Chia sẻ những gì bạn biết & Học hỏi những gì bạn muốn !

  1. shinichikudo275 Về với gió ngàn thu....

    Bài viết: 3.214
    Lượt thích: 6.203
    Kinh nghiệm: 113
    Trường:
    ĐHSPHN

    Tiểu thuyết Conan [đọc online]

    Tiểu thuyết Conan tập 1 [đọc online]

    Lá Thư Thách Đấu Gửi Kudo Shinichi

    Nguồn : http://cnateam.com

    CNATeam gõ chương đầu để các bạn xem qua văn phong của tập 1 nhé, những phần sau sẽ post muộn vì vậy các bạn muốn biết nội dung tiếp theo sớm thì hãy ủng hộ NXB Kim Đồng bằng cách mua tiểu thuyết quyển sách nha. Đang được bày bán tại các nhà sách trên toàn quốc.

    [​IMG]

    Câu chuyện này xảy ra ít lâu
    trước khi Kudo Shinichi trở thành Edogawa Conan.



    [​IMG]

    Đang giờ cao điểm buổi sáng, con tàu E531 lèn chặt hành khách đi làm, đi học lao vun vút với tốc độ chóng mặt 130km/giờ để đưa tất cả vào tới trung tâm thành phố.

    Người đàn ông trung niên ngồi ở phía cuối tàu đang chăm chú xem ti vi trên điện thoại, bỗng thốt lên:

    - Này!- Chìa màn hình điện thoại về phía người bạn đang chậm rãi đọc tạp chí ở ghế đá bên cạnh, ông ta nói - Thám tử Kudo Shinichi đã phá xong vụ án sát hại tác giả truyện tranh nổi tiếng rồi!

    Người đàn ông đọc tạp chí liền quay sang nhìn vào màn hình điện thoại, nét mặt tỏ vẻ thán phục. Do người đàn ông nói quá lớn, nên một số vị khách mang theo điện thoại di động có chức năng xem ti vi cũng lập tức lôi điện thoại từ trong cặp, trong túi áo ra thao tác...

    - Trời! Đẹp trai dễ sợ! - Một trong số những nữ sinh mặc đồng phục trường trung học Teitan đứng lẫn trong đám hành khách đông đúc gần cửa ra vào thốt lên ngưỡng mộ. Cô giơ cao chiếc điện thoại di động của mình và đám bạn gái cùng trường ngay lập tức xúm vào màn hình đang chiếu cận cảnh gương mặt của Kudo Shinichi.

    Nhưng đám nam sinh thì lại nhìn cảnh đó với nét mặt đầy ghen tức:
    - Hắn có gì hay ho mà lúc, nào cũng được các cô em thần tượng thế nhỉ?!

    Đám con gái chẳng thèm để ý tới thái độ của lũ bạn trai mà vẫn tiếp tục nhìn như muốn nuốt chửng cái màn hình điện thoại, vì không muốn bỏ lỡ một cử chỉ nhỏ nào của Shinichi.

    Trên màn hình của chiếc điện thoại, Shinichi đang bị bao vây bởi một đám nhà báo, phóng viên.

    - Cậu Kudo, cậu lại lập thêm một chiến công nữa rồi!
    - Chỉ vừa mới tháng trước, cậu đã lật tẩy một công ty chuyên nhập lậu.
    - Quả thực cậu đúng là đại cao thủ, xứng danh Thám tử thiên tài!

    Đám phóng viên mỗi người một câu đua nhau tán thưởng Shinichi, nhưng nhân vật chính thì lại tỏ vẻ hơi khó chịu.

    -Xin lỗi, tới giờ học của tôi rồi! - Cậu vừa nói vừa cố gắng gạt bọn họ ra để tiến vào trong ngôi trường đề tên "Trường trung học phổ thông Teitan".

    Nhưng đám phóng viên nhanh chóng túa ra cản đường, vì nếu để nhân vật của họ thoát vào bên trong trường thì họ sẽ không thể moi thêm tin được nữa.

    - Chỉ một câu thôi, cậu Kudo!
    - Đúng! Đúng! Chúng tôi sẽ không làm mất thời giờ của cậu đâu.

