Vâng ! Đó là cách em yêu anh ♥

Thảo luận trong 'Tình cảm' bắt đầu bởi lizliz, 8 Tháng 2 2011.

  1. lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết: 600
    Lượt thích: 1.189
    Kinh nghiệm: 93
    Trường:
    ĐHSPHN
    nguồn : 2T
    Chapter 1
    : SỰ THAY ĐỔI
    Thư - dường đang chìm trong vô vọng . Nó như chết điếng khi thấy Tuấn - bạn trai nó - ôm ấp 1 cô gái mà không phải là nó .
    Tuấn cũng đã nhìn thấy nó , sững sờ , nhưng tay vẫn không buông cô gái đấy ra . Thực sự , Thư chỉ muốn ôm lấy cô gái ấy , tát cho vài bạt tai nhưng tại sao cô lại chết trân như thế này chứ . Tuấn tươi cười , bảo :
    - Ủa ? Thư ! Em đến đấy làm gì thế ???
    'Trả lời thế nào đây ?! Ôi ! Khốn nạn thật . Đồ khốn nạn !' - Thư rủa thầm , nó cắn chặt môi , nở 1 nụ cười gượng :
    - Dạ ! Em hẹn bạn ở đây ! Hè hè bắt quả tang anh trai đi với mánh lẽ nhe !!
    Tuấn sững sờ trước câu nói của Thư , nhưng cũng dần hòa vào vở kịch mà chính nó là đạo diễn và cũng là diễn viên .
    Cô gái mà Tuấn ôm , khuôn mặt trắng hồng và đôi mắt đen láy , mỉm cười rạng rỡ với Thư , nhẹ nhàng nói :
    - Chào chị !
    Nó cũng đáp lại bằng 1 nụ cười gượng gạo , méo mó . Tuấn xoa hai lòng bàn tay vào nhau , hỏi :
    - Em uống gì ? Anh kêu cho ! ..
    Vừa nói Tuấn vừa vẫy tay gọi bồi bàn . 'Tử tế gớm nhỉ ! Nhìn phát tởm ! Tôi muốn mửa vào cái mặt của anh cho thỏa' - Thư nghĩ thầm nhưng lại tỏ ra tươi cười , từ chối :
    - Thôi em đi bây giờ đấy ! Ôi , trễ rồi ! Em có hẹn . Hai anh chị ngồi chơi vui vẻ nhé .
    Nó đẩy nhẹ ghế , đi như chạy về phía cổng quán .
    Để lại Tuấn và cô gái ấy . Cô gái hồn nhiên nói :
    - Có em gái xinh đáo để nhỉ ! . Anh hơi bị có phúc đấy .
    Tuấn nhe răng cười rồi đánh chụt lên má cô gái , khiến cô gái ngúng nguẩy :
    - Ôi ! Anh kì quá . Người ta nhìn kìa ... !
    ***********
    - Này ! Muốn chết hả ?! - người đàn ông lái xe gay gắt mắng Thư .
    Thư lúc này mới định thần lại , rối rít :
    - Cháu xin lỗi , xin lỗi bác ạ !
    Người đàn ông lắc đầu lách xe qua nó . Thư dường như không thể tin được những hình ảnh lúc nãy nó chứng kiến . Choáng váng . Hụt hẫng . Nó như đang rơi xuống một cái hố sâu không đáy .
    Lái xe không chú ý , nó xém đâm vào người ta đến 3 4 lần . Vừa dừng xe đến cổng nhà Huyền , bấm chuông và cũng là lúc nó gục xuống khóc nức nở . Khóc như 1 đứa con nít khi bị lạc mất bố mẹ .
    Huyền chạy ra mở cổng , thấy nó khóc như thế , hoảng hốt :
    - Thư !!!!!! Mày làm sao vậy ????
    Nhỏ vội mở cổng đỡ nó dậy , nó càng khóc to hơn khiến mọi người đi đường đều chuyển hướng nhìn về nó . Huyền rối rít , dắt xe nó vào nhà rồi kéo nó vào theo . Vừa ngồi xuống ghế , nó vẫn thút thít :
    - Hức ... hức mày .. ày .. hức ..ạ .. Tao ..hức ....ngu quá ... hức .. !!
    Huyền ngơ ngác :
    - Ơ ! Là sao ??? Ngu gì ????
    Nó nấc lên :
    - Tuấn có người khác nữa mày ạ ! ..Hức ..Thực sự tao cũng không ngờ ... Hức ...
    Vừa nghe chữ 'người khác' , nhỏ đã nhảy đổng lên , quát :
    - Cái gì ??? Cái thằng khốn nạn ấy đấy hả ???? Thấy chưa!? Mày thấy chưa ???? Tao đã bảo rồi , đừng nên quen những thằng như nó . Ôi ! Khốn nạn ! Đồ chó điên ! Đểu cán . Tức chết mất đi mà . Đã thế mày đã .....
    Huyền nhìn ánh mắt của Thư - nước mắt không ngừng rơi . Thư quẹt đi những dòng nước mắt động trên má , thì thào :
    - Tao mệt mỏi lắm mày ạ ! Hôm nay cho tao ở nhà mày nhé !
    - Ừ ! Thoải mái . Ở luôn cũng được . Tao xuống bếp lấy nước cam cho mày uống nhé .
    Huyền nói rồi đứng dậy đi xuống phía dưới nhà .
    ♫Tình yêu trong lành nhất thế gian . Nở cánh hoa mền giữa tuyết tan ...♫ - nhạc chuông của Thư reo lên . Nó lấy chiếc điện thoại trên tay : " Tuấn - cục cưng đang gọi ..."
    Bỗng nhiên nó cảm thấy sợ hãi ! Sợ khi bắt máy , Tuấn sẽ nói lời chia tay với nó . Và sẽ không gặp lại Tuấn , sẽ không được nhìn thấy nụ cười vào những buổi sáng khi Thư thức dậy , những vòng tay , những lời nói ấm áp ,...Nhiều lắm ...
    Tiếng nhạc điện thoại vẫn reo lên ...Nó nhắm mắt , nhấn vào phím trả lời ..
    - Alô ! Thư hả em ? Tại sao lúc nãy em lại làm thế ? - Tiếng của Tuấn nhẹ nhàng nói bên đầu kia điện thôi . Sao mà ấm áp biết mấy !?
    Thư cảm thấy cổ họng nghẹn cứng như vướn phải 1 thứ gì đó . Phải mất hơn 10s , nó mới trả lời :
    - Đơn giản thôi anh ạ ! Vì em yêu anh .
    - ....
    - Anh có thể lựa chọn con đường hạnh phúc khác của anh . Không phải nhất thiết là em đâu . Anh sống tốt !

    Nó cúp máy , cảm nhận được từng cơn đau mà trái tim nó đang phải hứng chịu . Nó nhấn vào danh sách , dừng ngay tại tên Tuấn và delete đi tên anh . Và tim nó lại nhói lên . Khó chịu . Nghẹn thở . Suy sụp . Chắc nó sẽ chết mất ! Thư ngồi đó . Bất động !

    Huyền từ dưới bếp đi lên trên tay cầm 2 li nước cam . Thấy Thư chẳng khác nào kho tượng , nhỏ đến ngồi bên cạnh nó , vỗ vai :
    - Này ! Làm gì như tượng vậy ?! Đi shopping với tao không ?? Đi cho khuây khỏa . Ở nhà riết thành bà lão hồi nào không hay ! Đi !
    Nói rồi nhỏ đứng dậy kéo tay nó . Thư như 1 đứa con nít ngoan ngoãn nghe theo lời của Huyền rồi tụi nó dắt xe ra khỏi nhà , phóng đi rồi mất hút sau khúc cua .
    Tuấn vừa về đến nhà đã ngã bịch xuống nệm . Hắn thở ra 1 hơi thật dài . Đầy mệt mỏi và nặng nhọc .
    ♫Just gonna stand there and watch me burn ...♫ - tiếng chuông điện thoại của Tuấn inh ỏi reo lên . Hắn cầm lên , uể oải nghe máy :
    - Alô...
    - Này ! Tao - Long đây . Mày ra quán cà phê X. đi . Tao có chuyện muốn bàn .. Nhanh nhé thằng giặc - một giọng nói khàn đục oang oang bên đầu điện thoại . Tuấn ừ ừ rồi ném điện thoại sang 1 bên rồi bỏ vào phòng tắm .

    *****
    10 phút sau ....
    Tuấn rồ xe lên vỉa hè , người thanh niên giữ xe đưa thẻ xe cho Tuấn . Hắn - quần jean , áo sơ mi trắng viền đen , lịch lãm và sang trọng . Vừa bước vào cổng quán , một cánh tay vẫy gọi đã giơ lên , Tuấn tiến về phía cánh tay ấy , Long đang ngồi gác chân lên lan can của quán , nhả ra từng vòng khói điệu nghệ . Tuấn ngồi bệch xuống , hất hàm :
    - Chuyện gì ?
    Long nheo mắt , cười đểu :
    - Từ từ . Kêu đồ uống đi !
    Tuấn vẫy tay gọi bồi bàn rồi kêu cho hắn 1 li càfê đen . Quay sang phía Long , Long vẫn hát trong miệng , chân lắc nhịp theo tiếng nhạc du dương của quán . Tuấn vẫn bình tĩnh chờ đợi .
    Long nhìn Tuấn , hỏi :
    - Sao ? Tao nghe thằng Thành nói mày vừa mới 'cắt dây tơ hồng' với em Thư . Có kèo mới rồi hả?
    Tuấn nhếch môi :
    - Ừ ! Nó thấy tao đang 'táy máy' với Nhi . Mà nó khác với mấy con nhỏ khác . Không khóc lóc . Không ghen tuông . Nó tự bày luôn 1 vở kịch .
    - À à ! Nhỏ này biết đều gớm nhỉ . Cũng đỡ phiền . Ê ! Tối nay đi với tao . Mai cho mày thêm 1 em làm hàng trữ . - Long vừa nói vừa nhả khói thuốc .
    Tuấn gật gù rồi với tay lấy bao thuốc phía bàn Long , để điếu thuốc lên miệng bật lửa , nhả ra từng vòng khói đầu tiên .Hắn nhìn ra cửa sổ , bỗng nhiên hắn thấy nhớ Thư ! Không rõ lí do ! .
    Hắn và Long vẫn cứ ngồi đấy . Không đối mặt . Không bàn tán . Im Lặng nhìn về phía cửa sổ . Tận hưởng tiếng nhạc du dương ...
    12h đêm ....
    Thư và Huyền mới về đến nhà . Mở cổng , 2 đứa nó cả 2 đều cồng kềnh những túi xách . Thế là tiêu tùng tiền lương 1 tháng của cả 2 . Vừa đặt túi đồ xuống ghế , cả 2 ngồi bịch xuống , thở hồng hộc vì mệt . Thư chạy đến tủ lạnh , lấy chai nước lạnh uống luôn 1 mạch . Cơn lạnh làm nó buốt đầu . Cứ lo mua đồ với Huyền , nó quên luôn cả thời gian .
    'Chắc giờ này anh ấy ngủ rồi' - Nó cầm chai nước nghĩ thầm rồi cất chai nước vào tủ lạnh , quay sang nói với Huyền :
    - Tao mượn đồ ngủ của mày nhé ! Nãy mấy bộ kia đẹp quá tao quên mua đồ ngủ .
    Huyền cầm túi đồ gật đầu rồi đi lên lầu .
    Thư theo Huyền lên , nó lấy đại một đồ bồ ngủ màu hồng chấm bi trắng , bước vào phòng tắm .
    Ngâm mình trong buồng nước mát lạnh . Nó thấy nhớ Tuấn da diết . Giá như nó không biết Tuấn đang ngoại tình thì chắc chắn nó sẽ được ở bên Tuấn thêm 1 thời gian nữa . Chỉ cần thêm một khoảng khắc nữa thôi , nó cũng đã rất vui rồi . Nhưng bây giờ thì khác , nó cần quên Tuấn đi . Nhưng rồi ai sẵn sàng mở rộng trái tim đón nhận nó trong khi cả cuộc đời của nó đã trao hết cho Tuấn . Nó thở dài , trượt nhẹ xuống để nước có thể ngập đến gần cằm . Nó đang bế tắc , mọi thứ dường như một cuộn dây tơ bị rối chặt . Không có cách nào có thể gỡ rối cho cuộn tơ đó . Đáng trách tại sao nó không tỉnh táo một chút nữa ? Nhưng làm được gì khi nó quá yêu Tuấn cơ chứ ! Nếu là bạn , bạn cũng sẽ thế đúng không ? . Khi biết được cảm giác yêu một ai thực sự , thì trong suy nghĩ của bạn luôn hiện hữu sẽ dồn tất cả những gì bạn có trao hết cho người ấy .Không một chút đắn đo . Không một chút toan tính . Kể cả mạng sống của bạn . Nó cũng thế . Nhưng Tuấn chỉ là 1 cơn mưa bất chợt kéo đến để rồi khi mưa dừng để lại một bầu trời âm u , không ánh nắng . Bần thần giật mình , nó kéo mình trở về hiện thực . Rửa người bằng vòi sen rồi mặc quần áo đứng trước gương . Nó thấy chính nó , nhưng không phải là nó - của ngày xưa . Thư hồn nhiên , tinh nghịch với đôi mắt luôn háo hức , mong chờ một thứ gì đó . Nhưng bây giờ thì trong đôi mắt ấy là một nỗi buồn sâu thăm thẳm không có điểm dừng .

    Phải sau 30 phút , Thư ra khỏi phòng tắm . Huyền đã ngủ , trên tay vẫn ôm bộ đồ ngủ hình con thỏ . Chắc trong lúc chờ Huyền , nhỏ thiếp đi lúc nào không hay . Thư nhẹ nhàng chui vào trong chăn . Với tay tắt chiếc đèn ngủ , mọi thứ chìm trong bóng tối .

    Nó cố ru mình vào giấc ngủ . Cố xoa dịu những nỗi buồn .

    'Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua'
    'Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua'
    'Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua'
    'Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua'
    'Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua'
    .......

    ...

    Dần dần mọi thứ chìm trong sự im lặng !

    7 : A M ...
    Cạch ...cạch .. cạch ... - tiếng gõ phím của Huyền làm nó tỉnh giấc .
    Nó thấy Huyền vừa chat vừa cười hi hả . Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào làm chói mắt nó . Nó trùm tấm mền và cuộn tròn trong đó . Đáng lẽ vào mỗi buổi sáng thức dậy bên cạnh nó luôn có 1 người ôm lấy nó . Nhưng từ bây giờ sẽ không có nữa , nó sẽ cô đơn vào những buổi sáng . Cực hình của riêng nó ! Thư lăn trên nệm , Huyền nhìn sang nó , bảo :
    - Dậy đi cưng ! Chở hot girl đi ăn sáng !
    Thư xoa xoa đầu tóc ngắn của nó , phá lên cười :
    - Hot girl chở cool girl đi ăn sáng . Nghe hay hơn đấy cưng !
    Huyền bĩu môi :
    - Chuyện ! Đi rửa mặt , xúc miệng đi cô hai .
    Thư xếp chăn gối gọn gàng rồi lục tủ đồ bỏ vào phòng tắm . Nó dụi hai mắt , áp 2 tay lên mặt nó , lạnh quá !!! Nó mở vòi nước , đưa tay hứng nước rồi tạt mạnh vào mặt nó . Lạnh !! Lạnh thật ...

    *******
    15 phút sau ...
    Thư với bộ đồ màu trắng đen bước ra , vỗ vai Huyền , xúm xính :
    - Mày thấy tao mặc bộ này hợp chứ ?
    Huyền hất mặt , tinh nghịch :
    - Rõ ràng !
    - Thôi đi ăn sáng . Tao đói muốn lòi ruột rồi .

    Nói rồi cả 2 xuống nhà dắt xe . Thư chở Huyền dạo 1 vòng phố . Trời đang chuyển dần sang mùa đông bằng những cơn mưa phùn bất chợt . Rắc rắc vài hạt mưa bé tí trên vai Thư . Thư đã từng yêu cái mùa đông này biết mấy nhưng bây giờ tại sao Thư lại ghét mùa này đến thế .... Thư tấp xe vào lề đường rồi vào 1 quán phở khá sạch sẽ tại Sài Gòn . Kiếm được một quán phở vừa sạch lại vừa ngon thì không khác gì mò kiếm đáy bể .

    - Hai chị dùng gì ạ ? - 1 cô bé phụ quán hỏi
    - Cho chị 2 tô phở bỏ tái nhiều , không hành em nhé - Huyền trả lời

    Thư im lặng lấy so đũa rồi lấy giấy lau chùi cẩn thận . Nó thẫn thờ nhìn quanh quán , nghĩ đến Tuấn . Nó nhớ Tuấn da diết . Muốn ôm Tuấn , muốn được Tuấn chở đi ăn sáng vào những ngày cuối tuần . Một nỗi nhớ đang cào xé trái tim nó . Nó nhớ Tuấn đến nổi Huyền đang lay lay tay nó mà nó vẫn không hay biết , cho đến khi Huyền vỗ mạnh khiến nó giật mình , nhìn sang nhỏ :
    - Hở ??
    - Mày nghĩ vớ vẩn ở đâu thế ???
    - Ờ thì ....
    - Nhớ thằng khốn nạn đó chứ gì ?? - Huyền tặc lưỡi lắc đầu
    - Ừ ! Giờ làm sao quên hắn hả mày ?
    Huyền xích ghế ra một chút , quay về phía Thư :
    - Phải làm mày bận rộn mới được , ăn đi rồi tao dẫn mày đi cái này . Vui lắm .
    Vừa đúng lúc , cô bé phụ quán bưng đồ ăn ra . Thư nhìn Huyền ăn 1 cách ngon lành . Còn nó nhìn vào tô phở đang nghi ngút khói . Bỗng dưng , nó chán chường không muốn ăn một tí nào ... Bỗng dưng , nó thấy lòng mình trống trải . Nó cần Tuấn ....!!
    'Giờ này anh đang ở đâu chứ ?'
    ...Tuấn thức dậy , đầu vẫn còn nhức vì uống rượu quá nhiều . Tuấn trở người , giật mình vì có một vòng tay đang ôm lấy hắn . Tuấn dường như hiểu được sự việc , bật dậy cầm áo quần bỏ vào phòng tắm . Lúc trở ra , Tuấn thấy cô gái điếm đã tỉnh giấc , ả đến gần hắn , ngọt ngào :
    - Hôm qua hi vọng anh hài lòng ! Khi nào cần gọi em , anh nhé .

