩ rằng mình là bạn sao =.=” Mỗi ngày đều lười nhác làm bạn với giường, thật không nói nổi.


    “Hắc hắc, mình hỏi bạn, năm nay khi nào bạn về nhà?


    “Mình đặt vé tàu đêm 30.”


    “Này này này, mình sẽ về sớm hơn bạn đó, hắc hắc, bảo trọng nhé Sam Sam.”


    Song Nghi cảm thấy vui sướng khi người khác gặp họa, nhưng tâm tư Sam Sam hoàn toàn k chú tâm vào cuộc nói chuyện, cũng không nghe kỹ Song Nghi nói cái gì, cô không tự chủ được nói:“Song nghi, mình có việc muốn hỏi bạn.”


    “Chuyện gì? Nói mau, mình lập tức giải quyết cho bạn .”


    Sam Sam mở miệng định nói gì đó nhưng lại không nói nên lời, ấp úng nửa ngày rùi mới nói: “Không có gì cả”


    “Nói mau lên!” Song Nghi quát lên 1 cách hung tợn,“Ghét nhất ai nói chuyện một nửa mà không chịu nói tiếp. Thật bực mình >,< ”


    “…….” Sam sam chần chừ một chút,“Song nghi, nếu có 1 người con trai vừa đẹp trai vừa giàu có tỏ tình với 1 người con gái thì người con gái đó phải làm gì bây giờ ?”


    “À, nếu như trong tiểu thuyết thì người con gái đó sẽ chấp nhận liền, sau đó tác giả có thể kết thúc câu chuyện, hắc hắc hắc hắc.”
    “…… Nếu như không phải trong tiểu thuyết thì sao?”


    “A? Thì phải nắm bắt cơ hội chứ sao, nhanh nhặt thẻ tín dụng!” Song Nghi cười hai tiếng đáng kinh, sau đó háo sắc nói “Bất quá thì sờ một chút rồi bỏ xuống.”


    “Vì sao?”


    “Trời! Cái thẻ tín dụng cho bạn cũng có ích lợi gì, bạn có biết mật mã đâu !”

    Chia sẻ cùng bạn bè

    Cuonlennho, dandilion, Newsun1 thành viên khác thích điều này.
  2. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 20 ]

    Part 20

    Sam Sam giật mình nắm di động. Cô chưa từng có mối tình nào vắt vai, dù học đại học thì cũng chỉ nhìn đám bạn cùng phòng yêu đương mà thôi.
    Boss đại nhân ngay cả mật mã còn không nói cô biết huống chi rút tiền chỗ nào cô cũng không biết… Sam Sam cảm xúc mới vừa dâng trào đột nhiên lại bị 1 gáo nước lạnh dập tắt hết.


    Song Nghi bỗng nhiên nghĩ ngợi, hoài nghi nói: “Sam Sam, cô gái đó không phải là bạn chứ ?”


    “….Không phải.” Sam Sam ủ rũ phủ nhận.
    “Ha ha ha, mình biết chắc không phải là bạn mà. Chúng ta đều giống nhau, cho dù nhặt được thẻ tín dùng, nói không chừng còn mắc nợ tiền thẻ nữa…”
    “……..”
    Tắt điện thoại, Sam Sam chẳng còn hứng mà đi dạo phố nữa, giờ cô chỉ muốn về nhà. Trên đường về nhà cô ghé ăn mì thịt bò, dù rất đói nhưng 1 chút khẩu vị cô cũng không có cho nên ăn chẳng được bao nhiêu.


    Những ngày kế tiếp Sam Sam liên tục vùi đầu vào công việc để không phải nghĩ đến những chuyện đã xảy ra.
    Cô không đi lên lầu ăn cơm, Phong Đằng cũng không gọi cô lên.


    Mọi thứ trở nên rất đỗi bình thường, bình thường như trước đây, nhưng Sam Sam lại đột nhiên phát giác mọi thứ quá bình thường lại không làm cho cô vui mừng, mà lại làm cô cảm thấy trống trải.


    May mắn lúc này cô lại có 1 chuyện khác để lo.


    Chủ thuê nhà của cô muốn bán nhà, hình như là cần tiền gấp nên không đợi được qua tới năm sau, muốn Sam Sam cuối năm phải dọn đi. Nhưng chuyện quá vội lại thêm cuối năm cô phải kiểm kê sổ sách, công việc bề bộn, chẳng có thời gian đi tìm phòng trọ mới. Cuối cùng cô phải liên lạc với người bạn thời đại học. Bạn cô chỉ có thể cho cô ở nhờ trong thời gian này nhưng qua tết âm lịch thì phải dọn đi.


    Chủ thuê nhà vì hủy hợp đồng nên bồi thường cho Sam Sam 2 tháng tiền nhà, cũng được vài ngàn. Tự nhiên có tiền từ trên trời rớt xuống, đáng lẽ Sam Sam sẽ rất vui vẻ nhưng là một chút cảm giác có tiền trong tay cũng không có. Ngay cả vui mừng cũng đều là pha lẫn vẻ mệt mỏi u sầu.

    [separate]


    Sau khi kết toán xong sổ sách cuối năm thì Tết âm lịch cũng đã đến, mọi người trong văn phòng rốt cuộc cũng được nghỉ xả hơi, tụm năm tụm bảy bàn kế hoạch ăn chơi dịp tân niên. Sam Sam hoàn thành xong mọi việc, bất tri bất giác lên Internet.


    “Tiết sam sam.”


    A! Nghe được có người kêu cô, Sam Sam nhanh tay đóng trang web.


    “Này, Sam Sam, bạn còn ở công ty làm gì thế?”


    Cô bạn đồng nghiệp nhìn vào trang web mà Sam Sam vừa đóng. Trên web chính là ảnh chụp Boss đại nhân tiếp đãi khách.


    “Ơ…” Kỳ thật cô biết phải làm sao, liền đánh trống lãng: “Có chuyện gì sao?”


    Nghe cô hỏi như vậy, cô bạn đồng nghiệp cười nịnh: “Sam Sam, bạn khi nào thì về nhà?”


    “Mình đã mua vé đêm 30 về”


    Sam Sam sống ở tỉnh, mỗi lần trở về nhà thì phải đi mười mấy tiếng xe lửa, rồi lạđi thêm 1 chuyến xe lửa nữa mới về tới nhà. Có khi về tới nhà cũng ngay lúc ăn cơm tất niên.


    “Là như thế này, chúng tôi tính về nhà vào buổi sáng 30, nhưng bây giờ quyết định đi Hải Nam đón năm mới. Bạn có thể ra nhà ga hồi vé cho chúng tôi được không?”


    “Được, không thành vấn đề”. Sam Sam nghĩ dù sao cô cũng muốn đi nhà ga, tiện thể hồi lại mấy vé này.


    Cô bạn đồng nghiệp liên tục cám ơn: “Ha ha, Sam Sam cám ơn bạn, nhất định mình sẽ mời bạn ăn cơm”.


    Sau khi cô bạn đồng nghiệp đi, Sam Sam lại trở về với thế giới riêng của mình.


    Ngày mai sẽ về nhà, Boss đại nhân, không biết anh ta hiện giờ đang làm gì ? Có phải Boss đại nhân chỉ nhất thời động tâm mà thôi?


    Cô lấy điện thoại ra, soạn 1 tin nhắn “Năm mới vui vẻ” và thiết lập hẹn giờ gửi tin nhắn vào lúc giao thừa cho Phong Đằng.


    Sau đó, cô ngồi tư lự thở dài. Cô đang làm cái gì thế này? Có gì đâu phải sợ, Tiết Sam Sam, cùng lắm thì Boss đại nhân chỉ nói giỡn thôi, nhưng nếu không làm rõ ràng thì chỉ sợ cô cứ suy nghĩ mông lung mãi.

    [separate]



    Cô không biết làm vậy là đúng hay không, nhưng cô muốn làm rõ mọi chuyện để bản thân cảm thấy thoải mái một chút.


    Cuối cùng cũng đến ngày nghỉ. Đêm 30, Sam Sam dọn dẹp, sửa sang lại nhà cửa rồi thu dọn hành lý đi tới nhà ga. Tính luôn năm nay thì Sam Sam đã ra ngoài làm việc được 5 năm và đây cũng là lần đầu tiên cô về nhà lúc Tết. Cô cũng muốn về nhà hồi năm ngoái, nhưng nghĩ lại thấy mình mới đi làm nên thôi k về nữa.


    Bên trong nhà ga đông ngẹt người, muốn chen chân vô cũng không thể, xung quanh toàn là hơi người làm cho người ta cảm thấy rất ngột ngạt.
    Đứng xếp hàng chung với 1 đoàn người dài thiệt dài trước phòng bán vé, Sam sam cảm thấy hối hận tại sao lúc trước cô không tiết kiệm tiền để mua vé máy bay T__T


    Ở đằng kia có vài người luôn miệng hỏi người khác có vé xe không, chắc hẳn là đang kiếm ai đó muốn trả vé rồi mua lại. Sam Sam ngoắc mắc nhìn người đàn ông đang liên tục hỏi người khác có vé xe bán lại không. Dường như người đó cảm nhận được si nghĩ của Sam Sam liền chạy tới hỏi: “Xin chào, cô có phải muốn trả lại vé xe không?”


    Sam Sam gật đầu. Người đàn ông tỏ ra vui mừng: “Vậy cô có mấy vé?”


    “3 vé”


    “Tốt quá. Tôi đang cần 3 vé”. Người đàn ông mừng rõ, vội hỏi: “Cô có thể bán lại cho tôi bằng giá gốc không? Cả gia đình tôi chờ ở đây từ sáng tới giờ mà không mua được vé”


    Sam Sam nghiêng người nhìn gia đình của người đàn ông đó. Họ ăn bận rất đơn giản, không có vẻ gì là giàu có cả.


    “Tôi giúp bạn trả lại vé, nếu ông đang cần thì tôi sẽ bán lại cho ông”


    Người đàn ông do dự, nhìn cô một cách nghi ngờ: “Cái này là vé thật hả?”


    Sam Sam bực bội vì mình đã có ý tốt giúp họ, thế mà họ lại nghi ngờ cô bán vé giả. Cô tức giận nói: “Ông không cần thì thôi.”


    “Cần chứ, cần chứ.” Người đàn ông sợ cô sẽ đổi ý liền móc tiền ra đưa cô.


    Sam Sam nhận tiền và đếm rất cẩn thận rồi mới giao vé cho người đàn ông đó. Thấy người đàn ông cầm vé đi rồi Sam Sam mới kéo hành lý đi vào phòng chờ tiện thể mua thức ăn đem theo. Chuyến xe lửa cô của còn tới mấy tiếng nữa mới khởi hành nên cô cũng chẳng vội vàng gì, chậm rãi chọn thức ăn. Ai ngờ mới đi tới cửa siêu thị thì thấy người đàn ông mua phiếu lúc nãy cùng 2 cảnh sát đang đi về phía cô, tức giận chỉ vào cô:

    “Là cô ta ! Cô ta bán vé giả đó!”


    Sam Sam nghe mà choáng váng mặt mày.
  3. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 21 ]

    Part 21


    Sam Sam bị bắt đến đồn cảnh sát, lúc sau cô mới biết thì ra cô bị bắt vì 3 vé cô bán cho người đàn ông đó đều là giả. Cô thành thật khai báo, định lấy di đông gọi điện thoại cho cô bạn đồng nghiệp, nhưng mò mãi trong túi áo cũng không thấy di động đâu. Cô hoảng loạn tìm kiếm, nhưng chẳng thể nào tìm được, mà ngay cả ví tiền cũng không thấy đâu.


    Cô nhớ rõ lúc ở siêu thị mua đồ cô còn cầm ví tiền, nhưng sao giờ chẳng thấy đâu ? Chẳng lẽ lúc nãy vội vội vàng vàng nên đã làm rớt? (OMG… A men)


    Tiêu rồi! Toàn bộ tiền, vé xe, thẻ tin dụng đều nằm trong ví cả. Không có vé xe lửa thì không ai tin cô nói thật cả. Tuy rằng chứng minh thư để trong hành lý không bị trộm, nhưng nhiều nhất thì chỉ có thể chứng minh cô không phải dân nhập cư.


    Sam sam hoảng hốt luôn mãi biện giải:“Tôi thật sự không biết đó là vé giả. Tôi chỉ trả vé giùm bạn đồng nghiệp. Cô ấy vốn định về nhà, nhưng cuối cùng lại quyết định đi Hải Nam đón năm mới nên nhờ tôi trả vé giùm”


    “…… Tôi không cần biết cô làm sao có được vé này, hiện tại lại không có cách nào liên lạc với bạn cô, kể cả số di động của cô ấy cũng không nhớ”
    “Tôi có công ăn việc làm đàng hoàng. Tôi đang là nhân viên của công ty Phong Đằng, cớ gì phải đi bán vé lậu chứ.” Sam Sam cuối cùng cũng tìm được 1 lý do biện hộ chính đáng.


    Công ty Phong Đằng ở thành phố S này rất có danh tiếng, hai gã cảnh sát liếc mắt nhìn nhau và hỏi cô: “Có gì chứng minh là cô nói thật?”
    PHONG ĐẰNG !


    Cô lập tức nhớ tới Đại Boss, càng nhớ rất rõ số điện của anh ta, nhưng là… Nếu Đại Boss biết được chuyện này thì cô sẽ mất mặt lắm !


    A a a a a a (_ ____” )


    Đầu óc Sam Sam trở nên hỗn loạn, cô suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Tôi chợt nhớ ra số điện thoại của một đồng nghiệp khác.”


    Thật may là số điện thoại của A May rất dễ nhớ. Sam Sam dùng điện thoại ở đồn cảnh sát để gọi cho A May.


    “Alo”


    “A May, mình là Sam Sam nè. Bạn bây giờ còn đang ở thành phố S không?”


    “Sam Sam? Mình còn đang ở thành phố. Số điện thoại này ở đâu ra thế? Bạn đang trên đường về nhà hả?”


    “Không, mình gặp chuyện rồi.”


    Bên kia điện thoại phát ra vài âm thanh hỗn tạp, dường như là đang tiệc tùng gì đó. Sam Sam mặc kệ, cô vội đem mọi chuyện nói cho May nghe, rồi lại ngượng ngùng nói: “A May, hiện giờ bạn rảnh chứ? Bạn có thể giúp mình được không? Bạn đến đồn cảnh sát XXX được không?
    “Bạn đợi chút.” A May hình như thương lượng với ai đó, rất nhanh quay lại nói: “Sam Sam, bạn đừng lo lắng, chuyện nhỏ thôi mà, mình lập tức tới ngay.”