    Trong đám nhà báo còn có người chắp tay lạy cậu.
    Shinichi đành phải đứng lại, buông tiếng thở dài:

    - Thôi được rồi, mong các vị ngắn gọn cho!
    - Được rồi! Vấn đề liên quan đến tên tội phạm của vụ án sát hại tác giả truyện tranh nổi tiếng lần này. Tôi rất bất ngờ khi biết hắn lại chính là tên nhân viên đưa bánh pzza. Và động cơ chỉ là bị tác giả kia từ chối ký nhận bánh? - Có lẽ vì Shinichi vẫn đang là học sinh trung học nên một tay phóng viên trẻ cầm chiếc micro của kênh truyền hình NNT sấn sổ tiến về phía cậu hỏi với vẻ sỗ sàng.

    Nét mặt có vẻ hơi tức giận, Shinichi đáp:
    - Tôi đã khẳng định ngay từ đầu với quý vị hắn là hung thủ rồi mà!

    Tay phóng viên giải thích thêm:
    - Vâng, cậu có nói vậy, nhưng có tin từ cảnh sát cho hay là họ đang nghi ngờ sát thủ chính là trợ lý của tác giả nổi tiếng đó nên...
    - Quan hệ giữa tác giả đó và người trợ lý chắc chắn là rất tốt!
    - Vậy ư? Nhưng tại sao...? - Một phóng viên trung niên từ nãy vẫn đứng sau Shinichi gạt những người khác và len lên phía trước, chìa micro về phía Shinichi và hỏi.
    - Tôi tin chắc là như vậy, sau khi được xem những tác phẩm của ông tác giả bị sát hại.
    - Ồ...

    Nghe Shinichi nói, đám phóng viên nhà báo lập tức lấy bút tốc ký không bỏ sót một câu một chữ nào của cậu.
    - Thông thường khi sáng tác truyện tanh, tác giả chỉ vẽ nhân vật, còn trợ lý sẽ đảm nhận phần bối cảnh và các chi tiết nhỏ. Tôi đã được xem bản gốc của các tác phẩm của ông ấy, và chú ý tìm hiểu quan sát rất kỹ càng. Dù ở bất cứ ô hình nào thì bối cảnh và các chi tiết nhỏ cũng được vẽ một cách rất hoàn hảo,chỉn chu và ăn khớp nhau. Nhờ các trang vẽ như vậy mà nhân vật chính của tác giả cũng như toàn bộ câu chuyên mới có sức hấp dẫn đủ để làm nên một tác phẩm thành công đến thế. Tôi nghĩ rằng nếu người trợ lý đó không tôn trọng tác giả, không yêu tác phẩm và nhân vật chính từ tận trái tim thì anh ta không thể làm tốt như vậy được.
    - Đúng là vậy! - Đám phóng viên tán thưởng sâu sắc.
    - Bối cảnh mà người trợ lý vẽ vào hôm ông họa sĩ bị sát hại cũng không hề thay đổi so với mọi ngày, vẫn rất hoàn hảo. Nếu anh ta đang có ý định sát hại ông họa sĩ ấy thì chắc chắn bản thảo sẽ phải xuất hiện ít nhiều dấu hiệu rối loạn hoặc khủng hoảng đúng không ạ?
    - Đúng là vậy đấy! Trong vụ này, thanh tra Megure của đội điều tra số 1, sở cảnh sát cũng phải cảm ơn cậu Kudo lắm đó. Nếu không có sự hợp tác của cuậ Kudo thì họ đã bắt nhầm người trợ lý là điều chắc chắn.

    Câu nói của nữ phóng viên trẻ làm Shinichi nhớ lại gương mặt tròn vo với bộ ria mép của viên thanh tra Megure. Từ sáng sớm ông ta đã gọi điện và không ngớt lời cảm ơn cậu.
    - Với tư cách là một thám tử, tôi chỉ làm công việc đúng phận sự của mình, không có gì to tát cả. Nếu vụ án này được thần tượng Sherlock Holmes của tôi giải quyết, thì chắc chỉ cần một nửa thời gian và công sức là có thể phá án xong rồi. Thôi xin phép quý vị ở đây! - Nói xong Shinichi nhanh chóng rút vào trong trường.
    - Ôi! Xin hỏi cậu thêm một câu nữa thôi! - Sau lưng Shinichi, các phóng viên thi nhau nằn nì đòi phỏng vấn thêm, nhưng cậu đã nhanh chân thoát vào khuôn viên của trường.
    - Mời quý khán giả tiếp tục theo dõi chương trình bình luận tại trường quay. - Màn hình ti vi của chiếc di động chuyển sang cận cảnh gương mặt người dẫn chương trình bình luận có mái tóc bạch kim được tạo kiểu rẽ ngôi 3-7. Và thế là vẻ háo hức chăm chú trên gương mặt đám nữ sinh nãy giờ vẫn ngấu nghiến cái màn hình di động cũng lập tức tắt ngấm.
    - Cái cậu Kudo này đúng là mỗi ngày một tài ba hơn đấy nhỉ! - Người đàn ông trung niên theo dõi màn hình ti vi đầu tiên vừa thán phục vừa gấp điện thoại lại.
    - Ờ, cậu ấy mà trưởng thành thì còn nhiều vụ hay ho được khám phá đây... Chúng ta cứ chờ xem! Người bạn ngồi bên cạnh gật đầu tán thưởng theo.