    Tuấn đẩy ả ra , nhìn vẻ ả hơi thất vọng nhưng chỉ thoáng qua . Tuấn móc ví đưa cho ả tờ 200 . Vừa thấy tiền , mắt ả đã sáng lên , vội cầm lấy rồi không quên bồi thêm :
    - Anh chơi sộp lắm đấy anh giai ạ .

    Tuấn không nói gì , bỏ ra khỏi phòng để mặc ả một mình trên người không tấm vải che thân . Ra khỏi khách sạn , Tuấn hít một hơi dài . 'Không khí trong lành. Không biết giờ này Thư dậy chưa ?' - Tuấn chợt tự hỏi lòng mình . Không hiểu sao hắn lại cảm thấy nhớ Thư . Nhớ rất nhiều . Chưa bao giờ hắn nghĩ hắn sẽ yêu một cô gái chân thành và nghiêm túc . Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ hắn dẫn một cô gái về nhà ra mắt với bố hắn . Nhưng khi gặp Thư , hắn thấy một điều khác lạ ở Thư . Khác hoàn toàn với những cô gái ngoan hiền . Thư là một cô gái vừa kiêu ngạo nhưng có phần khiêm tốn . Hắn không thể giải thích sự đối nghịch trong con người của Thư . Cách Thư xuất hiện giữa cuộc sống của Tuấn cũng khá bất ngờ .

    Thư nói Thư ghét những người con trai như Tuấn .
    Thư nói Thư ghét lúc nào cũng phải bị ràng buộc vào những việc mình không - thích .
    Thư nói Thư ghét những lúc Tuấn giận Thư .
    Nhưng Thư lại yêu Tuấn !
    Nhưng Thư lại làm tất cả những thứ Tuấn thích mà Thư lại không - thích .
    Nhưng Thư lại yêu Tuấn bằng cả trái tim .

    Thư xuất hiện giữa cuộc sống Tuấn khiến mọi thứ xung quanh Tuấn thay đổi đi . Lạ lẫm . Chưa từng trải . Tuấn thấy lòng mình trống trải ! Thiếu một thứ gì đó .
    Tuấn rút điếu thuốc đầu tiên đưa lên miệng , nhả ra những vòng khói . Thở dài . Chậm rãi bước đi .
    Con đường hôm nay đối với Tuấn , tại sao lại dài và thênh thang đến thế !...

    ...*****
    - Này ! Đội vào đi . Mày xinh đáo để ! - Huyền đội mũ lên đầu Thư , cái mũ được đan bằng len , trùm vừa cái đầu nhỏ nhắn tròn xinh của Thư . Mái tóc của Thư ôm lấy khuôn mặt của nó , nhìn rất đáng yêu . Nó lấy tay che miệng cười khúc khích . Huyền vẫn nhí nhảnh thử những cái mũ nhỏ của bọn trẻ sơ sinh , khiến ai cũng phải nhìn rồi cười phì . Đúng là Huyền đã tìm đúng sóng của Thư . Nó cần được vui chơi , nó cần lấp đầy những khoảng thời gian , phải khiến cho nó thật bận rộn để không nghĩ đến Tuấn nữa . Và khu mua sắm và giải trí là nơi mà Huyền chọn . Nó mỉm cười kéo tay Huyền lên tầng trò chơi . Giọng cười của nó và Huyền hòa tan vào bầu không khí vui nhộn ở đó .

    Và ngày hôm ấy , là ngày Thư cười rất tươi , cười hết sức mình , không một chút gượng gạo . Nhưng khi màn đêm xông đến quấn lấy và nuốt chửng ánh sáng - là lúc Thư bị những nổi nhớ - kỉ niệm - hình ảnh - cử chỉ - hành động - lời nói của Tuấn xâm chiếm lấy con tim đang rỉ máu . Thư gục xuống , khóc . Cố bịt miệng , tay nó kề vào miệng cắn thật chặt để không bật ra thành tiếng .

    'Rầm rầm ...' - tiếng đập cửa của Huyền làm nó hốt hoảng giấu đi ngón tay đang bầm tím vì dấu răng . Nó xối nước rồi mở cửa , tỉnh bơ :
    - Gì thế ??

    Huyền nhìn bộ dạng của nó , nghi ngờ :
    - Làm gì mà lâu thế ??? Lẹ đi .. tao mắc quá ...

    Thư phì cười rồi cầm bộ đồ thay ra khỏi phòng tắm nhường chỗ cho Huyền . Bỗng dưng điện thoại Thư reo lên bần bật . Thư với điện thoại , màu màn hình xanh hắt vào khuôn mặt của nó . 'Một tin nhắn mới' , nó bấm vào nút hiển thị - của Tuấn ư ? ...
    'Em ngủ chưa thế ? Anh nói chuyện với em một chút được không ?'
    Thư thở dài , không reply , nó tắt nguồn , chui gọn vào trong chăn . Nó xoa nhẹ ngón tay vừa cắn của nó . Nếu bây giờ nó là người yêu Tuấn , chắc Tuấn sẽ lo lắm cho coi ! .
    Và cứ thế nó khẽ mỉm cười , thiếp đi ....
    *********

    Tuấn nằm uể oải ra giường , cầm điện thoại nhìn màn hình rồi lại thở dài quăng kệch nó ra 1 bên . Tại sao hơn nửa tiếng Thư vẫn chưa reply tin nhắn của Tuấn ? Chắc có thể Thư đã ngủ rồi chăng ? Tuấn xoa mặt để tỉnh táo hơn . Anh cầm điện thoại gọi cho một người nào đấy :
    - Alô . Tao nghe ? - một giọng ngái ngủ bên kia đầu dây .
    - Nhậu không ? Hôm nay tao buồn đời ! - Tuấn nói
    Rồi bên kia đầu dây , đáp lại là một tiếng tỉnh táo ,sảng khoái :
    - Okê ! Kềnh Kềnh Xanh thẳng tiến !
    Tuấn cúp máy , mặc áo khoác rồi ra khỏi nhà . Có lẽ đêm này sẽ rất dài đối với hắn .

    *****
    Sáng hôm sau .....
    'I found the way to let you it , I never really had it coming , I can’t believe the sigh of you....♫♪'
    Tiếng nhạc chuông reo ing ỏi bên giường điện thoại khiến Thư nhíu mày , tay mò mẫn tìm điện thoại , lợm giọng :
    - Alô ?
    - Thư đó hả con ? - một giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng bên đầu điện thoại - là mẹ Thư
    Thư dụi mắt , nhìn đồng hồ chỉ mới 7h kém , sao mẹ lại gọi nó sớm vào giờ này kia chứ . Nó hỏi :
    - Sao mẹ gọi con sớm thế ? Bố bị sao hả mẹ ?
    Bà mẹ Thư phì cười rồi nói :
    - Không có . Bố con muốn gặp con nói chuyện . Con về đi nhé .
    Sau lời nói ấy là 1 cú dập máy khá nhẹ . Thư bật dậy , vươn vai ra ngoài ban công . Làn gió mát rượi phả vào mặt Thư làm nó bớt buồn ngủ hơn . Nó hít mạnh 1 hơi rồi nhẹ nhàng thở ra . Nhìn những chậu hoa tím ttreo đung đưa trên ban công . Rồi Thư nói khẽ như nói với chính mình :
    - Hoa ơi ! Mày có thấy cô đơn không ?
    Một làn gió nhỏ đung đưa bông hoa nhỏ ấy , như muốn nói gì đó với Thư . Thư sực nhớ đến lời của mẹ vội vàng thay đồ ...
    Nhà của Thư ...

    - Du học ư ? Nhưng học ở đây vẫn tốt hơn là ...
    - Bố bảo con nên qua đó học hỏi thêm . Bên đó con có thể tìm hiểu thêm ngành thời trang nếu con thích . Bố đã đặt vé máy bay cho con . Tuần sau con sẽ đi !
    Thư cảm thấy uất ức , gắt nhẹ :
    - Tại sao bố lúc nào cũng từ sắp đặt cuộc đời của con thế ? Con lớn rồi mà ? Tại sao bố cứ bắt người khác nghe sự sắp đặt của bố ? ..
    - Kìa con !! - mẹ của Thư lay nhẹ tay nó ... Rồi nước mắt nó bắt đầu giàn giụa . Nó lấy tay quẹt những dòng nước mắt ấy . Bố Thư vẫn lặng lẽ , nói nhẹ tênh :
    - Thế tùy con ! Bố sẽ chả gượng ép !
    Thư bất lực bỏ lên phòng . Mẹ Thư thấy nó thế liền quay qua nói đỡ :
    - Kìa ông . Nó còn bạn bè ở đây . Qua đó , cứ le lỏi nó 1 mình . Ông nỡ nhìn được à ?
    Ông Khánh - bố Thư cười nhạt :
    - Bà thì bà biết cái gì ? Nó vừa chia tay thằng khốn nạn Tuấn . Tôi biết nó đang khổ tâm giữ lắm . Qua bên đó riết nó cũng sẽ quen . Bà lên khuyên giải nó đi !!
    Vốn tính sợ chồng giận nên bà Tâm - mẹ Thư cũng chẳng dám nói thêm lời nào , lủi thủi lên phòng Thư gõ nhẹ cửa , giọng bà trầm ấm :
    - Thư ơi ! Mở cửa cho mẹ vào với con !
    - Mẹ để con yên 1 chút đi !! - giọng nói của Thư từ phòng bật ra khiến bà hơi buồn rầu rồi bỏ đi trả lại không gian cho Thư . Thư gọi điện thoại cho Huyền , vừa nghe tiếng nhỏ bên đầu dây , Thư đã khóc thét lên :
    - Hức ... mày ơi ! Tao sắp đi du học rồi mày ạ !!!
    Giọng nhỏ Huyền sửng sốt hẳn lên :
    - Cái gì ???? Mày đùa tao chắc ... Tính bỏ con này mà đi à ????
    Thư uất ức , giọng nghẹn lại :
    - Tao cũng đâu muốn thế . Tuần sau tao phải đi rồi . Đi cho bố tao vừa lòng ... Hức ..
    Tiếng tặc lưỡi của Huyền bên đầu dây , nhỏ nói :
    - Thế mày có định báo cho bạn bè biết không ? ..
    Thư bỗng hoảng hốt :
    - Thôi ! Đừng đừng . Chỉ mày biết thôi nhé . Đừng nói với ai cả . Tao không muốn Tuấn cũng biết .
    Huyền nhăn nhó , giọng đanh lại :
    - Giờ này mà mày còn nghĩ đến thằng ấy à ? Tao chịu thua mày . Thiệt là ...
    Thư thở hắt ra , giọng vui vẻ lên :
    - Thôi . Tối nay qua nhà tao đón tao . Tao đi bao mày 1 chầu no nê . Coi như rửa chuyến du học này . Okê ?
    Nghe đến ăn uống , Huyền háo hức hẳn lên :
    - Được được được .
    Cả hai ngồi nói bâng quơ 1 tí rồi cúp máy . Thư uể oải lăn 1 vòng nệm rồi bật dậy , tiện tay nhấn nút khởi động máy tính . Dù sao dạo này nó ít khi online , nó đăng nhập vào Yahoo Messenger . Đảo mắt nhìn list friends , tim nó bỗng rộn lên khi nhìn thấy nick Tuấn đang online . Một cảm giác chạy ngang qua tim nó . Một tuần qua , đâu ai biết được nó nhớ Tuấn da diết đến cỡ nào . Nỗi nhớ như gậm nhấm cuộc sống của nó . Nó như muốn nói chuyện với Tuấn nhưng tại sao lí trí và trái tim lại đoàn kết chống trả lại suy nghĩ ấy . Thư cố lờ đi nick Tuấn , nhưng không cần phải thế Tuấn đã pm nó trước .
    Màn hình hiện ra khung chat với dòng tin nhắn :
    - Thư ? Em đây hả ? Anh nhớ em nhiều lắm ! Quay về với anh đi .
    Tim nó như trỗi dậy . Nó mừng đến phát khóc , tay nó lướt trên bàn phím :
    ' Em cũng rấ .... '
    Nhưng bỗng nhiên như người bị giật điện nó lại detele câu ấy , co rúm vào chiếc ghế . Nó đang cố gạt Tuấn ra khỏi trái tim mà ? Không được !! Phải cứng cỏi lên ... Thư quyết định im lặng không mes lại . Nhưng những dòng tin nhắn vẫn xuất hiện :
    - Thư ? Tại sao em không trả lời anh ? Anh biết em giận anh nhiều lắm . Anh xin lỗi . Chúng mình sẽ làm lại từ đầu .. Thư ? Anh biết em đang ở đó . Trả lời anh đi ...
    BUZZ!!
    BUZZ!!
    BUZZ!!

    Thư bỗng dưng bật khóc , tại sao cơ chứ ? Tại sao ông trời đày đọa nó thế cơ chứ ? Lẽ nào kiếp trước nó làm gì sai à ? Tại sao kiếp này ông trời phải bắt nó gánh chịu những nỗi đau này ??? Tại saoooooo ? ....
    Thư khóc , nước mắt giàn giụa mắt mascara theo dòng nước mắt nhòe ra .. Khuôn mặt nó lấm lem , xấu xí . Nó vẫn cứ khóc . Sau 1 hồi lâu , khi những dòng tin nhắn của Tuấn ngừng hẳn và Tuấn thoát hẳn ra yahoo . Nó mới ngẩn đầu lên . Tay tắt nhanh khung chat .. Nó sợ nó sẽ đọc được những dòng tin nhắn ấy mà mủi lòng . Rơi vào vòng tay gian dối của Tuấn .
    Và Thư đi đến 1 quyết định .. Nó quyết định du học ...

    Nó sẽ rời bỏ nơi này . Nơi chất chứa những kỉ niệm của nó và Tuấn . Nó sẽ đi .. Đi thật xa ..!!!

    Thư mệt nhoài , ngã người lên tấm nệm . Thiếp đi vì mệt mỏi !
    ____________________________
    6 : 00 PM ..
    Sau khi đã tắm rửa , Thư mặc bộ váy ôm ngang ngực . Tóc búi cao , mắt mascara , lens xanh , môi đỏ , giày gót cao . Nó khoác thêm lên mình chiếc áo lạnh bằng lông tơ trắng . Nó nhìn chính mình trong gương . Giờ thì nó là con ma nơ canh chính hiệu với con mắt đáy sâu của nỗi đau

