1. phamtrang29

    phamtrang29 Thành viên mới

  2. hoai vu

    hoai vu Thành viên mới

    các bạn ơi mình thích đọc truyện này quá.cám ơn tác giả
    PhoTai, cass_luv_minie, p.huyen6 thành viên khác thích điều này.
  3. keongot

    keongot Thành viên thân thiết

    Mình cũng muốn post tiếp chap mới nhưng t/g ko cho ra chap mới thì mình pit lấy đâu ra để post. Tất cả đều phải đợi t/g thui. Mà mình lại ko phải là t/g:KSV@03::KSV@03::KSV@03:
  4. NguyenM.NamboMICCO

    NguyenM.NamboMICCO Thành viên mới

    Trường:
    Da Lat
    Chào các bạn!
    Mình là cựu sinh viên rồi nhưng mọi ký ức về thời sinh viên có lẽ là đẹp nhất nên mình sẽ luôn nhớ và trân trọng quá khứ đó.
    Chúc tất cả các thành viênluoon vui-khỏe-hạnh phúc và có nhiều bài viết hay-bổ ích.
    Thanks!!!!!
    PhoTai, cass_luv_minie, p.huyen5 thành viên khác thích điều này.
  5. thangu

    thangu Thành viên mới

    Chào tất cả các bạn, mình rất vui được làm wen với các ban.
    :KSV@13:
    PhoTai, cass_luv_minie, p.huyen4 thành viên khác thích điều này.
  6. Koiham88

    Koiham88 Thành viên mới

    Sốt ruột wá...mún chuyện ra nhanh nhah đi :(( đang hồi gay cấn.hì
    PhoTai, cass_luv_minie, p.huyen4 thành viên khác thích điều này.
  7. loveofq

    loveofq Thành viên mới

    Trường:
    Đại Học Kinh Tế- Luật
    phải chờ bạn ơi. mình cũng chờ mà. hic hồi hộp wa'
    người ta có câu "Đợi chờ là hạnh phúc mà"
    hichic
    cass_luv_minie, p.huyen, loveofq1 thành viên khác thích điều này.
  8. keongot

    keongot Thành viên thân thiết

    Chương 12.14: Vén bức màn sự thật



    Lạc Thiên dừng xe trước cửa nhà Dương Mẫn, đợi cô vào rồi chầm chậm hóng gió trên đường. Hai con người, một có học thức, một là trẻ mồ côi, một có sự giáo dục của bậc sinh thành, một chung giống với đám trẻ cùng bần, quả là khác nhau. Cùng thực hiện chung kế hoạch, bó buộc người thừa kế tập đoàn lớn bằng cách đê-tiện, vì sao chỉ mình Dương Mẫn biết đau, còn cô ta thì không ? Hay cô ta đã bị đồng tiền làm lu mờ, hơn thế nữa còn đổ-vạ cho kẻ sẵn sàng hiến dâng cả đời cho cô ta - là anh.

    Cô được lắm, tôi chẳng còn gì thanh minh cho hình ảnh cô trong thâm tâm tôi nữa. Thì ra cô là một con cáo hoang dã chứ không phải chú Cáo trong giới hạn tưởng tượng của Lạc Thiên này !

    Không để bà quản gia mở cổng, Lạc Thiên lặng lẽ xuống xe, đẩy khóa sắt, cho xe vào gara, lững thững bước. Anh vẫn trở về nơi đã đi khỏi.

    - Vy không về cùng cậu chủ à ? Cô ấy đi cùng cậu Hùng để tìm cậu chủ.

    - Bác chẳng không thích tôi kè kè đi cạnh Khả Vy ?

    Bà quản gia định nói gì đó lại thôi, đã quá mười giờ, Khả Vy chưa bao giờ ở ngoài muộn. Hay chăng giữa cậu chủ và cô ấy xảy ra xích mích nhỏ. Nhìn vào bàn ăn, Khả Vy đã hâm lại các món trước khi đi, bà ở nhà cũng đảo qua. Bây giờ thì thịt, cá nhũn ra do nhiều-lần-cố-gắng làm nóng, trở nên nguội ngắt, vô vị. Chiếc ghế thiếu hơi ấm thật cô đơn.

    *

    Trần Hùng đưa Khả Vy tới phòng trà của Gia Gia. Anh gọi một vài đồ uống nhẹ.

    - Chị... - anh quen miệng - Vy dùng chút men giải khát ! Phụ nữ cũng có quyền thưởng thức rượu khi gặp sầu ! - Còn anh dốc cả chai bia xuống họng, mặc cho bia làm ướt cổ và vai áo.

