Have a nice day, good friend !

  1. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 142: ta thích y đấy

    Ưu Vô Song thanh tỉnh lại nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Lãnh Như Tuyết, có chút hư tâm quay đầu đi, nói: “ngươi làm gì vậy? Mau buông tay ra!”

    Lãnh Như Tuyết nghe thấy lời của Ưu Vô Song, không những không buông tay mà ngược lại còn dùng sức kéo mạnh, kéo Ưu Vô Song đến trước mặt, một đôi mâu đen âm lạnh khóa chặt trên ánh mắt trốn tránh vì chột dạ của Ưu Vô Song, ngữ khí không chút tình cảm nói: “hắn ta là ai? Sao lại ở đây?”

    Ưu Vô Song nhìn sắc mặt đen thui của Lãnh Như Tuyết, trong lòng thầm hét tiêu rồi, nhưng mà lại không có cách nào, chỉ còn có thể mặt dày: “y…..y là bằng hữu của ta!”

    “bằng hữu?” Lãnh Như Tuyết cười lạnh một tiếng, đột nhiên tay nắm lấy tay Ưu Vô Song siết mạnh một cái, hàn giọng nói: “xem ra, bổn vương thật là xem thường ngươi rồi, mới rời kinh thành có một tháng, cư nhiên có một người ‘bằng hữu’ như vậy! Ưu Vô Song, ngươi xem bổn vương là đứa trẻ ba tuổi sao?”

    Ưu Vô Song bĩu môi, nhỏ tiếng nói: “vốn dĩ là bằng hữu, ngươi không tin, ta cũng hết cách….nếu như cảm thấy ta đội mũ xanh cho ngươi (tức cắm sừng) thì ngươi cho ta hưu thư là được……”

    Lời mới dứt, Ưu Vô Song cảm thấy trên cách tay truyền đến một cơn đau tột cùng, nàng không nhịn được hô một tiếng, sau đó phẫn nộ nhìn Lãnh Như Tuyết hét: “đau chết ta, Lãnh Như Tuyết, ngươi làm gì vậy? Mau buông tay ta ra.”

    “buông tay?” Lãnh Như Tuyết lúc này sắc mặt tái xanh, biểu tình cực kì đáng sợ, hắn cứ như một con sư tử đang tức giận, ánh mặt cực kì phẫn nộ nhìn Ưu Vô Song, tức giận nói: “Ưu Vô Song, đây chính là lí do ngươi muốn rời khỏi bổn vương?”

    Ưu Vô Song bị Lãnh Như Tuyết dọa giật mình, cơ thể nàng vì sợ hãi mà khẽ run, nhưng vẫn ngang bướng nói: “ta….ta không biết ngươi đang nói gì! Lãnh Như Tuyết, ta không thích ngươi, ngươi không thích ta, hà tất miễn cưỡng ở cùng nhau?”

    Ưu Vô Song định dùng lí trí thuyết phục Lãnh Như Tuyết, nhưng ngữ khí không đủ.

    Miễn cưỡng? Lãnh Như Tuyết nghe thấy lời của Ưu Vô Song, trước tiên là có chút nghi hoặc, sau đó rất nhanh ánh mắt đã thoáng qua tia đau khổ, hắn trầm mặc một lúc, đột ngột buông Ưu Vô Song ra, tự cười nhạo bản thân, lẩm bẩm một mình: “vậy sao? Ngươi không thích bổn vương, ngươi ở cùng với bổn vương rất miễn cưỡng?”

    “ta……” Ưu Vô Song rất muốn lớn tiếng nói là đúng, đúng là như thế, nhưng không biết tại sao, khi mắt nàng đối diện với ánh mắt có chút đau khổ và thất vọng của Lãnh Như Tuyết, nàng phát hiện mình không nói được gì.

    Nàng đột nhiên phát hiện, kì thực Lãnh Như Tuyết không đáng ghét như nàng tưởng, hắn thậm chí còn cứu nàng, nhưng trong lòng nàng đã có Tiêu Tịch, nàng sao lại có thể cùng Lãnh Như Tuyết dây dưa không dứt.

    Nàng không phải là nữ tử của thời phong kiến, nàng là nhân loại tân tiến của thế kỉ 21, cho nên trong lòng nàng không có cách nghĩ xuất giá tòng phu, một nữ không gả hai chồng, hơn thế nữa, nàng trên danh nghĩa là vương phi của Lãnh Như Tuyết, kì thực thì giữa nàng và hắn không hề có bất cứ quan hệ gì.

    Đối với nàng thì nếu như bản thân mình có người mình thích thì phải chủ động đi giành lấy hạnh phúc của mình, cho nên nàng mới biểu đạt tâm ý của mình rõ rành như vậy với Tiêu Tịch.

    Nhưng bây giờ đối diện với ánh mắt đau khổ của Lãnh Như Tuyết, nàng phát hiện mình cái gì cũng không nói ra được, nàng đột nhiên có chút chột dạ, cứ như một người thê tử bị tướng công mình bắt gian tại giường, thấp thỏm không yên.

    “ngươi cái gì? Ưu Vô Song, ngươi thường ngày không phải miệng lưỡi sắc bén lắm sao? Sao giờ lưỡi cứ như bị mèo cắn mất?”

    Lãnh Như Tuyết cố tình vờ không quan tâm sự đau nhói trong thâm tâm, lúc này cơ hồ kích động đến mức muốn lập tức đi giết chết người nam nhân tên là Tiêu Tịch kia, hắn không biết bản thân sao lại làm vậy, hắn chỉ biết, sau khi nàng đến Lăng Phong huyện, lòng hắn không một khắc nào không nhớ đến nàng, khi vết thương trên người hắn vừa khỏi, hắn đã lập tức xin thánh chỉ của phụ hoàng bay nhanh đến nơi này.

    Nhưng sau khi hắn tới đây, tiếp đón hắn lại là việc nàng và người nam nhân tên Tiêu Tịch ở cùng nhau, và nàng còn nói là không thích hắn!

    Đối diện với sự tri vấn của Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song trầm mặc đối mặt, bởi vì nàng không biết Lãnh Như Tuyết tại sao lại tức giận như vậy, nàng đúng là thích Tiêu Tịch nhưng nàng với Tiêu Tịch bây giờ đâu có quan hệ gì? Cho dù hắn có giận nàng cũng cần phải cho nàng một cái lí do chứ?