    Những hành khách còn lại trên chuyến tàu hầu hết cũng đã tắt màn hình điện thoại di động, chỉ còn một người khách mặc áo khoác đứng trong góc toa tàu là vẫn nhìn chằm chằm vào bức ảnh và đoạn tiểu sử của Kudo Shinichi mà người dẫn chương trình bình luận đang vừa giới thiệu vừa tán dương. Bằng một giọng nhỏ, âm sắc hằn học, anh ta rít lên:
    - Kudo Shinichi, mi cứ đắc thắng đi, nhưng mi sẽ nhanh chóng nếm mùi đau khổ vì sự vô dụng của mi, mi sẽ phải chết một cách thảm khốc...

    Giọng của hắn rất nhỏ nên mọi hành khách trong toa tàu không thể nào nghe thấy những lời dị thường ấy.






    [​IMG]

    Mori Ran đang trong phòng thay đồ của ký túc xá. Cô buộc bộ đồ tập Karate ở thắt lưng, lấy đôi giày tập trong tủ đồ cá nhân và cúi xuống định cởi giày ra. Bỗng cơn gió ở đâu ập tới thổi tung tà váy siêu ngắn của cô và làm lộ một số thứ...
    - Ố là là, thấy hết rồi kìa!
    - Ối! - Cô kêu lên và đứng phắt dậy, hai tay cố kéo tà váy xuống rồi ngoái nhìn phía sau. - Shinichi!
    - Màu hồng nhạt nhé!

    Mori Ran đỏ lựng mặt lên trước nét mặt thản nhiên của cậu bạn.
    - Ha ha, nói phét thôi, ai thèm nhìn trộm chứ!
    - Vậy tại sao cậu biết?
    - Tới đoán vậy thôi! Suy luận hết sức đơn giản!
    - Suy luận? - Ran ngây mặt ra trước câu trả lời của Shinichi.
    - Ờ, hôm qua là sinh nhật mười bảy tuổi của cậu đúng không? Mẹ cậu có gửi quà tới, nhưng không may papa của cậu đã tự ý mở nó trước.
    - Cái gì, bố tớ á?
    - Ờ, thì rõ là dòng họ nhà cậu vốn sẵn dòng máu ưa khám phá mà, mỗi cậu thì chưa thấy thể hiện thôi. Bố cậu còn phàn nàn với ông chủ quán café Poirot dưới nhà cậu rằng chả hiểu "Mụ Eri" nghĩ gì mà lại đi mua cái đồ lòe loẹt thế. Nhưng mà cậu là đứa con gái rất yêu quý mẹ nên dù có thế nào cũng sẽ mặc rồi còn gọi điện để cảm ơn mẹ hiền chứ?
    - Ơ... cậu nói... đúng... - Ran cúi gằm giấu khuôn mặt đỏ bừng, nhưng phút sau ngẩng lên khuôn mặt ấy đã biến đổi sang sắc thái giận dữ. Cô hình dung ra gương mặt bố mình - thám tử tư Kogoro, và lẩm bẩm tức giận. - Tự tiện mở quà sinh nhật của mình lại còn chê bai nữa chứ!

    Cô đưa tay đóng sầm cánh cửa ngăn để đồ. "Xoạch!". Tiếng vỡ của kim loại. Cánh cửa bị vỡ làm đôi trước cú đóng của Ran.
    - Oái, giận đến mức đó cơ à? Bố cậu cũng chẳng có ác ý gì đâu mà! Ha ha ha... - Vừa nói Shinichi vừa đưa tay mở cánh cửa ngăn tủ của cậu. Cánh cửa vừa hé thì một núi thư của fan hâm một đổ ập xuống như tuyết lở.
    - Chà! - Shinichi buột miệng kêu lên.
    - Hứ! Thám tử lừng danh được lên ti vi kia mà, nhiều em mê quá đi! - Ran vừa buột miệng nói vừa liếc xéo Shinichi.