    - Thư ơi !!! Huyền đến rồi nè con !! - giọng mẹ Thư gọi vọng lên phòng nó .
    Nó thở 1 hơi dài rồi bước xuống lầu . Ra khỏi cổng , mẹ Thư chạy với theo , nhét cho nó 1 ít tiền , thở dài nói :
    - Con cố vui lên đi ! Đi tạm biệt bạn bè nhé con .
    Thư không nói chỉ gật đầu . Huyền nhìn Thư cười roi rói . Huyền cũng lộng lẫy chẳng khác gì Thư . Tóc vàng uốn ngang vai , mắt mascara ,giày cao gót , váy hồng ngắn .Nhìn Thư , Huyền nhận thấy rõ được nỗi buồn qua đôi mắt ấy . Nhỏ nhẹ nhàng :
    - Lên đi . Tao chở mày đi . Mới biết được 1 quán gỏi ngon cực . Có cả tàu hủ đá cho mày nữa nhé !!
    Thư biết nhỏ cố đang làm cho nó vui , đáp lại nụ cười gượng rồi trèo lên xe phi nhanh về phía trước . Xe của Huyền hòa lẫn vào dòng xe đông đúc , tiếng cười rồn rã ngày đông - những cơn gió - tiếng còi xe giục thúc ... Trời đã về đông , nhữn làn gió lạnh phả vào mặt Thư , nó rùng mình - Huyền cũng thế . Nhỏ bất mãn :
    - Trời lạnh thế ! Hối hận khi mặc bộ này . Lạnh từ ngoài vào trong !!
    Thư phì cười , pha thêm :
    - Bộ không mặc hay sao mà lạnh từ ngoài vào trong !!
    Nhỏ lấy nhéo nhẹ vào đùi Thư , cười nói :
    - Khỉ nè .. Bôi bác tao ...
    - Này 2 người đẹp , đi đâu bọn này hộ tống cho . Đường xá đông đúc , đi coi chừng té à nghen ... - một giọng nói pha lẫn giọng cười sặc sụa ấy . Thư quay qua nhìn tụi con trai cũng trạc tuổi Thư , tóc xanh bờm đỏ , nhìn như bọn biến thái . Thư phán gọn :
    - Chỉ sợ không có người đủ tư cách hộ tống bọn này thôi . Nhìn lại mình đi !!
    Một gã trong đám đó bỗng chữi thề , gắt :
    - Hai con đ. làm gì mà chảnh thế ? Anh đây đ' có cần nhé ...
    Huyền rồ ga lướt nhanh , không quên bồi thêm :
    - Thế sao nãy đòi hộ tống ngon lắm mà . Tởm !!
    Cả hai tấp vào 1 quán nhỏ khá sạch sẽ trên vỉa hè . Có rất đông người ăn , Huyền dắt xe lên lề rồi chọn 1 chỗ ưng ý ngồi xuống , rót ly trà ấm đẩy nhẹ qua chỗ Thư . Nhỏ cũng rót riêng cho mình 1 ly riêng , nhâm nhi :
    - Này ! Uống đi cho bớt lạnh . Tao lạnh cóng hết rồi này !!
    Thư ôm tách trà , xoa nhẹ 2 đôi tay vào tách để lấy được 1 chút hơi ấm từ tách trà . Nó nhẹ nhàng đưa lên môi , nhấp nhẹ . Hương trà thơm sộc vào mũi nó và vị đắng của trà lan tỏa trong miệng nó . Một loại trà khá ngon , Thư nhìn về phía đường , người người tấp nập qua lại , những tiếng cười nói vui vẻ , mỗi hoạt động cử chỉ của mọi người , Thư đều nắm bắt được , Huyền thấy Thư ngơ ngẩn liền vỗ nhẹ vai nó , nhỏ hỏi :
    - Này ! Làm gì mà ngớ ra thế ? Lại nhớ Tuấn à ??? À mà khi nào mày đi .. Qua đó 1 mình bộ không sợ ma bắt hả ?? Ê ...
    Tiếng nói cuối cùng của Huyền làm Thư giật mình , nó lúng túng :
    - À ừ ừ .. ừ ừ ..
    Nhỏ Huyề nổi cáu , giọng đanh lại :
    - Con mụ này ! Nãy giờ hỏi gì còn không biết . Ừ à cái gì ? Tao hỏi khi nào mày đi cơ mà ??
    Thư phì cười , nghẹn giọng :
    - Thứ 6 tuần sau tao đi .. Qua bên đó chắc tao sẽ có thú vui , quên Tuấn sẽ nhanh hơn ! ..
    Sau tiếng nói ấy , Thư thở 1 hơi dài thườn thượt đầy mệt nhọc . Huyền đồng cảm :
    - Ừ . Tao nghĩ bố mày làm thế để tốt cho mày thôi . Cố đi mày nhé ! Hay mày muốn tao qua bên đó với mày không ???
    Thư lắc nhẹ đầu , tay nó lại cóng đi vì rét buốt ...
    Nhìn Huyền mỉm cười , nó an ủi :
    -Mày ở bên này sống tốt nhé ! Thỉng thoảng tao sẽ online chat với mày . Không thì call cho tao cũng được .
    -Đùa tao chắc !! Hồi giờ tao chỉ thân với mày chứ thân với ai nữa đâu .. Mày cho tao đi theo đi – Huyền nài nỉ giọng đáng thương đến tội . Thư thở hắt ra nhìn Huyền hỏi :
    -Mày chắc chứ ? Vì tao không muốn mày qua đó rồi lại rên nhớ mẹ ..Tao sẽ nhét vào tủ lạnh đấy . – Thư nửa đùa nửa thật .
    Huyền bỗng bật cười , nhỏ đưa bàn tay trỏ lên trời , nói :
    -Tao là xin thề không rên rỉ với mày đâu !! Hihi cho tao đi chung đi !!
    Thư nhìn Huyền lưỡng lự 1 hồi lâu rồi nó gật đầu đồng ý , Huyền mừng húm lên , vừa đúng lúc thức ăn cũng tới . Nhỏ cầm đũa cắm cụi ăn một cách ngon lành . Thư thở hắt ra rồi cũng cầm đũa cắm cúi ngồi ăn ..
    1 .. 2…3 .. Dzooooô !! – tiếng cụng ly thật to của nhóm Tuấn làm quán nhậu them ồn ào
    Long ‘đầu bư’ vừa cầm ly vừa ‘thuyết trình’ :
    -Vợ là cục nợ . Có vợ là có nợ . Tụi bây … ực … đừng có cưới vợ . Ở vầy nè , như tao có phải sướng không ???
    -Đúng đúng đúng ! Chuẩn không cần chỉnh – tiếng đồng thanh của nhóm rầm rộ lên sau câu triết lí của Long .
    Nãy giờ , Tuấn vẫn đảm nhiệm vai trò ‘im lặng là vàng’ , anh chỉ biết cầm ly rót bia và uống . Chỉ như thế . Anh uống ly này đến ly khác , uống như chưa từng được uống !! Khanh – thằng bạn chí cốt của Tuấn thấy thế , giọng đầy lo lắng :
    -Ê!! Mày điên à ??? Muốn uống đến ‘vỡ’ mà chết đi à ??? Sao thế ?? Chưa bao giờ thấy mày uống nhiều như thế . Trừ khi mày vui …-
    Những câu hỏi dồn của Khanh làm Tuấn không biết phải trả lời cho hợp lí . Anh đành cười trừ , Tuấn định rót bia vào ly thì Khanh cản lại , gắt nhẹ :
    -Này ! Chúng tao không có xứ mạng đền đáp cho mẹ mày thằng con trai đâu nhé . Chúng tao tuyên thề độc thân rồi đấy nhé .
    Tuấn hất tay Khanh ra , thiểu não :
    -Thế không cần tụi mày đền !! Đời tao chưa bao giờ bị một con nhỏ nào lơ đẹp . Ấy thế mà nó dám lơ thẳng tao .. !! Mẹ kiếp !!!
    Bỗng dưng cả đám cười ồ lên , Long ‘đầu bư’ đã bình luận ngay :
    -Đấy đấy ! Ôi tình là gì ? Mà sao nhiều người phải khổ vì nó . Tội chưa thằng con trai !! Lần đầu tiên thấy mày yêu đấy .. Đáo để thế …
    -Hừ … Thì sao ? Lạ lắm hả .. ?? – Tuấn cười nhạt đẩy ghế đứng lên , anh loạng choạng như muốn ngã may kịp có Khanh đỡ lấy , Khanh nói :
    -Khà khà !! Say rồi anh em . Tha cho nó đi . Tao hộ tống nó về không kẻo lại ôm xe tải mà ngủ thì có chết cả lũ . Cáo từ nhé các đại ca ..
    Sau khi dã từ lũ bạn , Khanh lôi Tuấn về nhà riêng của Tuấn , vừa đỡ Tuấn xuống nệm , trán Khanh đã lấm tấm mồ hôi , gã làu bàu :
    -Bố !! Ăn gì mà nặng tổ sư . Mai bắt mày trả công tao hậu hỉnh mới xứng .
    Tuấn quờ quạng lăn trên nệm , miệng lẩm bẩm :
    -Thư !! Em ở đâu ?? Tại sao em bỏ anh ..Tại sao ..
    Tuấn nói rồi vớ lấy Khanh , ôm chầm , âu yếm :
    -Thư !! Đừng bỏ anh !! Anh yêu Em !!!!
    Khanh hốt hoảng , gã đẩy Tuấn ra , rùng mình gắt :
    -Gì thế cha nội ?!?! Con không phải Thư à nghen !! Cha say rồi . Ngủ dùm con đi cha .. Gớm quá …!! Mất ‘đời giai’ con chứ tưởng bỡn ..!!
    Khanh nói rồi đóng cửa phòng xuống lầu mở tivi coi . Tuấn mơ màng , hình ảnh Thư và Tuấn cùng nhau nắm tay dạo phố . Cùng nhau ăn kem , cùng nhau nấu ăn .Hình ảnh khi Thư mỉm cười và chăm chút Tuấn . Những kỉ niệm đẹp đẽ hiện ra như 1 cuộn phim chạy chầm trong giấc mơ của Tuấn , anh mỉm cười hài lòng …
    *******

    Thứ 6 tuần sau …
    -Đồ ..có .. gấu bông … có .. nghe nhạc .. có .. laptop .. có … gì nữa nhỉ ??!! – Thư nhẩm đến
    lại tất cả đồ đạc . Nó phải chắc chắn rằng sẽ nó sẽ không chạy về lấy những thứ nữa . Dường như đã đầy đủ , mẹ Thư từ dưới lầu thục giục :
    -Thư ơi !! Nhanh lên đi con .. Huyền đến rồi này .
    Thư đáp lại lời của mẹ :
    -Vâng ! Con xuống ngay !!
    Mẹ Thư nhìn Huyền hiền hậu , giọng bà nhẹ nhàng :
    -Cảm ơn cháu đã đi theo nó . Bác thiệt sự không biết nói gì hơn . Nó có bị gì thì cháu báo về cho bác gấp nhé !!
    -Vâng ạ ! Tại cháu cũng muốn qua bên đó học cách làm bánh và chế biến thức ăn nên cũng sẵn tiện đi với Thư luôn . Bác cứ yên tâm – Huyền lễ phép nói với bà .
    Bà hiền hậu nắm lấy bàn tay Huyền , xoa nhẹ như rất tin tưởng . Cuối cùng , Thư cũng xuống với chết vali và chiếc giỏ xách to tướng . Bà Tâm vội chạy lên đỡ dùm chiếc giỏ xách , trách nhẹ :
    -Mày làm gì mà cứ xách tùm lum thứ đồ chi cho nặng thề hả con ?
    Thư bình thản trả lời :
    --Đi du lịch mà mẹ . Sửa soạn tí chứ .. Hehe mẹ đợi khi nào con học xong con rước mẹ qua bên đó ở luôn .

    Giọng Thư tinh nghịch nói , bà cũng cười phì , lấy tay đẩy nhẹ vào trán Thư , mắng yêu :
    -Cha cô ! Lo cố gắng mà học đi . Thế là tôi hạnh phúc lắm rồi !! À thôi .. Con đi đi con !!! Kẻo trễ ..
    Nói rồi bà thúc giục 2 đứa ra xe . Bác Tài – tài xế riêng của Thư đã đợi sẵn vừa thấy Thư , ông mỉm cười hiền hậu :
    -Chúc cô 1 chuyến đi vui vẻ . Mời cô !
    Ông nói rồi mở cửa chiếc xe limô màu trắng , Thư cũng vờ như một tiểu thư chính gốc :
    -Vâng ! Chúc ông 1 buổi sáng tốt lành .
    Còn Huyền thì lẻm nhẻm vờ làm cô người hầu lém lỉnh , nhái theo lời của Thư :
    -Vâng ! Con cũng chúc ông 1 ngày tốt lành .
    Khi 2 đứa đã yên vị trên chiếc xe limo sang trọng , ông Tài mới cẩn thận vào buồng lái , quay đầu nói với cả hai :
    -Chúng ta xuất phát nào !
    Bánh xe chuyển bánh về phía trước , bà Tâm đứng từ cửa vẫy tay chào tạm biệt . Trên khuôn mặt bà còn động lại những giọt nước mắt …

    *****

    Sân bay Tân Sơn Nhất …
    ‘Chuyến bay đi Anh xuất phát lúc 8h30 . Xin quý khách kiểm tra hành lí và đến nhân viên bảo vệ để có thể ra sân lên chuyến bay đầu tiên của chúng tôi . Chúc quý khách có 1 chuyến bay vui vẻ …’
    Cả hai kéo 2 chiếc vali đi khắp đại sảnh của sân bay , sau khi đã đưa vé cho nhân viên soát vé , ông Tài đứng gần Thư không quên nhắc nhở :
    - Cô chủ nhớ đi giữ gìn sức khỏe !
    Thư đáp lại bằng một nụ cười hiền hậu rồi nó khuất xong cánh cửa …
    Thư nhìn khung cảnh qua khung kính của máy bay , nó thấy những làn mây xanh trắng , thỉnh thoáng chiều vào cửa sổ là những ánh nắng nhẹ dịu , nó nhìn xa phía chân trời , rồi tự thủ thỉ :
    -Phía sau chân trời là gì nhỉ ?
    Rồi nó thở dài , dựa đầu vào khung cửa , thiếp đi khi nào không hay …Cũng phải , 1 tuần qua đêm nào nó cũng mơ thấy những kỉ niệm ùa về giữa Tuấn và nó . Nó không tài nào gạt Tuấn ra đầu . Nó cần thay đổi không khí , nó cần quên Tuấn và nó cần chữa lành những vết thương !! Nó sẽ quên Tuấn cho đến khi nào nếu có tình cờ gặp Tuấn trên cùng con đường nó vẫn có thể mỉm cười 1 cách tự nhiên , không một chút đau nhói ở ngực trái !! .
    ******************
    ******************
    Ánh nắng nhẹ chiếu qua cửa sổ phòng Tuấn, ánh nắng làm Tuấn bừng tỉnh . Anh hứng chịu cơn đau đầu dữ dội . Anh không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra , chỉ nhớ rằng Khanh đã đưa anh về nhà . ‘Phải rồi , thằng Khanh đâu ???’ – Anh chợt nghĩ rồi mở cửa phòng xuống dưới lầu .
    Khanh đang ngủ ngon lành trên ghế sofa , trên bàn có vài bịch bánh đang ăn dở . Tuấn lạch bạch đến vỗ đầu Khanh rõ mạnh , nhíu mày :
    -Này ! Dậy đi .. Dậy .. Ngủ như chết . Mày ngủ còn hơn người say nữa …
    Khanh làu bàu :
    -Thằng ôn giặc ! Hôm qua tao cõng mày từ quán về nhà đấy . Khôn hồn để cho quan anh ngủ!!
    -Hơ !!! Dậy đi . Tao dẫn đi ăn sáng , không mất phần ráng chịu .
    Nghe xong dứt câu , Khanh đã bật dậy , mặt tỉnh bơ :
    -Mày có bàn chải dư không ?
    -Có ! Trong toilet trên phòng tao đấy .
    Khanh chạy phăng lên lầu , chưa đầy 10 phút , gã đã xuống lầu nhe răng :
    -Đi đi mày ơi ! Tao đói quá ..
    Cả hai phi xe tại một nhà hàng fastfood , Tuấn và Khanh cùng kêu 2 đĩa bít tết và khoai tây kèm cà phê . Khanh chợt hỏi :
    -Này ! Hôm qua mày làm gì mà uống dữ thế ? Không có tao chắc mày không còn sống được đâu ..
    -Ờ ! Tao buồn . Hình như tao yêu Thư thật rồi mày ạ ! Cả tuần nay tao không gặp Thư , nhìn tao chã khác như cái xác không hồn … - Tuấn buồn rầu nói
    Khanh nhếch mép , hất hàm nói :
    -Thiếu mẹ gì gái ngon , cần chi phải nhai lại hàng chơi rồi . Cần tao mối cho vài em không ??
    Tuấn lắc đầu :
    -Thôi ! Tao hết hứng chơi trò đó rồi . Giờ tao chỉ cần Thư thôi !!
    -Chuyện ! Mày … hết thuốc chữa rồi . Thôi ăn đi ... – Khanh nói rồi cắm đầu ăn không thèm để ý đến Tuấn .
    Tuấn vờn đĩa bít tết , thực sự anh không thể nuốt nổi miếng nào vào bụng khi hình ảnh của Thư cứ hiện về trong đầu Tuấn như một nổi ám ảnh kinh hoàng . Tại sao Tuấn lại dễ thuyết phục bởi 1 cô gái bình dị và quá đỗi đời thường như Thư ?? Tuấn buông nĩa và dao xuống , rút trong túi thì mới chợt nhận ra điện thoại của anh đã để quên ở nhà . Tuấn nhìn Khanh , hỏi :
    -Cho tao mượn điện thoại 1 tí được không ?
    Khanh đang ăn ngấu nghiến bị hỏi bất chợt , gã càu nhàu :
    -Làm gì ??
    -Mượn đi ! Lẹ lên ..
    Khanh vội vã rút điện thoạt trong túi quần của gã đẩy về phía Tuấn . Tuấn cầm điện thoại , nhập số điện thoại của Thư .
    ‘…Thuê bao quý khách đang gọi hiện không liên lạc được ..Xin’ ..
    Tuấn bực nhọc dập điện thoại sau khi không thể kiên nhẫn nghe tổng đài nói hết câu . Anh đến quầy mua 1 gói thuốc lá , rồi trở về bàn nhấm nháp điếu thuốc đầu tiên của buổi sáng . Từng vòng khói lần lượt bay lên qua đôi môi của Tuấn … Khanh ăn xong nhìn qua phần của Tuấn , như chưa thỏa mãn được cơn đói , gã nhấc phần của Tuấn ra khỏi bàn rồi đặt về phía trước mặt mình , hả hê :
    -Mày không ăn thì để tao ăn cho khỏi phí của trời !!
    Tuấn không buồn để ý , anh vừa nhâm nhi ly cà phê đen . Cà phê đắng , nóng và thơm … Tuấn lẩm bẩm :
    -Đắng , thơm , mạnh mẽ và khó quên … như em vậy !!
    Khanh như nghe được lời Tuấn nói , trố mắt :
    -Ê ? Yêu quá lú hả con trai ?? Đúng là …
    Một lát sau , Tuấn và Khanh rời khỏi nhà hàng . Tuấn và Khanh quyết định đi siêu thị để chọn vài thứ linh tinh , đón cái giáng sinh rét buốt như năm nay . Tuấn cũng sẽ cần những thứ đấy vì sẽ không ai chăm sóc anh nữa …


    Ngày đầu tiên của Thư tại Anh …
    ‘Bây giờ là 8 giờ sáng thì nghĩa là bên việt nam 2 giờ trưa ..’ – Thư lẩm bẩm rồi xách vali vào một khách sạn khá sang trọng . Vừa đến quầy , một người đàn ông lịch lãm trong bộ đồng phục áo sơ mi trắng cùng với chiếc quần tây đen và đôi giày đen được đánh bóng . Người đàn ông nói :
    -Can I help you , madam ?
    Thư hơi lúng túng vì chưa bao giờ nó giao tiếp với người nước ngoài . Nó ấp úng :
    -I want … to rent you .
    Người đàn ông mỉm cười , thân thiện .
    -Yes , sure madam . Please fill information in this . – Nói rồi ông đẩy 1 tờ giấy nhỏ về phía Thư .