    Hơn nữa, bản thân hắn lại không thích nàng, hắn dựa vào gì mà không cho nàng thích Tiêu Tịch?

    Thấy Ưu Vô Song trầm mặc không nói gì, trong lòng Lãnh Như Tuyết càng tức giận, hắn đột nhiên đưa tay nắm lấy vai Ưu Vô Song, tức giận nói: “tiện nhân không biết xấu hổ ngươi! Ngươi có phải thích người nam nhân tên Tiêu Tịch kia?”

    Nghe thấy Lãnh Như Tuyết gọi mình là tiện nhân, sự chột dạ trong lòng Ưu Vô Song nhất thời thay thế bởi nộ hỏa, hắn dựa vào cái gì mà nói với nàng như vậy? Hắn không thích nàng, không lẽ không cho phép nàng thích người khác sao?

    Dựa vào cái gì hắn có thể thích người nữ nhân khác, còn nàng chỉ có thể một lòng hướng về hắn?

    Trong lúc tức giận, Ưu Vô Song đấu khí buộc miệng nói: “đúng, ta thích y thì sao chứ……”

    Tuy nhiên, lời nàng còn chưa nói hết, chỉ nghe thấy “chát” một tiếng thanh thúy vang lên, Ưu Vô Song cảm thấy mặt như bị người khác tát mạnh một bạt tay, trên mặt truyền lại cơn đau rát, một mùi máu tanh dâng lên trong miệng, từ khóe miệng từ tử chảy ra một dòng máu tươi.

    Từ khi thái độ của Lãnh Như Tuyết đối với nàng có chuyển biến, đã rất lâu hắn không đánh qua nàng, Ưu Vô Song cơ hồ không dám tin, bạt tay khi nãy là Lãnh Như Tuyết đánh nàng.

    Bạt tay ấy đánh rất mạnh, mặt nàng rất đau, nhưng những thứ này nàng đều có thể chịu được, chỉ là sâu thẳm trong thâm tâm vô cớ đau nhói, khiến cho nước mắt nàng không theo sự khống chế trào dâng ra ngoài.
    huyenmyeo, IVY_GIANG, MYMJJ2 thành viên khác thích điều này.
  2. linh_nd

    linh_nd Thành viên mới

    thanh ban nhiu nha
    snow_89, phuongthao219, htt199510 thành viên khác thích điều này.
  3. b@by_{<!_!T3

    b@by_{<!_!T3 @NG3L D@R{

    pót nữa nha thaksssssssss thankssssssssss :KSV@09:
  4. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 143: ngươi không còn là vương phi của bổn vương nữa


    Sau khi Lãnh Như Tuyết kích động ra tay đánh Ưu Vô Song một bạt tay thì trong lòng hắn đã hối hận, lúc này nhìn gương mặt sưng đỏ đầy nước mắt của nàng, lòng hắn bất giác cảm thấy tự trách và có lỗi, hắn đưa tay định chạm vào gương mặt sưng đỏ của Ưu Vô Song, nhưng lại vì hành động tránh né của Ưu Vô Song mà sững người.



    Đúng vào lúc này, cửa tẩm phòng lần nữa bị người mở ra, thân ảnh thon dài của Tiêu Tịch lần nữa xuất hiện trong tẩm phòng, y thấy Lãnh Như Tuyết không những không hành lễ mà chỉ lãnh đạm nói: “vương gia, người không nên đối xử với cô nương ấy như vậy!”



    Nghe thấy âm thanh lãnh đạm của Tiêu Tịch, lòng Ưu Vô Song không còn đè nén được sự ủy khuất, nàng xoay người, đột nhiên bay nhanh vào lòng Tiêu Tịch, khóc trong vô thanh.



    Nàng cảm thấy bản thân rất mệt rất mệt, nàng cần một nơi ấm áp, và trong lòng Tiêu Tịch nàng có cảm giác ấm áp bình yên.



    Tiêu Tịch lúc này đối mặt với Lãnh Như Tuyết, thần sắc y rất bình tĩnh, y không an ủi Ưu Vô Song và cũng không đẩy nàng ra, y chỉ đứng yên ở đó, ánh mắt đạm nhiên nhìn Lãnh Như Tuyết.



    Còn Lãnh Như Tuyết bởi vì đánh Ưu Vô Song mà cảm thấy ray rứt, nay nhìn thấy cảnh trước mắt, sự tự trách sớm đã thay thế bằng cơn nộ hỏa, sắc mặt hắn tái xanh, trán nổi gân xanh, hiển nhiên là trong lòng phẫn nộ vô cùng, mâu đen của hắn thoáng qua tia sát ý, lạnh lùng nhìn Tiêu Tịch, hàn giọng quát: “ngươi buông nàng ta ra!”



    Đối diện với sự bạo nộ của Lãnh Như Tuyết, Tiêu Tịch từ đầu tới cuối khuôn mặt vẫn đạm nhiên, y không đẩy Ưu Vô Song ra, mà chỉ lãnh đạm nói: “vương gia, nếu như người vì việc của tại hạ mà trách lầm vương phi vậy thì vương gia sai rồi, tại hạ và vương phi chỉ như vương phi nói, chỉ là bằng hữu thôi!”



    Lãnh Như Tuyết không thèm quan tâm Tiêu Tịch, sắc mặt hắn tái xanh, nhìn chằm chằm Ưu Vô Song trong lòng Tiêu Tịch, đột nhiên hắn lớn bước đi về trước, đưa tay về phía Ưu Vô Song, tức giận nói: “ngươi buông nàng ta ra!”

    Tiêu Tịch không động đậy, mà ngược lại Ưu Vô Song thấy Lãnh Như Tuyết đưa tay về phía nàng, đột nhiên buông Tiêu Tịch ra, tránh khỏi tay Lãnh Như Tuyết, rồi quay người trốn ra sau lưng Tiêu Tịch.



    Nàng trốn hắn, nàng vì người nam nhân khác mà trốn hắn! Trong phút chốc, tim Lãnh Như Tuyết “bùm” một tiếng, phảng phất như có thứ gì đó bùng nổ, lòng hắn không ngừng trầm xuống, một cơn đau nhói dâng lên từ tim từ từ tràn ngập lòng hắn, tay đưa ra định bắt lấy Ưu Vô Song cũng vì động tác ấy mà cứng đờ giữa không trung.