    Shinichi tảng lờ ánh mắt của Ran, tiếp tục nhặt những lá thư đang vương khắp nơi.
    - Nhặt giúp người ta đi!
    - Cậu tự đi mà dọn lấy!
    - Bạn bè thân thiết với nhau mà sao vô tình thế?
    - Xem ai vô tình nào! Đến hôm nay mà vẫn chưa thấy quà sinh nhật ở đâu cả!

    Nghe Ran nói đến câu này Shinichi bỗng dừng tay nhặt thư.

    Ánh mắt nhìn xa xăm, Ran nói tiếp bằng một giọng hồi tưởng nuối tiếc:
    - Hồi xưa còn bé cậu có sử quên đâu, lần nào cậu cũng tặng quà. Cuốn tiểu sử Sherlock Holmes này, tẩu thuốc của Sherlock Holmes nữa, rồi...
    - Thì ai mà biết bọn con gái các cậu bây giờ thích gì chứ...
    - Tớ thích đi chơi ở khu giải trí Tropical Land! - Ran tươi cười nói như đã chờ câu này từ lâu.
    - Tropical Land hả?
    - Ừ, tớ rất thích tới đó.
    - Chỗ đó có gì đáng xem đâu!
    - Cái gì?! Thế còn lời hứa trước đây của cậu thì sao nào? Cậu đã hứa nếu tớ đoạt giải nhất Đại hội Karate thì cậu sẽ khao bất cứ thứ gì tớ thích đúng không? Giờ tớ thích đi chơi Tropical Land đấy!
    - Đã bảo không thích đến đó là không thích, tụi mình có phải con nít nữa đâu! Sao không chọn xem phim, hình như ngoài rạp đang chiếu bộ phim trinh thám hay lắm.

    Nghe Shinichi nói đến đây, vẻ tươi cười trên mặt Ran hoàn toàn biến mất. Bầu không khí im lặng bao trùm cả hai người.

    Đột nhiên Suzuki Sonoko xuất hiện chen vào giữa hai người:
    - Cái gì vậy? Sáng sớm mà vợ chồng đã cà
    khịa với nhau rồi à?
    - Này Sonoko, Ran nói là muốn rủ cậu cùng đi Tropical Land đấy!
    - Cái gì?! Tớ muốn đi cùng...

    Thực ra Ran định nói người cô muốn đi cùng là Shinichi, nhưng mới nói đến đấy thì cô im bặt, rồi đùng đùng khoác tay Sonoko kéo đi.
    - Đi thôi Sonoko, sắp muộn tiết rồi đấy!
    - Nhưng có chuyện gì chứ!? - Sonoko chẳng hiểu mô tê gì cả, chỉ thấy bị Ran kéo tuột đi.
    - Hừ, Ran nổi giận cái gì kia chứ!

    Chỉ còn Shinichi bị bỏ lại một mình.

    Tại phòng giáo vụ Trường trung học Teitan, các thầy cô đang tập trung nghe thầy hiệu trưởng điểm lại những việc cần chú ý trong chuyến dã ngoại thực tập sẽ bắt đầu từ ngày mai. Thầy hiệu trưởng liên tục lau mồ hôi trên mặt bằng chiếc khăn tay, vừa lau vừa tóm tắt lại các điểm cần lưu ý.
    - Chúng ta thống nhất sẽ xử lý nghiêm với những trường hợp học sinh nào quá khích mà gây ra sự cố. Nhiệm vụ tổng phụ trách tôi xin giao cho thầy Tamaoki. Còn lịch trình của chuyến đi thì nhờ Công ty Du lịch Teitan sắp xếp. - Vừa nói thầy hiệu trưởng vừa cúi chào người đàn ông của công ty du lịch trong trang phục màu xanh.

    Đó là hướng dẫn viên trưởng của Công ty Du lịch Teitan tên Gondo Yutaka - một hướng dẫn viên kỳ cựu. Ông ta cúi đầu chào mọi người và bắt đầu nói:
    - Từ ngày mai, tôi và hai nhân viên sẽ hết lòng phục vụ quý vị. Tôi tin chắc rằng với sự chuẩn bị chu đáo của các thầy cô giáo, sẽ không có sự việc gì đáng tiếc xảy ra và chuyến dã ngoại sẽ thành công tốt đẹp.