    Sau khi hoàn tất phần thủ tục , Thư và Huyền được 1 người phục vụ xách hành lí đến tận phòng . Một gian phòng khá rộng rãi và đầy đủ tiện nghi hiện ra trước mắt Thư . Huyền đang ngái ngủ vừa thấy căn phòng , nhỏ như tỉnh ngủ , tròn mắt :
    -Chà …Đẹp quá .
    Chiếc nệm đặt trong phòng ngủ , Huyền thả bịch người xuống , nhỏ chưa bao giờ thấy chiếc nệm nào êm đến thế . Thư đặt vali sang một bên , cũng ngã người qua bên cạnh Huyền , thở hắt … rồi nó nói :
    -Nghỉ một tí rồi tao sẽ đi nộp hồ sơ học .
    -Sớm thế mụ – Huyền cằn nhằn
    Thư không nói gì , nó bỏ vào phòng tắm . Ở Anh bây giờ đã xuống âm 7 độ C . Nó ngâm người trong buồng nước nóng . Nó uể oải ngửa cổ ra sau , 15 tiếng ngồi trên máy bay làm thân người nó ê ẩm . Nó không ngờ nó đã dũng cảm rời khỏi cái đất Sài Gòn hơn 20 năm gắn bó và nhất là một cuộc tình đang dần trôi vào dĩ vãng của nó … Nó bật cười trước sự dũng cảm của nó . Có lẽ , sau khi học xong nó sẽ lập nghiệp tại Anh – nơi của sự yên bình . Thư lau khô người và vội mặc vào bộ áo quần dày cộm . Nó không muốn trở thành nạn nhân nằm bại liệt trên chiếc giường . Thư ra khỏi phòng tắm , Huyền thì vẫn say sưa ngủ . Nó nhẹ nhàng cầm tờ giấy viết vài dòng chữ rồi đặt ở đầu giường .
    Đại học Oxford …
    Như một vương quốc đồ sộ hiện ra trước mắt nó , Thư hít 1 hơi dài rồi mạnh dạn bước vào trong . Sau khi đã lọt vào trường , hàng ngàn sinh viên đang tụ tập ở đây , nếu nó không nhầm chắc đây là giờ ra chơi . Nó vận dụng tất cả vốn từ tiếng anh để tìm được phòng nộp hồ sơ nhập học . Nhưng phải mất hết 15 phút , nó mới tìm ra được .. Thư ló đầu vào trong đảo mắt một lượt thì giật mình bởi 1 giọng nói :
    -Hey you , what do you doing here ???
    Thư quay lại , ấp úng :
    -I … I ..looking ..??
    -Can you speak Vietnamese ??
    Thư gật đầu lia lịa , nó ôm chặt tập hồ sơ lí lịch trước ngực , bỗng nhiên chàng trai trở nên thân thiện :
    -Ồ !! Đồng hương đây mà !! Cô đến đây nộp hồ sơ ??
    Thư mừng húm khi tìm được một người cùng quê hương , nó hí hửng :
    -Vâng ! Anh giúp tôi được không ? Tôi đang tìm ..
    -Vâng , tôi đây . Người cô đang tìm . Hãy vào phòng và ta sẽ tiếp tục câu chuyện .
    Anh chàng nói rồi đưa tay mời Thư , nó rụt rè bước vào . Anh vừa ngồi xuống , giọng vẫn đều đều :
    -Mời cô ngồi … ! Tôi có thể xem hồ sơ của cô không ??
    Thư gật đầu đưa hồ sơ về phía bàn của anh chàng , rồi kéo chiếc ghế gần đấy ngồi xuống . Anh chàng có khuôn mặt khá điển trai nhìn tập hồ sơ của Thư , đôi khi nhíu mày rồi lại bật cười . Anh nhìn nó , hỏi :
    -Cô học theo ngành thời trang ?
    Thư gật đầu . Anh ngẫm nghĩ nhìn lại tập hồ sơ rồi đứng bật dậy , chìa tay về phía trước :
    -Chào cô . Tôi là Nguyễn Khải . Tôi học ngành Khảo cổ học và Nhân loại học cũng là quản lí điều hành các phòng thí nghiệm . Tôi được giáo sư Parley giao cho nhiệm vụ này . Hân hạnh được làm quen !
    Thư cũng đưa tay về phía trước , nắm lấy bàn tay Khải , nó thấy sự thân thiện dần ở người thanh niên này , giọng mạnh dạn hơn :
    -Vâng ! Tôi là Bảo Thư . Xin anh giúp đỡ dùm tôi .
    Khải mỉm cười , anh đưa cô đi thăm quan khu viên trường và giới thiệu những thầy cô ở đây .
    -Ở đầy gồm 45 trường độc lập . Cô có thể tin cậy chất lượng dạy học tại vương quốc này . Có thể nói khi lần đầu tôi qua đây , cũng như cô thôi . Tôi không hoàn toàn đặt niềm tin vào ngôi trường này mặc dù bạn bè tôi đều bảo trường này là lựa chọn tốt nhất …
    Giọng Khải vẫn đều đều bên tai Thư , nó đảo mắt nhìn quanh khu viên , đám sinh viên tụm 3 tụm 7 trên những thảm có xanh , mỗi nhóm đều làm những công việc khác nhau đại loại như : vẽ , nói chuyện , học bài và đa số phần đông đều có thầy cô giáo , có thể họ muốn được học thêm ngoài giờ ngoại khóa chăng ? .
    Tuấn đến gặp giáo sư Parley , vừa thấy cậu học trò cưng của ông , sau lưng là Thư , giáo sư đã đẩy cặp kính cận ngang sóng mũi lên . Giọng ông trầm hỏi :
    -That’s your girlfriend ??
    Khải phì cười , anh thì thầm nhỏ với tiến sĩ 1 điều gì đó rồi ông bật cười , đổi sang tiếng việt nói rất chuẩn :
    -Ồ ! Tôi cứ tưởng cô là bạn gái Khải . Thật vô cùng xin lỗi . Chào mừng cô đến thiên đường Oxford ..
    Ông nói rồi giơ 2 tay lên phía tòa nhà , Thư hơi buồn cười rồi ông nghiêm giọng nói :
    -Từ ngày mai cô sẽ chịu sự quản lí của Khải . Tôi tin ở Khải sẽ biến cô thành 1 sinh viên ưu tú . Và điều quan trọng nữa là 2 người rất hợp nhau .
    Nghe dứt câu , Thư đã đỏ lừng cả mặt , chưa bao giờ nó bị ghép đôi với ai cả . Và tại cái xứ sở này thì nó lại bị 1 vố từ lão giáo sư già cằn cỗi mà hóm hĩnh kia ? Thư chỉ đáp lại bằng nụ cười trừ .
    Phải mất gần buổi sáng Thư mới về được đến khách sạn , vừa lên phòng nó đã thấy Huyền nằm ôm chiếc laptop , vừa thấy Thư , nhỏ hí hửng bảo :
    -Sao sao ?? Khi nào đi học ??
    -Họ hẹn thứ 2 tuần sau sẽ là ngày đầu tiên tao nhập học .
    -Thế trong trường có anh nào đẹp trai không ???
    -Vớ vẩn . Yêu với chã đương , tao thì sợ lắm rồi !!
    Nhỏ bật cười , Thư cũng lấy trong vali chiếc laptop ra , và ngồi yên vị trên chiếc nệm êm ái .. Nó đăng nhập vào Yahoo bằng 1 nick mới . Huyền ngạc nhiên :
    -Ơ ..Mày đổi yahoo ư ?
    Thư gật đầu , mắt không rời khỏi màn hình :
    -Phải cắt hẳn đuôi chứ để đuôi nó lại mọc dài thì sao ??
    Huyền nhíu mày :
    -Tàn nhẫn quá vậy !!
    Thư thở hắt ra , giọng nó chùn xuống :
    -Hôm kia Tuấn pm tao bảo là vẫn còn yêu tao và muốn tao quay lại . Theo mày , tao có nên …
    -Dẹp ngay !! Tôi bảo cô dẹp đấy . Tôi mà thấy cô léng phéng với thằng ấy thì đừng nhìn mặt tôi – Huyền cắt ngang không kịp cho nó nói hết , mắt trừng lên khiến Thư xém té lăn xuống giường .
    Nó hơi lo sợ nhưng giọng vẫn bình thản :
    -Ừ ! Tao biết rồi . Thôi ! Đi kiếm cái gì bỏ vào bụng đi . Đói lả người rồi .
    Huyền vừa nghe thế đã nhảy phốc xuống giường , mặc vội chiếc áo lạnh dày cộm kéo Thư ra khỏi phòng 1 cách nhanh chóng . Cả hai đến một nhà hàng có tên Sans Souci , phục vụ xếp cho nó một bàn gần cửa . Anh chàng phục vụ đưa menu về phía Thư lịch thiệp nói :
    -Thưa 2 quý cô , hai cô sẽ định dùng gì ạ ? ( phần này được dịch tiếng Anh sang tiếng Việt )
    Thư ngẫm nghĩ hồi lâu rồi chỉ vào menu , nói :
    -Cho tôi 1 phần cơm gà với sốt cà chua kèm theo khoai tây !
    Huyền tiếp luôn câu của Thư :
    -Tôi cũng thế . Phiền anh mang cho tôi 1 chai Uýtky nhé .
    Anh phục vụ gật đầu mỉm cười rồi tiến về phía bếp , lát sau anh đem ra 1 chai rượu và 2 cái ly đặt lên bàn Thư , giọng trầm ấm :
    -Xin 2 quý cô đợi trong giây lát , tôi sẽ đem thức ăn ra ngay .
    Huyền nhìn chai rượu , nhỏ cẩn thận rót rượu vào ly đẩy về phía Thư , nhỏ nhấm nháp để cảm nhận được hương vị của rượu đang lan tỏa trong miệng . Thư tặc lưỡi :
    -Đúng là dân nấu ăn , cái gì cũng từ từ .
    Huyền bĩu môi , nhỏ tấm tắc :
    -Xí ! Rượu ngon thì phải biết thưởng thức . Đúng là lâu rồi tao chưa thưởng thức loại rượu này . Ngon mê li .
    Thư nhíu mày rồi nhún vai hỏi :
    -Thế mày định khi nào mới tìm chỗ học . Ở không vậy hả ???
    -Điên ! Ở không có mà chết đói . Tao tính tim nhà hàng nào ngon ngon , vào đọc học vụng cách chế biến của người ta . Vả lại qua đây chủ yếu tao chơi chứ học hành gì , tay nghề tao cao rồi ..
    Huyền vỗ ngực cao giọng nói . Thư lắc đầu ngán ngẩm , nó đảo mắt nhìn xung quanh nhà hàng , phải nói nơi đây có rất đông khách đến ăn , có thể đây là 1 nhà hàng ngon chăng ? Bỗng nhiên Thư chợt nhận ra phía cánh cửa ra vào , giáo sư Parley và Khải đang đứng gần đấy . Và Khải cũng nhận ra Thư , anh mỉm cười thân thiện rồi tiến đến bàn Thư , giọng hào hứng :
    -Ồ ! Chào Thư . Tôi không biết cô lại đến nhà hàng này ? Thật trùng hợp .
    Giáo sư Parley nhận ra Thư , giọng ông trầm ấm :
    -Ồ ! Cô bé hồi sáng đây mà . Thật có duyên ắt sẽ gặp nhau . Chúng ta nên ngồi chung 1 bàn . Ồ …còn đây là …
    Ông nói rồi nhìn về phía Huyền , nhỏ đang ngơ ngác không hiểu gì , Thư đứng bật dậy , vui vẻ nói :
    -Đúng là tình cờ thật . Đây là Huyền – bạn cháu . Chúng cháu tình cờ ghé vào nhà hàng này thôi . Để cháu gọi phục vụ chuyển bàn cho chúng ta .
    Bữa tối gồm 4 người đã trở thành 1 cuộc vui ngẫu nhiên . Giáo sư Parley nói rất nhiều , ông kể những câu chuyện ở Oxford , nào là những đôi tình nhân bị thầy cô bắt gặp khi đang âu yếm nhau , chuyện vui nơi công sở và cả những câu chuyện hài giữa những sinh viên và ông trong những giờ thí nghiệm nữa . Huyền và Thư đã phải tốn rất nhiều calo để tập trung nơi răng hàm , cả hai cười ngặt nghẽo bởi những câu chuyện cười . Huyền lau nước mắt ở hai bên khóe mí , nhỏ hí hửng :
    -Ông ơi ông ! Thế cháu xin vào trường phụ làm thư kí của ông nhé .. Ông sẽ kể chuyện cho cháu nghe , đúng không ông ???
    Giáo sư Parley bật cười , ông trìu mến nhìn Huyền :
    -Vâng ! Cháu có thể đến thiên đường Oxford bất cứ lúc nào cháu muốn , cháu yêu ạ . Ta luôn sẵn sàng đón tiếp cháu . Chúng ta có thể bỏ ra hàng giờ để ngồi nhâm nhi những thứ rượu mà cháu thích ..
    -Đồng ý đồng ý . Thế mai cháu cùng Thư đến trường luôn ạ .
    Huyền háo hức nói . Từ nãy giờ , Khải luôn là người im lặng nhất , có thể anh gặp chuyện buồn nào đó chăng ? Thư có thể nhận ra từ đôi mắt anh , nhưng vì ngại hỏi nên Thư đành lờ đi . Buổi tối kết thúc khi đồng hồ điểm 9h , giáo sư Parley và Khải tạm biệt cả hai và trèo lên chiếc xe bus . Những bông tuyết của mùa đông rơi xuống ngày 1 nhiều hơn , cả 2 bỗng nảy ra 1 ý tưởng điên rồ – đi dạo dưới tuyết . Hơi thở của Thư như một làn khói , nó ôm người , nhìn Huyền đang chơi với tuyết . Thư nhìn lên bầu trời đầy sao , lặng lẽ nói với chính mình :
    -Mình sẽ quên được . Mình sẽ làm được thôi .
    Cả hai trở về khách sạn , vừa về phòng Huyền đã chui tít vào trong mền , nhỏ nói miệng run cầm cập :
    -Huhu !! Tao không muốn bị bệnh đâu .. Hức ..
    Thư leo lên giường , nó mở laptop quay qua nói với Huyền :
    -Mai mày nhớ dậy sớm nhé . Nếu muốn đến chơi với giáo sư Parley ..
    -Ừ ! Tao biết rồi , tao ngủ đây ..
    Nói rồi , nhỏ trùm kín mền . Lát sau , đã nghe hơi thở đều đặn của Huyền , nhỏ ngủ nhanh thật !! Thư mở laptop vào Yahoo . Cô cũng tính gọi cho mẹ nhưng bây giờ đã 10 giờ ở Anh , Việt Nam chỉ mới 5 giờ sáng , còn quá sớm để gọi cho mẹ . Bỗng nhiên , Thư lại thấy nhớ Tuấn , nó lại bật khóc . Nó tưởng trái tim đã nguôi ngoai sau chừng ấy thời gian , nhưng sao nỗi đau nó vẫn hành hạ Thư . Cô đặt laptop qua 1 bên , bỏ vào phòng tắm rửa mặt . Làn nước nóng ập vào mặt Thư , nước làm Thư dễ chịu hơn . Nó lấy bông lau đi phấn và mắt marcasa , trở lại giường Thư muốn treo máy nên nó quyết định không tắt để thế và leo lên giường cố ru mình vào giấc ngủ .
    ….

    Chia sẻ cùng bạn bè

    nhoc.nhon.nho, key_keiEch thích điều này.
  2. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chap 2 : CƠ HỘI THỨ 2
    Một chiếc xe BWM dừng ngay nhà Tuấn , trong xe 1 cô gái có mái tóc xoăn thành từng lọn màu nâu sữa , cô gái nhìn về phía nhà Tuấn , miệng lẩm bẩm :
    -Lâu lắm rồi mới gặp lại anh !
    Nói rồi cô mở cửa xe bước xuống bấm chuông nhà Tuấn . Một bà giúp việc đã có tuổi , chậm chạp ra mở cửa ,giọng bà ngạc nhiên :
    -Ơ ! Cô … Tuyền ???
    Cô gái mỉm cười rồi tự ý lách vào nhà . Tuấn đang ngồi xe tivi thì một giọng nói cất lên :
    -Lâu rồi không gặp anh ? Anh vẫn khỏe chứ ..?
    Tuấn giật mình bởi 1 giọng nói quen thuộc , anh ngước lên nhưng không hề bất ngờ , giọng anh trở nên lạnh lùng :
    -Tôi tưởng cô đi du học lâu rồi chứ ? Sao về sớm thế ??
    Cô gái nhếch mép , ngồi xuống cạnh Tuấn , tay cô đặt lên miệng Tuấn , giọng ngọt ngào :
    -Em về với anh yêu mà ! Cho em nựng miếng nào !!
    Nói rồi cô cúi xuống định hôn Tuấn ,nhưng anh đẩy cô ra , cười nhạt :
    -Tuyền à ! Cô nên giữ thân mình 1 tí . Đừng ỉ bố tôi đang làm ăn với bố cô mà đến đây muốn làm sao thì làm .
    Tuyền bây giờ bỗng thay đổi sắc mặt , giọng cô chua chát :
    -Á à .. Lâu ngày em mới đi xa về . Chào đón kiểu này đây sao . Anh hư quá . Năm nay em về chúng mình sẽ cưới nhau . Em đã bàn với bố anh rồi . Ông đã đồng ý !!
    Tuấn như nghe 1 tiếng sét đánh ngang tai , mặt anh nóng bừng lên , anh quát :
    -Mẹ kiếp ! Ai cho cô cái quyền sắp xếp cuộc sống của tôi . Tôi không cưới thì làm gì tôi nào ??
    Tuyền cười sặc sụa , cô hừ lên 1 tiếng , giọng đanh lại :
    -Tôi sẽ bảo bố cắt hợp đồng với công ty anh . Anh nên nhớ , công ty bố anh nợ công ty tôi đến mấy tỷ USD . Nếu tôi cắt hợp đồng , công ty bố anh phải phá sản . Nếu thế thì sao nhỉ …??
    Tuấn tức giận , anh bật dậy định giơ tay tát Tuyền , cô lại nhìn anh bằng ánh mắt viên đạn , cảnh cáo :
    -Anh liệu hồn mà tuân thủ đi . Nếu không đừng tránh em ..
    Nói rồi , cô bỏ đi . Tuấn như vừa bị 1 cái tát giáng trời , anh điên tiết hất đổ ly nước đang uống dở xuống sàn . ‘Mẹ kiếp ! Đồ con đĩ khốn nạn’ – Tuấn nguyền rủa Tuyền . Anh bỏ lên phòng thay đồ , anh cần gặp bố để nói chuyện này cho ra lẽ .