    Hắn cứ như vậy, đứng sửng sờ ở đó, nhìn Ưu Vô Song trốn sau lưng Tiêu Tịch, ánh mắt hắn thoáng qua tia thống khổ và thất vọng mà trước nay chưa từng có.



    Biểu tình của Tiêu Tịch vẫn không chút thay đổi. Phảng phất như tất cả những việc này không hề liên quan đến y, nhưng y lại đứng chính giữa, ngăn cách Ưu Vô Song và Lãnh Như Tuyết.



    Ưu Vô Song sau khi nhất thời sinh khí rơi lệ, lúc này tâm trạng đã bình tĩnh lại, chỉ là nàng vẫn còn giận Lãnh Như Tuyết ra tay đánh nàng, cố tình không nhìn Lãnh Như Tuyết, cho nên nàng căn bản không thấy sắc mặt của Lãnh Như Tuyết lúc này.



    Tẩm phòng nhất thời rơi vào tĩnh lặng, còn không khí trong tẩm phòng lại khiến con người ta thở không nổi, ba người đứng giữa phòng, không hề động đậy.



    Cứ như vậy qua một lúc lâu, cuối cùng, Lãnh Như Tuyết từ từ thu tay lại, hắn không chút biểu tình nhìn Ưu Vô Song, động nhiên cười lớn, cười để lắp đầy đi sự đau khổ và thất vọng nói không nên lời.



    Cuối cùng, hắn lạnh lùng dừng cười, nhìn Ưu Vô Song và Tiêu Tịch hai người, khàn giọng nói: “tốt, tốt lắm! Ưu Vô Song, người ngươi thích là hắn ta phải không? Được! Bổn vương sẽ thành toàn cho ngươi! Ngươi muốn lấy được hưu thư, đến lúc đó hãy về vương phủ mà lấy! Từ nay về sau, ngươi sẽ không còn là vương phi của bổn vương nữa!”



    Dứt lời, Lãnh Như Tuyết phủi tay áo lạnh lùng quay người rời khỏi.



    Ưu Vô Song nhìn theo thân ảnh của Lãnh Như Tuyết, trong lòng đột nhiên cảm thấy khó chịu, Lãnh Như Tuyết đồng ý cho nàng hưu thư, đợi sau khi về kinh nàng sẽ được tự do, những thứ này không phải là những gì nàng muốn sao?



    Nàng nên vui mừng mới đúng chứ? Nhưng sao trong lòng nàng lại khó chịu như vậy?



    Tiêu Tịch nhìn hình bóng đã đi xa của Lãnh Như Tuyết, ánh mắt thoáng qua tia biểu tình phức tạp, nhưng mà chỉ là thoáng qua, rất nhanh y đã trở lại bộ dạng lãnh đạm, y quay người, cánh tay thon dài chạm vào gò má sưng đỏ của Ưu Vô Song, dịu dàng nói: “Vô Song cô nương, xin lỗi, là tại hạ liên lụy cô nương!”



    Đối diện với sự dịu dàng của Tiêu Tịch, nếu như là mấy ngày trước, có lẽ Ưu Vô Song sẽ rất vui mừng, nhưng nay trong lòng nàng thực sự không vui tí nào, chỉ miễn cưỡng nở nụ cười khó coi, nói: “không liên quan đến huynh.”



    Nhìn nụ cười miễn cưỡng của Ưu Vô Song, ánh mắt bình lặng không chút dao động của Tiêu Tịch khẽ chớp chớp.



    Y đột nhiên lấy từ trong tay áo ra một bình bạch ngọc nhỏ, mở chiếc nắp nhỏ ra, sau đó bôi lấy ít bột phấn trong bình, cao dược mang một mùi hương dìu dịu, nhẹ nhàng thoa vào gò má sưng đỏ cho Ưu Vô Song, dịu dàng nói: “đây là cao dược tại hạ tự bào chế, thoa lên vết thương sẽ giảm sưng rất nhanh.”



    Cảm giác được ngón tay thon dài của Tiêu Tịch nhè nhẹ lướt qua gò má, mặt Ưu Vô Song khẽ ửng hồng: “cảm ơn.”



    Tiêu Tịch khẽ mỉm cười, không nói gì, mà chỉ cẩn thận thoa dược cao cho Ưu Vô Song, sau đó đậy bình bạch ngọc lại, đặt vào tay Ưu Vô Song, nói: “cái này tặng cho cô nương, đợi khi tối trước khi ngủ, bảo Vân Nhi thoa cho cô nương một lần, ngày mai sẽ khỏi hẳn.”



    Dứt lời, Tiêu Tịch không đợi Ưu Vô Song nói gì thì đã tự mình quay người rời khỏi.

    venam, IVY_GIANGdalaxjnh thích điều này.
  5. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 144: vô cớ buồn phiền



    Sau khi Tiêu Tịch rời khỏi, không lâu sau, Chung Li và Vệ Toàn đều đến thỉnh ý trị thủy, cứ như vậy, đợi khi thương lượng xong việc trị thủy thì sắc trời đã tối.



    Vệ Toàn làm tri huyện của Lăng Phong huyện bao năm nay, tự khắc học được bản lĩnh quan sát sắc mặt, hắn nhìn ra được tâm tình Ưu Vô Song không tốt, cho nên chỉ nói xong việc trị thủy liền lui xuống.



    Còn Chung Li, sau khi Vệ Toàn lui xuống, do dự một lúc mới nói: “đại nhân, vương gia vừa nãy đã về kinh rồi.”



    Ưu Vô Song nghe thấy vậy lòng trầm hẳn, một cảm giác thất vọng bỗng dâng lên trong người, nàng miễn cưỡng cười, nói: “vậy sao? Vậy thì tốt, nơi lạc hậu này không có cảnh sắc gì đẹp, người cao quý như vương gia sao lại ở đây được.”



    Chung Li khẽ ngập ngừng, nghĩ rồi đột nhiên nói: “đại nhân, vương gia kì thực vì đại nhân cho nên mới tới……..”



    Nụ cười trên mặt Ưu Vô Song ngày càng khó coi, nàng không đợi Chung Li nói hết liền ngắt lời: “Chung hộ vệ, hôm nay ngươi bận cả ngày, hãy lui xuống dùng thiện trước đi.”