    Nói xong, ông ta lại cúi đầu lần nữa. Nghe những lời này, nét mặt thầy hiệu trưởng biểu lộ sự hài lòng rõ rệt.

    - Tuy là như vậy, những nếu quản lý các em quá nghiêm khắc thì sẽ đem lại cảm giác gò bó không hay, gây ảnh hưởng đến chương trình dã ngoại mà chúng ta đã mất bao công sức chuẩn bị. Cho nên, về cơ bản, chúng ta tôn trọng tính tự giác, kỷ luật của các em. Hãy để chuyến đi lần này trở thành một kỷ niệm sâu sắc đối với các em.

    Nói đến đây thầy mỉm cười vui vẻ làm các thấy cô khác cũng cảm thấy đỡ căng thẳng hơn và cất tiếng cười thoải mái. Riêng thầy giáo ngồi khuất phía sau cùng thì không hề nở một nụ cười nào. Sắc mặt thầy xanh xao và còn đeo thêm chiếc khẩu trang, thỉnh thoảng lại húng hắng ho.

    Trong lớp học, tại bàn của mình, Ran và Sonoko đang hào hứng nghiên cứu tờ hướng dẫn dã ngoại. Các bạn cùng lớp cũng chia theo từng nhóm bắt đầu lên kế hoạch cho buổi dã ngoại. Riêng Shinichi thì hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt lộ rõ vẻ chán nản. Bầu trời thu ngoài cửa sổ cao lồng lộng và trong vắt.

    - Không biết ở chỗ nào có vụ gì hay ho không nhỉ...?

    Nói rồi cậu giơ cao hai tay vươn vai, ngáp một cái ngon lành. Đúng lúc ấy, cánh cửa lớp mở ra và thầy giáo đeo khẩu trang đột ngột bước vào.

    - Khụ! Khụ! Xin chào các em. Rất không may là thầy Tatsumi phải nằm viện lâu hơn dự tính, nên chuyến dã ngoại ngày mai của lớp chúng ta sẽ do tôi, Kitajima - thầy giáo dạy thay, phụ trách.
    - Gì cơ? Thầy Kitajima á?
    - Có ổn không thầy? Em lo lắm thầy ơi! - Cô bé ngồi bàn đầu lên tiếng làm các bạn khác cười rộ lên.
    - Ha ha.... Tôi đang bị cảm cúm, lại là thầy giáo mới nên tôi mới là người phải lo nhất chứ!

    Nghe câu trả lời của thầy Kitajima, đám học sinh lại càng cười to hơn.

    - Không sao đâu thầy ơi, chúng em sẽ lo cho thầy!
    - Ồ tốt quá, vậy các em giúp cho nhé!

    Nghe thầy Kitajima nói vậy, đám học sinh lại cười rộ lên.

    - Nhưng hiện nay đang có dịch cúm hoành hành nên các em phải chú ý giữ gìn đấy. Trong lớp mình, tôi cũng đã thấy hai, ba bạn đeo khẩu trang rồi. Tối nay các em hãy giữ ấm và ngủ sớm đi.

    Đến đây, những học sinh đeo khẩu tang và không đeo khẩu trang đều gật gật đầu. Riêng chỉ có Shinichi là nhìn thầy Kitajima với anh mắt nghi hoặc. Cậu cảm thấy có gì đó khó hiểu, bởi thầy Tatsumi đang khỏe mạnh như thế lại đột nhiên đổ bệnh. Tiếp xúc với thầy Kitajima đã được ba tuần, Shinichi cảm thấy tính cách của thầy có những điểm còn chưa rõ ràng, và cậu chưa thể hoàn toàn tin tưởng thầy.

    - Shinichi, cậu sao vậy? Sao nét mặt khó coi thế kia - Ran lo lắng hỏi Shinichi.
    - Không, có gì đâu. - Trả lời Ran xong, cậu lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
    - Thích thật đấy, tụi mình lại được đi dã ngoại cùng nhau, suốt từ hồi tiểu học đến giờ còn gì nữa! - Ran phấn khích nói tiếp. - Lần này được đến hòn đảo phía Nam là địa điểm dã ngoại yêu thích của học sinh. Ngày mai, tụi mình sẽ nô đùa dưới ánh nắng mặt trời, đắm mình giữa mặt biển dưới ánh trăng. Rồi khi đêm xuống là khoảng thời gian tự do, cậu có muốn đi đâu không hả Shinichi?

    Ran hào hứng nói thao thao bất tuyệt, nhưng Shinichi thì chỉ im lặng nhìn bên ra bên ngoài cửa sổ.