    CÔNG TY HOÀNG TUẤN ….
    Tuấn bất chấp sự ngăn cản của nhân viên , anh mở cửa phòng để rồi nhìn thấy cảnh bố mình đang ôm ấp 1 người thư kí trẻ tuổi chỉ trạc bằng anh . Cô nhân viên phụ trách , ấp úng :
    -Thưa ông , tôi đã cố ngăn cản nhưng anh vẫn …
    -Thôi được rồi cô ra đi – ông Toàn – bố Tuấn nói rồi quay sang thỏ thẻ điều gì đó với cô tình nhân trẻ , cô gái mỉm cười nhìn Tuấn rồi bỏ ra khỏi phòng .
    Ông Toàn nhìn con trai , ngậm ngùi bảo :
    -Hôm nay con có việc gì mà đến tận đây găp bố ??
    Tuấn nhếch miệng , anh gắt :
    -Tại sao bố lại đồng ý cho Tuyền và con cưới nhau . Bố coi con là hàng hóa muốn giao cho ai thì giao hay sao ???
    Ông Toàn vẫn bình thản , ông nói :
    -Bố tưởng con yêu Tuyền , vì bố chả thấy con dẫn ai về ra mắt từ khi Tuyền đi Úc …
    Tuấn nhăn mặt , giọng anh dần to lên :
    -Bố … Con yêu Thư . Con sẽ tìm Thư và dẫn về đây ra mắt bố . Chết con cũng không cưới Tuyền …
    Vừa dứt câu , ông Toàn tức giận đập mạnh vào mặt bàn , ông quát :
    -Bố không đồng ý . Con nên nhớ , nếu con không đồng ý cưới Tuyền , cô ta sẽ cắt ngay hợp đồng với công ty ta . Chúng ta sẽ phá sản , con hiểu không ??? Hãy làm vì bố đi con !!
    -Nhưng con …
    -Nếu con còn nghĩ đến gia đình này , không muốn nó bị sụp đổ thì hãy cưới nó đi .
    Tuấn uất ức bỏ đi . Anh thừa biết , bố anh chỉ muốn tốt cho gia đình , nhưng làm sao khi anh không yêu Tuyền mà có thể lấy Tuyền được kia chứ !!?
    Tuấn lặng lẽ xuống thang máy thì gặp Tuyền , cô nhếch mép , tiến sát đến Tuấn thỏ thẻ :
    - Anh yêu của em ! Hôm nay mình đi chọn váy cưới đi . Em vừa đi làm thiệp xong đi lên báo cho bố anh nè ..
    Tuấn gượng cười , cuối cùng anh cũng phải tuân theo 1 hợp đồng bằng cả cuộc đời anh :
    - Ừ ! Sẵn tiện chúng mình đi đặt bánh luôn , nhà hàng nữa ,.. Nhiều thứ lắm.
    Đôi mắt Tuyền sáng lên , cô vui vẻ ôm chầm lấy Tuấn , kéo ra khỏi thang máy . Và cả hai đã dành chọn 1 ngày bên nhau , nhưng thực sự Tuấn chỉ muốn giết chết Tuyền để tiêu tan bản hợp đồng quái ác này .
    Đến tối , cả hai chia tay nhau ra về . Tuyền không trở về nhà mà đi thẳng đến 1 quán bar nổi tiếng ở Sài Gòn . Cô bước xuống từ chiếc BWM , mọi người từ quán bar đều nhìn Tuyền với ánh mắt kính nể . Cô bước vào trong , đảo mắt nhìn quanh quán , ánh đèn led xanh đỏ và màu tối khiến cô khó tìm ra đám bạn của cô . Cô thấy 1 cánh tay giơ lên như vẫy gọi cô . Cô tiến lại gần thì nhận ra Ngân , giọng cô ngạc nhiên :
    - Ủa ?? Mày cũng về đây à ??
    Ngân vuốt nhẹ mái tóc dài :
    - Ừ ! Mày ngồi xuống đi . Uống vài li cho ấm bụng . Tao định gây bất ngờ cho mày nên khi về không báo . Năm sau tao cưới chồng ...
    Tuyền nghe thế , kịp khoe luôn :
    - Tao thì tháng này cưới . Chắc chắn mày phải tới , biết chưa ??
    Cả đám bạn Tuyền trầm trồ :
    - Ơ ! Thằng nào thế ?? Đẹp trai không ???
    Tuyền cười ngất , cô chậm rãi :
    - Sợ nói ra bọn mày sốc thôi !!!
    Phong - anh chàng ngồi gần Ngân , hất hàm vẻ khiêu khích :
    - Chuyện ! Bọn này thì chưa bao giờ bị sốc cái thứ gì cả .
    Vừa dứt câu , Tuyền tiếp luôn :
    - Là Tuấn đó .
    Phong vừa uống ngụm rượu , gã phải phun toạt ra , sặc sụa . Tuyền bật cười , cả đám nhìn Tuyền , Ngân lay tay hỏi :
    - Trời ! Sao mày cao tay vậy . Thằng đó chưa con nào quen nó mà được bước vào nhà nó chứ huống chi là ...
    Tuyền tinh tướng , cô lên giọng :
    - Tuyền đây mà đã ra tay thì phải mồi phải cắn câu . Mà chã qua nếu có lợi thế thì tụi bây cũng làm được thôi .
    Phong đập mạnh tay xuống bàn , gã to mồm :
    - Bố !! Tưởng thằng cóc què đó có giá lắm . Ai dè ...cũng là con tép . Khi nào cưới , anh tới hầu ...
    Thấy Phong ngà ngà say , Ngân kéo mạnh cho hắn ngã xuống thành ghế mà ngủ . Tuyền nhìn ly rượu đầy , chần chừ 1 hồi cô nốc hết ly , cô thừa biết Tuấn không hề yêu cô , Tuấn chỉ yêu Thư mà thôi . Mà Thư thì hơn cô cái gì chứ ?? Ngược lại Thư kém hơn cô rất nhiều !! Tiền , tài và vẻ đẹp .. Tuyền hơn hẳn cô nhưng sao Tuấn lại yêu kia chứ ?? Cô buồn ! Đêm đó , cô đã uống rất nhiều , được đám bạn hộ tống về nhà , Tuyền nằm ưỡn trên ghế sofa , bây giờ nước mắt cô đã ướt nhòa , cô bật khóc 1 cách vô thức mà không thể kiềm chế được nữa . Tại sao cuộc sống lại bất công như thế kia chứ ?? Tại sao trái tim của cô lại dễ bị thuyết phục bởi Tuấn kia chứ ??? Cô nguyền rủa cuộc sống này . Giá như cô là mụ phù thủy cô sẽ bất chấp mọi cách để Tuấn yêu cô . Cô thừa biết , nếu cưới nhau về mà không hề có tình yêu thì cuộc sống hôn nhân cũng như vở kịch của những con rối . Cô khóc , để rồi phải thiếp đi vì mệt mỏi .

    ********
    Ngày thứ 2 ở Anh .
    7h00 AM
    Tích .. tích ..tích ..tích ..tích ...
    Tiếng chuông đồng hồ reo inh ỏi khiến Thư phát cáu , nó quờ quạng tóm lấy đồng hồ , bật nút tắt chế độ trùm mền tiếp tục giấc ngủ . Bỗng nhiên nó cảm giác như ai đang nhìn nó , Thư quay lại nó giật bắn bởi phát hiện khuôn mặt trắng bệt của Huyền , mặt nó tái đi đôi mắt mở to hết cỡ , cả thân người nó như đóng băng , nhìn nó chẳng khác như người gặp ma , miệng ú ớ. Lúc ấy , Huyền lăn ra cười ngặt nghẽo , giọng nhỏ khoái chí :
    - Há há , mày vào toilet mà hồi tưởng lại khuôn mặt của mày lúc nãy đi . Háhá ...
    Thư thấy mặt nó nóng bừng lên vì xấu hổ , nó gào lên :
    - Đồ con quỷ xứ , mày biết xém nữa hồn tao lìa ra khỏi xác không hả ??
    Huyền vẫn ôm bụng cười , nhỏ trêu :
    - Hên cho mày là cái nệm chưa ướt . Không thì chã biết ăn nói thế nào với dọn phòng đâu .
    Thư vừa tức vừa xấu hổ , nó bỏ vào phòng tắm đóng rầm cửa , Huyền không quên chọc với theo :
    - Mày xem thử quần có ướt không nhé ??
    Thư định thần sau khi bị Huyền nhát . Nó rửa mặt rồi súc miệng , hơn 10 phút sau Thư trở ra , thấy Huyền đã mặc đồ chỉnh chu gọn gàng , ôm chiếc laptop trên giường , giọng nhỏ háo hức :
    - Mày chuẩn bị lẹ lẹ đi ! Tao nhớ ông Parley lắm rồi ..
    Thư gật gù , rồi nó cũng mở vali lấy đại bộ đồ tay dài mặc vào . Đường phố ở Anh chỉ mới 7h đã đông đúc , tấp nập người qua lại . Đa số họ mặc đồ công sở , họ đều vội vã vì công việc , những chiếc taxi nhanh chóng lao vút tới những công ty . Thư và Huyền chậm rãi đi tàu điện ngầm , cả hai đều thích thế . Chậm rãi trong đám người vội vã , cả hai đều cảm nhận được nhịp sống tại vương quốc này . Không khí đang dần lạnh lên , tuyết đã rơi xuống những hạt đầu tiên , Thư đưa tay hứng những bông tuyết , nó tan dần trong lòng bàn tay Thư , lạnh ...

    30 phút sau ...
    Đại học Oxford ...
    Huyền tròn mắt nhìn vương quốc khổng lồ hiện ra trước mắt nhỏ , nhỏ kéo tay Thư vào trong . Thư tìm đến phòng nhân sự mà Khải đang làm việc , nó gọi nhỏ :
    - Anh Khải ơi ! Anh Khải ...
    Khải đang bị đám sinh viên nộp hồ sơ quanh quay , anh nghe thấy tiếng Thư ngước lên thấy nó lấp ló ngoài cửa như sợ ai phát hiện , anh lách qua đám sinh viên đang làm thủ tục tiến đến cửa , giọng anh phấn khởi :
    - Cô đến đúng giờ thật !! Để tôi dẫn cô đến giáo sư Parley , cô sẽ biết phải làm gì trong ngày hôm nay .
    Thư đến gặp giáo sư Parley , ông đang cắm cúi ghi chép lại 1 thứ gì đó . Vừa thấy cửa mở , ông ngước lên , giọng ông vui vẻ hẳn lên :
    - Ồ ! Hai cháu của ông !! Đến đây nào !!
    Huyền là đứa nhanh nhẹn nhất , vừa thấy ông Parley gọi , nhỏ đã phóng đến gần bên ông , hí hửng như 1 đứa con nít được tặng 1 món quà nhỏ . Giáo sư Parley cẩn thận lấy từng lọ hóa chất ra , đổ vào ống nhỏ , dung dịch màu xanh trong như mây của bầu trời dần tỏa lên một làn khói đẹp . Thư và Huyền thích thú nhìn từng động tác của giáo sư Parley . Sau khi kết thúc đợt thí nghiệm kì thú , ông giải thích :
    - Thí nghiệm của tình yêu đấy . Sau này cậu Khải sẽ làm cho cả 2 xem nhiều hơn . Bây giờ ta sẽ chỉ cho các cháu tủ đựng sách vở .
    Cả hai lẫm lũi theo sau giáo sư , đám sinh viên ở Anh nhí nhố vì nghe vừa có 2 sinh viên mới xinh đẹp nhập học . Đám đông ở hai bên hàng cứ nhìn chằm chằm vào 2 đứa , Thư thấy khá căng thẳng vì phải làm tâm điểm chú ý cho cả trường . Ông giáo sư đến 1 dãy chiếc tủ rồi chỉ vào 2 chiếc tủ màu hồng ở trước mắt cả 2 , giọng ông trầm ấm :
    - Đây !! Tủ của cả 2 đấy . Còn đây là chìa khóa .
    Nói rồi ông trao cho cả hai chiếc chìa khóa nhỏ . Dù sao thì đây là bữa học đầu tiên nên cả hai không đem theo nhiều vật dụng ngoài vài quyển vở khi cần thiết . Thư thắc mắc :
    - Ông Parley , có hàng ngàn chiếc tủ ở đây vậy thì chìa khóa các tủ đều giống nhau hết ạ ??
    - Không ! Chỉ trong số đó là giống nhau thôi . Đa số thì rất ít chìa khóa giống nhau để ngăn tình trạng trộm cắp . Trước khi trường này mở đã có hàng ngàn sinh viên bị mất vặt nên trường phải bỏ ra rất nhiều chi phí để làm khóa riêng .
    Thư gật đầu rồi đảo mắt nhìn xung quanh . Một lát sau , ông Parley đưa cả hai đến một lớp học giáo dục công dân . Thư tròn mắt :
    - Ơ !!! Sao lại lớp học công dân ??
    Giáo sư Parley giảng giải :
    - Đó là luật . Cũng như cách để tồn tại trong ngôi trường này . Nào !! Vào đi hai cô bé của ta . Sau khi kết thúc , hãy đến khuôn viên sau trường mà tìm ta ..
    Thư và Huyền lủi thủi bước vào phòng học , tiến sĩ tâm lí Allen vui vẻ chào đón cả hai .
    Buổi học bắt đầu ....
    Tiến sĩ Allen viết lên bảng 1 dòng chữ :'Em hãy vẽ lên tờ giấy , em đang nghĩ gì ??'
    Cả lớp hơn 200 sinh viên đều sẵn sàng cầm bút vào vẽ , Huyền cũng cắm cúi ngồi vẽ nhưng Thư thì chần chừ không biết vẽ gì . Nó vẽ rồi lại lấy gôm tẩy đi , nhìn nó như 1 con rôbốt được lập trình tuần hoàn vẽ đi rồi lại xóa . Thư thở dọc , vừa đúng lúc tiến sĩ điểm đã hết giờ . Tất cả đều nộp bài , tiến sĩ nhìn trang giấy trắng của Thư , hơi ngạc nhiên nhìn nó . Thư đáp lại cô bằng 1 nụ cười gượng .
    Sau khi xem các bức tranh, bức tranh của Huyền vẽ 1 bầu trời bình yên và bầu trời xanh thẳm , tiến sĩ Allen không bình luận gì thêm , tan giờ học :
    - Thư ? Em có thể ở lại 1 chút được không ?
    Tiến sĩ Allen bỗng gọi đến Thư khiến nó giất mình ngoảnh lại . Huyền nói nhỏ với Thư :
    - Tao đi tìm giáo sư đây !!
    Thư rụt rè ngồi xuống ghế đối diện với tiến sĩ , cô nhẹ nhàng nói :
    - Hình như em gặp chuyện gì đó phiền lòng phải không ??
    Thư giật mình , nó chối :
    - Làm gì có ạ ! Mọi chuyện vẫn ổn ạ !
    Tiến sĩ Allen nhẹ nhàng đến ân cần , cô trìu mến đẩy chiếc giấy trắng về phía chỗ nó :
    - Thế em hãy vẽ 1 thứ đó đi !
    Thư nghẹn cứng họng , đầu nó rối như cuộn tơ thì biết nghĩ gì để vẽ kia chứ , nó đành thở dọc , thú nhận :
    - Vâng ! Em đang gặp rắc rối về tình cảm .
    Allen nhìn nó , nó cúi mặt để không bị cô phát hiện là nó đang khóc , cô hỏi :
    - Thư à !? Cô biết em đang buồn , nhưng nếu tình trạng này vẫn kéo dài cô e rằng việc học của em sẽ không có kết quả đâu .
    Thư ngẩn mặt lên , đôi mắt đọng lên những giọt nước , nó quả quyết :
    - Thưa cô ! Em nghĩ chuyện tình cảm và việc học không hề liên quan đến nhau . Em sẽ tìm cách khắc phục . Chào cô !! next:KSV@07:
    lolem254, key_keiEch thích điều này.
  3. Ech