    - Tôi... muốn về ! - Khả Vy thều thào.

    - Chị... Vy đừng nghĩ đến thằng khốn ấy, hắn không xứng đáng ! - Anh nậy thêm chai nữa. - Chẳng ai ngờ anh em chơi với nhau bao năm nay lại đem đùa cợt với tình cảm của bạn bè !

    - ... - Khả Vy rúc vào một xó. Có lẽ Trần Hùng nói đúng. Đi bên cạnh Lạc Thiên có biết bao nàng kiều diễm, Dương Mẫn... nằm trong số đó ? Cô lắc đầu nguầy nguậy, anh đã luôn về nhà mỗi ngày khi tan sở, thường mua cam, hoa, trứng,... cho mình, anh thương bé dê con nhiều lắm, sao có thể lén lút tìm niềm vui khác.

    Biết bào chữa bằng cách nào cho đôi mắt đã nhìn thấy cảnh chăn gối của chồng với người phụ nữ khác. Chính anh còn chẳng dùng lí lẽ giải thích cho Trần Hùng và cô hiểu, thì còn biết đặt niềm tin nơi đâu ? Khả Vy tức tưởi khóc, hay vì cô xấu xa, che đậy anh bao nhiêu chuyện để ra nông nỗi này, anh chán ngấy cô rồi ?

    - Trần Hùng, sao không vào sảnh lớn mà rúc ở đây ? Có chuyện gì à ? - Vũ Gia Minh cầm thêm lốc bia mang vào, anh ngồi cạnh bên người đàn ông mệt mỏi dựa tường.

    - Anh Minh, chỗ anh còn khuyết chân quản lí không, cho thằng này theo ! - Trần Hùng vỗ vai Gia Minh cười cợt, cậu kết thân với anh ta không lâu từ Tuấn Kiệt.

    - Cậu đang làm việc cho Trường Tồn, ngon ăn là thế. Chạy sang chỗ tôi có lợi lộc gì ? Làm ăn ở đây vất vả hơn cậu tưởng đấy ! Sao, coi bộ thất tình à ? Ai kia, giống nhỏ Khả Vy !

    Khả Vy từ từ ngẩng mặt lên, tay khoanh trên mép bàn. Cô nhìn Gia Minh bằng đôi mắt sưng húp.

    - Chuyện gì xảy ra với hai người bạn của tôi vậy ? - im lặng một lát, anh vẫn không nhận được câu trả lời - Liên quan đến Lạc Thiên ?

    - Đừng nhắc tới kẻ bội bạc ấy ! - Trần Hùng gạt phắt, đưa tay quơ đồ uống. - Anh nhớ sắp xếp cho tôi công việc đấy, từ giờ tôi chẳng liên quan đến bọn nhà họ Cao nữa. Chúng bóc lột sức lao động của tôi lại còn cướp trắng trợn Dương Mẫn !

    Gia Minh cười khẩy, anh chàng hẳn bị cú sốc tình cảm nên ăn nói hồ đồ. - Đối với đàn ông, phụ nữ chỉ là số hai, còn sự nghiệp mới là trên hết - Anh vừa dứt câu, Khả Vy đã ngồi lại gần và giật lấy chai bia đổ ra cốc.

    - Chị... Vy à, để tôi uống, phụ nữ có thai uống thứ này không tốt đâu ! - Cậu vừa đề nghị cô dùng cách đây vài phút đối lập với việc ngăn cản khi giờ.

    Khả Vy liếc nhìn Trần Hùng. Lạc Thiên ơi, bạn anh ngoài miệng ghét bỏ anh, lại luôn thấu đáo quan tâm đến mọi thứ thuộc về anh. Em không có em bé, anh không biết, Trần Hùng cũng không, mà lại luôn bao bọc em. Em sợ lắm, sợ sẽ bị hắt hủi như Trần Hùng hận anh,... vì anh ấy coi anh là người tri kỉ, nên đã đau còn hơn bật máu. Anh thương con nhiều lắm, ngộ nhỡ anh biết em đang dối lừa... em chết mất.

    - Tôi muốn về ! - nhắc lại câu một lần nữa, Khả Vy để con mắt thỉnh cầu hai người đối diện.

    - Chẳng hiểu phụ nữ bị hắn ta dùng chất keo gì mà không ai thoát nổi ! - Trần Hùng duỗi thẳng người nghỉ ngơi - Gia Minh, phiền anh đưa Khả Vy về giúp, tôi nốc nhiều bia quá, mà cũng chẳng thiết nhìn bản mặt hắn ! - nói xong câu cậu nhắm mắt ngủ.