    Cảnh sát thấy cô đã liên lạc được với bạn đồng nghiệp, nên cũng để cô ngồi đó mà đi xử lý việc khác. Sam Sam cuối cùng cũng an tâm, buông lỏng người liền cảm thấy vừa đói vừa mệt, vốn là phấn khởi trở về nhà nhưng rốt cuộc lại ở đồn cảnh sát. May mắn có 1 nữ cảnh sát có lòng tốt đem cho cô nước và đồ ăn, làm cô cảm thấy thoải mái hơn.


    Cô ăn xong xuôi thì chợt nhớ tới cái gì đó liền mượn điện thoại của cảnh sát gọi vào di động mình. Quả nhiên là tắt máy ! Sam Sam biết chắc sẽ không tìm lại đc điện thoại nên cô càng thêm buồn bực.


    Ngồi đợi suốt 1 tiếng đồng hồ rốt cuộc cũng có người đến, nhưng là không phải May, mà là trợ lý Phương.


    Trợ lý Phương mỉm cười giải thích: “ Lúc cô gọi điện thoại cho May, chúng tôi đều đang dự tiệc. May tối nay uống hơi nhiều nên không đến đây được.”


    “Àh, thật ngại, làm phiền 2 người quá.” Sam Sam xấu hổ nói.


    Trợ lý Phương trấn án cô: “Không sao cả, cô yên tâm đi.”


    Sam Sam gật đầu.


    Không biết trợ lý Phương nói gì với người đàn ông đó mà ông ta không truy cứu nữa và đồng ý nhận tiền bồi thường. Cảnh sát thấy Sam Sam vô tội nên cũng cho cô về.


    Sam Sam do dự nói: “Tôi có thể đi rồi?”


    Trợ lý Phương mỉm cười nói: “Đúng vậy,


    Sam sam do dự nói:“Tôi có thể đi rồi?”


    Trợ lý Phương mỉm cười gật đầu.


    Sam sam theo trợ lý Phương đi ra ngoài, cảm động đến rơi nước mắt và nói: “Cám ơn anh, tôi nhất định sẽ mời anh dùng cơm.”


    Trợ lý Phương cười tủm tỉm nhưng sau đó lại nói 1 câu làm Sam Sam điêu đứng : “Tiết tiểu thư không cần cảm ơn tôi, Phong Tổng đang ở trên xe.”


    Sam Sam cảm thấy chân mình mềm nhũn, đứng bất động: “Đại, Đại, Đại Boss?”


    Xong đời >,<


    Trợ lý Phương dường như hiểu được suy nghĩ của Sam Sam liền giải thích: “Hôm nay chúng tôi cùng Phong Tổng tham gia tiệc rượu ở lãnh sự quán. Tiết tiểu thư không biết sao?”


    Trợ lý Phương vừa nói vừa đẩy cửa ra ngoài, Sam Sam theo quán tính cũng theo ra ngoài. Dưới ánh đèn đường loe lóe, tuyết rơi lả tả, thân ảnh Phong Đằng cao ráo thong dong đứng dựa vào xe.


    Sam Sam trong nháy mắt cảm thấy Đại Boss còn đáng sợ hơn mấy gã cảnh sát hồi nãy.


    Cô từng bước đi đến bên Phong Đằng, theo bản năng liền cúi đầu, tỏ vẻ cực kỳ sám hối.


    Tầm mắt vừa vặn nhìn những những bông tuyết rơi trên áo khoác đen của Đai Boss, Sam Sam không biết tại sao trong lòng lại rối loạn, rõ ràng 1 giây trước đây còn lo sợ, nhưng hiện tại lại nóng lòng chờ mong.


    Nhưng Phong Đằng 1 chữ cũng không nói, chỉ nhìn cô một lúc, sau đó tao nhã phủi đi lớp bông tuyết trên người và quay đầu lên xe.
    Trợ lý Phương đem hành lý của Sam Sam bỏ vào cốp xe, thấy cô còn đứng tần ngần trước xe, anh ho “khụ” 1 tiếng và nói: “Tiết tiểu thư, mời lên xe.”


    “Vâng.” Sam sam đứng ngoài xe do dự vài giây.


    Trợ lý Phương lại ho “khụ khụ” vài tiếng nữa, “Tiết tiểu thư?”


    Sam Sam nhìn trợ lý Phương khẩn cầu – cùng là nhân viên, trợ lý Phương, chắc anh hiểu được ! Có nhân viên nào mới bị bắt về đồn cảnh sát mà còn dám đi chung xe với ông chủ mình chứ.


    Trong xe trở nên rất im ắng, cuối cùng Phong Đằng ngắn gọn lên tiếng: “Lái xe.”


    Trợ lý Phương hiểu ý trầm mặc nói: “Phong tổng, Tiết tiểu thư không đón được xe lửa, chúng ta có phải hay không trực tiếp đưa Tiết tiểu thư về nhà?”


    Sam Sam miễn cưỡng trả lời: “Có thể đưa tôi đến khách sạn gần đây không?”


    Cô vội vàng đem sự tình từ đầu đến cuối giải thích cho 2 người nghe, chủ thuê đã lấy lại nhà, bạn thời đại học thì cũng rời khỏi thành phố S về nhà rồi. Rồi lại nhớ tới ví tiền của mình bị trộm.


    A ! Làm sao cô có thể quên việc này chứ?


    Điều quan trọng trước mắt chính là – vay tiền ! Còn chuyện với Đại Boss thì khoan hẵng tính, vay tiền quan trọng hơn !


    Mượn tiền của Đại Boss?…. Hay là thôi đi…. Nhà tư bản như Đại Boss thì thiếu gì tiền, mượn một chút cũng không sao. Sam Sam sau 1 hồi đắn đo định mở miệng hỏi thì chợt nghe Phong Đằng nói với trợ lý Phương: “Anh xuống xe về nhà đi. Tôi sẽ tự lái.”


    “Được”


    Cái gì? Trợ lý Phương phải đi? Sam Sam còn chưa kịp suy nghĩ ra cách ứng phó thì trợ lý Phương đã xuống xe, nho nhã lễ độ chào tạm biệt Phong Đằng và Sam Sam. Chỉ còn mình Sam Sam với Đại Boss ngồi trong xe.


    Sam Sam trơ mắt nhìn trợ lý Phương rời khỏi, trong lòng càng thêm tuyệt vọng, chẳng lẽ ông trời thật sự muốn cô mượn tiền Đại Boss?
    Cửa xe mở ra, một thân hình nam tính cao lớn lẳng lặng ngồi bên cạnh cô. Hơi thở nam tính vây quanh người cô làm tim cô bất chợt đập liên hồi. Đầu óc Sam Sam rối tung rối mù, cô mở cửa xe để gió lạnh lùa vào xe.


    Phong Đằng cũng không lập tức lái xe, tay anh để trên tay lái, ánh mắt dừng lại ở 1 điểm hư vô: “Tiết Sam Sam, em không có gì nói với tôi sao?”
    Đương nhiên là có, chính là mượn anh 1 ngàn đồng ! Không, một ngàn rưỡi mới đúng ! Nhưng vay tiền thì cũng tùy trường hợp mà mượn, Sam Sam ngượng ngùng nói: “Đại Boss, anh thật sự có thể lái xe sao? Anh mới tham gia tiệc rượu mà ! Uống rượu thì làm sao lái xe được chứ”
    Phong Đằng nhìn về phía cô, khóe miệng nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười): “Em yên tâm, lúc nãy tôi không có uống rượu.”


    “…… Ơ……”


    Sam Sam cứ nghĩ mãi số tiền 1 ngàn rưỡi trong đầu.


    “Lúc nãy em nói với cảnh sát em là nhân viên của Phong Đằng?”


    Xong rồi xong rồi, cuối cùng cũng truy tới rồi _ __!


    “Vâng, đúng vậy.”


    Phong Đằng hừ lạnh 1 tiếng: “Thì ra lúc đó em cũng còn nhớ mình là nhân viên của Phong Đằng”


    Sam Sam nắm bắt cơ hội biểu lộ: “Tôi, tôi vẫn nhớ rõ mình là nhân viên của công ty….”
    “Thế àh? Vậy sao mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng em đâu?”
    Đại Boss, cái này gọi là vừa ăn cướp vừa la làng, mấy hôm nay rõ ràng là chính anh tự biến mất không phải sao? Tôi không có liên quan gì nha!
    “Mấy ngày nay tôi vẫn làm việc rất chăm chỉ, khụ, cho nên, anh có thể vì tôi cật lực làm việc mà cho tôi ứng trước tiền tăng ca = =, qua năm tôi sẽ trả lại anh.”
    Rốt cuộc cũng nói ra rồi ! Sam Sam cảm thấy nhẹ cả lòng.


    Phong Đằng liếc mắt nhìn cô 1 cái: “Ví tiền và di động đều rớt?”


    Sam sam vội vàng gật gật đầu.


    “Muốn vay tiền? Tiết Sam Sam, tiền của tôi không dễ dàng cho mượn được.” thanh âm đột nhiên trở nên nguy hiểm, “Em cẩn thận suy nghĩ, rốt cuộc em có gì muốn nói với tôi không?


    Sam Sam cảm thấy lời nói của Đại Boss có vẻ mơ hồ, câu “Cẩn thận suy nghĩ” làm Sam Sam nhớ tới 1 việc trước kia. Lời nói của Đại Boss lúc đó cũng làm nàng suy nghĩ một chút.


    == “Vì sao em mỗi ngày đều đến văn phòng của tôi, bởi vì tôi yêu cầu em? Vì sao em cùng tôi ăn cơm, bởi vì tôi bắt ép em? Suy nghĩ cho kỹ đi Sam Sam” ==
    (èo… lúc Đại Boss tỏ tình với Sam Sam, mà Sam Sam cự tuyệt, rồi Đại Boss mới hỏi Sam Sam 2 câu này, mún cô trả lời rằng có thíx anh hay k… ghi cho mọi người dễ hiểu vì sao có 2 câu này… cái Sam Sam cần nói với Boss chính là cái này)
    Có phải Đại Boss ám chỉ cái này không?


    Mấy câu nói đó đương nhiên cô có suy nghĩ tới, nhưng thực sự cô cảm thấy chính bởi vì anh ta ra lệnh cho cô…. Cô sao lại ngốc như vậy, trước hết phải kiếm 1 đáp án ứng phó với Đại Boss, nếu không thì sẽ không mượn được tiền… Sao mượn tiền mà lại khó khăn vậy chứ?
    Chiếc xe từ từ lăn bánh.


    “Cái kia, tôi nghĩ…”


    “Vì sao tôi mỗi ngày đều lên văn phòng anh, vì sao mỗi ngày đều cùng anh ăn cơm, không phải bởi vì anh ra lệnh cho tôi. Mà bởi vì….bởi vì….”
    Sam Sam một bên kéo dài thời gian, một bên vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cái khó cũng ló cái khôn. Cô mạnh dạn trả lời:
    “Tại vì anh quá đẹp trai ”


    Lời vừa ra khỏi miệng, không khí trong xe càng trở nên căng thẳng. Cô không dám nhìn thẳng Đại Boss, trong nháy mắt cô cảm thấy mình có tí rung động.


    Vì tôi thích vẻ đẹp trai của anh? Có lẽ đây mới là sự thật ?


    Phong Đằng nhất thời không nói được gì, cả nửa ngày anh mới lên tiếng, giọng nói âm trầm khó lường: “Sao? Tốt lắm, nếu vì tôi đẹp trai, thế thì em sao lại như thế?”


    Sam Sam tự hỏi bản thân một chút mới lý giải được câu anh nói “Thế thì em sao lại như thế” là chỉ chuyện nàng cự tuyệt lời tỏ tình của anh. Đại Boss nói chuyện không thể trực tiếp một chút sao :”< nếu cô thích vẻ đẹp trai của anh, thì sao lại cự tuyệt anh chứ?


    Quả nhiên nói dối cũng là một nghệ thuật !


    (mí bạn đọc cái này thì sẽ hiểu đoạn sau chị Mạn nói vụ uống say là gì


    Á…..Tuy rằng lời nói của ngài chủ tịch có hơi ngoắt ngoéo, nhưng ý của anh ta là …….Anh thật sự thích cô?


    A a a!!!!!!!


    Đột nhiên Sam Sam cảm thấy vô cùng lóng ngóng, dường như không biết phải để chân tay vào chỗ nào, không gian trong xe bỗng trở nên quá nhỏ, tiếng tim đập to đến nỗi mình cũng nghe thấy, mặt nóng rần lên, trong ngực tựa như có cả một đàn chim đang hót…..


    Sam Sam ……..Xấu hổ rồi!


    Yên lặng một chút, Sam Sam nói: ” Chủ tịch, anh lái chậm một chút được không?”


    ” Say xe à?”


    ” Không >_<, chỉ là nhanh quá thôi.”


    Tim đập nhanh quá


    Thế nên, chiếc xe đua có vận tốc tối đa là 400km/h đưa Sam Sam về đến khu nhà thuê với tốc độ chậm như rùa.)
    Chẳng lẽ cô nói lúc đó là do mình uống say hay sao = = nếu nói ra thì Đại Boss cũg sẽ không tin #__# Sam Sam đều muốn khóc.
    Mượn tiền mà khó tới vậy sao? Chỉ có 1 ngàn rưỡi thôi mà.


    Có ai nói cho cô biết đáp án nào vừa hợp lý vừa làm Đại boss vui lòng không? Sam Sam ra sức suy nghĩ, rốt cuộc linh quang chợt lóe, mếu máo như khóc mà nói: “ Thật ra, Đại Boss, tôi lạt mềm buộc chặt”
  4. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 22 ]

    Part 22
    Trong xe lại im lặng như tờ.

    Chiếc xe vẫn lăn bánh trên đường lớn, những cây đèn dọc đường lóe vào xe làm cho khuôn mặt Phong Đằng lúc tối lúc sáng.

    Thật lâu sau….

    “Chúc mừng em, Tiết Sam Sam, đáp án của em làm tôi rất hài lòng.”

    Giọng nói của anh trầm bổng làm cô không biết anh nói thật hay giả. Đại Boss thực hài lòng sao?