    Ech Thành viên thân thiết

    Trường:
    NIIT
    Xin cái tem
    truyện hay wá chị ui, post típ đi chị:KSV@10:
  4. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    :KSV@10:
    Thư đứng dậy cuối chào tiến sĩ rồi bỏ ra khỏi phòng . Nó quẹt nước mắt 2 bên má rồi đi tìm Huyền . Huyền vừa tan giờ học đã chạy biến đi tìm giáo sư ở sau sân trường , Huyền và ông Parley ngồi vẽ tranh cùng nhau . Thư tìm mãi mà không thấy , tình cờ nó gặp Khải . Anh mỉm cười với nó :
    - Ô ! Cô đi đâu thế kia ???
    Thư mỉm cười đáp lại :
    - Tôi tìm giáo sư với Huyền . Hai người đấy đi đâu rồi nhỉ ???!
    Thư đang xếp vali vào tủ đồ thì Belle hỏi :
    - Sao lại trốn đến đây ?
    Thư nói :
    - Mày đừng nói ai là tao ở đây nhé . Tao cần thời gian . Chỉ thế thôi
    Belle im lặng , cô ta nhận ra được Thư đang trốn tránh 1 thứ gì đó đại loại cũng thuộc ghê gớm lắm . Belle cười rồi an ủi :
    - Được rồi . Mày muốn ở đây bao lâu cũng được , đừng để người ta phải báo bọn cớm vì nghi ngờ mày bị tổ chức khủng bố nào đó bắt cóc .
    Nói đến Thư mới sực nhớ , nó phải gọi điện cho Huyền . Nghĩ thế nó chụp lấy điện thoại nhấn vào số máy Huyền . Một giọng ngái ngủ cất lên :
    - Alô ???
    - Mày đang ở đâu thế ?? - Thư hỏi
    - Hôm qua mệt quá , tao ngủ ở nhà ông Parley luôn . Mày đang ở đâu thế ??
    - Tao qua nhà bạn ở 1 thời gian . Đừng cho ông Khải biết nhé. Hứa với tao đi
    - Nhưng mà ....
    - Hứa đi ..
    - Ừ rồi tao hứa !!! Nhưng còn việc đến lớp ?
    - Mày nói với ông Parley tao có chuyện gia đình nên phải nghỉ học . Tao cúp máy đây.
    - Ê ... khoan
    Tít ... tít .. tít
    Thư dọn đồ vào trong tủ rồi xuống dưới nhà , Belle đang ngồi xem kênh truyền hình chuyên về nhạc Rock . Thư đến ngồi cạnh Belle , bỗng nhiên nó hỏi :
    - Belle à ! Nếu 1 người đàn ông nói sẽ yêu mày mãi mãi , mày có cho người đó cơ hội không ?
    Belle nhoẻn miệng cười đểu :
    - Đàn ông à ? Trong đầu tao thì mày biết rồi đấy . Bọn vớ vẩn và bẩn thiểu , tao chỉ coi chúng nó có ích khi lên giường mà thôi . Nhưng đó là lối sống với tao . Còn nếu như 1 người nhạy cảm như mày , tao nghĩ thì nên đấy ...
    - Tại sao ?
    - Tại sao hả ? Vì trong tình yêu mà mày hẹp hòi và sợ hãi như thế thì bao giờ mới tìm được tình yêu đích thực ?
    - Thế mày trải qua bao nhiêu cuộc tình rồi ?
    - Câu hỏi hay . Tao mất đời gái từ năm 11 tuổi khi bố dượng của mẹ nhân cơ hội lúc tao đang ngủ và chích cho 1 liều thuốc gì đó tao không rõ . Đại loại chúng làm cho tao không thể cử động . Cứ đơ ra , thế là gã từ từ cởi đồ của tao và bắt đầu những trò kinh tởm . Dù bị ám ảnh bởi quá khứ đó , nhưng tao đã có 1 tình yêu đẹp với 1 anh chàng người Mĩ khi tụi tao học chung trường . Nhưng hắn có rất nhiều trò làm tình quái gở khiến tao không thể chịu được . Hắn đưa tất cả những vật có thể tăng thêm khoái cảm . Và tụi tao chia tay , và tao cũng yêu thêm 1 gã chuyên về nhạc rock . Nhưng hắn rất đểu giả , tao đã từng chết mê chết mệt vì hắn và đã phải ra làm gái đứng đường để có tiền đưa hắn hơn 10000 đô . Đó là số tiền tao dành dụm và việc đứng đường . Ngay sau ngày đó , hắn chia tay với tao . Nói chung , tao trải qua cũng hơn chục cuộc tình . Không có cái nào khiến tao hài lòng cả . Tao nhớ khi tao năm 17 tuổi tao có quen 1 gã rất điển trai , hắn rất tốt và dĩ nhiên yêu tao rất nhiều . Mọi chuyện đều tuyệt vời trừ chuyện trên giường , hắn bị yếu sinh lí . Và thế đấy , tao chán tình yêu .
    Belle than vãn về mớ bừa bộn trong cuộc sống của cô . Rõ ràng cô không xấu xa cũng không phải là sống buông thả .Chỉ là cô bị những người đàn ông làm cho trở nên xấu xa hơn thôi .
    Rồi Belle chuyển qua đề tài khác :
    - Thôi ! Tao gọi pizza đây . Có sữa và bánh trong tủ lạnh , khi nào đói mày cứ lấy ăn nhé .
    Thư gật đầu rồi nó cũng lên phòng mở vali lấy chiếc laptop . Nó bỗng nhiên nhớ facebook và lũ bạn ở ngoài sài gòn . Vừa đăng nhập vào Yahoo!Messenger , có rất nhiều messenger nhưng đều chung 1 nội dung . Liên - nhỏ bạn chung lớp của Thư , BUZZ! nó , khung chat hiện lên :
    - Ê !! Mày ở đâu hơn 2 tháng nay thế .. Ông Tuấn tìm mày kìa ?

    Vừa thấy cái tên Tuấn , tim của Thư đã nhói lên và thắt lại , nó lướt nhẹ trên bàn phím :
    - Tìm tao ? Để làm gì ???
    Một lát sau , dòng tin nhắn lại tuýp lên :
    - Làm sao tao biết . Mà mày đã ở đâu thế ???
    - Tao có việc . Thế thôi . Mà tao nghe nói ổng đã cưới vợ ?
    - Ừ ! Cưới mới hơn 1 tháng thôi . Mà nghe nhỏ Trân bảo 2 người đó hay đánh nhau lắm . Tuấn đã đào gần nửa cái Sài gòn để tìm mày đó .
    Bỗng nhiên Thư cảm thấy tìm mình rộn lên . Hay là nó đang vui ? Vui vì Tuấn tìm nó ? Không không !! Thư đã quên Tuấn rồi , nó không muốn làm trò đùa của Tuấn nữa.
    Thư gõ lên bàn phím , mặt đanh lại :
    - Tao không còn tình cảm với ổng nữa ! Vả lại , ổng cũng đã có vợ rồi . Tao không quan tâm . Thôi , tao đi ngủ đây , buồn ngủ quá .
    Không cần Liên reply lại nó đăng laptop lên bàn rồi lăn ra giường . Tim nó vẫn rộn lên vì cái gì đó ? Phải chăng nó thực sự còn yêu Tuấn đến thế kia sao ? Thật nực cười . Với những tổn thương như thế ư ? Không đời nào !! Nó nằm nghĩ vẩn vơ 1 hồi rồi lại thiếp đi khi nào không hay .




    Khải tươi cười nói :
    - Ở sau sân trường , chúng ta cùng đi . Nói rồi ,Thư lủi thủi bước theo Khải ....
    *** Sau sân viên trường .... Giáo sư Parley cẩn thận viền đậm những nét vẽ sau khi hoàn thiện bức tranh , Huyền hí hửng :
    - Ông vẽ đẹp ghê . Ông cho cháu bức này ông nhé nhé nhé !!
    Giáo sư vẫn khuôn mặt hiền hậu ấy , ông cười gật đầu . Khải và Thư tiến gần , anh lên tiếng :
    - Giáo sư ơi !! Vừa rồi có thạc sĩ Mogreat đến tìm ông . Anh ta muốn trao đổi về việc xin dạy ở đây ...
    Parley bỗng ho sặc sụa , Huyền hốt hoảng vuốt nhẹ lưng ông , Parley xua tay :
    - Dạy ư ? Hắn ta đến chữ nghĩa đọc còn không ra đừng nói chi đến bước lên giảng đường .
    Thấy được sự tức giận hiện hữu lên khuôn mặt của giáo sư , Khải lại im lặng . Thư nãy giờ bận để trời mây ở đâu , Huyền kêu thật nó mới giật mình quay lại , ngơ ngác :
    - Hả ??
    - Ơ ! Con này , mày ngẩn ngơ ở đâu thế ?? . Lại nhớ ....
    - Không . Tao thấy ở đây đẹp - Thư ngắt ngang lời Huyền , nó không muốn nghe đến cái tên ấy nữa !!

    ...

    Sau hơn 1 tuần học ở Anh , Thư giảm hụt về môn tiếng Anh , nó không thể theo kịp cách giảng trên lớp . Thế là giáo sư Parley trao trọng trách cho Khải - gia sư môn Tiếng Anh cho nó . Hơn 1 tuần sau , Thư và Huyền chuyển đến 1 căn hộ cho thuê khá rộng . Tưởng như được Khải gia sư cho nó là 1 niềm may mắn . Ai ngờ , Khải nổi tiếng là 1 ông cụ non nghiêm khắc , kể từ khi anh đảm nhiệm môn tiếng Anh cho nó , sáng nào cũng đúng 6h là điện thoại nó reo lên in ỏi , nó bực dọc tắt nguồn thì anh đến tận nhà nó , đập cửa rầm rầm khiến nó phải tóc tai chưa kịp chải , dậy mà chép từ vựng . Cứ đều đặn như thế , Thư gầy đi như cây tăm . Nó ít ăn lại , không phải là giữ eo mà cũng không phải là nó không muốn ăn mà là nó nuốt không vào . Đơn giản chỉ là bột nguỗn cốc là xong !

    Khải biết thế , anh to tiếng :
    - Hèn gì !! Ăn cái đấy thì chắc trong đầu cô toàn bột .
    Thư lấm lét , nó chống cự :
    - Tôi thích thế đấy ! Thì sao nào ??
    - Ừ ! Tôi có bảo cô không thích đâu .Hèn gì đầu óc bã đậu .. bố mẹ cô cho học cũng chỉ tốn tiền thêm !!
    Thư cảm thấy máu nó đang sôi lên sùng sục , nhưng nó không cãi lại , nó chỉ khóc thôi . Tại sao nó lại khóc nhỉ ?? Hay thật .. Vì tên con trai đáng ghét kia sao .. Quên đi !!!

    Thư quẹt nước mắt hai bên má , Khải biết mình quá lời anh định nói gì đó nhưng Thư lại nhanh tay đẩy mạnh anh về phía cửa , miệng nói :
    - Anh về đi !! Tôi không cần anh xen vào cuộc sống của tôi .. Mời anh về !!
    Khải đành ngậm ngùi quay về . Đó là lần đầu tiên Khải thấy Thư khóc và anh cũng là người đầu tiên thấy Thư khóc !!

    Thư gục đầu xuống nệm , nó mệt mỏi . Cũng hơn 1 tuần rồi , nó cũng đã gọi cho mẹ và báo rằng việc học nó rất tốt . Nhưng nó thấy mệt mỏi quá . Nó vẫn mừng là tình cảm dành cho Tuấn bây giờ đã chôn xuống đáy tim rồi . Nhưng nó cũng có thể vung dậy bất cứ lúc nào khi nghe 1 thứ tin tức nào đó về Tuấn . Nó mệt nhoài rồi cũng thiếp đi khi nào không hay biết .



    15h : 00 PM
    'I found the way to let you it .I never really had it coming. I can’t believe the sigh of you
    I want you to stay away from my heart...'
    Chuông điên thoại vang lên ... Thư giật mình dậy , nhìn điện thoại là số của Khải . Thư không bắt máy cứ để yên cho nó reo inh ỏi . Hết cuộc gọi này nối tiếp cuộc gọi kia , Thư mất kiên nhẫn , nó chụp lấy điện thoại nhấn nút xanh trả lời và gào lên :
    - Anh có để cho người ta ngủ được 1 chút không ??
    Giọng Khải chùn xuống :
    - Tôi ... xin lỗi . Tại cô ăn uống thế sao học được . Giáo sư biết ông sẽ phạt cô !
    Thư bỗng thấy khóe mắt cay xòe , nó ghét nhất ai dám lên điều dạy dỗ nó , nó vẫn gắt lên :
    - Thế thì sao ?? Tôi thà bị phạt chứ còn nghe 1 tên như anh dám lôi cả bố mẹ tôi ra dạy dỗ tôi . Không đủ tư cách .

    Điện thoại bỗng nhiên tắt cụp , Thư trùm mền định ngủ tiếp nhưng lại có tiếng gõ cửa , Thư chậm rãi ra mở - là Khải . Chưa kịp để Thư phản ứng , anh nhào vào trong , anh gào lên :
    - Tại cô dám nói như thế với tôi . Dù sao tôi cũng chỉ muốn tốt cho cô ..
    Thư cũng gào lên :
    - Tôi không cần . Đồ vô lại !!
    'Bốp' - Thư nhận được 1 cái tát từ Khải !!!

    Thư bật khóc , nó khóc thật to . Khải đứng chết trân . Rõ ràng anh không cố ý , anh thật sự không cố ý mà . Khải ngồi xuống , rối rít :
    - Tôi .. tôi xin lỗi .. Tôi ... tôi ..
    - Anh để tôi yên đi !!
    Thư nói trong tiếng nấc , nó khóc 1 phần vì đau và 1 phần vì chưa bao giờ nó bị ai đánh trừ bố mẹ nó . Khải bất chợt ôm nó vào lòng , anh không thể suy nghĩ gì hơn nữa . Thư để yên , dù sao thì trái tim nó đang cần 1 hơi ấm . Khải ôm chặt lấy nó , vỗ về :
    - Anh xin lỗi !!! Anh ...
    Khải chợt thay đổi cách xưng hô , anh thấy lòng mình đã yêu Thư hơn anh tưởng . Nhưng anh che giấu nó đi . Che giấu để coi Thư là 1 cô gái bình thường . Và cứ thế họ trở nên thân thiết hơn !! ..


    ***2 tháng sau ...


    - Anh Khải !! Anh thấy cái váy này đẹp hơn hay cái này - Thư vừa nói hai tay cầm 2 chiếc váy 1 đỏ và 1 đen viền trắng . Khải ngẫm nghĩ 1 hồi lâu rồi tươi cười nói :
    - Em xấu thì dù đồ có đẹp cũng bị em làm cho xấu thôi .
    Thư nhíu mày , mặt nó bí xị vẻ giận dỗi làm Khải phì cười rồi bồi thêm :
    - Em thử bộ màu đen viền trắng thử . Anh thấy nó hợp với em đấy .
    Thư nghe thế hí hửng vớ lấy bộ đồ bỏ vào phòng tắm . Khải nhìn theo rồi khuôn mặt anh thoáng 1 chút buồn . Không thể ngờ anh lại chấp nhận làm anh trai của Thư . Anh yêu Thư và hơn theo thời gian tình cảm ấy ngày càng lớn hơn . Anh đã định bày tỏ với Thư nhưng khi nghe Huyền kể về chuyện của Tuấn và Thư anh lại thôi . Anh biết Thư còn yêu Tuấn và sợ nếu nói ra tình cảm của anh , thay vì đón nhận thì Thư lại đẩy ra xa . Anh không muốn thế !!!
    Anh thà được ngắm nụ cười mỗi buổi chiều trước cổng trường chờ Thư , thà được cõng Thư trên những con phố đang phủ đầy tuyết và ngắm nhìn Thư gục đầu lên vai anh ngủ ngon lành đến thương .. Thà được hôn lên trán Thư mỗi khi Thư khóc ,... Anh thà là người đứng sau dìu dắt Thư còn hơn bị Thư đẩy ra xa như người dưng ..

    Thư với bộ váy mà Khải chọn bước ra khỏi phòng tắm . Nó đẹp ngoài sức tưởng tượng của anh . Nhìn Thư thật lộng lẫy , Khải như chết lặng với vẻ đẹp ấy . Nhìn Thư ngúng nguẩy :
    - Anh làm gì nhìn em như quái vật thế?!?!
    Khải lắc đầu nguầy nguậy :
    - Không !!Không !! Em mặc bộ đó hợp đấy . Mà thôi , chắc ông Parley đang đợi tui mình đấy . Đi thôi em .

    Buổi tiệc đã điểm đúng 6h30 , ông Parley đứng ngoài cửa sốt ruột :
    - Tụi nó không biết làm gì mà lâu thế không biết ?? Hay gặp tai nạn chăng ??
    Huyền gạt đi , nhỏ tươi cười :
    - Ông cứ bi quan quá ...A .. họ tới rồi kìa
    Huyền vui mừng tay chỉ về phía cổng , Thư và Khải đang bước từ chiếc taxi màu vàng xuống . Cả hai tiến tới , Khải dang hai tay :
    - Chúng con đã tới !!!
    - Ôi ! Ta rất lo cho hai đứa . Nào !! Vào đi ....
    Nói rồi , ông Parley mở cửa bước vào trong . Có rất đông sinh viên đến dự , tiếng nhạc DJ mở hết cỡ bass lấy Thư thấy mệt tim . Định kiếm thứ gì bỏ vào bụng nhưng Huyền đã kéo lại , nhỏ nói :
    - Này ! Mày biết tin gì chưa ??
    Thư nhún vai :
    - Là tao đang sắp chết đói?
    Huyền xua tay , vẻ mặt nghiêm trọng khiến Thư hơi tò mò , nó hỏi dồn :
    - Sao ? Bị gì ???
    - Tao nghe hình như ông Tuấn cưới vợ rồi ..
    Như một làn điện mạnh chạy dọc qua Thư , nó chết lặng hơn 5 giây nhưng vẫn cố bình tĩnh nói tiếp :
    - Ừ ! Tao cũng nghe rồi . Chúc phúc cho ổng .
    Huyền trố mắt :
    - Ơ !? Mày không thấy buồn à ???? Dù sao ...
    Thư vờ thản nhiên :
    - Hết yêu rồi mụ ơi ..
    Huyền chuyển sắc mặt , nhỏ hớn hở kéo tay Thư đi đến bàn ăn . Còn Thư như người bị sét đánh , đau nhói ....

    Buổi tiệc rất vui nhưng đó là đối với những người khác , còn đối với Thư , nó thật thê thảm . Thư đã cố gượng cười bao nhiêu lần trước những trò đùa của lũ sinh viên . Tan buổi tiệc , Huyền xung phong phụ rửa với giáo sư Parley , Thư muốn về sớm - cũng là lẽ đương nhiên mà , Khải được giao trọng trách đưa Thư về .