    *

    Trên xe, Khả Vy là người lên tiếng trước :

    - Khi nửa còn lại không... chung thủy, thì sẽ phải làm thế nào ?

    - Cô đang nói cùng vấn đề của Trần Hùng ? Gì nhỉ, tôi nghĩ là Dương Mẫn nào đó và Lạc Thiên... - dựa vào cuộc nói chuyện không đầu đủ với Trần Hùng và tâm trạng Khả Vy, Gia Minh thừa sức đoán - phải không ?

    - Phải ! - Cô cần nghe suy nghĩ của anh hơn sợ mất danh dự.

    - Tôi không hiểu nhiều về Lạc Thiên, nhưng tôi biết hắn là người đàng hoàng, tử tế. Để xem nào, ngoại tình ?

    - Tôi thấy anh ấy trên giường cùng Dương Mẫn, cô gái mặc áo chồng tôi ! - Khả Vy nuốt từng ngụm nước do tuyến nước bọt tiết ra.

    - Thế thì cô phải xem lại chính mình, đàn ông trẻ tuổi không dễ gì vất bỏ vợ... Như cái bọng cô mang trên người chẳng hạn, tục ngữ có câu vải thưa che mắt thánh, cô làm thế là không được. - Anh đứng trên lập trường của Lạc Thiên chỉnh góc kính người ngoài cuộc, nhận xét có phần nâng cao tự tôn đàn ông hơn. Tuy nhiên rất chân thành.

    - Tôi biết phải làm thế nào đây ? Chỉ cho tôi biết với !

    - Nói với Lạc Thiên đi ! - những người không thích sự lòng vòng thường chẳng mấy khi đau đầu về các sự việc xảy ra xung quanh.

    Từ cửa sổ tầng hai nhìn xuống, Lạc Thiên vẫn đau đáu chờ Khả Vy. Anh giữ nguyên tư thế đó đã khá lâu rồi. Cuối cùng thì cô cũng về. Cảm giác thấy an tâm hơn nhưng cơn giận dữ vẫn không nguôi ngoai.

    - Nếu cô sợ thì để tôi nói thay !

    Gia Minh đặt ngón trỏ lên chiếc chuông nhà liền bị Khả Vy chặn lại:

    - Xin anh đấy, đừng nói mà, Lạc Thiên mà biết sẽ ghét bỏ tôi mãi mãi, căm thù và...

    - Nhưng cô không thể nhẫn tâm như thế được, nói cho hắn biết cũng là giải thoát cho bản thân ! Cô sẽ không chịu sự dày vò nữa, biết đâu hắn không những không trách mắng lại còn thương cô nhiều hơn. Rốt cục việc cô làm cũng đã đem hạnh phúc làm cha cho hắn. Rồi sau này đằng nào chẳng có con, không sớm thì muộn.

    - Đừng, không thể. Anh ấy sẽ không như anh nói đâu, sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà đấy, hức hức, Vũ Gia Minh, anh làm ơn đứng ngoài chuyện của tôi đi !

    - Khả Vy, cô bao giờ mới tỉnh ra được đây. Tôi can dự vào là muốn tốt cho cả hai, việc gì cô phải ôm cái thứ hóa học này trong khi hoàn toàn có thể trở thành sự thật. Hắn là chồng cô đấy ! - Vũ Gia Minh đang cố phân tích cho Khả Vy.

    - Không... ! - Cô gào lên dữ dội, giữ chặt tay anh, ngăn không cho bấm chuông.

    Lạc Thiên trông thấy cảnh tượng đó, và cũng như mọi lần, anh chỉ nhìn và chưa nghe sáng tỏ.

    Khi bà quản gia thấy lục đục phía cửa đi ra Khả Vy vội vàng đẩy Gia Minh lên xe và bắt anh rời khỏi.

    - Tôi tự biết mình phải làm gì, không khiến ai cả !

    - Đồ khùng ! Cô cứ thế này thì sẽ càng làm mọi chuyện rối hơn ! Nhưng nhớ đấy, khi cần sự giúp đỡ thì gọi tôi - Gia Minh lái xe thoát ra con ngõ.

    Khả Vy chỉ nói sơ qua về Gia Minh trước bà quản gia, cô lấy tay áo gạt nước mắt.

    - Anh Thiên có ở nhà chứ bác ?

    - Có, cậu chủ ở trên lầu. Hai người không gặp nhau à. Cô đã ăn gì chưa ?