    “Cho nên… tôi nói em nghe 1 tin tốt lành.”

    “Tin gì?”

    “Tôi vốn tính đưa em đến khách sạn nhưng nếu vậy thì em sẽ phải lấy tiền tăng ca ra trả. Tôi có chủ ý khác…”

    Sam Sam chờ mong nhìn anh, chẳng lẽ bởi vì thấy cô tội nghiệp, vừa mất ví vừa mất điện thoại nên anh muốn giúp cô, trả tiền thay cô?

    “Mấy ngày sắp tới, em đến chỗ tôi ở.”

    Sam Sam ngây người nửa ngày mới run rẩy hỏi: “Đại Boss, ở… ở… ở nhà anh ?”

    Phong Đằng cũng chẳng để tâm cô nói gì mà trả lời. Anh dừng xe, suy nghĩ gì đó rồi đột nhiên vòng xe đi về hướng ngược lại.

    Sam Sam ngồi đó ngẩn người, chẳng nói được gì cả.

    Đi qua khỏi 2 đoạn đường thì mọi thứ xung quanh dần trở nên tối tăm. Hai bên đường đều là cây cối, chỉ lác đác vài ngôi nhà, âm thanh ồn áo náo động của thành phố cũng không còn. Đi 1 lúc chiếc xe lại quẹo vào 1 con đường nhỏ, 2 bên là bờ tường dài. Sam Sam nhìn thấy cửa sắt khắc hoa, cô vội hoàn hồn: “Tôi… tôi vẫn chưa đồng ý mà!”

    Phong Đằng ngồi yên bất động nói: “Em muốn xuống xe ở chỗ này sao?”

    Sam Sam nhìn chung quanh chẳng có lấy 1 căn nhà nào nữa, cũng chẳng có ai quanh đây … Cô nuốt nước miếng, thầm nghĩ cái gan lớn khi cự tuyệt Đại Boss đã bay đi đâu mất rồi ? Sam Sam buồn bực nói: “Đại Boss, anh ngày nào cũng đi làm xa vậy sao?”
    “Đây là nhà cũ, bình thường tôi không ở đây.”
    Nhà cũ?
    Sam Sam chợt nhớ đồng nghiệp từng kể cho cô nghe rằng ba mẹ Đại Boss đã mất mười mấy năm trước do tai nạn xe hơi. Sau đó Đại Boss và em gái sống cùng ông nội, nhưng vài năm trước đây ông ấy cũng đã qua đời. Bởi vì như thế, nên anh cũng ít khi trở về đây.
    Sam Sam bỗng nhiên không biết phải nói gì.

    Bên trong xe không khí trở nên tĩnh lặng. Xe từ từ đi qua cửa sắt khắc hoa, bên trong nhà đèn đuốc đang sáng trưng. Sam Sam bị hấp dẫn bởi ngôi nhà tráng lệ trước mặt, cô hết nhìn đông lại nhìn tây.

    Phong Đằng ngừng xe: “Xuống xe đi.”

    Sam Sam xuống xe cùng Đại Boss, lon ton đi theo anh trên 1 con đường nhỏ, tuy rằng 2 bên con đường nhỏ xây theo lối cổ xưa này đều có đèn chiếu sáng nhưng vẫn khó để nhìn được toàn cảnh. Trong nhất thời Sam Sam cảm thấy rất hồi hộp… Nhìn thấy quản gia đứng ở cửa lớn nghênh đón thì tim Sam Sam như muốn rớt ra ngoài.

    Sam Sam nhìn quản gia của Đại boss và liên tưởng tới những quản gia nhà giàu mà cô xem trên TV thật không khác gì, ăn bận sang trọng hơn quản gia bình thường…

    Vào đến bên trong, ngay lập tức có người đến hầu hạ Sam Sam thay dép rất chu đáo. Cô tiến đến hỏi Phong Đằng: “Tôi có dùng điện thoại được không? Tôi muốn gọi cho mẹ.”

    Phong Đằng gật đầu, đem điện thoại của anh đưa cho cô.

    Ách… Cô muốn mượn điện thoại bàn mà… Sam Sam đành nhận lấy, ngồi xuống và gọi. Điện thoại reo được 1 lúc liền có người bắt máy… Người đó là mẹ Tiết….

    “Alo, mẹ hả !”

    “Sam sam?” Mẹ Tiết thấy có gì đó là lạ nên hỏi,“Con sao lại gọi về nhà, đang trên xe lửa hả?”
    “Không…”

    Sam Sam buồn bực đem mọi chuyện kể lại 1 lần cho mẹ Tiết, đương nhiên cô cũng không ngốc đến nỗi kể chuyện mình bị bắt đến đồn cảnh sát, cô chỉ kể chuyện mình bị mất ví tiền và điện thoại. Mẹ Tiết nghe xong liền mắng, Sam Sam chỉ biết ngoan ngoãn mà nghe.
    Mẹ Tiết mắng xong liền hỏi: “Vậy hiện giờ con đang ở đâu?”

    “Con đang ở nhờ nhà của đồng nghiệp.”

    Nhà của đồng nghiệp? Đang cùng Vương quản gia nói chuyện, Phong Đằng đột nhiên lặng người, Vương quản gia lập tức dừng lại. Phong Đằng hoàn hồn: “Ông nói tiếp đi.”

    Sam Sam gọi điện thoại xong, nhớ tới chuyện phải về nhà, cô nắm di động bối rối. Hiện tại nếu vé xe lửa mất rồi thì chỉ còn cách mua vé máy bay thôi, nhưng làm sao mua được vé chứ? Cô có biết số điện thoại đâu mà gọi tới chỗ bán vé L

    Cô ngồi chờ Phong Đằng nói chuyện với Vương quản gia xong, đi đến bên anh câu nệ nói: “Đại Boss, anh có biết đặt vé máy bay sao không?”
    Phong Đằng từ trước tới giờ không cần quan tâm những chuyện nhỏ nhặt thế này, đều là có người làm cho anh. Anh nhìn Tiết Sam Sam đầy vẻ mệt mỏi, nói, “Đi nghỉ ngơi đi. Chuyện đặt vé em không cần quan tâm.”

    Anh xoay qua phân phó Vương quản gia: “Ngày mai ông đi mua vé máy bay đi.”

    Sam Sam ngượng ngùng nhìn Vương quản gia: “Làm phiền ông.”

    Quản gia tỏ vẻ nghiêm túc như đây là việc ông phải làm, ông lấy giấy ghi lại cẩn thận số chứng minh thư của cô rồi gọi 1 cô gái còn trẻ: “Tiểu Chu, dẫn Tiết tiểu thư lên phòng dành cho khách trên lầu 2 đi.”

    “Gian phòng phía đông.” Phong Đằng chêm thêm 1 câu.

    Cô gái có khuôn mặt bầu bĩnh đi đến bên cô, vừa nghe được lời nói của Phong Đằng liền tỏ vẻ kinh ngạc, khách sáo nói với Sam Sam: “Tiết tiểu thư, xin mời theo tôi.”

    Tiểu Chu kéo hành lý của Sam Sam lên lầu 2, đẩy cửa phòng ra và cười nói: “Đến rồi”

    Cô gái bật đèn, căn phòng hào nhoáng hiện lên trước mắt làm Sam Sam thốt lên: “Đẹp quá !”

    Tiểu Chu mỉm cười: “Phòng này đối diện với phòng của cậu chủ.”

    Sam Sam sửng sốt một chút: “Thật sao?”

    “Đúng vậy, phòng cậu chủ ở lầu 3, đối diện với phòng này.” Tiểu Chu chỉ lên trần nhà, “Phòng này có phong cảnh tốt nhất, buổi sáng Tiết tiểu thử có thể mở cửa sổ nhìn thử xem. Đáng tiếc giờ đang là mùa đông, tuyết vẫn còn rơi rất nhiều nếu không sáng mai mà nhìn ra từ cửa số phong cảnh tuyệt đẹp.”

    Tiểu Chu vừa nói vừa nhanh nhẹn thu dọn hành lý, sau đó lại đi xuống dưới lầu đem cho Sam Sam một ly sữa nóng.
    “Tiết tiểu thư, cô còn cần gì nữa không?”

    Sam Sam vội vàng lắc đầu: “Không, cám ơn cô.”

    Tiểu Chu cười nói: “Tiết tiểu thư đừng khách sáo như vậy. Tôi xin phép ra ngoài, có chuyện gì cô cứ dùng điện thoại trong nhà gọi tôi.”
    Chờ cô gái đi rồi, Sam Sam mới đi loanh quanh nhìn căn phòng. Đúng là một căn phòng rộng rãi đầy đủ tiện nghi, bàn đọc sách, tủ đựng quần áo đều có đủ, còn có ban công rất lớn, ngay đó có để 1 cái ghế sofa. Nhìn cái ghế sofa màu trắng to to bự bự ở ban công làm Sam Sam chỉ muốn nhào lại mà nằm.

    Sam Sam đi ra ban công, ngồi lên sofa, giương mắt nhìn xung quanh, trong lòng đột nhiên thấy phiền não.

    Aizzzz, ban công của nhà Đại Boss so với nhà cô bự hơn rất nhiều… Thực làm cho người ta tủi thân…

    Trong vài giây, cô có chút buồn phiền vì sự chênh lệch giữa 2 người. Nhưng cấu tạo sinh lý từ trước tới nay của Tiết Sam Sam làm cô rất khó buồn bực vì chuyện gì quá lâu. Đầu óc cô giờ cũng chẳng nghĩ tới chuyện đó nữa bởi cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Sam Sam ngáp dài ngáp ngắn, đứng lên đi về phía giường ngủ.

    Nháy mắt cô đã chìm vào giấc ngủ.

    Phòng khách dưới lầu vẫn sáng trưng như lúc nãy.

    Phong Đằng cũng không thường ở chỗ này, nhưng lúc này lại là Tết, nên không ít chuyện phải xử lý. Xử lý mọi thứ xong, anh bước lên lầu, đột nhiên dừng lại, xoay qua nói với Vương quản gia: “Đặt vé máy bay của Tiết tiểu thư vào đầu năm mới.”
    Vương quản gia ngây người một lúc, lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu được ý tứ của Phong Đằng: “Vâng, cậu chủ.”

    Phong Đằng nói xong thản nhiên đi lên lầu, đi ngang qua lầu 2, khóe miệng anh cong lên đầy ngụ ý.
  5. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 23 ]

    Part 23

    Sam Sam ngủ một giấc đã đời, lại nhớ đến chuyện xui xẻo xảy ra hôm qua, cô liền bừng bừng tức giận. Cô đánh răng rửa mặt xong xuôi rồi ra mở cửa định xuống lầu, thì đã thấy Tiểu Chu đứng bên ngoài chờ nàng từ bao giờ. Tiểu chu lập tức tươi cười chào đón: “Tiết tiểu thư, chào buổi sáng.”

    Sam Sam vội vàng đáp lại: “Chào buổi sáng, Tiểu Chu.”

    “Mời Tiết tiểu thư xuống lầu dùng bữa sáng.”

    “Ách….” Sam Sam do dự vài giây, đã làm khách nhà người ta mà còn dùng luôn cả bữa sáng thì không tốt lắm.

    Tiểu Chu quan sát biểu tình trên mặt Sam Sam, lập tức nói: “ Cậu chủ đã phân phó, nếu Tiết tiểu thư dậy thì mời cô xuống dùng bữa sáng. Phong tiểu thư cũng đến đây.”

    “Phong tiểu thư?” Sam Sam hơi hơi kinh ngạc.

    Tiểu Chu gật đầu: “Đúng vậy, cô ấy đã đến đây từ sớm.”

    Phong Nguyệt nhìn bát cháo mà chẳng muốn ăn bởi lẽ sáng sớm cô tới đây cũng có phải để ăn sáng đâu. Khuấy hai vòng trong bát cháo, cô cuối cùng cũng không nhịn được.

    “Anh, năm nay Sam Sam sẽ ở nhà chúng ta ăn Tết hả?”

    Phong Đằng liếc nhìn cô một cái, “Tin tức của em nhạy thật !”

    Phong Nguyệt trên mặt có tí ngượng ngùng, kêu một tiếng: “Anh”

    “Sao?”

    “…… Anh thích Sam Sam?”

    Cô không biết sao mình lại hỏi anh như vậy. Anh hai cô là như thế, nếu thích cái gì thì nhất định phải có cái đó bên cạnh. Nhưng với tình huống này, cô không tài nào giải thích được.

    Anh hai tự nhiên mang một cô gái về nhà mừng năm mới…. Tuy rằng cô biết họ cũng quen biết được vài tháng, nhưng Phong Nguyệt vẫn cảm thấy so với mấy chuyện nhà giàu gặp các minh tinh sau vài ngày liền kết hôn còn ngạc nhiên hơn.

    Phong Đằng từ chối cho ý kiến, hiển nhiên cũng không trả lời.

    “Anh, em quan tâm anh mà.”

    Phong Nguyệt nhìn anh và nói: “Em biết anh không thích em nhiều chuyện, nhưng em chỉ muốn biết anh nghĩ thế nào thôi. Anh nhất định phải làm em yên tâm. Giống như khi em cùng Ngôn Thanh kết hôn, em không ngăn cản anh điều tra về Ngôn Thanh, vì em cũng muốn anh yên tâm, vì chúng ta là người thân duy nhất của nhau.”

    Phong Đằng thở dài, “Sam Sam không đáng ghét.”

    “Vậy anh thích Sam Sam và sẽ kết hôn cùng cô ấy?”

    Phong Đằng dừng một chút, “Em suy nghĩ quá nhiều rồi.”

    Phong Nguyệt chần chờ nói: “Anh, đừng giỡn với em chứ. Nói đi.”

    Phong Đằng mặt không vui cũng không giận nói: “Anh cũng không phải người rãnh rỗi.”

    “Được rồi.” Phong Nguyệt không nói tiếp nữa, anh cô bắt đầu đánh Thái Cực, nếu có nói nữa thì cũng chẳng được gì. Cô vòng vo: “Em tưởng anh sẽ chọn cho em chị dâu môn đăng hộ đối.”

    Phong Đằng thản nhiên nói: “Đám cưới cùng người khác vì tiền tài, môn đăng hộ đối thì Phong Đằng này không cần.” (suất suất suất ca !!!!!)
    Phong Nguyệt lắc đầu nói: “Em không phải có ý này, em không để ý chuyện môn đăng hộ đối, nếu không em lấy Ngôn Thanh làm gì chứ. Em nghĩ như vậy vì trước kia bạn gái của anh toàn những người có gia thế… cho nên em nghĩ….”