    Chung Li lẳng lặng nhìn Ưu Vô Song, sau đó ứng một tiếng, quay người rời đi.



    Sau khi Chung Li rời khỏi, khí lực toàn thân của Ưu Vô Song như bị rút cạn, nằm dài trên ghế, nàng cuối cùng có được thứ nàng muốn, nhưng sao lòng nàng lại hoang mang.



    Nàng xuyên không tới đây, ngày tháng tiếp xúc với Lãnh Như Tuyết không ngắn, nàng biết, hắn là một nam nhân cực kì kiêu ngạo, trước kia, hắn tuy từng đáp ứng qua cho nàng hưu thư nhưng lời hứa đó chỉ có hai người họ mới biết, cho nên hắn mới nuốt lời. Lần này hắn nói ra thì tuyệt đối không phản hồi như lần trước.



    Bởi vì, hắn là một nam nhân kiêu ngạo, hơn nữa, lần này hắn nói những lời này trước mặt Tiêu Tịch, như vậy chứng minh trong lòng hắn đã quyết định từ bỏ nàng.



    Nhưng không biết tạo sao, mỗi lần nàng nghĩ về việc này, câu mà hắn nói ‘từ nay về sau, ngươi sẽ không còn là vương phi của bổn vương’ thì lòng nàng cực kì thất vọng, nàng có cảm giác cực kì buồn phiền.



    Bây giờ khi nàng biết Lãnh Như Tuyết đã về kinh, lòng nàng càng khó chịu. Cảm giác này ngay cả nàng cũng không biết tại sao.



    Nàng đúng là thích Tiêu Tịch, có thể lấy được hưu thư hồi phục tự do, cũng là ý muốn trước nay của nàng, nhưng tại sao khi nghĩ tới bóng dáng thất vọng của Lãnh Như Tuyết thì trong lòng nàng lại khó chịu?



    Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song bất giác vạn phần ão não, người nam nhân đó tại sao mỗi lần xuất hiện trước mặt nàng đều khiến nàng không vui? Còn nàng lại không cách nàng quên được hắn!



    Ưu Vô Song trầm luân trong suy tư của mình, không chú ý thấy Vân Nhi từ ngoài đi vào, một mực cho đến khi Vân Nhi đến cạnh nàng, nàng mới hồi thần, nhìn Vân Nhi phát hiện thần sắc nàng ta không ổn, liền hỏi: “Vân Nhi, ngươi sao vậy?”



    Vân Nhi thần sắc ưu sầu nhìn Ưu Vô Song, nói: “tiểu thư, vương gia có phải đã biết việc của tiểu thư và Tiêu công tử?”



    Ưu Vô Song khẽ sửng sốt, sau đó miễn cưỡng cười, nói: “thì sao chứ?”



    Vân Nhi biểu tình cực kì nặng nề, đột nhiên kéo lấy tay Ưu Vô Song, nói: “tiểu thư, người sao mà hồ đồ thế, sao người có thể để vương gia biết được việc của Tiêu công tử? Bây giờ vương gia tức giận về kinh rồi, phải làm sao mới tốt đây?”



    Ưu Vô Song tự khắc biết Vân Nhi lo lắng việc gì, nàng cố đè nén sự thất vọng trong lòng, ngược lại nắm tay Vân Nhi, nói: “Vân Nhi, ngươi không cần lo lắng, ta và hắn đã nói rõ rồi, hắn sẽ không làm khó ta, đợi khi về kinh, hắn sẽ cho ta hưu thư. Đến khi đó, chúng ta có thể rời khỏi thất vương phủ rồi.”



    Vân Nhi nghe thấy lời Ưu Vô Song, cũng bình tĩnh chút ít, nàng ta trầm mặc một lúc, đột nhiên hỏi: “tiểu thư, người sau khi rời khỏi vương gia, sẽ ở cùng Tiêu công tử sao?”



    Ưu Vô Song nghe thấy lời Vân Nhi, trước tiên là khẽ giật mình, sau đó cười nói: “việc sau này, sau này chúng ta mới nói được không? Chỉ là Vân Nhi, nếu ngươi sợ sau này theo ta chịu khổ sao? Nếu như vậy đến lúc đó ngươi không muốn cùng ta rời khỏi, vậy thì ngươi cứ lưu lại thất vương phủ, Lãnh Như Tuyết sẽ không làm khó Ưu Lạc Nhạn đâu.”



    Vân Nhi nghe Ưu Vô Song nói vậy, vội ngẩn đầu, nhìn Ưu Vô Song với thần sắc hoang mang: “tiểu thư, người không cần nô tì nữa sao? Người không cần nô tì nữa rồi à?”



    Ưu Vô Song sửng sốt, nàng chỉ sợ đến lúc ấy Vân Nhi theo nàng chịu khổ nên mới nói như vậy, nàng không có ý gì cả, thấy thần sắc Vân Nhi kinh hoang, vội vàng an ủi: “Vân Nhi, ta sao lại không cần ngươi chứ? Ta chỉ sợ ngươi theo ta sẽ chịu khổ thôi!”



    Vân Nhi đột nhiên thút thít: “chỉ cần tiểu thư nguyện ý cần nô tì, nô tì dù có chịu bao nhiêu khổ cũng không sợ, tiểu thư người đừng không cần nô tì được không?”



    Ưu Vô Song nhìn đôi mắt thành khẩn của Vân Nhi, trong lòng cảm động, nàng vỗ nhẹ vai Vân Nhi, nói: “Vân Nhi ngốc, ta sao lại không cần ngươi? Ngươi xem, ngươi khóc tới mặt nhem nhuốc! Được rồi, đừng khóc nữa, nếu không người khác tưởng ta ức hiếp ngươi đấy!”



    Vân Nhi lau nước mắt, qua một lúc lại nói: “tiểu thư, người thật sự một chút cũng không thích vương gia sao? Nô tì cảm thấy, từ sau khi tiểu thư bị thương, thái độ của vương gia thay đổi nhiều, đối với tiểu thư cũng tốt hơn trước kia, tiểu thư tại sao nhất định muốn rời khỏi chứ? Tiêu công tử tuy cũng rất tuấn mĩ nhưng so với vương gia thì còn thua kém hơn nữa chứ, hơn nữa y còn là một dân thường…..”