    - Shinichi! Cậu không nghe tớ nói gì à?
    - Chắc tớ trốn không đi dã ngoại!
    - Hả! Tại sao?
    - Phí thời giờ với mấy trò đó làm gì, đi nghiên cứu những vụ án thực tế còn bổ ích hơn nhiều. Sao trên đời này vẫn còn có người vui thú mấy thứ ấy nhỉ?

    Nghe Shinichi nói đến đây, Ran lộ rõ vẻ thất vọng.

    "Kính koong!", chuông báo hết giờ học vang lên.
    - Tớ đến phòng sinh học trước! - Nói rồi Shinichi cầm quyển sách và vở sinh học đứng lên bỏ đi.

    Sonoko thấy nét mặt thẫn thờ của Ran thì lo lắng hỏi:
    - Lại chuyện gì hả Ran?
    - Có gì đâu...
    - Cơ hội ngàn năm có một nha! Tớ chả thấy chàng thám tử nhà cậu có điểm gì hay ho cả, nhưng dù sao thì cậu ta cũng được lên ti vi, thế nên mới nhiều em theo! Phen này cậu phải cho các cô em biết mặt vợ tương lai của thám tử để các em ấy còn tránh xa hắn ra!
    - Shinichi bảo... không đi.
    - Hả? Tại sao chứ? - Sonoko nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước của Ran và hỏi.
    - Cậu ấy bảo... đi dã ngoại là lãng phí thời gian.
    - Úi, cái đồ đáng ghét!

    Sonoko tức giận lườn về phía cửa lớp, dù Shinichi đã đi khỏi.
    - Chắc ở sở cảnh sát nào đó lại có vụ án khó khăn, nên cậu ấy phải giúp họ.
    - Nhưng cậu đã rất là mong đợi dịp này đúng không, Ran?
    - Ừ! Nhưng không sao đâu, tớ muốn Shinichi được tự do làm điều cậu ấy thích. - Nói rồi Ran cầm sách vở ra khỏi lớp.
    - Ran... - Nhìn dáng thất thểu của Ran, Sonoko cũng thấy buồn lây.


    Hôm đó, Shinichi bị Sonoko lườm nguýt cả ngày.
    - Sao cậu cứ lườm tớ thế? - Hết tiết học thứ sáu, Shinichi không chịu nổi, đành phải hỏi Sonoko.
    - Cậu tự hỏi lòng mình đi! Hứ! - Sonoko hất mặt sang phía khác, kéo tay Ran và cả hai bỏ đi.
    - Tự hỏi lòng mình ư...? - Không hiểu ý cô bạn nói gì, Shinichi đứng tần ngần trong lớp một lát.

    Cùng lúc ấy tại văn phòng thám tử tư của mình, Mori Kogoro mặt mũi lã chã mồ hôi, tiễn vị khách khó tính ra tận cửa. Khách hàng là một quý bà khoảng trên sáu mươi tuổi, xịt đẫm nước hoa, từ đầu tới chân toàn là hàng hiệu. Bà ta liên tục cúi chào ông Kogoro.

    - Mong ông giúp cho ạ! - Vừa nói vị khách vừa nắm chặt tay Kogoro như vật nài. Kogoro mặt mũi khổ sở đáp lễ.
    - Tôi đã rõ. Rất rõ, thưa phu nhân. Thám tử lừng danh Mori Kogoro này nhất định sẽ tìm ra tung tích của cậu Shunsaku. Bà có thể tin tưởng hoàn toàn ở tôi.
    -Tôi đã không còn trông mong gì ở cảnh sát nữa rồi, chỉ hy vọng ở anh thôi đấy ạ! - Người phụ nữ vừa nói vừa dùng khăn tay lau nước mắt.
    - Bà cứ yên tâm chờ kết quả.
    - Vâng, trăm sự nhờ anh...- Người phụ nữ vừa nói vừa cúi đầu lia lịa rồi đi khuất.
    - Xin bà hãy đợi tin tốt lành của tôi...! - Ông Kogoro thò đầu qua cửa sổ nói với theo người phụ nữ, khiến bà ta phải quay lại và cúi đầu thêm một lần nữa.

    Kogoro lập tức đáp lễ, sau đó ông ta nhanh chóng thụt vào bên trong văn phòng như thể muốn chạy trốn.
    Trên bàn làm việc vẫn còn một bức ảnh mà khách hàng vừa để lại.
    - Để coi mặt mũi cái cậu Shunsaku này nào! - Ông Kogoro vừa nhìn qua bức ảnh đã như bị trúng độc.