    “Trùng hợp mà thôi.”

    Trước giờ tính ra anh cũng quen có 2 người bạn gái, cũng chưa tính tới chuyệt kết hôn. Nhưng từ khi ông nội qua đời đến nay, anh hai cũng chưa từng quen ai nữa. Phong Nguyệt thử hỏi: “Nếu không, sao anh không chấp nhận Lệ Trữ?”

    Lệ Trữ?

    Phong Đằng kinh ngạc hỏi: “Sao em lại nhắc đến cô ấy?”

    “Lệ Trữ cùng chúng ta lớn lên, anh đừng nói là anh không biết cô ấy thích anh.” Phong Nguyệt oán giận nói. Lệ Trữ là cháu gái của người giúp việc trong nhà, bằng tuổi với Phong Nguyệt, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, học cùng trường với nhau, là bạn tốt của nhau.

    “Phong Nguyệt, cô ấy cùng em lớn lên, chứ không phải cùng anh.”

    “Nhưng lúc học trung học, cô ấy vẫn còn ở đây.”

    Phong Đằng chẳng có tí nào hờn giận nói: “Anh nghĩ đáng lẽ chúng ta đang nói về chuyện của Sam Sam chứ không phải Lệ Trữ.”

    Phong Nguyệt biết anh không nghĩ đến sẽ có cuộc nói chuyện này, nhưng đã nhịn bấy lâu nay, cô muốn có đáp án.

    “Em chỉ muốn biết anh không hài lòng điều gì ở Lệ Trữ.”

    Phong Đằng nhìn cô, “Phong Nguyệt, anh đối với Sam Sam có thể có nhiều điều chưa hài lòng, nhưng đối với Lệ Trữ thì không có gì không hài lòng. Em hiểu không?”

    Phong Nguyệt im lặng, sau đó thở dài. Bởi vì không thích, nên không có gì là không hài lòng. Nhưng với Sam Sam, bởi vì anh thích cô ấy, để mắt đến cô ấy, anh tự nhiên luôn soi mói, cho nên chứa nhiều bất mãn.

    Kì thật đối với Sam Sam cô cũng rất có cảm tình, nhưng còn Lệ Trữ thì sao, làm sao giải thích với cô ấy? Phong Nguyệt đảo mắt, “Anh, em hỏi một chút, tiêu chuẩn bản gái của anh là gì?”

    “Nếu như người đó không đáng ghét thì có thể.” Phong Đằng thuận miệng nói (oh, anh í ở trên mới nói chị Sam k đáng ghét… khứa khứa *** cười 1 cách đê tiện ***)

    Phong Nguyệt bất mãn nói: “Con gái nhu mì không phải có rất nhiều sao? Anh hai, anh chia tay bạn gái cũng lâu lắm rồi, sao tới bây giờ mới lựa chọn Sam Sam chứ?”

    “Vì cô ấy rất đặc biệt.”

    Phong Nguyệt lập tức truy vấn: “Cô ấy đặc biệt chỗ nào?”

    Phong Đằng cũng không lập tức trả lời cô, anh tao nhã cầm lấy cái chén trong tay, sau đó khoan thai nói: “Cô ấy đặc biệt khi ăn cơm.” (lõn mọn… ta chết với anh í wá)

    “A?” Phong đại tiểu thư hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề, ngây người 1 lúc rồi trừng mắt nhìn anh.

    Phong Nguyệt định hỏi thêm gì nữa nhưng khi thấy nhân vật chính bước vào phòng ăn thì im lặng, khôi phục lại bình thường.

    Cô tươi cười chào hỏi Sam Sam: “Sam Sam, mau tới ăn điểm tâm.”
    “Phong tiểu thư.”
    “Ai nha, tôi gọi cô là Sam Sam, cô lại gọi tôi là Phong tiểu thư, thật là buồn.”

    “A?” Sam Sam hiển nhiên sững người, không ứng phó kịp cái không khí vô cùng thân thiết này. Cô nhìn về phía Phong Đằng.

    Phong Đằng nói: “Ngồi xuống ăn cơm, thời gian ăn sang là lúc 7 giờ, về sau không được đến muộn.” (về sau cơ đấy :”>)
    “Vâng.”

    Sam Sam ngồi xuống ăn cơm, nhất thời không chú yếu đến 2 từ “về sau” mà Phong Đằng nói. Nhưng Phong Nguyệt lại hiểu sâu sắc 2 chữ đó có ý gì, cô lập tức ái muội nhìn anh tủm tỉm cười.

    Phong Đằng coi như không nhìn thấy gì.

    Lúc này Vương quản gia cùng người hầu đưa cơm lên, nhìn Phong Đằng và nói: “Cậu chủ, vé máy bay hôm nay đã hết, chỉ còn vé vào sáng ngày mai lúc 10h rưỡi.” (ka ka ka)

    Phong Đằng nhìn về phía Sam Sam. Sam Sam tuy rằng thất vọng nhưng chuyện này cũng có thể đoán được, bởi hiện tại vé hầu như đã bán hết, cô vội vàng gật đầu tỏ vẻ cảm ơn.

    Phong Đằng nhìn Vương quản gia rồi gật đầu.

    “Đợi chút….” Phong Nguyệt định nói sẽ giúp Sam Sam đặt vé máy bay, nhưng mới mở miệng liền bắt gặp ánh mắt của Phong Đằng, cô lập tức á khẩu, trong lòng thầm mắng mình sao ngốc quá! Chẳng lẽ cô đặt được vé, anh cô không đặt được sao, anh cô rõ ràng là cố ý thôi. (chị này cứ tài lanh phá chuyện của anh í)

    Phong tiểu thư không khỏi oán thầm. Anh cô muốn Sam Sam ở đây mừng năm mới nên mới dùng cách này. Trong tất cả đàn ông vô sỉ, thì anh cô lại là nhân tài kiệt xuất. Làm cho người ta không về nhà đón năm mới.

    Dùng cơm xong, Sam Sam quả thực không được tự nhiên, đương nhiên không phải vì cùng Đại Boss ăn cơm. Nói thật, cùng Đại Boss ăn cơm cũng đã trở thành thói quen của cô. Mà là bởi vì Phong tiểu thư cứ khư khư nhìn cô.

    Ánh mắt rất kì lạ, giống như là đang nhìn đồ ăn ngon vậy… Ách, không phải vậy chứ _ _____***

    Hay là Phong tiểu thư trong đầu nghĩ đến món ăn gì đó, trùng hợp nhìn cô thôi. Quả nhiên, Sam Sam lập tức nghe Phong tiểu thư nói: “Sam Sam, chúng ta cùng đi nông trại chọn đồ ăn đi.”

    A? Sam Sam sửng sốt, đối với 3 chữ “chọn đồ ăn” cô có phản xạ có điều kiện, trong nháy mắt nhớ tới Đại Boss hắc ám… Chẳng lẽ Phong tiểu thư cũng có thói quen như vậy?!!! (thói quen kén cá chọn canh của anh í ấy)

    Nhưng vì sao lại đi nông trại? Sam Sam nơm nớp lo sợ hỏi Phong Nguyệt: “Chọn đồ ăn gì?”

    Phong Nguyệt cười nói: “Nhà chúng ta có truyền thống, giao thừa phải đãi một bàn tiệc. Tất cả đồ ăn đều phải chọn từ nông trại nhà chúng tôi. Nào, cùng đi với tôi và anh hai đi.”
  6. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 24 ]

    Part 24

    “Trong nhà ngoài tôi ra thì ai cũng ăn uống rất kén chọn. Nông trại này là do ông nội chúng tôi xây. Bởi nhiều đồ ăn hiện giờ không được an toàn lắm, nên ông quyết định tự mình xây nông trại này, tự làm ra đồ ăn và thuê những người này đến giúp đỡ.”

    Chờ Ngôn Thanh đến, đoàn người cùng nhau đi đến nông trại. Phong tiểu thư kéo Sam Sam ngồi chung xe với mình, nói là muốn trò chuyện cùng cô.

    Cô vừa lái xe, vừa cười nói với Sam Sam về lai lịch của nông trại. “Ông nội lúc còn sống thường nói nếu chúng tôi đã có nông trại rồi thì phải đem 4 chữ “thổ nông công thương” làm tiêu chí hàng đầu”

    Sam Sam tò mò “A” một tiếng, làm nông với làm kinh doanh thì còn lý giải được. Công ty Phong Đằng sở hữu rất nhiều công trình, coi như đã được “nông-công-thương” rồi. Còn “thổ” thì thế nào?

    Phong tiểu thử nhìn ra sự nghi hoặc của cô, chủ động giải thích: “Tổ tiên nhà chúng ta là học sĩ, có rất nhiều nhân tài xuất sắc vào thời Minh, nhưng đến đời chúng tôi thì lại chuyển qua kinh doanh.”

    Sam Sam nghe có điểm ngây ngốc, vốn nghĩ gia đình Đại Boss có tiền thôi, không nghĩ tới lại có gốc gác sâu xa như vậy. Suy nghĩ một hồi, Sam Sam mới nhớ đến 1 chuyện.

    “À, Nguyệt, có chuyện này tôi cần nói với cô, thực ra người truyền máu cho cô vào lần thứ 2 không phải là tôi, mà là một đồng nghiệp khác trong công ty.”

    Phong tiểu thư có chút kinh ngạc, hồi tưởng lại: “Ai nha, việc này anh tôi cũng không muốn gạt tôi, lúc tôi hỏi có phải cô truyền máu cho tôi không thì anh lại không trả lời. Tôi cứ nghĩ người đó là cô chứ. Chắc là sợ tôi sẽ đưa cơm cho người khác ăn”
    Nói xong Phong Nguyệt liếc nhìn Sam Sam một cái, trong mắt hiện lên tia bỡn cợt: “Xem ra cơm nhà tôi không phải ai cũng có thể tùy tiện ăn nha.”

    Sam Sam giải thích xong liền an tâm, không suy nghĩ đến động cơ của Đại Boss, dù sao thì cũng không thể hiểu được. Làm bộ không nghe Phong tiểu thư trêu chọc, Sam Sam quan tâm hỏi: “Cô không phải vừa mới bị hạ huyết áp sao, hiện tại có thể lái xe được không?”

    “Không có việc gì, đừng sợ bóng sợ gió. Hơn nữa, nông trại rất gần, đi cũng không quá nửa tiếng.”

    Quả nhiên không bao lâu thì đã đến nơi. Phong Nguyệt nói: “Đến rồi.”

    Sam Sam nhìn ra ngoài cửa sổ, trước mặt là 1 cách rừng, xa xa là đồng ruộng và hồ, ven đường có vài căn nhà 2 tầng, vài người đang đứng chờ ở đó.
    Phong Nguyệt “A” một tiếng, nói: “Sao Lệ Trữ lại ở đây?”

    Nguyên Lệ Trữ cười nói: “Nguyệt này, đồ ăn tất niên năm nào ở nhà mình không phải đều lấy từ nông trại sao, chẳng lẽ năm nay lại tiếc hả?”
    Phong Nguyệt oán trách nói: “Mình chỉ thuận miệng hỏi, chứ không có ý gì. Năm rồi do người trong nông trại mang đến nhà bạn mà, sao năm nay họ không mang đến?”

    Lệ trữ cười nói: “Không phải nói mình đã ăn rồi lại đến lấy nữa chứ? Mình chỉ muốn ghé thăm anh bạn thôi.”

    Nông trại của Phong gia hằng ngày đều cung ứng đồ ăn cho những người khác trong gia đình, vào thời điểm Tết như hiện nay cũng cung cấp thức ăn như mọi khi.

    Ánh mắt Lệ Trữ nhìn về phía Phong Đằng không chớp mắt khi thấy anh xuống xe, tự nhiên nói: “Anh Phong, đã lâu không gặp.”

    Phong Đằng gật gật đầu, “Lệ Trữ.”

    Sam Sam đứng ở một bên khó trách được cảm nhận sâu sắc: Oa, thì ra Đại Boss thật đáng ngưỡng mộ.

    Nguyên Lệ Trữ hiển nhiên không dấu vẻ vui mừng, cứ tấm tắc khen Phong Đằng, nào là đầu tư kinh doanh ở phía tây lớn thế nào, người hầu nhìn cô nói mà khẽ cười một chút.

    Tiết Sam Sam nghe mà tự nghĩ lại thân mình. Xem đi, xem đi, đây mới là cao thủ, thật có tài nói ngọt làm cho Đại Boss vui, còn cô thì 1 lời cũng chẳng nói được.

    Phong Nguyệt nhìn thấy Sam Sam bộ dáng thơ thẫn, nghĩ cô đang mất hứng. Nếu cô đã biết anh hai đối với Lệ Trữ hoàn toàn vô tình, đương nhiên phải giúp anh giải thích với Sam Sam, cô khẽ nói với Sam Sam: “Lệ Trữ là cháu gái của bà Lý, bà Lý theo hầu bà nội chúng tôi, ở nhà chúng tôi cả đời rồi, sau khi bà nội qua đời, bà Lý mới theo hầu ba tôi, Lệ Trữ cùng chúng tôi lớn lên, anh hai coi cô ấy như là 1 đứa em gái mà thôi.”
    Phong Nguyệt nhấn mạnh ở câu cuối, nói xong, cô cũng không biết Sam Sam có hiểu hay không, quay sang nói với Lệ Trữ: “Các người ôn chuyện cũ xong chưa, định ôn tới trời tối luôn sao.”

    Nguyên Lệ Trữ trách yêu: “Nguyệt, bạn thật là, mình thật vất vả mới có cơ hội nói chuyện với anh Phong.”

    Nói xong Lệ Trữ vòng tay ôm tay Phong Đằng, mừng rỡ nói: “Anh Phong, hôm nay chúng ta đi câu cá đi. Lần trước đi câu em không câu được gì cả, hôm nay không ngại dạy em câu cá nữa chứ?”

    Phong Nguyệt thở dài, biết bạn của mình nếu gặp anh thì sẽ không buông tha. Cô ấy đã thích anh từ lâu, chỉ là trước kia thấy mình xuất thân bình thường, không dám lộ liễu biểu lộ tình cảm, nay lại loáng thoáng nghe chuyện của Sam Sam, thấy Sam Sam gia thế bình thường như mình lại được anh hai để mắt đến, Lệ Trữ tự nhiên không cam lòng.