    Ưu Vô Song khẽ thở dài, nếu như luận điều kiện, bất kể diện mạo hay gia thế, Tiêu Tịch đều không thể sánh bằng Lãnh Như Tuyết, việc này sao nàng không biết chứ? Chỉ là, việc tình cảm có khi không phải quan tâm những việc này.



    Những thứ này, một nữ tử xuất thân thời đại phong kiến như Vân Nhi thì làm sao có thể hiểu được?
    venam, IVY_GIANG, heounin2 thành viên khác thích điều này.
  6. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 145: hồi kinh



    Ngày tháng trôi như nước chảy, chớp mắt nửa tháng nữa lại trôi qua, trong nửa tháng này, quan hệ giữa nàng và Tiêu Tịch không có thể hiện rõ gì, Tiêu Tịch vẫn không nói thích nàng, nhưng mà từ khi Lãnh Như Tuyết rời khỏi, thái độ của y đối với nàng thêm phần dịu dàng ôn nhu.



    Trong nửa tháng nay, phương án trị thủy đã được tiến hành, nàng và Tiêu Tịch sớm ra tối vào, hai người ở cùng nhau không nói gì nhiều, nhiều lắm cũng chỉ nói về việc liên quan đến trị thủy.



    Chỉ là trong lòng Ưu Vô Song luôn có cảm giác bất an, mỗi khi đối diện với sự ôn nhu của Tiêu Tịch thì lòng nàng lại càng thêm phần bất an.



    Đặc biệt là Vân Nhi và Chung Li biết được Tiêu Tịch và Ưu Vô Song có quan hệ với nhau thì càng không để sắc mặt tốt gì cho Tiêu Tịch xem, có lẽ Tiêu Tịch cũng nhìn ra, tuy là biểu tình của y vẫn đạm nhiên nhưng trước mặt mọi người, y bắt đầu giữ khoảng cách với nàng.



    Hành động này của Tiêu Tịch khiến Ưu Vô Song có chút thất vọng, bởi vì, Tiêu Tịch là một nam nhân không chú ý tới ánh nhìn và cách nghĩ của người khác, nhưng nàng tuy thất vọng nhưng cũng có cảm giác nhẹ nhõm.



    Việc trị thủy vẫn tiến hành theo trình tự, bởi vì tiến độ trị thủy cho nên Ưu Vô Song phải lưu lại Lăng Phong huyện này nửa năm. Nhưng sáng nay thánh chỉ từ kinh thành tới, triệu nàng hồi cung gấp.



    Trong thánh chỉ của hoàng đế, vốn không nói rõ triệu nàng về kinh là vì việc gì, chỉ nói là đoàn đưa thân của Tử Việt quốc mấy ngày trước đến kinh thành, nàng thân là vương phi, phải trước khi tổ chức liên hôn của Tử Viêt quốc và Tây Diệm về đến kinh thành.



    Còn việc trị thủy ở đây đã an bài khá ổn thỏa, nàng muốn sớm chút về kinh thành lấy được hưu thư cho nên nàng không do dự đã cùng Vân Nhi trở về kinh thành.



    Bởi vì Tiêu Tịch thân phận chỉ là một bách tính thông thường, cho nên y không thể đồng hành cùng nàng, hơn nữa, lần này Ưu Vô Song về kinh là đi gặp hoàng đế, cộng thêm nay thân phận nàng vẫn là thất vương phi, do đó nàng và Tiêu Tịch chia tay tại Lăng Phong huyện này.



    Trước khi khởi hành, Tiêu Tịch giao cho nàng một bức thư, trong thư nói nếu như Ưu Vô Song sau này muốn tìm y, thì tới ngọn Quân sơn cách kinh thành khoảng một trong lí là được.



    Ưu Vô Song vội vàng nhớ lấy địa chỉ, liền cùng Chung Li và các hộ vệ về kinh thành.



    Bởi vì hoàng đế đã phái người khác đến tiếp nhận công việc trị thủy cho nên Ưu Vô Song về kinh cũng an tâm hơn.



    ————————————————————————————————————————————————————————————————————————

    Năm ngày sau.



    Ưu Vô Song sau khi vào cung diện thánh, cuối cùng cũng về thất vương phủ nơi đã rời xa hơn một tháng.



    Ưu Vô Song xuống ngựa, nhìn tòa kiến trúc cao to hùng vĩ này, đột nhiên trong lòng dâng lên cảm giác thân thiết kì lạ, tuy rằng ở đây nàng từng phát sinh nhiều việc không vui nhưng dù sao cũng là nơi đầu tiên nàng ở sau khi xuyên không đến đây, nàng đối với nơi này vẫn có cảm giác hoài niệm khó tả.



    Thất vương phủ tuy không có gì thay đổi, những lính canh đứng trước phủ vẫn gương mặt thân quen đó nhưng những lính canh đó nhìn Ưu Vô Song, mặt lộ ra biểu tình kì lạ.



    Nhưng mà đối với những hạ nhân, Ưu Vô Song vốn chưa hề chú ý qua, nàng trực tiếp cùng Vân Nhi từ từ đi vào thất vương phủ.



    Nhưng mà sau khi vào phủ, sự thanh lạnh bên trong nằm ngoài dự đoán của nàng, bởi vì trong ấn tượng của nàng, hạ nhân của thất vương phủ vốn không ít, thường ngày trước vường luôn có hạ nhân bận rộn công việc.



    Nhưng nay tuy họ không ra nghênh tiếp người vương phi thất sủng này nhưng lại không nên thanh lạnh như vậy.



    Nhìn thấy cảnh như vậy, Ưu Vô Song đột nhiên nhớ tới lúc trong cung diện thánh, nụ cười trên mặt lão hoàng đế còn có ý vị khác, trong lòng bất giác thấp thỏm không yên.



    Ưu Vô Song trên đường thấp thỏm không yên đi về phía Dạ Vân điện, và đúng lúc sắp vào Dạ Vân điện thì đột nhiên nàng thấy một người từ Dạ Vân điện đi ra, người đó không ai khác chính là huynh đệ ruột thịt của Lãnh Như Tuyết, Lãnh Như Phong.