    Thư gục đầu vào cạnh cửa kính của taxi , hai dòng nước mắt từ 2 khóe mắt của nó lại thi nhau lăn chảy . Thư đã cố kiềm nó lại nhưng không thể nữa rồi . Nó quay mặt tránh cái nhìn của Khải . Khải đang nhìn nó - tim anh thắt quặn lại , anh chỉ biết nhìn Thư khóc mà đầu không biết nghĩ gì để làm Thư thấy khá hơn . Anh bỗng nhiên cất tiếng nói :
    - Em vẫn còn yêu Tuấn ư ?
    - .....
    - Sao em không trả lời anh ??
    Thư bỗng dưng ra lệnh cho tài xế dừng xe . Xe tấp vài lề bên đường , nó nhảy xuống đi thật nhanh trên con đường . Khải chưa kịp phản ứng , anh bị vướng phải tên tài xế đang đòi tiền . Một lát sau , Khải đuổi kịp được Thư , anh vớ lấy tay nó , gắt lên :
    - Em sao thế ??
    - ....
    Cổ họng Thư như nghẹn lại , nó không muốn nói gì hết . Nó đang cảm nhận từng vết dao đang đâm vào tim nó . Nó cảm nhận được máu đang rỉ từng tim nó .... Một lần nữa , nó lại bật khóc 1 cách vô thức . Đôi vai nó run lên bần bật - dù sao thì cũng đã khóc nhiều lần trước mặt Khải nó quen dần như thế rồi . Nó ngồi bệt xuống như mất sức , Khải kéo nó đứng dậy nó gào lên :
    - Anh để em yên 1 chút được không ??
    Khải bất lực , anh vừa tức lại vừa lo cho nó , trời lạnh buốt thế này nếu cứ ngồi như thế thì thành thịt đông lạnh mất !!! Khải dốc hết sức , bế phóc nó lên . Thư bị bất ngờ không kịp phản kháng , nó vùng vẫy :
    - Anh thả em xuống . Em muốn xuống ....
    Khải bình tĩnh nói :
    - Em muốn khóc thì về nhà đi rồi hãy khóc .
    Thư cố vùng vẫy trên suốt dọc đường đi , không thể chịu đựng nổi sự ngang bướng ấy , Khải đặt nó xuống , nắm 2 vai nó nói lên trong sự tức giận :
    - Đến khi nào em mới ngoan ngoãn để anh đưa em về .
    Thư gào lên :
    - Em không cần !!
    Thế là nó lại ngồi bệt xuống đường mà khóc . Khải thở dài , anh không muốn Thư như thế này . Anh dịu dàng hôn lên trán nó :
    - Thôi !! Đi nào anh thương .
    Giọng nó nói trong tiếng nấc :
    - Tại sao đàn ông các anh xấu xa thế ?? Tại sao đày đọa con gái như thế ??
    Người ta cũng là người mà ...
    Và như thế nó lại khóc to hơn . Khải thấy khóe mắt cay xòe , đày đọa ư ? Xấu xa ư ?? Nếu tất cả đàn ông xấu xa thì anh sẽ không phải chịu cảnh để người anh yêu phải khóc như thế này. Thư vẫn khóc , Khải ngồi xuống ôm Thư từ phía sau , nhẹ nhàng và ấm áp anh khẽ nói :
    - Đàn ông không xấu xa . Chỉ là họ không còn yêu em nữa thôi . Tại sao em không tập cách quên người đó đi ?
    Giọng Thư nghẹn lại :
    - Nếu quên được thì em cũng đã quên từ lâu rồi . Nhưng em không thể ...
    Khải ôm chặt lấy Thư , thì thầm :
    - Em không thể hay là em không muốn quên ? Thế anh sẽ giúp em quên . Anh yêu Em !
    Khải giữ chặt lấy Thư như sợ khi nghe hết câu này Thư sẽ vùng dậy mà bỏ chạy . Còn Thư , nó nín bặt , nó quay lại nhìn Khải , đôi mắt nhòe với mắc mascara khiến trông nó như con búp bê bị bôi nhọ vào mặt . Thư lắp bắp :
    - Anh ... anh nói ... gì cơ ???
    Khải nhìn thẳng vào mắt Thư :
    - Anh yêu em . Hãy cho anh cơ hội thứ hai đi ? Anh sẽ làm em quên Tuấn và anh sẽ là người cuối cùng của em .
    Thư ngây người ra , nó không biết phải nói sao . Từ chối ? Không .. không thể , như thế thì quá tàn nhẫn với Khải . Chấp nhận ? Càng không .. thể vì Thư chỉ thích Khải ở vị trí của 1 người anh trai . Phải làm sao đây?? Thư đứng lên , Khải chần chừ chờ câu trả lời của Thư nhưng nhìn nét mặt căng thẳng của Thư , anh thừa biết Thư đang phân vân :
    - Thôi ! Về nào ! Khi nào em có câu trả lời thì hãy nói cho anh biết , nhé !
    Thư lặng lẽ gật đầu , Khải nắm tay Thư bước tiếp trên con đường khi trời đang chuyển đêm . Sau khi đến cửa nhà của căn hộ , anh cũng không quên hôn nhẹ lên trán Thư , giọng ấm áp :
    - Ngủ đi nhé cô bé !
    Thư vẫn lẳng lặng bỏ vào nhà . Khải đứng đó 1 hồi lâu rồi cũng rải bước vẫy 1 chiếc taxi trở về nhà của mình .

    Thư vừa vào nhà , đóng sập cửa lại , cô tựa vào cửa mà khóc . Tại sao Khải lại làm thế trong lúc này chứ ? Nó không thể chấp nhận ai nữa . Nó làm gì đủ hi vọng và tình yêu mà cho ai thêm cơ hội thứ 2 kia chứ ? Thư khóc tức tưởi , nó khóc và muốn hét lên thật to rằng tại sao ông trời lại bắt nó trải qua nhiều thương đau mà vẫn không thừa 1 chút tình thương dù chỉ là thương hại ?

    Thư thấy mình nhức đầu và chóng mặt , nó leo lên giường ngã người xuống nệm rồi cũng vì mệt mỏi nó thiếp đi .....



    ******

    Sài gòn - 1 ngày mưa tầm tã !
    - Cô thì biết cái quái gì ? Ăn ở lôi thôi như cô thì làm sao ai cưới cô nỗi chứ ?
    - Anh im đi !! Anh tưởng anh ngon lắm hã ?? Đồ vô dụng ..
    Xoảng ... bốp ....rầm
    - Trời ơi !! Mày giết tao luôn đi .
    Như 1 trận chiến kịch liệt đang xảy ra giữa Tuấn và Tuyền . Tuấn tóm lấy tóc của Tuyền gầm gừ :
    - Nếu không vì cái hợp đồng chó chết kia thì tao đã giết mày rồi .. Đồ con khốn nạn !!!
    Tuyền vừa bị lãnh cái tát như giáng trời vào mặt khiến cô lăn nhào xuống sàn . Khuôn mặt cô giàn giụa nước mắt . Chỉ cưới vừa hơn 1 tháng mà ra thế này sao ? Tuấn bực tức bỏ vào phòng đóng sập cửa để lại Tuyền nằm giữa sàn đau đớn . Tuyền và Tuấn lấy nhau đã hơn 1 tháng mà không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện mâu thuẫn rồi . Bây giờ , Tuyền mới nhận ra thật sai lần khi lấy 1 người không yêu mình . Đêm tân hôn , Tuấn cũng chẳng buồn đụng đến cô dù cô có làm bao nhiêu hành động để khơi lên dục tình trong con người Tuấn . Và cả tháng nay cũng thế , Tuyền đã khao khát được hưởng thụ cảm giác hạnh phúc của ân ái . Nhưng tại sao Tuấn lại không cho cô cái cảm giác ấy dù chỉ 1 lần ?
    Tuyền chỉ biết ôm mặt mà khóc . Thật sự cô không muốn Tuấn đối xử với cô như thế càng không muốn mất Tuấn . Cô là 1 người đàn bà ích kỉ , nhưng thử hỏi khi yêu ai chẳng ích kỉ ? Tuyền chỉ khao khát được yêu thôi .. Nhưng bây giờ , cô thật bất hạnh .

    Trong khi đó , Tuấn ở trong phòng cố gọi điện cho bạn bè của Thư . Chẳng ai biết Thư đang ở đâu cả . Tuấn đã khổ sở trong 1 tháng qua để biết được tung tích của Thư . Sao Thư có thể biến mất khỏi cuộc đời của anh dễ dàng như thế kia chứ . Cả tháng nay , ngoài việc online Yahoo! để đợi nick của Thư sáng lên thì mọi việc xung quanh anh đều vô nghĩa . Ngay đến cả việc , chăn gồi với vợ - Tuấn cũng không cần thiết . Dường như những hình ảnh của Thư đã lấn sau vào tâm trí của anh . Anh như phát điên lên vì cả tháng nay không thấy bóng dáng Thư . Đến tận nhà Thư thì nghe bố mẹ bảo Thư đã qua bên nhà 1 người bạn ở nhưng khi Tuấn hỏi ở đâu thì mẹ Thư lại bảo không biết chỉ biết Thư gọi điện về bảo thế . Thế thì hỏi sao Tuấn không điên cho được .

    Bỗng nhiên , sao bây giờ anh thấy cuộc sống nhạt nhẽo và vô nghĩa quá !!!
    Bây giờ anh phải trả giá đắt cho sự ngu ngốc của mình . Nếu như anh biết tôn trọng những gì anh đang có thì anh sẽ không phải vật vã với nỗi nhớ này . Anh hối hận lắm chứ !! Anh quyết định tìm Thư cho bằng được !!

    Anh nằm rồi thiếp đi hồi nào không hay . Tuyền nhẹ nhàng đẩy cửa , cô nhẹ nhàng bước lên giường , ôm nhẹ lấy anh . Tuấn cứ ngỡ như là vòng tay của Thư nên đáp trả lại , anh xoay người ôm trọn lấy Tuyền . Cô thấy thật ấm áp , đêm đó là đêm cô cảm thấy hạnh phúc nhất .


    *****
    Thư thức dậy trong buổi sáng sớm lạnh buốt ở Anh , nhiệt độ không tăng mà ngược lại càng ngày càng giảm xuống . Chưa kịp đánh răng , rửa mặt , Thư đã nhận được cuộc điện thoại từ Khải , nó bắt máy :
    - Alô ?
    - Chào cô bé . Ngủ ngon chứ cưng ?
    - Ừ ! Cũng không đến nỗi gặp ác mộng ...
    Rồi Thư chuyển đề tài :
    - Anh à ? Về chuyện hôm qua , em đã có câu trả lời rồi .
    Khải hồi hộp nhưng vẫn giọng bình tĩnh :
    - Thế thì cậu trả lời của em ...
    - Em xin lỗi . Em không thể nhận tình cảm từ phía anh được . Em ...xin lỗi ..
    Nói rồi , Thư tắt cụp máy , nó lại lao vào phòng tắm ...

    Thư xếp vài bộ quần áo để sẵn trong vali , nó cần 1 nơi nào đó để bình tâm lại . Có tiếng mở cửa nhưng Thư không chịu ra mở , và sau đó là tiếng của Khải :
    - Thư !! Em mở cửa ra cho anh đi . Đừng đổi cử như thế với anh .. xin em .. Nếu không làm người yêu của em , chúng ta vẫn có thể làm anh em của nhau kia mà .. Thư ! Mở cửa ra cho anh .. Anh biết em đang ở trong đó ...
    Thư mím chặt môi , giả vờ như không nghe gì . Nó ngồi xuống , hai tay bịt chặt lại đôi tai , nó nhủ thầm :"Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi" .
    Thư cầm lấy điện thoại , nhấn vào số máy của Khải , chuông chỉ đổ 1 chút , giọng Khải đầy lo lắng :
    - Em đang ở đâu thế hả ???
    Thư chậm rãi nói :
    - Em đang ở quán cà phê gần đường Wulfstan đấy . Anh đến đấy nhé .
    Khải đồng ý rồi cúp máy vẫy 1 chiếc taxi . Thư nhìn ra cửa sổ , khi chắc chắn anh đã thực sự đi , nó cầm vali bước ra khỏi cửa , nó cũng vẫy 1 chiếc taxi . Khi đã yên vị trong chiếc xe , nó nói với tài xế :
    - Cho tôi đến 124/221b Baker .

    Chiếc xe dừng lại tại 1 ngôi nhà khá lớn . Nó bước xuống và thanh toán tiền , Belle đang tưới hoa cho cây , cô ta nhìn thấy Thư vừa ngạc nhiên giọng đầy phấn khởi :
    - Cơn gió nào đã đưa cậu đến đây ??
    Giọng nó buồn tênh :
    - Tao ở với mày 1 thời gian được chứ ??
    Belle vui mừng mở cửa :
    - Được chứ .. Tao ở 1 mình buồn sắp chết .
    Belle dẫn nó lên phòng cô ta . Mọi thứ khá gọn gàng và sạch sẽ . Thư đã nghĩ hơi xấu về Belle . Thực chất Belle là một người sống theo phong cách emô . Cô xỏ khuyên tai ở nhiều chỗ như rốn , mũi , và cả lưỡi . Mắt Belle luôn nào cũng đậm , tóc cô ta highlight đỏ đen và cô ta sống rất buông thả . Có lần cô kể rằng cô đã quen 1 anh chàng người Anh gốc Mĩ và đã làm tình sau 1 giờ nói chuyện tại quán ăn . Cô là mẫu phụ nữ lăng nhăng - đàn bà xấu xa nhưng lại hấp dẫn . Cô từng đọc 1 cuốn sách nói về những người đàn ông và phụ nữ . Tác giả có nói rằng :" Phụ nữ xấu xa thường quyến rũ đàn ông xấu xa nhưng đàn ông xấu xa lại quyến rũ những người phụ nữ tốt" . Và nó rất đúng !! Một tuần sau , Belle thấy anh chàng mà cô đã làm tình đi với 1 người con gái khác .

    Nhưng cô không buồn . Dù sao đây cũng chỉ là qua đường , cô sẵn sàng qua đêm và lên giường với những người cô cho là thú vị khi tiếp xúc . Tuy sống thế nhưng Belle rất tốt bụng với bạn bè . Cô không bao giờ làm tổn thương ai trừ những người đàn ông đã từng làm tổn thương cô .
    nhoc.nhon.nhoLeila thích điều này.
  5. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    ******
    Trong khi đấy , Khải đến quán cà phê mà Thư đã nói nhưng không thấy ai . Chẳng lẽ nào Thư lừa Khải để ra được khỏi nhà ? Đúng là trớ trêu . Anh như muốn gào lên , anh nhắn tin vào số máy của Thư :" Thư ! Em đừng trẻ con như thế . Hãy đối mặt chứ đừng trốn tránh" . Sau khi tin nhắn được gửi đi , Khải gọi ngay cho Huyền .

    -Alô ! Huyền nghe đây.
    - Huyền ! Em có thấy Thư không?
    - À ... hồi nãy ... à mà quên .. em không thấy .
    - Em vừa nói hồi nãy kia mà . Nói cho anh biết đi đừng giấu anh .
    Biết mình lỡ lời , Huyền đôi co :
    - Làm gì có ? Em tưởg anh hỏi Thư còn ở nhà hay không thôi. À mà anh kiếm nó có chuyện gì thế ?
    - Em đang nói dối anh đấy à ? Nói cho anh biết Thư đang ở đâu đi !
    Huyền lưỡng lự , nhỏ nói :
    - Thực sự em không biết , sáng em gọi bảo rằng Thư qua ở nhà bạn nhưng ở đâu thì em không biết .Nó còn bảo đừng cho anh biết nữa .
    Khải nghe mà tim thắt lại , anh đã làm thiên thần nhỏ của anh phải hoảng sơ và trốn tránh , anh cúp máy đột ngột . Và cả ngày ấy , Khải đi tìm Thư . Nhưng tất cả đều chung 1 câu trả lời là không tìm thấy Thư . Cũng đúng !! Belle là 1 cô bạn bí mật của Thư , Huyền còn không biết thì lấy gì Khải biết
    được ?


    Và ngày thứ 2 ...
    Khải tìm Thư ở những chốn công viên nơi mà Thư bảo khi buồn vẫn hay ra đó ..

    Nhưng không thấy Thư.
    Khải vô vọng cũng với những ly rượu ...

    Ngày thứ 3 ..
    Khải lang thang khắp phố mong sẽ gặp Thư đang ngồi trên lề đường mà khóc .
    Nhưng không thấy Thư.
    Khải vô vọng cũng với những điếu thuốc lá ...
    Ngày thứ 4 , thứ 5 , thứ 6 ,......

    Khải như phát điên , anh đập tan đồ đạc trong nhà . Chiếc ly vỡ miếng thủy tinh ghim vào tay anh , chảy máu nhưng anh không thấy đau bằng việc Thư trốn tránh anh . Anh khóc , nước mắt của 1 thằng đàn ông vốn mạnh mẽ và nghị lực !!


    **********
    Trong khi ấy , Thư đang tưới cây ở sau vườn nhà Belle , 1 cuộc điện thoại của Huyền gọi đến , Thư rút điện thoại , giọng hớn hở :
    - Này ! Tí đi siêu thị với tao đi !!
    Giọng Huyền không như trước mà bây giờ nói như quát trong điện thoại :
    - Giờ này mà mày còn tâm hơi để đi siêu thị hả ? Ông Khải đang gần chết đến nơi kia kìa , chỉ vì đi tìm mày mà ổng chẳng chịu ăn uống suốt ngày chỉ đi tìm mày thôi . Ổng ngất khi tao đến nhà ổng , hên là nhà không khóa cửa . Tao không biết mày ích kỉ thế đấy . Bọn tao đang ở bệnh viện Horse đấy , đến hay không thì tùy mày .
    Nói rồi , Huyền cúp máy . Thư chết lặng đi sau 1 hồi , nó mới chạy lên thay đồ chỉ kịp nói với Belle trong sự thặc mắc của cô :
    - Tao đi đây tí ....