    Trong ảnh là một chú mèo xinh xắn.
    - Cái giống mèo này, nếu môi trường sống không thoải mái nữa thì dù đã sống được vài năm chúng vẫn cứ bỏ đi như thường. Chắc là chú ta đã quá khó chịu bởi mùi nước hoa của bà chủ đây mà. - Vừa lẩm bẩm, ông Kogoro vừa với tay lấy tờ báo và lướt nhanh qua phần các chương trình ti vi. - Oái, bắt đầu mất rồi! - Ông kêu lên rồi cuống cuồng chạy lại gần ti vi, nhấn nút bật điều khiển.
    - Xin chào, tôi là Okino Yoko, đây là lần đầu tôi thử sức trong vai trò thám tử, mong mọi người nhiệt tình đón xem và ủng hộ. - Gương mặt tươi cười của Okino Yoko choán toàn bộ màn hình ti vi.
    - Chà! Cô em Yoko đóng vai thám tử à? Thế thì phải xem, phải xem chứ! - Kogoro gào lên, hai tay ôm trọn lấy cái ti vi.
    - Xin chào Yoko, tôi nghe nói có một nhân vật đã khiến chị quyết định nhận vai thám tử lần này thì phải? - Nữ biên tập viên đeo kính chìa micro về phía Yoko và hỏi.
    - Vâng, người đó là một thám tử đang rất nổi tiếng.
    - Thật ư? Là ai thế ạ? - Biên tập viên hỏi đầy vẻ ngạc nhiên.
    - Phải chăng là Okino Yoko bị thuyết phục bởi Mori Kogoro này nhỉ?... Hừm, chắc không đâu... Nhưng trong giới thám tử, làm gì có ai ngang tài với Mori ta chứ... Không nghi ngờ gì nữa, cô em Yoko chắc chắn đã bị thuyết phục bởi mình! - Một lần nữa, ông Kogoro lại ôm ghì lấy cái ti vi.
    - Người đó là... - Yoko ngập ngừng.
    - Là ai thế ạ? - Nữ phóng viên chìa chiếc micro lại gần.
    - Cô em Yoko ơi! Đừng có ngượng ngịu nữa! Hãy hét to lên với bàn dân thiên hạ rằng đó chính là ngài thám tử thiên tài Mori Kogoro!
    - Tên người đó là... Kudo... Kudo Shinichi.
    - Cái gì? - Kogoro giật nảy người, suýt nữa thì ngã lăn ra.
    - À, thì ra là cậu thám tử học sinh trung học lừng danh ấy! - Nữ biên tập viên gật đầu như đã đoán biết từ trước.
    - Cậu Shinichi! Hãy chờ xem tôi sắm vai thám tử thế nào nhé!

    Sau khi Okino Yoko mỉm cười, bắt tay người phóng viên, chương trình chuyển sang phần quảng cáo.
    Bụp!
    Chiếc ti vi bị ngắt điện một cách thô bạo.
    -Bực muốn chết! Cái thằng thám tử lỏi con ấy, lúc nào cũng lấn sân của mình! - Ông Kogoro vừa nói vừa nắm chặt nắm đấm, tay run lên. - Rồi ta sẽ cho cả thế giới này biết thực lực!

    Đang mải lên gân lên cốt một mình thì cánh cửa phòng bật mở, Ran bước vào.
    - Ồ, Ran! Con về rồi à?
    Ran lặng thinh không trả lời câu hỏi của bố, cô vào bếp uống một cốc nước rồi lên thẳng phòng mình.
    - Ran...? - Thấy thái độ của Ran khác thường, ông Kogoro bất chợt lo lắng và lập tức quên hết chuyện liên quan đến Okino Yoko. - Ran, ở trường xảy ra chuyện gì à?
    Cộc, cộc, ông Kogoro nhẹ nhàng gõ cửa phòng con gái.
    Vẫn không có tiếng trả lời.
    - Chuyện gì xảy ra không biết... Cái con bé Ran này...
    Ông Kogoro quay trở xuống phòng khác, trong lòng rất băn khoăn.
    - Tại mình đã làm gì chăng... Liệu có phải do mình vẫn chưa thể bỏ được cái tật cờ bạc không nhỉ... Cũng có thể do mình phớt lờ không chịu nghe lời con bé làm lành với Eri mẹ nó, mà vẫn tiếp tục sống riêng như thế này...?
    Ông Kogoro thấy mình rất có lỗi với Ran. Tự lúc nào, ông cứ đi từ góc này sang góc khác của phòng khách, chẳng khác nào con gấu ở sở thú vậy.
    - Bị làm sao thì cũng phải nói chứ! - Ông ngước nhìn lên tầng trên nơi có căn phòng của Ran.
    Còn Ran vẫn mặc nguyên bộ đồng phục, vào đến phòng là lao ngay lên giường, giấu mặt dưới gối. Cô biết rõ bố mình đang lo lắng không yên dưới phòng khách. Nhưng lúc này cô không đủ tự tin để nở nụ cười trấn an ông. Chỉ cần nhìn thấy mặt bố, thể nào cô cũng òa khóc và làm cho ông thêm lo lắng. Nghĩ vậy nên cô vùi sâu mặt xuống gối và tấm tức khóc một mình.