    Lãnh Như Phong nhìn thấy Ưu Vô Song, ánh mắt thoáng qua tia phức tạp, nhưng mà rất nhanh nở nụ cười, tiến về phía nàng, nói: “Vô Song, nàng về rồi à?”



    Ưu Vô Song nhìn thấy Lãnh Như Phong xuất hiện ở đây, cảm giác thấp thỏm trong lòng càng mãnh liệt, nàng nhìn Lãnh Như Phong nói: “sao ngươi lại ở đây? Nghe nói công chúa Tử Việt quốc đã tới, ngươi không đi bồi nàng ta?”



    Ánh mắt Lãnh Như Phong khẽ chớp chớp, rất nhanh cười nói: “nàng ta không liên quan tới ra.”



    Câu trả lời của Lãnh Như Phong khiến Ưu Vô Song sửng sốt, theo nàng nhớ thì người được chọn liên hôn với công chúa Tử Việt quốc là Lãnh Như Phong, nhưng bây giờ công chúa Tử Việt quốc đã tới đây, Lãnh Như Phong lại nói việc này không liên can tới hắn ta, không lẽ người được chọn liên hôn đã thay đổi?



    Đột nhiên, Ưu Vô Song nhớ lại một chuyện khac,1 Lãnh Như Phong tuy là huynh đệ ruột thịt của Lãnh Như Tuyết nhưng họ đều có phủ đệ của riêng mình, nay Lãnh Như Phong xuất hiện ở thất vương phủ, còn Lãnh Như Tuyết? Sao hắn không đi cùng Lãnh Như Phong?



    Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song bất giác hỏi: “ngươi ở đây? Lãnh Như Tuyết đâu? Sao hắn không tiếp đãi người hoàng huynh như ngươi?”
    heouninb@by_{<!_!T3 thích điều này.
  7. b@by_{<!_!T3

    b@by_{<!_!T3 @NG3L D@R{

    truyện hay ghê
  8. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 146: kết niềm vui mới


    Lãnh Như Phong có chút không tự nhiên cười nói: “thất hoàng đệ bây giờ đang có chút việc không ở trong phủ. Tin rằng muộn chút thất hoàng đệ sẽ về, nàng không cần lo.”

    Ưu Vô Song đột nhiên cảm thấy lời của Lãnh Như Phong có gì đó kì lạ, nhưng lại không nghĩ ra có gì đó kì quái, hơn nữa nàng từ cãi nhau với Lãnh Như Tuyết ở Lăng Phong huyện, cho nên trong lòng nàng cho rằng Lãnh Như Tuyết không muốn nhìn thấy nàng, do đó cũng không nói gì.

    Còn Lãnh Như Phong thấy Ưu Vô Song không hỏi hắn việc gì liên quan tới Lãnh Như Tuyết, bất giác nhẹ nhõm, hắn dùng biểu tình kì lạ nhìn Ưu Vô Song, nói: “Vô Song, nàng đi đường mệt mỏi sớm nghỉ ngơi đi, ta cáo từ trước!”

    Dứt lời, hắn phảng phất như sợ Ưu Vô Song hỏi hắn thêm gì nữa, không đợi Ưu Vô Song nói gì đã quay người rời khỏi.

    Hành động của Lãnh Như Phong khiến Ưu Vô Song cảm thấy không ổn, nàng trầm tư một lúc, đột ngột quay đầu nói với Vân Nhi: “Vân Nhi, ta muốn đi dạo, ngươi về phòng trước đi.”

    Vân Nhi tưởng rằng Ưu Vô Song vội vàng muốn gặp Lãnh Như Tuyết nên cười nói: “vâng, tiểu thư.”

    Dứt lời, nàng ta đi vào Dạ Vân điện.

    Ưu Vô Song một mình trầm tư một hồi lâu mới đi khỏi Dạ Vân điện, hướng về phía thư phòng của Lãnh Như Tuyết, Dạ Vân điện cách thư phòng không xa, chỉ cách một đoạn đường nhỏ, nhưng mà hai bên đường trồng đầy hoa mai cho nên nhìn không thấy thôi.

    Ưu Vô Song đi trên hành lang nhỏ đầy cách mai bay lượn, mọi thứ nơi này vẫn giống như một tháng mấy trước khi nàng rời khỏi, không có gì thay đổi nhiều, chỉ là không biết tại sao, trong lòng đột nhiên cảm thấy thất vương phủ này thanh lãnh cực kì, thậm chí cho người khác cảm giác bất an.

    Đột nhiên phía trước truyền lại âm thanh tuy không lớn nhưng thu hút sự chú ý của Ưu Vô Song.

    Nàng buông chậm bước chân, từ từ đi về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy trên con đường nhỉ bên ngoài mai lâm, hai a hoàn đứng cạnh nhau, nhỏ tiếng nói gì đó, theo từng bước chân ngày càng gần của nàng thì tiếng nói càng rõ.

    Một a hoàn trong đó nói: “Tiểu Thanh, ngươi biết không? Hôm nay ta nghe hai tiểu ca gác cổng nói vương phi đã về rồi.”

    A hoàn tên Tiểu Thanh ấy phảng phất như rất bất mãn với Ưu Vô Song, hừ một tiếng, nói: “vương gia đối với ả ta như vậy là tốt lắm rồi! Nếu như không phải vì Ưu thừa tướng thì vương gia sớm đã từ ả ta khỏi phủ. Ả ta chẳng qua chỉ là một thiên kim của thừa tướng, làm sao sánh bằng công chúa của một nước chứ? Bây giờ vương gia có công chúa tự khắc không để ả ta trong mắt!”

    Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng quát truyền lại: “hai a đầu các ngươi còn ở đó mà lắm lời? Còn không mau đi thu dọn thư phòng? Cẩn thận khi về vương gia sẽ lột da các ngươi!”

    Hai a hoàn ấy nghe thấy tiếng quát, lập tức chạy như chim bị dọa phải, nhanh chóng đi về phía thư phòng.

    Còn Ưu Vô Song tựa như không nghe thấy gì, nàng chầm chậm quay người đi trở lại hướng Dạ Vân điện.

    Nàng cuối cùng cũng biết tại sao người trong thất vương phủ nhìn thấy nàng thì lại lộ ra ánh mắt kì quái đó, còn nữa, tại sao Lãnh Như Phong lại cười không tự nhiên như thế, thì ra tất cả là liên quan đến Lãnh Như Tuyết và công chúa Tử Việt quốc.