    *******
    Bệnh viện Horse ...

    Tít .... tít .... tít...
    - Thưa bác sĩ , anh ấy sẽ ổn chứ bác sĩ ?? - Huyền nói với giọng đầy lo lắng .
    Người đàn ông mặc áo trắng , khuôn mặt đã nám và đầy vét nhăn , ôn tồn nói :
    - Cô yên tâm , anh ấy bị suy nhược khá nặng . Chúng tôi sẽ theo dõi anh ấy nhiều hơn .

    Nói rồi , ông bỏ đi . Thư đến bệnh viện với khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt . Nó như hốt hoảng , nó thề với mình rằng nếu anh có bị làm sao thì suốt cuộc đời này nó cũng không thấy thứ cho chính nó . Hỏi được cô trưởng ca và được cô chỉ tận tình, Thư cũng tìm được phòng của Khải . Nhưng nó lại không dám vào ? Tại sao ư ? Nó là người gây ra cho anh như thế tại sao bây giờ còn không chịu lộ diện ? Không biết từ khi nào nó trở nên ích kỉ như bây giờ . Đúng lúc , Huyền mở cửa đi ra thì nó giật mình vì thấy Thư chần chừ ngay cửa . Đôi mắt đẫm nước cũng khiến cho Huyền hiểu ra . Thư nghẹn giọng hỏi :
    - Anh ấy ổn không hả mày ?
    - Cũng ổn rồi . Bác sĩ bảo cần để anh ấy lại theo dõi . Mày đã ở đâu thế ?
    Nói đến đây , Thư bỗng bật khóc , nó không hề cố ý :
    - Thực sự là tao không hề có ý đó . Tao chỉ là trốn tránh mà thôi . Tao sợ phải yêu . Nỗi đau của tao vẫn còn dư âm . Tao … tao cũng không muốn …
    Huyền nhìn thẳng vào mắt Thư , nhỏ nghiêm giọng :
    - Tao tưởng mày là 1 con người mạnh mẽ , là 1 đứa bạn mà khi tao buồn hay khóc đều luôn ủng hộ động viên tao . Đây không phải là mày hay thực sự là mày hả Thư ? Khải vì tìm mày mà không chịu ăn uống , mày có biết cả gần tuần nay ngoài rượu , bia và thuốc lá anh ấy không ăn uống gì không ??? Sao mày ích kỉ thế ??

    Thư thở dài thườn thượt , nước mắt vẫn cứ thi nhau lăn dài trên 2 gò má của nó . Ừ nhỉ ! Tại sao nó lại trở thành 1 con người ích kỉ và độc đoan đến thế ? Cô gái ngày nào mạnh mẽ và tươi cười ngày nào của nó đâu . Thư chỉ biết lặng lẽ khóc , nó không khóc nấc lên chỉ nhẹ nhàng không tiếng động , nước mắt cứ khẽ lăn xuống má . Thư bước vào phòng , Khải với bình nước cất bên cạnh đang ghim vào tay Khải . Thư thấy cổ tay anh đang băng , chuyện gì đã xảy ra với anh nhỉ ?! . Thư nhìn Khải , khuôn mặt tái đi vì mệt mỏi , đôi môi khô khốc . Và thế Thư lại bật khóc . Sao nó lại tàn nhẫn như thế kia chứ ? Nó nhẹ nhàng chạm tay vào khuôn mặt của Khải . Làn da mềm mại , hơi thở đều đặn của anh … Mọi thứ như cuốn phim chậm , không biết thế nào Thư lại cảm thấy sợ mất Khải đến thế . Nó sợ mất đi người anh – thay vì sợ mất 1 người đang yêu nó chân thành . Nó ngồi bên cạnh giường anh suốt cả ngày đó và cả đêm nữa . Và Thư ngủ quên , tay nắm chặt tay của Khải …. Dường như nó muốn truyền hết sự sống cho Khải .



    Sáng hôm sau …
    Những tia nắng nhè nhẹ chiếu qua khung cửa sổ , lại một ngày đông lạnh ở Anh . Những tia nắng xuyên qua tấm rèn cửa sổ phòng Khải . Đôi mắt Khải nhắm nháy , anh lấy tay che đi ánh nắng , định ngồi dậy nhưng vướng phải 1 cánh tay của ai đó . Khải dụi mắt và dường như niềm hạnh phúc của anh như vỡ òa . Thư – đang ngủ ngon lành bên cạnh anh . Anh khẽ cử động để Thư không bị thức giấc nhưng Thư bất chợt giật mình tỉnh giấc và khi nhìn thấy Khải , nó không biết nghĩ gì hơn ngồi ôm chầm lấy Khải :
    - Anh là đồ ngốc . Ngốc lắm !! Ngốc nhất quả đất này …
    Và thế hai dòng nước mắt của Thư là thi nhau lăn và rơi xuống áo của Khải , anh vuốt mái tóc mượt của Thư , anh dỗ dành :
    - Em ngoan nào !! Đừng khóc nữa , anh đã chết đâu … Thôi nào ..
    Thư liên tiếp đánh nhẹ vào ngực Khải , nó gắt :
    - Chết thì em cũng phải đào mộ lên không cho yên ổn đâu . Thật là ….
    Khải nghe thế liền bật cười , anh hôn nhẹ lên mái tóc , âu yếm :
    - Thư ! Sao em không thể cho anh 1 cơ hội ?
    Như một luồng điện , Thư đẩy mạnh Khải ra, đôi mắt nó hiện rõ sự lúng túng . Khải kéo và ôm chặt nó lại .Thư lại bật khóc , nó thì thào :
    - Em sợ lắm anh ạ !! Với Tuấn , em đã trải qua quá nhiều đau khổ . Em không muốn lấy ra để làm trò đùa đâu . Em sợ lắm anh ạ …
    Khải vẫn nhẹ nhàng , anh nới lỏng vòng tay , dịu dàng :
    - Anh yêu em ! Đó là sự thật . Và khi nào chúng mình sẽ cưới nhau , sẽ xây 1 ngôi nhà nhỏ , rồi chúng mình sẽ sinh 2 đứa trẻ y đúc má nó và bố nó . Em thích thế không ??
    Thư gạt vòng tay của Khải ra , nó nói trong nước mắt :
    - Không !! Em sợ lắm . Em sợ tình yêu và sợ cả những lời hứa nữa …
    Và thế nó vụt chạy trong sự ngỡ ngàng của anh . Tim anh thắt lại , chưa bao giờ anh đau đến thế . Nhưng không với việc đồng nghĩa anh phải bỏ cuộc , anh muốn Thư là cô gái của anh – là người vợ của anh ..!!
    Thư vụt chạy , nó phải chạy thật nhanh , nhanh nữa , nhanh đến kiệt sức mới thôi . Tình yêu đang rượt đuổi theo nó . Nó phải dốc sức mà chạy , nó không muốn bị tóm gọn nữa .
    Thư dừng lại ở cổng nhà Belle , chùi những giọt nước mắt còn động lại trên mi . Cố sức thở dài , tỏ ra như người thường . Nó mở cổng , Belle không có ở nhà . Chắc cô ta đang tụ họp với nhóm bạn ở 1 quán ăn nào đó . Thư vào nhà , mở tủ lạnh vớ lấy chai nước lạnh uống 1 ực . Nó gọi điện thoại cho Huyền …
    - Alô ! Tao nghe ?
    - Mày hả ? Mày đến chăm sóc ông Khải dùm tao . Tao có việc phải đi .
    - Ừ rồi ! Dù sao tao cũng vừa làm mấy thứ đồ ăn cho ổng .
    Thư cúp máy rồi bỏ lên phòng nằm dài ra … Nó nhớ lại những câu nói của Khải , những câu nói khiến trái tim nó rung động . Thực sự nó không nghĩ rằng Khải đang lừa dối nó , chẳng qua nó cần thời gian , cần thời gian để tìm lại chính con người nó . Nó rất yêu Tuấn và trái tim nó đang hướng về Tuấn . Nếu như vậy , Khải sẽ là người thiệt thòi , nó không muốn như thế . Khải tốt gấp 1000000 tỷ tỷ lần Tuấn , làm như thế khác nào lấy dao đâm vào tim anh .
    Bélócchóc : ^^ Khải là 1 người con trai rất mạnh mẽ , nhưng vì anh bất lực và đau lòng khi không tìm thấy Thư thôi ^^ . Không phải thế là yếu đuối đâu bạn ạ !!
    Còn Tuyền là 1 cô gái với vẻ bề ngoài mạnh mẽ và quyền lực nhưng bên trong lại đáng thương đến tội .

    _____________________


    Huyền đến bệnh viện , Khải đang ngồi gần cửa sổ , nhỏ khẽ nhẹ nhàng để tiếng giày không gây tiếng động . Nhỏ lặng lẽ nhìn Khải , ánh nắng chiếu qua khe cửa và chiếu vào khuôn mặt của Khải . Anh thật đẹp … Nhỏ nhủ thầm rồi bước vào phòng , lên tiếng :
    - Nào chàng trai !! Ăn sáng thôi nào ..
    Khải thoáng giật mình , anh cố tươi cười :
    - Chà !! Hôm nay đầu bếp cho anh ăn gì nào ??
    - Hehe … Cháo thôi . Anh chưa khỏe , ăn cháo cho dễ nuốt … - Huyền lè lưỡi rồi trút cháo ra chén , nhẹ nhàng đưa cho anh .
    Nhỏ nhìn từng cử chỉ của anh , nhìn 1 cách cẩn thận , khiến cho Khải phải bật cười , trêu :
    - Chưa bao giờ thấy đẹp trai ăn à ??
    - Khỉ ớ !! Chã qua , em làm thì phải chú ý cách người ta xem có ngon không chứ !!
    Huyền hất lọn tóc xoăn ngang vai tinh nghịch đáp .
    Bỗng nhiên ,Khải nhìn xa xăm , anh bỗng hỏi :
    - Huyền ? Anh nên bỏ cuộc hay nên cố gắng ?
    - Sao … ?? Xin lỗi .. em không hiểu ý anh ? – Huyền ấp úng nhìn Khải . Anh mỉm cười nhìn về phía cửa sổ :
    - Em nghĩ anh có nên kéo Thư về bên anh nữa không ? ..
    - Tại sao lại không ? Cố lên …!! – Huyền nheo mắt
    Khải đề nghị bệnh viện cho anh nằm viện vài ngày vì còn mệt . Huyền về trước , nhỏ thấy không khỏe cho lắm !! Huyền vẫy 1 chiếc taxi , sau khi đã ngồi yên vị trong xe , những giọt nước mắt của Huyền bấy giờ mới lăn xuống . Huyền phát hiện nó đã yêu Khải . Yêu một cách điên cuồng mà nó chưa bao giờ có được . Tim nó thắt quặn biết bao nhiêu lần khi thấy Khải đi trong đêm dưới trời lạnh và những bong tuyết ngừng rơi . Đã bao lần nó nhìn Khải trong phía khuất của bóng tối để nhìn Khải sầu não cũng với những điếu thuốc lá và những ly rượu vô vị . Bấy lâu nay , nó cố đánh lừa bản thân rằng Khải chỉ là 1 chàng trai bình thường , chung trường không hơn không kém . Nhưng nó yếu trong lĩnh vực ấy , nó cảm nhận được trái tim nó luôn rộn lên mỗi khi thấy nụ cười của Khải . Nó cảm nhận được tất cả . Nhưng tại sao người Khải yêu lại là Thư ?? Vì nó nhút nhát không thể hiện được tình cảm mà nó giấu giếm bấy lâu nay ư ? Vì nó không nhận ra rằng Khải luôn nhìn Thư mỗi khi học bài và mỗi khi chơi đùa cùng nhau ? Có hàng tỉ tỉ tỉ lí do khiến Khải yêu Thư . Nhưng tại sao nó không thể tìm được lí do tại sao nó không có được Khải ? .
    Chiếc taxi dừng lại tại căn hộ . Huyền bước xuống thanh toán tiền và bước vào nhà . Nhỏ nằm nhoài trên giường , mắt nhắm nghiền lại . Nước mắt cứ thi nhau chảy , nó thấy cần Khải hơn bao giờ hết . Nhất định nó phải có Khải .. Nhất định … Nhất định là thế !!!







    - Alô? Cho tôi 1 tấm vé đi London . Bất cứ giờ nào cũng được – giọng Tuấn đều đều bên điện thoại nói với thư kí .
    Sau hơn 1 tháng tìm kiếm , anh biết Thư đã đi du học hơn 2 tháng nay mà không hề cho anh hay biết . Mấy ngày qua , vừa phải lo công việc và vừa phải tìm tung tích của Thư , nhìn khuôn mặt Tuấn gầy đi , nước da xanh . Nhìn anh khác trước hơn nhiều , anh và Tuyền bây giờ như người xa lạ . Đơn giản sáng sửa soạn xong ai đi đường nấy . Tối về tắm rửa xong chung giường và mỗi người quay về 1 phía . Nhưng Tuấn biết được về mỗi đêm , Tuyền hay khóc 1 mình . Anh nhận thấy được tình yêu của Tuyền đang dành cho anh lớn lao đến mức nào , không phải Tuyền xấu xa mà vì quá yêu anh . Cô phải bất dĩ làm thế . Vào những buổi tối , khi chờ anh ngủ say Tuyền mới dám ôm lấy anh . Ôm thật chặt , đó là liều thuốc ngủ duy nhất của cô . Nhưng Tuấn vẫn có tình yêu với Tuyền , đơn giản là anh nhận ra , người thực sự nằm trong trái tim của anh là Thư . Nhẹ nhàng và êm ái .
    Tuấn quyết định đi London 1 chuyến , anh sẽ thuyết phục Thư trở bên anh . Rồi Thư sẽ trở thành vợ anh , trở thành 1 người vợ anh yêu nhất .Một lát sau , chiếc điện thoại trên bàn bên cạnh bảng có dòng chữ :”Tổng giám đốc Nguyễn Hoàng Anh Tuấn” . Anh bắt máy , giọng cô thư kí dõng dạc :
    - Thưa giám đốc , tôi đã chuẩn bị chuyến bay ở London vào ngày thứ mai , lúc 7h sáng . Hi vọng giám đốc sẽ vui lòng ?
    - Được rồi . Cô làm tốt lắm !!
    - Cảm ơn giám đốc .
    Tuấn cúp máy , anh nhìn đồng hồ đã điểm 12h trưa . Hôm nay , anh muốn cùng Tuyền đi ăn trưa . Tuấn lấy chiếc điện thoại từ túi quần bấm vào số Tuyền :
    - Alô ? Em nghe đây anh ..
    - Em có muốn đi ăn trưa với anh không ???
    Bên kia điện thoại thoáng im lặng , rồi giọng Tuyền vui vẻ hẳn lên :
    - Được chứ ! Anh qua đón em nhé .
    - Ừ ..


    Lát sau , Tuấn dừng xe tại 1 ngân hàng , Tuyền cũng vừa từ cửa bước ra . Khuôn mặt cô tươi tắn hơn bao giờ hết . Cô đến gần Tuấn , giọng trêu chọc :
    - Chà !! Giám đốc của em hôm nay chắc được mánh lớn nên mời em đi ăn đây ! Phải không chàng ?
    Tuấn bật cười , anh đùa lại :
    - Cũng nhờ có vợ xinh đẹp nên được hưởng cái phúc đó mà . Thôi , anh đói gần chết đây .
    Tuyền tươi cười , ngồi lên yên tay ôm ngang bụng Tuấn . Cả hai đến 1 nhà hàng trên đường Hai Bà Trưng . Tuấn ân cần gắp thức ăn cho Tuyền , cô cảm thấy được niềm hạnh phúc đang lan tỏa trong từng tế bào . Nhưng cô vẫn không hiểu lí do Tuấn lại đối xử tốt với cô như thế . Niềm hạnh phúc làm cô quên đi điều đó . Đang hưởng thụ niềm hạnh phúc , Tuấn chợt nói :
    - Tuyền à ? Anh sẽ đi London ..
    Như tiếng sét đánh ngang tai , Tuyền bàng hoàng :
    - Tại sao ?? Công việc đang ổn định .. Tại sao ..?
    - Không phải anh vì công việc . Anh đi tìm Thư …
    - Anh vẫn còn yêu Thư đến thế sao ??
    Tuyền nói , đôi mắt cô bắt đầu rưng rưng . Tuấn vẫn bình tĩnh , nắm lấy bàn tay của cô :
    - Anh không thể sống mà thiếu cô ấy . Anh không yêu em .. Anh không muốn em khóc vào mỗi buổi tối . Anh không muốn nhìn thấy em đau khổ …
  6. key_kei

    key_kei Thành viên thân thiết

    hết chưa zậy chị????:KSV@08:
    nanakulnguyenduykhang thích điều này.
  7. ntdtact

    ntdtact Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐH Hùng Vương TP HCM
    câu chuyện sẽ diễn biến như thế nào......? Rất hay rất hấp dẫn đúng là cuộc đời chúng ta đã bỏ qua quá nhìu thứ đến khi mất rùi mới thấy muốn tìm lại nó thật khó.:KSV@18:
    nanakul, nguyenduykhangthithi thích điều này.
  8. p3chjp93

    p3chjp93 Thành viên mới

    Trường:
    cao đẳng du lịch và dịch vụ Hải Phòng
    còn không tỉ tỉ
    nanakulnguyenduykhang thích điều này.
  9. kutenb

    kutenb Thành viên mới

    ơ đang hay mà tiếp đi ạ
    nguyenduykhang thích điều này.
  10. bumbumbom

    bumbumbom Thành viên mới

Chia sẻ cùng bạn bè

Đổi