    Phong Nguyệt đảo mắt lại có ý tưởng, anh hai chưa từng gặp trường hợp như vậy, trước kia Lệ Trữ không biểu lộ tình cảm, muốn cự tuyệt cũng không thể nào cự tuyệt được. Hiện tại cô ấy đã biểu lộ trực tiếp, nên nhân cơ hội này để anh hai cô nói rõ ràng với Lệ Trữ, để không làm chậm trễ thanh xuân của Lệ Trữ.

    Vì thế cô cũng không ngăn cản gì. Cô nhìn Sam Sam và nói: “Sam Sam, nếu không chúng ta đi chọn đồ ăn đi.”

    Tuy nói là tự mình chọn đồ ăn, nhưng là Phong tiểu thư chỉ đạo, người hầu mới là người chọn đồ ăn.

    Phong Đằng nói: “Em nhàn hạ thì được rồi, đừng làm hư Sam Sam.” Tiếp theo anh quay sang chỗ Sam Sam nói: “Tiết Sam Sam, em cũng lại đây.”

    Anh nói xong liền cùng Ngôn Thanh cầm cần câu đi về phía hồ. Sam Sam nhìn Phong Nguyệt, Phong Nguyệt đau đầu nói: “Quên đi, chúng ta cùng qua đó.”

    Đi sau 2 người đàn ông đó, Nguyên Lệ Trữ tựa hồ mới phát hiện Sam Sam, mỉm cười nói: “Vị tiểu thư này là?”

    Sam Sam lễ phép trả lời: “Xin chào. Tôi là Tiết Sam Sam.”

    Lệ Trữ cũng lễ phép mỉm cười: “Tôi là Lệ Trữ.”

    Lệ Trữ không trực tiếp đem họ mình nói ra, hàm ý rằng cô cùng Phong gia vô cùng thân thiết, ngay sau đó vừa cười vừa ngâm ngâm nói: “Tiết tiểu thư chẳng lẽ cũng giống tôi đến đây lấy đồ ăn?”

    “Không phải, tôi chỉ đến đây chơi thôi.”

    “Không biết Tiết tiểu thư làm ở ngành nào?”

    “Ách, tôi làm về tài vụ.”

    “Ở Phong Đằng?”

    “Đúng vậy.”

    Nguyên Lệ Trữ cười rộ lên, “Nói như vậy, chúng ta coi như là đồng hành, bất qua tôi không tốt số như cô, được làm nhân viên của anh Phong.”
    Phong Nguyệt chen vào nói: “Lệ Trữ làm về đầu tư tài chính, vừa là người cố vấn quản lý tài sản cá nhân của tôi.”

    Nguyên Lệ Trữ sẵn giọng: “Nguyệt đừng trêu mình chứ, gì mà cố vấn quản lý tài sản, chính bạn lười làm, nên mình mới quản lý giúp thôi.”
    Nói xong liền cùng Phong Nguyệt bàn về kế hoạch đầu tư trước mắt, giá cả thị trường, hàn huyên 1 hồi, cô quay đầu cười hỏi Tiết Sam Sam: “Tiết tiểu thư, về sự biến động thị trường, cô có ý kiến gì không?”

    Sam Sam căn bản không chú ý 2 người đang nói cái gì, chỉ hiểu ngụ ý là về đầu tư gì đó. Cô nhìn phía trước thấy bóng dáng Phong Đằng cùng Ngôn Thanh, cuộc nói chuyện nãy giờ chắc hẳn anh nghe rất rõ. Vị Lễ Trự tiểu thư này muốn thể hiện bản thân thì thôi, làm gì mà kéo luôn cả cô vào.

    Sam Sam lắc đầu nói: “Tài vụ và tài chính thật ra khác nhau rất xa, tôi chỉ ăn uống qua ngày, lại chẳng có tiền dành dụm, cho nên cũng không quan tâm mấy chuyện đầu tư. Nếu có ý định đầu tư mà lại chẳng có tiền thì sẽ rất khó chịu, nói không chừng còn bí quá hóa liều được ăn cả ngã về không mà đi tham ô của công.”

    Nguyên Lệ Trữ bị nghẹn lại. Cái gì “Nếu có ý định đầu tư mà lại chẳng có tiền thì sẽ rất khó chịu”, đây chẳng phải châm chọc cô sao? “Được ăn cả ngã về không” chẳng phải nói trước mắt thâm tình sao. Thì ra Tiết Sam Sam nói về bản thân là giả, thực tế là dùng những lời này bỡn cợt cô. (được ăn cả ngã về không: ở đây Lệ Trữ nghĩ Sam Sam nói vậy vì thấy cô có cảm tình với Phong Đằng, học làm sang đi đầu tư này nọ, mà gia thế lại bình thường, nên muốn câu dẫn Phong Đằng để có tiền mà đầu tư)

    Phong Nguyệt không khỏi nhìn Sam Sam, xem ra cô chỉ là muốn giải thích, nhưng ngôn giả vô tình, người nghe có tâm. (ý nói là Sam Sam không có ý gì, nhưng Lệ Trữ lấy bụng ta suy ra bụng người)

    Đang cùng Ngôn Thanh nói nói cười cười, Phong Đằng xoay người ra vẻ uy nghiêm: “Tiết Sam Sam, em trước mặt tôi mà dám tham ô của công?”
    Phong Nguyệt yên lặng quay đầu nhìn Sam Sam… rồi lại quay sang nhìn Lệ Trữ và lắc đầu…

    Lúc đến bên hồ câu cá, Phong Đằng buông cần câu, hỏi Sam Sam: “Em không muốn câu cá sao?”

    Sam Sam lắc đầu: “Sẽ không.”

    Nghe Phong Đằng hỏi như vậy, mọi người đều nghĩ anh muốn dạy Sam Sam câu cá. Nguyên Lệ Trữ cứng đờ. Ai ngờ Phong Đằng chỉ gật gật đầu, sau đó chỉ vườn rau bên cạnh hồ và nói: “Vậy em đi lấy củ cải đi.”
  7. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 25 ]

    Part 25

    Sam Sam yên lặng ngồi xổm bên cạnh vườn củ cải xem xét nửa ngày mới bắt đầu hái, sau đó quay đầu nhìn về phía đám người đang câu cá bên hồ, cô đột nhiên cảm thấy không công bằng. Nhà tư bản đúng thật là hủ bại, nói câu cá là đi câu cá, còn có căn nhà gỗ nhỏ để trú, một đám người ngồi đó vừa uống trà vừa câu cá vừa cười nói với nhau, trong khi cô ngồi hái củ cải trong trời gió lạnh thế này !

    Người hầu còn có bị như vậy đâu !

    Sam Sam còn tính bãi công không thèm hái nữa… Nhưng lại nhớ tới chuyện mình đang ở nhờ nhà Đại Boss, lại nhờ người ta mua vé máy bay dùm, tinh thần khởi nghĩa vũ trang giành lại công bằng của Sam Sam tắt ngấm… Quên đi, quên đi, hái củ cải cũng chẳng có gì phí cả… Sam Sam dù ngồi hái củ cải nhưng lâu lâu lại liếc nhìn về phía bên hồ, đến lần thứ n nhìn lén thì vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Đại Boss.
    Ánh mắt Phong Đằng chợt lóe, đứng dậy đi đến vườn rau.

    Sam Sam liền cúi đầu ra vẻ chuyên tâm hái củ cải.

    “Tiết Sam Sam, đây là thành quả nửa ngày hái củ cải của em sao?”

    Dù đã quen với giọng nói trầm bổng, đôi mắt dài đen huyền nhưng Sam Sam vẫn cảm thấy tủi thân, cũng chẳng để ý đến anh, ngón tay lay bùn đất, rầu rĩ trả lời: “Đất cứng quá, hái không được.”

    “Tiết sam sam.” Phong đằng hơi hơi cúi người, quan sát biểu tình của cô: “Em nói sẽ không câu cá.” (cái nì k phải ý câu cá bên hồ đâu nhá ^^ )

    “……Tôi có thể học.”

    “Phải không?” Phong Đằng lên giọng cuối câu, tràn ngập hoài nghi: “Vậy là em không có hứng thú thả dây dài câu cá lớn àh?”

    Sam Sam sửng sốt, những lời này nghe rất quen tai…. Bên tai văng vẳng câu nói của anh: “Tiết Sam Sam, em sẽ không có hứng thú thả dây dài câu cá lớn àh?”

    Lúc nãy còn mơ hồ không hiểu gì, nhưng giờ phút này đầu óc chậm chạp của Sam Sam đã được khai sáng.

    Sao anh ta lại nhắc đến chuyện này chứ? Sam Sam chân tay luống cuống, nhìn chằm chằm vào đống củ cải, cố lấy dũng khí lắp bắp trả lời: “Hiện tại, hiện tại có hứng thú rồi.” (^0^)

    Nhưng nghĩ đến Lệ Trữ thì trong lòng cô lại buồn bực: “Nhưng bến câu này đã có người tới trước rồi….” (hàm ý thật J)
    Đây là ghen tị sao? Phong Đằng ánh mắt nheo lại, mỉm cười gian xảo, anh đột nhiên hỏi: “Tiết Sam Sam, em có muốn cảnh báo những người câu cá khác?”

    Sam Sam nghi hoặc, “Cảnh báo gì?”

    “Nói cho người khác biết, bến câu này đã có người nhận thầu.”

    A?

    Sam Sam khó hiểu ngửa đầu nhìn anh, sau đó tầm mắt bị che khuất, môi cô bị cái gì đó ấm áp chạm vào…. (ta khoái)

    Cô cô cô… giống như…. Bị hôn ???!!!!

    Đại Boss cuối xuống, vòng tay ôm bả vai Sam Sam, hôn phớt qua môi cô như chuồn chuồn lướt nước, sau đó nhìn bộ dáng cô ngơ ngơ ngác ngác, anh nhẹ giọng cười: “Đây là bản ký kết hợp đồng nhận thầu.”

    ……… Sam Sam làm rơi củ cải đang nắm trong tay…. Cô cuối cùng cũng không đi câu cá, mà ngồi xổm như tượng bên vườn củ cải….

    Nguyên Lệ Trữ câu được vài con cá nên rất cao hứng, còn Sam Sam chỉ miễn cưỡng cười lấy lệ. Đến lúc trở về, Nguyên Lệ Trữ đi nhờ xe họ, lúc nãy cô còn vui mừng vì câu được cá nhưng giờ lại ngồi thất thần. So với Lệ Trữ thì Sam Sam lại càng thất thần hơn.

    Trong đầu Sam Sam cứ nghĩ tới chuyện xảy ra ở vườn củ cải… Đến nỗi dù ăn cơm tất niên món ăn rất phong phú, nhưng cô chỉ luôn nghỉ đến củ cải… Thật ra cũng không thể trách cô, bị đánh cắp nụ hôn đầu của người con gái ở vườn củ cải, thì làm sao mà hoàn hồn nhanh như vậy được !
    Khi nghe Phong Nguyệt nói muốn về nhà, Sam Sam mới hồi phục lại tinh thần, theo bản năng mà giữ chặt Phong Nguyệt: “Cô không ở lại đây ngủ sao?”

    Phong Nguyệt nghĩ trước kia đương nhiên sẽ ở đây, nhưng năm nay anh cô đã có người bầu bạn rồi. Phong Nguyệt tủm tỉm cười; “Đúng vậy, ngày mai 7h sáng chúng tôi phải đáp máy bay đến nhà Ngôn Thanh, đồ đạc còn chưa sắp xếp xong nữa.”

    “Kia… kia…” Sam Sam không biết nói gì, đột nhiên muốn gói gem hành lý ra sân bay qua đêm.

    Phong Nguyệt nháy mắt mấy cái: “Tốt quá rồi còn gì.”

    Tốt cái gì mà tốt chứ ! Cô đang khẩn trương muốn chết đây nè.

    Người hầu dọn dẹp bàn ăn xong đều về nhà, trong nhà to như vậy chỉ còn 2 người bọn họ, trong lòng Sam Sam cảm thấy chua xót. Giao thừa đương nhiên phải ở bên cạnh người thân, nhưng giờ chẳng ai bên cạnh cô cả. Cho dù có Đại Boss bên cạnh nhưng cô vẫn thấy buồn và cô đơn.
    Giọng nói Sam Sam hơi khẩn trương, cô lắp bắp hỏi: “Buổi tối chúng ta làm gì?”

    Phong Đằng hỏi lại: “Em muốn làm gì?”

    Sam Sam suy nghĩ nửa ngày: “Xem pháo bông?”

    Phong Đằng không nói gì nhìn cô một cái, hai người cùng đi vào phòng khác, mở TV và chờ xem pháo bông.

    Sam Sam nhìn đồng hồ treo tường, còn 15 phút nữa là đến giờ bắn pháo bông, chỉ cần thuận lợi vượt qua 15 phút này thôi, đến lúc bắn pháo bông thì cô sẽ không còn bộ dạng xấu hổ và ngây ngốc không biết nói gì cả.

    Đấy đấy ! Thế giới này có pháo bông thật là tốt quá.

    Sam Sam nhìn về nhà bếp, “Tôi đi làm ít trái cây ăn.”

    Lục đục nửa ngày trong nhà bếp, Sam Sam mới đi ra, trên tay bưng 2 dĩa đầy trái cây.

    “Trái cây đến đây !”

    Phong Đằng ngồi yên lặng trên sofa, ánh mắt nhìn di động trên tay.

    “Tiết Sam Sam, anh mới nhận được 1 tin nhắn.”

    “Sao?” Sam Sam không hiểu sao anh lại nói điều này với mình.

    “Có người chúc anh năm mới vui vẻ.”

    Sam Sam vẫn mờ mịt. Điều này rất bình thường mà, ai mà chẳng muốn nịnh Đại Boss chứ, đợi chút… Cô giống như quên mất cái gì…

    Phong Đằng bật ra 2 chữ: “Là em.”

    Sam Sam rốt cuộc cũng hiểu ra… Đặt dĩa trái cây lên bàn trà, Sam Sam ủ rũ nghe Đại Boss hỏi: “Không phải di động em mất rồi sao?”

    “Là tin nhắn hẹn giờ thôi.” Sam Sam nhỏ giọng trả lời.

    “Gửi đi khi nào?”

    “Mấy ngày hôm trước.”