    Ưu Vô Song không nói ra nhưng trong lòng nàng bây giờ không còn cảm giác gì, nàng về kinh lần này vốn dĩ ngoài diện thánh thì chỉ vì hưu thư, nay biết được Lãnh Như Tuyết sắp kết niềm vui mới, trong lòng nàng rất không vui.

    Từ khi nàng xuyên không tới đây biết được mình là vương phi của Lãnh Như Tuyết, nàng luôn nghĩ mọi cách rời xa hắn, và nàng trước nay chưa hề nghĩ qua có một ngày Lãnh Như Tuyết sẽ cưới vương phi khác.

    Nàng một mực cho rằng bản thân hiểu rõ tình cảm của mình nhất, nàng thường cảm thấy mình thích Tiêu Tịch chứ không phãi Lãnh Như Tuyết, nàng sẽ không thích một nam nhân bạo lực như hắn.

    Nhưng tại sao khi nghe thấy việc của Lãnh Như Tuyết và công chúa Tử Việt quốc kia, lòng nàng lại khó chịu đến thế?

    Nàng đột niên nhớ đến lời nói khi nãy của Lãnh Như Phong, hắn ta nói hắn ta không còn quan hệ gì với công chúa Tử Việt quốc nữa, còn nàng? Nàng và Lãnh Như Tuyết, có phải sẽ rất nhanh không còn quan hệ gì nữa không?

    Một cơn gió lạnh thổi tới, Ưu Vô Song ngẩn đầu nhìn về phía trước, nàng phát hiện trong vô tri vô giác nàng đã rời khỏi Dạ Vân điện, đến hoa viên trong phủ, và trước mặt nàng chính là cái hồ trong phủ.

    Ưu Vô Song từ từ đi đến bên một cây liễu rũ cành xuống thấp, lặng người nhìn mặt hồ phẳng lặng, đột nhiên nàng cảm thấy rất hoang mang, trong lòng dâng lên vị chua đắng khiến mắt nàng cay cay, một giọt lệ châu óng ánh trong lúc nàng không phát hiện đã lăn dài trên má.

    Trên mặt mát mát khiến nàng bừng tỉnh, nàng dùng tay lau đi nước mắt, nở nụ cười khổ, nàng đang làm gì vậy nè? Người nàng thích đâu phải hắn, sao nàng lại khó chịu chứ?

    Như vậy không tốt sao? Bây giờ hắn đã có công chúa xuất thân cao quý hơn nàng làm vương phi, tự khắc sẽ không lưu nàng lại, nàng có thể nhẹ nhõm rời khỏi đay rồi, không phải sao?
    IVY_GIANG, heounindalaxjnh thích điều này.
  9. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 147: đường hẹp tương phùng

    Ưu Vô Song đột nhiên nghĩ thông được một việc, đó chính là việc của công chúa Tử Việt quốc, hiển nhiên việc đó được sự đồng ý của lão hoàng đế hồ ly. Nếu không lão hồ ly cũng không chọn lúc này mà hạ chỉ triệu nàng về kinh.

    Mục đích lão hồ ly đó làm vậy, không phải là vì nàng còn giá trị lợi dụng mà là vì nàng là con gái của Ưu Thành Minh, cho nên vì giữ thể diện cho Ưu Thành Minh, vì thế mới trước khi Lãnh Như Tuyết và công chúa Tử Việt quốc thành thân mới gọi nàng về, bởi vì dù sao thân phận nàng cũng là chính phi của Lãnh Như Tuyết.

    Nghĩ tới đây Ưu Vô Song như bị dội gáo nước lạnh từ đầu tới chân, cả người trong phút chốc thanh tỉnh. Việc đã đến nước này thì bất kể nàng có tình đối với Lãnh Như Tuyết hay không, nàng có phải là yêu Tiêu Tịch không thì đều không còn quan trọng nữa.

    Bởi vì dù nàng bây giờ phát hiện tình cảm của nàng đối với Lãnh Như Tuyết thì nàng và hắn đã không còn có thể nữa, vào lúc Lãnh Như Tuyết và công chúa Tử Việt quốc định hôn ước, nàng và Lãnh Như Tuyết đã định sẵn là không còn có bất kì quan hệ nào nữa.

    Vì nàng là Ưu Vô Song thế kỉ 21, nàng vĩnh viễn không như các nữ tử khác trong thời đại này, cùng nữ nhân khác hầu hạ một phu quân.

    Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song cố nén sự khó chịu trong lòng xuống, khẽ thở một hơi, tâm trạng khá hơi chút, nàng đột nhiên nghĩ lại lúc rời khỏi Lăng Phong huyện, những lời nói trong thư của Tiêu Tịch.

    Quân sơn, Tiêu Tịch sẽ đợi nàng ở Quân sơn, bất kể Tiêu Tịch có thật sự yêu thích nàng hay không nhưng người nam tử lãnh đạm ấy là chỗ dựa tạm thời của nàng sau khi rời khỏi thất vương phủ.

    Nghĩ tới Tiêu Tịch, trong lòng Ưu Vô Song khẽ thoải mái hơn chút, người nam tử tựa thân tiên ấy luôn cho nàng cảm giác an tâm, nàng bên cạnh y tâm trạng thật là thanh tịnh biết bao.

    Ngược lại Lãnh Như Tuyết, nàng và hắn luôn đầy mùi của thuốc súng, có lẽ nàng và hắn trời sinh là hai người thuộc hai cực trái nhau!

    Nghĩ đến những ngày tháng đấu khẩu cùng Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song bất giác cười trong im lặng, cảm giác đắng đắng trong lòng thật khó chịu.

    Và chính vào lúc này, đột nhiên truyền lại tiếng cười thanh thúy, theo ý thức Ưu Vô Song ngẩn đầu nhìn, chỉ thấy con đường nhỏ trước mặt đang có vài người đi lại.

    Trong đó có hai người Ưu Vô Song nhìn rất quen, bởi vì đó không phải là ai khác mà chính là Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong, chính giữa họ đang là vị nữ tử mĩ mạo áo tím hoa quý.