    Khả Vy cầm trên tay bát cơm nóng, bà quản gia không nỡ đã nấu mới một vài món đơn giản. Nhìn cô ăn như đã bị đói và mệt lắm rồi.

    Lạc Thiên đi xuống, anh ngồi đối diện, và dùng cơm, bữa cơm tối lúc 11h đêm. Tuyệt nhiên không thể hiểu anh định làm gì.

    Khả Vy nhìn anh, cô chẳng muốn ăn nữa. Khác với suy nghĩ của Gia Minh, cô mang chút giận dữ như Trần Hùng khi nhìn khuôn mặt tỉnh bơ của chồng.

    - Anh... nói cho em biết chuyện tối nay ra sao ? - cô yêu cầu được nghe lời phủ nhận.

    - Hiểu nhầm ! - Lạc Thiên đáp gọn lỏn. Anh tránh những thứ cô gắp ra. Người cần nghe phải là anh mới đúng.

    - Anh có thể nói nhiều hơn hai từ ấy !

    - Vậy ắt phải xảy ra chuyện gì ? - Thực ra thà anh im lặng còn hơn nói những lời đay nghiến này. Anh đang hỏi ngược cô đấy.

    - Anh Hùng rất giận anh, và... em cũng không thể làm ngơ ! - Khả Vy nhắc đến tư cách một người vợ.

    - Cậu ta sẽ hiểu. - Lạc Thiên không động tới vế sau của câu nói, Trần Hùng là bạn anh, còn người-đàn-bà này không là gì cả.

    - Anh làm em thất vọng lắm ! - Khả Vy quay mặt đi, những hạt cơm trắng đã kịp thấm hai giọt nước mắt.

    Nước mắt cá sấu, cô không hề nghĩ Dương Mẫn y hệt như cô hôm ấy à ? Cô cố tình không biết và đóng kịch giỏi lắm, tôi chẳng tin cô không lường được chuyện này.

    Sự thật thì Khả Vy đã bị nỗi đau pha hờn ghen làm nhòa đi kí ức. Có mấy khi thước phim cuộc sống tua hai lần như kịch bản Triệu Đông Kỳ đã viết đó còn người khác đóng tiếp.

    Lạc Thiên đặt đũa xuống, anh bỏ ra phòng khách, anh sẽ chờ đến khi nào chính miệng cô phải nhận lỗi. Lẽ tất nhiên, cuộc hôn nhân này sẽ chẳng đi tới đâu.

    - Lạc Thiên,... Lạc Thiên !

    Vọng vào nhà là tiếng gọi yếu đuối quen thuộc. Dù không nghe rõ lắm nhưng ngay lập tức anh phi thẳng ra.

    - Em làm sao thế này ? Vết thương này ở đâu, ai đã đánh em ? - Anh chạy nhào tới đỡ lấy người con gái dùng hết sức dựa vào tường, sốt sắng.

    - Em... sợ... lắm ! Cha biết em là con riêng...

    Chưa hết câu, cô đã ngất đi vì quá sức, Lạc Thiên áp cô vào mình, bế vào trong.

    - Bác pha chậu nước ấm, đem thuốc và nấu cháo mang lên phòng cho tôi !

    Khả Vy đứng dậy nối theo gót anh, cô cầm theo băng gòn nhưng khi mang tới phòng thì cánh cửa đã đóng sầm lại.
  9. HeoConLoveLY

    HeoConLoveLY Thành viên mới

    Trường:
    Đại Học văn Hiến
    Chào các bạn:KSV@01: mình là thành viên vừa mới gia nhập mong các bạn chỉ thêm. Bạn ơi truyện này post nữa đi đọc như vầy tức quá ah hay ma cứ phải ngưng nữa chừng khổ thật:KSV@08:
    PhoTai, p.huyen, loveofq1 thành viên khác thích điều này.
  10. let me be the one

    let me be the one Thành viên mới

    Trường:
    dh nông nghiệp hà nội
    huhu sao chi co it vay
    pots nua di ban
    mong wa
    p.huyen, miumiu98, loveofq7 thành viên khác thích điều này.

Có thể bạn quan tâm?

  1. ntdtact
    Trả lời:
    2
    Lượt xem:
    716
  2. moony_sheepo
    Trả lời:
    10
    Lượt xem:
    2.628
  3. du hoc vic
    Trả lời:
    1
    Lượt xem:
    728
  4. heokool
    Trả lời:
    60
    Lượt xem:
    2.430
  5. mykony13
    Trả lời:
    11
    Lượt xem:
    1.328
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đổi