    Phong Đằng dừng một chút. “Em gửi cho tất cả mọi người sao?”

    “Không có.” Sam Sam càng nhỏ giọng: “Chỉ gửi cho mình anh.”

    Phong Đằng gật gật đầu, không nói gì nữa. Trên TV sắp bắn pháo bông, Sam Sam cứ thế mà nhìn chằm chằm TV, trong lòng rất rối loạn, y như tội phạm bị phát giác.

    Bỗng nhiên “Ba” một tiếng, Phong Đằng tắt TV. Trong phòng khác nhất thời tĩnh lặng, ngay cả một cây kim rớt xuống cũng còn nghe được.
    “Tiết Sam Sam, cái này cũng là lạt mềm buộc chặt?”

    “Vậy còn anh?” Sam Sam không biết lấy dũng khí ở đâu mà hỏi lại, “Anh lúc ở vườn củ cải, như vậy…. cũng là lạt mềm buộc chặt sao?”

    Phong Đằng không ngờ cô sẽ hỏi lại, cười cười, giọng nói có chút ý vị: “Không, chỉ là dụ địch xâm nhập.” (giống câu dụ rắn vào hang ấy)

    Cô đã ở nhà anh, chẳng lẽ còn chưa đủ xâm nhập hay sao, nếu đối phương còn cảm thấy chưa đủ xâm nhập, như vậy….

    “Phong… Phong Đằng”

    Lần đầu tiên cô gọi thẳng tên anh, Sam Sam không được tự nhiên cho lắm, nhưng vào lúc này, không thể nào kêu Đại Boss được cả.
    “Tôi chưa từng thích ai, cho nên không biết cảm giác thích là như thế nào. Lúc cuối năm, do bận rộn kiểm kê sổ sách nên tôi không nghĩ đến chuyện này, nhưng sau đó thì…..”

    Cô ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng anh.

    “Mấy ngày trước không nhìn thấy anh, trong lòng tôi có chút mất mát, nhìn anh ở ngoài đồn cảnh sát chờ tôi, tôi cảm thấy thực mất mặt, nhưng cũng rất vui. Anh dẫn tôi tới đây, tôi tuy rằng cảm thấy không nên, nhưng cũng muốn ở gần anh. Lúc nãy cùng anh ăn cơm tất niên, tôi còn… rất vui vẻ. Tôi không biết mật mã thẻ tín dụng của anh, nhưng tôi có thể đem mật mã thẻ của tôi nói anh biết. Tôi nghĩ hình như tôi đã thích anh, như vậy, còn chưa rõ ràng sao?”

    Cô cái gì cũng đều không hiểu, cho nên đối mặt với người thông minh thì chỉ có biện pháp này. (ối giào, thì ra chị chỉ xảo biện, thế mà em cứ tưởng chị tỏ tình thiệt chứ =.= )

    Sam Sam ôm đầu gối, dịch qua dịch lại trên sofa, chớp chớp mắt nhìn anh. Cô thoạt nhìn nhát gan mà lại dung cảm, ánh mắt chờ mong nhìn anh. Tiết Sam Sam cho tới bây giờ đều làm những việc khiến người ta dở khóc dở cười. Nhưng Phong Đằng chưa bao giờ thấy Sam Sam như vậy cả, bỗng dưng trong lòng xao động.

    “Tiết Sam Sam.” Anh vòng tay qua vai cô, chậm rãi cuối đầu hôn lên trán cô một cái, nói: “Chúng ta thử xem đi.” (^^)
  8. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 26 ]

    Part 26

    Khi nào Phong Đằng nói câu “thử xem đi”, nhưng một lúc sau lại tỏ vẻ không có gì chân thật.

    Đôi môi ấm áp của anh rời khỏi trán cô, Sam Sam cả người như đang trong mộng. Phong Đằng tưởng chừng sẽ tiếp tục hôn cô, nhưng nhìn vẻ nặt ngây ngốc của cô, anh lại bật cười, xích ra một tí: “Quên đi.”

    Trong lòng anh thầm nghĩ cứ từ từ thôi. Anh cầm điện thoại, hỏi cô: “Chỉ có 1 tin nhắn thôi?”

    Cô gật gật đầu.

    Phong Đằng cất điện thoại và để trên bàn trà. Sau đó dẫn cô vào phòng sách, bắt đầu chơi cờ cùng cô. Nhưng lòng cô thực sự rối loạn, không hề có hứng chơi, thế nên cô kiếm vài cuốn sách mà đọc. Nói kiếm sách đọc, nhưng cô chỉ lật qua lật lại vài trang.

    Đồng hồ điểm đúng 12h, bầu trời ngập tràn ánh sang sắc sỡ của pháo bông.

    Bởi vì xung quanh không có nhà cao tầng nào, nên từ cửa sổ phòng sách có thể xem rõ pháo bông, Sam Sam buông cuốn sách, chạy ngay tới cửa sồ để xem.

    Phong Đằng cũng đi tới, đứng bên cạnh cô.

    “Em chưa từng xem bắn pháo bông?”

    “Phong Nguyệt nói các người chưa bao giờ coi.”

    “Ừ.” Phong Đằng gật đầu, sau đó nhìn về phía cô, bất ngờ cuối đầu hôn cô.
    Đây là lần thứ 3 hôm nay anh hôn cô.

    Cô cảm thấy hình như hơi nhiều nhưng tuyệt nhiên lại không chán ghét.

    Sau đó…. Thân thể cô mềm nhũn trở về phòng ngủ.

    Đầu năm đã đến, Sam Sam nhẹ nhàng đi xuống dưới lầu ăn điểm tâm.

    Vừa xuống lầu thì gặp Tiểu Chu bộ dạng mừng rỡ: “Tiết tiểu thư, năm mới vui vẻ.”

    “Năm mới vui vẻ.” Sam Sam liền đáp lại.

    Tiểu Chu vui sướng nói: “Tiết tiểu thư nhanh đến ăn điểm tâm đi, cậu chủ đang đó, tiện thể lấy lì xì luôn.”
    “Lì xì?” Sam Sam sung sướng, “Tôi cũng có sao?”

    “Đương nhiên.” Tiểu Chu nói, “Cậu chủ năm nào cũng đều lì xì cả. Tiết tiểu thư làm sao không có chứ.”

    Ý của Tiểu Chu là, cậu chủ và Sam Sam có quan hệ thế nào thì không cần bàn cãi, đương nhiên tiền lì xì sẽ rất nhìu.

    Nhưng đồng chí Tiết Sam Sam lại suy nghĩ đằng khác – có tiền ! Cô cũng là nhân viên của Đại Boss, chắc phải có lì xì rồi.

    Sam Sam vui vẻ chạy nhanh về phòng ăn. Phòng ăn chỉ có Đại Boss và Vương quản gia, Phong Đằng tựa hồ đang cùng quản gia nói chuyện, vừa thấy cô đi vào, vuốt cằm nói: “Sam Sam lại đây.”

    Sam Sam vội vàng đi qua, ánh mắt khát đói như con chó nhỏ nhìn thấy xương vậy. Phong Đằng nhìn thấy ánh mắt cô, anh đột nhiên nghẹn một chút, hỏi: “Nhà em có bao nhiêu người?”

    “Ách?” Điều tra nhân khẩu sao? Sam Sam một hơi đem trực hệ nói ra 1 lần: “Ba, mẹ, ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại, còn có chú, cậu, 2 người dì, mỗi gia đình có 1 đứa con nhỏ.”

    “Được.” Phong Đằng gật đầu, nhìn quản gia nói, “Chuẩn bị một chút.”

    Quản gia gật đầu.

    Sam Sam tò mò hỏi: “Chuẩn bị cái gì?”

    Phong Đằng tùy ý nói: “Em không cần phải xen vào.”

    “……….” Sam Sam cảm thấy chuyện này cũng không liên quan mình nên cũng không hỏi nhiều nữa.

    Phong Đằng ngồi xuống dùng bữa sáng: “Vé máy bay đã mua rồi, lát nữa tôi có việc, Tiểu Trương sẽ đưa em ra sân bay.”

    Đến sây bay, lái xe Tiểu Trương lấy từ sau cốp xe ra 2 hộp lớn, Sam Sam mới hiểu được, Phong Đằng hỏi gia đình cô có mấy người thì ra để chuẩn bị quà.

    “Cậu chủ phân phó, Tiết tiểu thư về nhà nên mang theo quà đầu năm.”

    Quà đầu năm cái gì….Đại Boss cũng chu đáo quá.

    Nghĩ đến việc Đại Boss chuẩn bị quà cho mình, lòng cô vừa cảm thấy rối rắm lại vừa nhộn nhạo, nhưng nhìn đến kích thước của 2 hộp quà đó, cô bắt đầu rầu rĩ làm sao mà cầm về nhà được, quà của Đại Boss chắc hẳn là mắc lắm, làm sao cô giải thích với gia đình việc quà này ở đâu mà có?!

    Tiểu Trương nhiệt tình giúp cô check-in, gửi hành lý, Sam Sam đành không làm gì, chỉ đi theo sau Tiểu Trương. Cuối cùng đến cửa hải quan,Tiểu Trương đưa cho cô 1 cái hộp nhỏ.

    “Tiết tiểu thư, cậu chủ nói, trong khoảng thời gian này, cô dùng tạm điện thoại cũ của cậu chủ.”

    Sam Sam ngây người một chút, mỏ hộp ra xem, quả nhiên là kiểu điện thoại của phái nam.

    Chờ vào bên trong sân bay rồi, Sam Sam mới lấy điện thoại ra và chăm chú nhìn kỹ. Di động còn rất mới, chưa hề có dấu vết gì đã sử dụng. Cô mở danh bạ ra, bên trong chỉ duy nhất số của Đại Boss. Cô nhìn chằm chằm một hồi, nhịn không được cầm di động gọi cho Phong Đằng.
    Bên kia rất nhanh tiếp máy: “Đến nới rồi àh?”

    “Vâng. Tôi thấy anh đã chuẩn bị quà dùm tôi, còn cho tôi mượn di động nữa.”

    Phong Đằng lên tiếng, “Không cần phải cám ơn.”

    “……….. Ai nói tôi muốn cám ơn….. Quà nhiều như vậy làm sao mà xách nổi chứ !”

    Bên kia cười, “Tiểu Trương không nói với em sẽ có người đón hay sao?”

    Sam Sam sửng sốt, bỗng nhiên cảm thấy không được tự nhiên, “Anh không cần như vậy… Tôi không quen….”

    “Vậy tập làm quen đi. Sam Sam, năm mới vui vẻ.”

    Chuyến bay hạ cánh là vào buổi chiều, vừa xuống ra khỏi sân bay, quả nhiên cô nhìn thấy có người chờ sẵn, một người đàn ông trẻ họ Lý, tự giới thiệu là nhân viên Phong Đằng chi nhánh ở đây. Thấy cô, anh liền chào “Tiết tiểu thư”.

    Sam Sam thực không quen, không biết ở đây cũng có chi nhánh của Phong Đằng, lại càng không biết Phong Đằng dặn người đón cô.
    Nhà Sam Sam ở gần thành phố B, từ sân bay đi khoảng 2 tiếng. Về nhà cũng đã là buổi tối. Người đàn ông đó đưa cô đến dưới lầu, muốn giúp cô mang hành lý lên lầu, nhưng cô khéo léo từ chối.

    Khi người đàn ông đó đi rồi, Sam Sam mới gọi điện thoại cho nhà, ba mẹ cô chạy xuống đón cô và phụ xách hành lý.
  9. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 27 ]

    Part 27

    Ba Tiết mẹ Tiết xuống lầu đón cô, đương nhiên cũng trách mắng cô để xảy ra nhiều chuyện phiền toái như vậy, còn tốn tiền đi máy bay về nữa, nhìn 2 hộp lớn bên cạnh Sam Sam, đầu tiên là hoảng sợ, khi biết được là quà đầu năm, họ lại thầm trách cô mua này mua nọ. Sam Sam biết những lời trách cứ này chỉ là lời quan tâm của ba mẹ nên chỉ cười hì hì.

    Hôm nay vừa vặn mọi người trong gia đình đều tụ họp ở nhà ba Tiết, cô lại về trễ nên mọi người cũng chẳng chờ cô mà đã bắt đầu ăn. Ông nội bà nội, gia đình cậu, gia đình chú đều đã đến đây, một bàn 10 người vừa đủ.

    Thấy Sam Sam trở về, mọi người đều dừng đũa, ông nội thấy nàng, cười đến híp mắt, “Tiểu Sam về rồi à.”

    Sam Sam đã lâu không gặp họ, liền chạy tới ôm, “Ông nội, bà nội.”

    Nghe Sam Sam kêu, bà nội đau lòng nói: “Mau ngồi xuống ăn cơm, đi đường mệt lắm không? Tên trộm đó chẳng ra gì, canh ngay lúc Tết mà lại trộm.”

    Sam Sam hắc hắc cười một chút.

    Mẹ Tiết nắm tay Sam Sam ngồi xuống: “Mọi người đều ngồi xuống ăn đi.”

    Mọi người lần nữa ngồi xuống ăn, hỏi chuyện Sam Sam, đầu tiên là hỏi chuyện công việc, sau lại hỏi tiền lương, tiền thưởng. Sam Sam cũng không để ý, có bao nhiêu nói bấy nhiêu, vì thế mọi người đều trầm trồ khen.
    Liễu Liễu là con gái của cậu Sam Sam, cả nhà Tiết gia có tổng cộng 3 đứa cháu, đều là nữ: Liễu Liễu, Sam Sam, còn có con của chú là Tiết Đồng Đồng.

    “Dì, Liễu Liễu cũng……”

    Định nói tiếp gì đó nhưng Sam Sam lại nhỏ giọng, gian nan nói: “Liễu Liễu cũng có bạn trai?” Cũng may mọi người không ai nghe thấy, dì cô đắc ý nói: “Àh, Sam Sam, Liễu Liễu nhà dì cũng làm việc ở thành phố S. Gia đình chúng ta 2 cô cháu gái lớn đều đi làm ở thành phố lớn, ông nội thực sự rất mừng.”

    Dì cô luôn cảm thấy trong 3 đứa cháu gái của Tiết Gia thì Tiết Liễu Liễu là ưu tú nhất, kết quả Tiết Sam Sam đi thành phố lớn làm việc, người thân trong nhà đều bảo cô chắc sẽ thăng quan tiến chức, dì chỉ biết nhịn, chờ thời cơ như bây giờ mà khoe.