    (còn tiếp)


    ta còn chưa mua

    để xem tình hình , post xong rồi đọc coi

    Chia sẻ cùng bạn bè

     
  2. Erwin Rommel

    Erwin Rommel Banned

    Bài viết:
    196
    Lượt thích:
    78
    Kinh nghiệm:
    0
    Báo cáo đã rước hàng về, chất lượng trang giấy không được tốt cho lém, kích thước khổ to hơn quyển manga một tí
    pekeomut_199 thích điều này.
  3. Rainy95

    Rainy95 Thành viên KSV

    Bài viết:
    51
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Ui cha, lời văn hơi lộn xộn hay sao ý. Tiếc là mình không có điều kiện để mua, haiz
    Mong bác sớm update. Mà tiểu thuyết nầy do ai viết vậy?
    pekeomut_199 thích điều này.
  4. Rainy95

    Rainy95 Thành viên KSV

    Bài viết:
    51
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Ế, giá bìa bao nhiêu vậy bác Erwin?
    pekeomut_199huongkim thích điều này.
  5. hoatrangnguyen1908

    hoatrangnguyen1908 Such a nice day today

    Bài viết:
    9.052
    Lượt thích:
    4.033
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    Hoá học
    hix! đc tặng một quyển xem xong hix! biết thế bảo mua conan! nết vẽ hông đẹp choa lém!
  6. ..........

    .......... Miku-chan^^

    Bài viết:
    200
    Lượt thích:
    59
    Kinh nghiệm:
    0
    cảm ơn bạn đã bỏ thời gian post lên cho tụi mình xem nhá:D
  7. shinichikudo275

    shinichikudo275 Về với gió ngàn thu....

    Bài viết:
    3.214
    Lượt thích:
    6.203
    Kinh nghiệm:
    113
    Trường:
    ĐHSPHN
    Taira Takahisa , hình 1 có tên ông ấy đó

    ôi trời , đọc xong hóa ra nó giống hệt phim truyền hình , chán quá

    chuyển thể của tập 1 đây mà
  8. Rainy95

    Rainy95 Thành viên KSV

    Bài viết:
    51
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Hic, conan movie mềnh hông được xem.
    Mà phải khác chứ, giống hệt sao được, hì, mong sớm update nhé
    pekeomut_199huongkim thích điều này.
  9. cabaduoibl

    cabaduoibl Mem Bờ Rồ

    Bài viết:
    840
    Lượt thích:
    817
    Kinh nghiệm:
    93
    Thư thách thức gửi Kudo Shinichi, cái này hình như là Detective Conan Live Action phải không, phim truyền hình Nhật Bản. Mình xem trên Youtube 2 năm trước rồi nên đã biết trước cốt truyện, hấp dẫn nhất mấy phút cuối :KSV@09::KSV@09::KSV@09::KSV@09:
  10. Rainy95

    Rainy95 Thành viên KSV

    Bài viết:
    51
    Lượt thích:
    32
    Kinh nghiệm:
    18
    Cho xin link youtube đi. À mà sub chư vậy?
    suikun0103rancute5483 thích điều này.

Chia sẻ cùng bạn bè

Tìm kiếm có liên quan

  1. tieu thuyet conan

    ,
  2. doc truyen tieu thuyet conan

    ,
  3. doc tieu thuyet conan

    ,
  4. Tiểu thuyết conan,
  5. truyen chu conan,
  6. truyen tieu thuyet conan,
  7. conan truyện chữ,
  8. truyen conan tieu thuyet,
  9. Truyen conan chu,
  10. conan tieu thuyet