    Liễu Liễu không lên tiếng, cô chỉ đưa cho dì dĩa rau.

    Sam Sam nhìn Liễu Liễu, yên lặng đồng tình. Liễu Liễu rất xinh đẹp, lại thông mình, bởi vậy từ nhỏ đến lớn đi đến đâu dì đều đem cô ấy khoe với mọi người, còn cố tình nói bóng nói gió với cô, khiến cô thống khổ vô cùng. Nhưng cũng không thể trách được, dù gì cô cũng có phải con gái của dì đâu, đương nhiên trong mắt dì, cô không thể nào bằng Liễu Liễu được. Mà Liễu Liễu cũng chẳng thể nói gì, vì cô ấy không phải con ruột của dì, dì chỉ là nhận nuôi mà thôi.

    Người khác khi nhận con nuôi, đều sợ đứa nhỏ biết họ không phải cha mẹ ruột nên đều che giấu. Nhưng dì thì lại không như vậy, sợ con gái sau này sẽ không hiếu thảo với mình, nên từ nhỏ đã nói rằng bà ấy nhận nuôi Liễu Liễu do cha mẹ Liễu Liễu nghèo, Tiết Liễu Liễu vốn tính hiền dịu nên luôn xem dì cô như mẹ ruột.

    Em họ Tiết Đồng Đồng ngồi bên cạnh Sam Sam, kề tai cô nói nhỏ: “Chị Sam Sam, chị có biết bạn trai của chị Liễu Liễu là ai không?”

    “Ai?”

    “Chính là con trai của tổng giám đốc công ty chị ấy, chính là công ty trước đây chị làm đó. Chị nói nếu như chị vẫn còn làm ở đó, thì chắc giờ bạn gái anh ta đã là chị rồi phải không?

    Sam Sam tốt nghiệp xong thì ở quê tìm công ty làm việc, đó là 1 công ty có chút danh tiếng ở đây, vốn là chuyện tốt, nhưng lại bị dì biết được công việc đó là cho ông nội tìm dùm Sam Sam, vì giám đốc nhân sự công ty đó là con của bạn ông nội.
    Dì làm lớn chuyện, nói rằng ông nội bất công, chỉ lo cho Sam Sam mà không lo cho Liễu Liễu, khiến cho lúc đó nhà cửa không yên. Sam Sam phải đem công việc này nhường lại cho Liễu Liễu, nhưng được làm việc tại 1 công ty lớn vậy đương nhiên mẹ Tiết không chịu để Sam Sam nhường lại. Trùng hợp lúc đó Sam Sam tìm được công việc ở thành phố S, nên ông nội phải đến gặp người bạn và giới thiệu công việc đó cho Liễu Liễu. Sau đó dì mới cho qua chuyện. (bà này zô ziên nhở !!! Mai mốt thấy anh Phong Đằng thì lại hối hận sao k để Liễu Liễu đi làm ở thành phố S cho coi nè… hứ )

    Sam Sam nghe Đồng Đồng nói mà 囧: “Em nói tầm bậy gì thế!”

    Đồng Đồng ngượng ngùng, hắc hắc nói: “Mẹ em ở nhà hay nói vậy mà.” Lại bĩu môi nói: “Chị Liễu Liễu thì chẳng có nói gì, nhưng dì thì cứ oang oáng đem khoe khắp phố, làm em điếc cả lỗ tai.”

    Sam Sam nhéo lỗ tai Đồng Đồng: “Vậy để chị bồi bổ lại cái lỗ tai của em cho!”

    Tiết Đồng Đồng “phốc” 1 tiếng, nhìn Sam Sam: “Chị, trong 2 cái hộp đó là gì thế? Có quà cho em không đó?”

    “A, còn đòi quà nữa hả !”

    Sam Sam nhớ tới quà Phong Đằng chuẩn bị, cơm cũng chưa ăn xong liền buông chén đũa vội mang 2 cái hộp đến. Mọi người hiếu kì không biết là gì.

    Sau đó Sam Sam mở 2 cái hộp mà lòng đầy chờ mong, nhưng nhất thời đầu óc lại choáng váng…. Ách… Cái gì đây?
    1 túi củ cải ?

    Khụ! Mọi người đều im lặng nhìn nhau.

    Dì tủm tỉm cười: “Ôi, củ cải ở thành phố S ngon lắm sao mà con phải nhọc công mang về thế.”

    Mọi người đều cười không ngừng, Sam Sam mắc cỡ vô cùng, đành phải nói: “Củ cải này ngon lắm, đặc biệt ngọt, con đặc biệt mang về cho mọi người = =”

    Đại Boss làm cái gì vậy, tự nhiên lại gói cho cô toàn củ cải? Vẫn là bởi vì….. Sam Sam thập phần xác định Đại Boss là cố ý.

    = = phía dưới túi củ cải toàn là những thứ rất “đỗi bình thường” (ta ngoặc kép nhá). Bất quá, quà này đối với nhà Đại Boss mà nói là bình thường. Nhưng với nhà Sam Sam thì……. Sam Sam đưa túi củ cải cho người lớn trong nhà mà nói không nên lời, còn về mấy đứa em thì mỗi đứa là 1 cái Ipad 2 mới cóng. Sam Sam biết rõ nó “giá trị liên thành” @__@ Vì thế mọi người nhìn quà mà có chút hoảng sợ.

    Dì đột nhiên chết lặng. Mẹ tiết trên mặt tuy cười, nhưng trong lòng bà biết rõ Sam Sam kiếm được bao nhiêu tiền, mua nhiều như thế thì chắc cô đã phải dành dụm mấy tháng tiền lương. Chỉ có ông bà nội là không biết rõ giá trị những món đồ này, trong lòng vui sướng, còn Tiết Đồng Đồng thiếu chút nữa nhảy cẩng lên khi thấy Ipad 2.

    Đồng Đồng vội mở quà ra, nói : “Chị Sam Sam, chị cướp ngân hàng hả ?”

    Sam Sam nhanh nhẩu nói: “Ha ha, là như vậy, cái Ipad này… là hàng nhái thôi, đừng nhìn vậy mà tưởng thật, hàng nhái mà thôi… Nhưng xài rất tốt… chỉ có 1 ngàn…. Hơn nữa năm nay công ty có doanh thu cao, nên cuối thăm được thưởng rất nhiều.”

    Sam Sam muốn khóc, Đại Boss vừa đưa cho cô củ cải, lại cho mượn di động, hoàn toàn không cho cô quyền từ chối, lại còn tặng quà đắt tiền cho nhà cô nữa !

    “Sam Sam chúng ta đi làm kiếm được bộn tiền.” Bà nội vui mừng nói, “Nhưng mà lần sau đừng mua nhiều như vậy, đồ ăn dinh dưỡng đó thực quý (ý nói củ cải và vài món đồ ăn khác trong hộp ấy), dù cuối năm được thưởng nhiều nhưng cũng không nên mua nhiều vậy.”

    Sam Sam có tật giật mình nói: “Kỳ thật là con cùng đồng nghiệp mua, đều mua giá sỉ đấy, ha ha.”

    Vừa nói vừa nghĩ trong lòng, Đại Boss cũng coi như là đồng nghiệp của cô, nên nói là “cùng đồng nghiệp” mua cũng không ngoa.

    Dì lập tức lên tiếng: “Thì ra là mua sỉ, Sam Sam, mấy cái này ăn vào không bị gì chứ, con đừng mua lầm đó nha.”

    Lời này tưởng chừng như quan tâm, nhưng lại ám chỉ nói Sam Sam mua hàng giả.

    Sam Sam sớm đã quen cách nói này của dì, cũng không tức giận: “Dì, dì yên tâm đi, con cùng đồng nghiệp ngày nào cũng ăn, chắc chắn không có vấn đề gì.”

    “Ai nha, dù sao cũng là quà từ thành phố lớn, vẫn là Sam Sam khôn khéo, Liễu Liễu nhà dì cùng chỉ dám mua đồ bình thường thôi, nhưng cũng rất là quý!”

    Mọi người hai mươi mấy năm nay đều nhịn được, đương nhiên cũng sẽ không vì mẹ Liễu Liễu mà ăn không ngon. Ăn xong, mẹ Tiết cùng dì dọn dẹp bàn ăn, chuẩn bị chơi mạt chược, Sam Sam và Liễu Liễu ở trong bếp chuẩn bị ít trái cây.

    “Sam Sam, em đừng giận mẹ chị.” Chờ mọi người lên trên hết rồi, Tiết Liễu Liễu nhẹ giọng xin lỗi cô.

    Sam Sam nói: “Em đâu có giận.”

    Liễu Liễu cười cười, vẻ mặt có tí giãn ra. Sam Sam biết cô vừa có bạn trai nên đặc biệt quan tâm: “Chị, sao chị lại đi thành phố S thế?”
    Liễu Liễu nhỏ giọng nói: “Anh ấy nói muốn đi thành phố S phá triển, không muốn dựa dẫm gia đình.”

    “Người ấy thế nào hả chị? Chị thực thích anh ta?

    Sam Sam hỏi như vậy vì từ đầu đến cuối không thấy Liễu Liễu có chỗ nào vui vẻ, không giống như là đang yêu.

    Liễu Liễu cuối đầu gọt trái cây, một lát sau nói: “Dù thích hay không thích cũng được, miễn sao mẹ vui là được.”

    Trái cây đem ra đúng lúc mọi người đang chơi mạt chược, Sam Sam ngồi nhìn mọi người chơi 1 lúc, sau đó thì đi đến nhà của Song Nghi. Trời mùa đông ban đêm giá rét thấu xương, bông tuyết bay trên bầu trời. Đi ở ngã tư đường, Sam Sam bỗng nhiên muốn gọi điện thoại cho Phong Đằng. (có người tương tư áh khứa khứa)

    Nhưng…. Cô mới về nhà có vài tiếng thôi mà?

    Kiềm chế kiềm chế…. Nhất định phải kiềm chế ! Trên đường đi cô cứ nói mãi 2 từ này, rất nhanh Sam Sam đã đi đến nhà Song Nghi. Nhà Song Nghi và nhà cô rất gần, chỉ cách một con phố, họ sống ở trên lầu, còn ở dưới thì ba Song Nghi mở một cửa hàng bánh ngọt, buôn bán rất tốt.
    Sam Sam vào nhà của Song Nghi, mới vừa đưa quà xong liền bị Song Nghi kéo vào phòng. Đóng cửa lại, Song Nghi nắm 2 bả vai Sam Sam, nghiêm túc hỏi: “Tiết Sam Sam, bạn phải nói thật cho mình biết, lần trước bạn nói có 1 người đàn ông tỏ tình là thật phải không?”
    “Hả ???”
    Sam Sam nhất thời chột dạ.
    Song Nghi quan sát sắc mặt cô, kích động: “A a a, thật hả ? A a a !!!!!! Mình cứ tưởng bạn vẩn vơ hỏi mình vậy thôi, không ngờ là thật a a a, mau nói mình biết, người đàn ông đó rất giàu có phải không? Anh ta làm gì? Cao không? Đẹp trai lắm không? Có ảnh chụp không?……”
    Sam Sam vội vàng đưa tay đầu hàng, “Cả một rừng câu hỏi, làm sao mà mình trả lời được.”
    “Được rồi, đầu tiên, có đẹp trai không?”
    Sam Sam gật gật đầu. Song Nghi hớn hở: “Di động có ảnh chụp không, cho mình xem đi.”
    “…..Không có….”
    “Mình không tin, đưa di động đây, mình tự xem.” Cô nói xong liền móc túi Sam Sam lấy di động, vừa lấy ra Song Nghi cảm thấy ngờ ngợ.
    “Bạn đổi di động rồi hả?”
    “…… là của anh ta.”
    “A a a” Song Nghi càng hưng phấn bội phần, “Đã tiến triển đến nỗi trao đổi di động sao ?”
    “Không phải, di động của mình bị mất, anh ta đưa mình dùng tạm cái này.”
    “Đó đó, săn sóc chu đáo ghê!”
    “Àh, đúng rồi. Bạn cho mình lại số điện thoại đi, mình làm mất điện thoại kia nên giờ không có số ai cả.”
    “Đừng đánh trống lãng, anh ta làm nghề gì?”
    “….. Anh ta là sếp của mình”
    “Sao ? Sếp của bạn à !”
    “t__t so với sếp còn lớn hơn.”
    “…… lớn thế nào?”
    “t______t”
    Song nghi rung rung,“Chẳng lẽ, chẳng lẽ là trong truyền thuyết ……CEO?”
    “Ừ = =”
    “……” Song nghi thì thào nói,“Sam Sam, bạn làm mình điên mất rồi.”
    Một lát sau, Song Nghi lấy lại tinh thần, “Mặc kệ, thân phận là gì không quan trọng, mình sẽ không vì chức vị cảu anh ta mà kì thị ! Quan trọng là quá trình yêu nhau ! Hai người sao lại quen nhau ?”
    Sam Sam mờ mịt nhìn Song Nghi, “Kỳ thật mình cũng không biết……”
    “Kể mình nghe đi! Là ai yêu ai trước, là ai tỏ tình trước ?”
    “Ách, xem như anh ta đi.” Sam sam quyết định đem những lời cô thổ lộ đêm giao thừa coi như không có!
    “Oa!” Song Nghi nắm hai tay, bộ dáng đầy vẻ mơ mộng, “Vậy cảm giác bạn thế nào?”
    “Cảm giác?” Sam sam nghĩ đến chuyện thẻ tính dụng lần trước Song Nghi nói, “ Giống như đang đi trên đường, bỗng nhiên nhặt được một trăm đồng = =”
    “Nhất định là rất sung sướng? Bay ngay đến nhặt tiền !”
    “Chuyện đó…… Mình hoài nghi điều đó không thật lắm……”
    Gì?
    Song Nghi nhạy cảm nhìn ra có gì đó không bình thường, “Bạn cảm thấy anh ta không thật lòng với bạn sao?”
    “…… Đương nhiên không phải, anh ta sẽ không như vậy.” Sam sam rầu rĩ nói, “Mình chỉ là cảm thấy, mọi thứ như giấc mộng vậy.”
    “Này, Tiết sam sam, mình biết nguyên cái thẻ tín dụng kim cương rơi từ trên trời xuống làm bạn choáng váng, nhưng trên thế gian này có rất ít rất ít đàn ông thập toàn đại mỹ, bạn biết không ?Cho nên tuyệt đối không được nghĩ đông nghĩ tây!”
    Song nghi nắm tay Sam Sam, “Sam sam, đừng có sợ, mình sẽ là quân sư tình yêu cho bạn !”
  10. Hoagio.

    Hoagio. ♪♪Ding,,,dang...tinh. ..dang...♪♪ Staff Member

    Bài viết:
    8.762
    Lượt thích:
    7.150
    Kinh nghiệm:
    113
    Sam Sam đến đây ăn nè! [ Chương 28 ]

    Part 28
    Sam Sam ở nhà đến mùng 7 mới về, trong thời gian này, cô đã cùng Đại Boss trò chuyện 4 lần, cô chủ động gọi 2 lần, Đại Boss gọi 2 lần. Cô gọi anh chủ yếu để nói hỏi về việc ăn uống của anh, còn Đại Boss thì chủ yếu thông báo cho cô việc anh đi bàn thảo hợp đồng với khách hàng và đáp chuyến bay cùng ngày với cô.
    “Bạn đi máy bay ? Không phải trước kia đều đi xe lửa sao ?” Song Nghi ngồi lên giường Sam Sam, nhìn cô thu dọn hành lý.
    Sam Sam cũng không nói gì, lấy di động ra, cho Song Nghi xem tin nhắn mà cô nhận được. Song Nghi nhìn nhìn, “Đây là thông tin vé máy bay của bạn mà, đưa mình làm gì ?”
    “Không phải mình đặt vé…. Hôm kia anh ta nhắn cho mình như thế + . +”
    “Thật là độc tài, kiểm soát chặt ghê nha.” Song Nghi phụng phịu. Sam Sam không dám nói thêm gì nữa, cô quyết định không cho Song Nghi coi tin nhắn sau của người nào đó cưỡng chế cô xuống máy bay không được đi đâu, phải chờ chuyến bay của anh đáp xuống.
    Song Nghi háo sắc nói : “Sam Sam, bạn có tính toán gì không ?”
    “Ách, thì trước tiên trả lại tiền vé chứ sao.” Sam Sam thành thật nói ra suy nghĩ của mình.
    Song Nghi la lên : “Trả tiền gì chứ ! Không được trả”
    “Nhưng mình không thể lấy tiền của người khác được” Sam Sam kiên trì nói.
    “Nhưng bạn không biết như vậy là rất sòng phẳng sao ? Bạn nghĩ nhà Đại Boss chẳng lẽ thiếu mấy tờ tiền lẻ này àh ? Dùng cách khác mà trả tiền đi.”
    “Cách gì chứ ?” Sam Sam há hốc mồm, nghe Song Nghi nói vậy, cô thầm nghĩ nếu cô cầm tiền trả lại Đại Boss thì chỉ bị Đại Boss cười cho.
    “Qua năm mới không phải là lễ tình nhân sao? Thay gì lấy tiền trả lại, hay là bạn mua quà cho anh ta đi!” Song Nghi rít gào, cô là chuyên gia đọc tiểu thuyết tình yêu, nhưng sao lại có người bạn chả biết gì về tình yêu cả.
    Song Nghi cứ mãi thúc giục, 2 người ăn mặc chỉnh tề cùng nhau đi đến trung tâm mua sắm.
    Đi trên đường, Sam Sam luôn miệng hỏi phải mua cái gì, Song Nghi mặc cho Sam Sam suy nghĩ. Khi đến trung tâm mua sắm, Sam Sam nắm chặt tay Song Nghi, nghiêm túc nói: “Song Nghi, mình nghĩ rồi, chúng ta không thể mua quà trị giá 2000 tệ được, bạn nghĩ thử xem, mình nợ anh ta 2000, tính thêm quà cho ngày tình nhân nữa, thôi thì mua cái nào trị giá 2500 đi…..”
    Song Nghi liếc mắt nhìn Sam Sam, sau đó liền mở miệng kết thúc cuộc nói chuyện này: “Tiết Sam Sam, im miệng!”
    Hai người đi dạo trong trung tâm, phát hiên thì ra mua quà cho đàn ông không dễ tí nào, nhất là cho đại gia Phong Đằng.
    “Hay là chúng ta mua bút máy đi?” Sam Sam đề nghị.
    “Bạn đừng cổ lổ sỉ vậy chứ !”
    “Hay là dây nịt ?”
    “Cũng không được, rất dâm đãng.”
    “Sao lại dâm đãng ?”
    “Người ta nói đàn ông mà mua quần áo cho phụ nữ ý là muốn cởi đồ họ, bạn mà mua dây nịt cho Đại Boss thì ý là…..”, Song Nghi cười hắc hắc, “mình từng đọc cuốn truyện nói nhân vật nữ chính bất hạnh tặng dây nịt cho nhân vật nam chính, anh ta liền lấy cớ đó mà ở chương 1 ăn luôn.” (bà chị này si nghĩ sâu xa nhở =]] )
    “……….Song Nghi, bạn đang sáng tác tiểu thuyết tình dục àh ?”
    Hai người ở trung tâm đi dạo suốt 2 tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng chọn được quà. Món quà này được hai người tỉ mỉ chọn lựa, trị giá 2580 tệ.
    Hôm nay Sam Sam đáp máy bay trở lại thành phố S, máy bay đáp xuống vào khoảng 3h chiều, mà chuyến bay của Đại Boss 1 tiếng sau mới đáp xuống, cho nên Sam Sam xuống máy bay liền kéo hành lý đến sảnh sân bay, ngồi ở quán cafe 2 tầng chờ anh.
    Đây là Đại Boss ra lệnh cô ở chỗ này chờ anh.
    Gọi đồ uống, Sam Sam tìm chỗ ngồi thuận tiện thấy được lối ra của hành khách, sau đó cô gọi về nhà báo bình an. Sam Sam giương mắt nhìn về phía lối ra vào. Nhìn vài lần thì cô bắt đầu nhàm chán, nhấp vào ngụm nước rồi lấy quà đã mua cho Đại Boss ra xem.
    Đây là 1 đôi cúc tay áo màu bạch kim, khảm một bảo thạch đen, trên mặt chạm rỗng hoa văn tinh tế, trông rất tinh xảo.
    Sam Sam cầm đôi cúc tay áo trong tay, vừa suy nghĩ không biết làm sao tặng Đại Boss ?
    Phải chờ đến 14/2 hay là lát nữa tặng luông ?
    Đại Boss sẽ có phản ứng thế nào ?
    Ngồi dựa vào bàn, vừa ngắm cúc tay áo vừa suy nghĩ mông lung, Sam Sam cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cô nắm chặt cúc tay áo, quyết định nhắm mắt nghỉ ngơi 1 lát.
    Không biết qua bao lâu, nghe thấy phía đối diện có tiếng đồ sứ va chạm rất nhỏ, Sam Sam mơ màng tỉnh dậy, vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt là áo sơmi phẳng phiêu màu đen. Cô bật dậy, hai mắt trợn tròng thấy khuôn mặt anh tuấn của Đại Boss.
    Anh một tay bưng chén trà uống, một bên xem tạp chí.
    “Tỉnh rồi à?”
    “……..”
    Sam Sam hoàn toàn tỉng, cô nhìn anh đầy vẻ ngạc nhiên, “Anh xuống máy bay khi nào vậy ?”
    “Nửa giờ trước.”
    Ách, Sam Sam ngượng ngùng nói : “Sao anh không gọi điện thoại cho tôi ?”
    “Tôi nghĩ ra khỏi sân bay thì sẽ có người nghênh đón.”
    “……” Sam Sam xấu hổ, “Tôi, tôi chỉ ngủ quên thôi.”
    “Ngủ ngon lắm à ?” Phong Đằng không chút để ý hỏi.
    “……Ngon = =”
    “Đi thôi, xe sắp đến rồi.” Phong Đằng buông chén trà, cầm túi và hành lý của Sam Sam.
    “A, đợi chút.” Sam Sam dừng lại, sốt ruột tìm tới tìm lui dưới đất, cô vừa nãy khi đứng lên phát hiện đôi cúc tay áo chỉ còn lại 1 cái.
    Phong Đằng nhìn cô tìm lung tung rồi mới vươn tay, “Tìm cái này sao ?”
    “………” Sam Sam nhìn cúc tay áo trong tay Phong Đằng, “Cái đó…… làm sao có thể…….”
    “Tôi nhặt được ở dưới chân em. Còn một cái đâu?”
    Sam sam 囧 囧 đem cúc tay áo còn lại đang nắm trong tay đưa cho anh. Ai nha, vốn tính tìm dịp nào đưa cho anh, tự nhiên lại bị phát hiện = =
    “Cái này hình như cho tôi thì phải.”
    “……Phải, là cho anh.”
    “Quà?”
    “….Đúng vậy t__t”
    Phong Đằng không nói thêm gì, cất bước ra khỏi quán cafe. Sam Sam yên lặng đi theo anh, vào trong thang máy, Phong Đằng bỗng nhiên nói : “Sao em lại tặng quà cho tôi ?”
    “Ách, vì sắp đến lễ……..”
    “Lễ tình nhân?” Phong đằng cười cười, “Nhà chúng tôi có truyền thống không theo lễ tiết phương Tây.”
    A ? Sam Sam ngạc nhiên.
    “Ba mẹ tôi lúc còn trẻ rất thích những ngày lễ thế này, nhưng ông nội thì lại cực kỳ ghét ngày lễ Phương Tây, không chỉ một lần la ba mẹ tôi về chuyện này. Cho nên vào những dịp lễ tình nhân, ba mẹ thường giả bộ nói dẫn tôi và Phong Nguyệt đi chơi, nhưng thật ra sau đó đem chúng tôi đưa cho bảo mẫu giữ, 2 người họ lén lút đi chơi.”
    Sam Sam biết ba mẹ anh đã qua đời trong 1 tai nạn xe, tuy rằng lúc anh nói đến họ, anh không có biểu hiện gì cả, nhưng trong lòng cô biết rất rõ anh rất nhớ họ. Sam Sam bỗng nhiên muốn nắm tay anh, nhưng lại ngượng ngùng. Nhưng cuối cùng cũng chạm vào ngón tay anh, nhưng tay cô mới vừa chạm vào thì đã bị anh nắm chặt.
    Tuy rằng họ đã từng thân thiết hơn so với bây giờ, nhưng nắm tay trước bàn dân thiên hạ như vậy vẫn làm Sam Sam cực kỳ khẩn trương, lòng tràn đầy lo sợ, đành phải lãnh sang chuyện khác: “Chúng ta thì sao? Hay là lễ tình nhân này, chúng ta lén lút đi chơi đi!”
    Phong Đằng quay đầu nhìn cô, nắm chặt bàn tay nhỏ bé như đang muốn chạy trốn của cô, môi dưới cong lên.
    “Được.”
    ******** Chính thức thay đổi xưng hô nhá há há há….. anh anh em em… em em anh anh….
    Có lẽ do bàn tay anh rất ấm áp, có lẽ do anh nắm tay cô làm lòng cô rối loạn, Sam Sam đến bãi đỗ xe thấy lái xe mới sực tỉnh, hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
    “Tới nhà anh ở trong thành phố, em tắm rửa thay đồ, rồi chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
    Tắm rửa thay đồ gì chứ…. Sam Sam có chút không được tự nhiên nói: “….. À, đúng rồi, chúng ta đi đến cửa hàng điện thoại đi, em muốn mua điện thoại.”
    “Được.” Phong Đằng cầm tay cô và nhẹ nhàng hôn lên môi cô, “Em thực phiền toái!”
    Đến giờ cơm chhiều, Sam Sam cảm thấy hơi tay anh vẫn còn lưu lại trên tay mình. Cô ngẩng đẩu, lén nhìn người đàn ông đang ăn cơm ở đối diện. Về đến nhà thì anh thay quần áo, cài đôi cúc tay áo mà cô tặng anh. Cô vốn cảm thấy đôi cúc tay áo này rất tinh xảo nhưng khi anh cài vào thì vẻ tinh xảo chẳng còn thấy đâu nữa, thay vào đó là 1 đôi cúc tay áo rất đỗi bình thường.
    “Nhìn cái gì? Luyến tiếc đã tặng anh sao?”
    “Không có.”
    Sam Sam vội thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng cúi đầu ăn. Sau đó cô bỗng nhiên ý thức đc, 2 người đã chân chính ở cùng nhau sau lần đầu tiên tỏ tình.
    Vô luận thế nào thì đây cũng được xem như buổi hẹn hò đầu tiên hoàn hảo.
    Nhưng mà, còn bạn học của Tiết Sam Sam…….. = = cơm nước xong, Phong Đằng đưa cô đến nhà bạn học. Phong Đằng dừng xe, nói: “Ngày mai buổi sáng anh đến đón em.”
    Sam Sam khoát tay, “ Không cần, gần đầy có xe điện ngầm, đi lại rất tiện. Từ nhà anh đến đấy rất xa, rồi còn kẹt xe nữa.”
    Nhà của Phong Đằng ở gần công ty, lại chạy qua đây đón cô thì quá bất tiện.
    Phong Đằng gật gật đầu, không miễn cưỡng cô, “Vậy mai trưa nhớ lên lầu ăn cơm.”
    “Không được.” Sam Sam thốt ra.
    “Vì sao?” Luân phiên bị cự tuyệt, giọng nói Phong Đằng có vẻ tức giận.
    “Trước kia chúng ta ăn cơm khi chưa có quan hệ gì hết, nhưng hiện tại, chúng ta đang yêu nhau, vậy nên….. anh phải làm gương tốt chứ !!!!”
    Phong Đằng nhíu mày, “Cái gì làm gương tốt? Em nói rõ xem.”
    “Ách, anh không biết sao?” Sam Sam giật mình nhìn anh, “Công ty chúng ta không cho phép nhân viên yêu đương trong công ty.”
    Megalodon thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm có liên quan

  1. sam sam đến đây ăn nè phần 2

    ,
  2. Sam sam den day an ne phan 2

    ,
  3. sam sam đến đây ăn nè phần 2 full

    ,
  4. truyen sam sam den day an ne chuong 19,
  5. Sam sam đến đây ăn nè phần 2,
  6. sam sam den day an nao phan 2,
  7. sam sam den day an ne chuong 19,
  8. truyện sam sam đến đây ăn nè phần 2,
  9. sam sam den roi phan 2,
  10. Truyen Sam sam den day an ne phan 2