    Nàng tuy không quen biết vị nữ tử áo tím đó nhưng nàng có thể thầm đoán ra thân phận của ả ta, vị nữ tử đó trang phục hoa lệ và lại đi cùng Lãnh Như Tuyết, ngoại trừ công chúa Tử Việt quốc ra thì còn ai khác?

    Nhìn thấy vị nữ tử áo tím ấy khoác tay Lãnh Như Tuyết, còn cười tươi như hoa, trong lòng Ưu Vô Song càng dâng lên cảm giác khó chịu, nàng không muốn đối diện với ba người đó, quay người đi theo con đường khác.

    Và đúng lúc ấy, đột nhiên nữ tử áo tím kêu lên: “ngươi, đợi một chút!”

    Ưu Vô Song đứng lại, từ từ quay người, đối diện với ba người đứng cách đó không xa.

    Lãnh Như Tuyết nhìn thấy Ưu Vô Song, tuấn nhan lại không có chút biểu cảm nào, cứ như căn bản không nhận ra nàng là ai.

    Còn Lãnh Như Phong khi nhìn thấy Ưu Vô Song, thì lại mở to mắt, hắn ta mở miệng đính nói gì nhưng lại còn nói ra, vị nữ tử áo tím đó đã giành trước nhìn Ưu Vô Song quát: “nô tài to gan, không lẽ ngươi không nghe thấy bổn công chúa gọi ngươi sao?”

    Ưu Vô Song căn bản không thèm quan tâm nữ tử áo tím đó, nàng chỉ sửng sờ nhìn Lãnh Như Tuyết, lòng nàng cứ như bị gì đó đè phải, tựa như không thể thở nổi.

    Vị nữ tử áo tím đó thấy Ưu Vô Song không thèm quan tâm ả ta mà chỉ to gan nhìn chằm chằm Lãnh Như Tuyết, căn bản không để ả ta trong mắt, trong lòng bất giác đại nộ, ả ta đưa tay ra chỉ thẳng vào Ưu Vô Song quát lên: “to gan, một nô tài nho nhỏ cả gan vô lễ với bổn công chúa? Người đâu……”

    Nữ tử áo tím đó đột nhiên như nghĩ ra gì, vội vàng ngừng gọi hạ nhân, mà quay đầu qua hai tay khoác ngang cánh tay của Lãnh Như Tuyết, nhõng nhẽo: “Như Tuyết, chàng xem, hạ nhân trong phủ của chàng vô lễ như vậy với thiếp.”

    Đối diện với sự nhõng nhẽo của nữ tử áo tím, Lãnh Như Tuyết chỉ lãnh đạm nhìn Ưu Vô Song: “ả ta không phải hạ nhân.”

    Nghe thấy lời nói của Lãnh Như Tuyết, nữ tử áo tím một lần nũa chuyển ánh nhìn sang Ưu Vô Song, ánh mắt ả ta trở nên nghi ngờ, hiển nhiên không hiểu lời nói của Lãnh Như Tuyết.

    Kì thực, cũng khó trách nữ tử áo tím nghi ngờ, bởi vì trên người Ưu Vô Song tuy mặc trang phục không thô sơ như hạ nhân nhưng lại không hoa quý, y phục đơn giản ấy khiến nhìn căn bản không nhìn ra là một vương phi mà càng giống một hạ nhân.

    Không phải hạ nhân? Ưu Vô Song hít một hơi thật sâu, nhìn Lãnh Như Tuyết lộ ra ý chế giễu.

    Còn nữ tử áo tím quan sát Ưu Vô Song nửa ngày, nhịn không được hỏi Lãnh Như Tuyết: “Như Tuyết, chàng nói ả ta không phải hạ nhân, vậy ả ta là ai?”

    Lần này Lãnh Như Tuyết không trả lời nữ tử áo tím, mà ngược lại là Lãnh Như Phong: “nàng ấy là vương phi của thất hoàng đệ.”

    Nữ tử áo tím ấy nghe thấy lời nói của Lãnh Như Phong, trước tiên là khẽ sửng sốt, sau đó dùng ánh mắt không vui nhìn Ưu Vô Song, sau đó trưng ra nụ cườ ngọt đi về phía Ưu Vô Song, kiêu thanh nói: “thì ra là vương phi tỉ tỉ, Uyển Tử khi nãy hiểu lầm tỉ tỉ, mong tỉ tỉ bớt giận.”
    huyenmyeo, IVY_GIANG, heounin2 thành viên khác thích điều này.
  10. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 148: lựa chọn tốt nhất

    Nữ tử tự xưng là Uyển Tử này chính là công chúa mà Tử Việt quốc đưa đến liên hôn với Tây Diệm, phỏng đoán của Ưu Vô Song khi nãy vì thái độ của Lãnh Như Tuyết và tính khí ngông cuồng của Uyển Tử mà Ưu Vô Song đã hoàn toán xác định được thân phận ả ta.

    Nhìn Uyển Tử cười tươi bước đến, Ưu Vô Song vốn không bỏ sót ánh nhìn không vui mà khiêu khích trong mắt của ả, nàng liếc nhìn Lãnh Như Tuyết, chỉ thấy mặt hắn lãnh mạc, trong lòng bất giác co thắt lại, lúc này ngay cả sức lực vờ cười cũng không có.

    Trong lúc Ưu Vô Song xuất thần, Uyển Tử đã đi đến bên nàng, Uyển Tử nhìn gương mặt thanh tịnh của Ưu Vô Song, ánh mắt ả ta thoáng qua tia ghen tị, nhưng khi ánh mắt rơi trên y phục của Ưu Vô Song thì rất nhanh đã lộ vẻ không hài và hỷ ý, miệng lại có dụng ý gọi: “vương phi tỉ tỉ, không lẽ tỉ không hoan nghênh Uyển Tử sao? Hay là tỉ tỉ vẫn còn tránh Uyển Tử khi nãy không hiểu chuyện?”

    Ưu Vô Song nhìn nụ cười tươi rói có dụng ý của Uyển Tử, lại nhìn tuấn nhan từ đầu tới cuối lãnh mạc, nàng chỉ cảm thấy nội tâm vô cớ nhói đau, nàng hít một hơi sâu, miễn cưỡng bản thân giữ bình tĩnh, đôi tay bất giác siết chặt vào nhau, lãnh mạc và xa cách nhìn Uyển Tử, lãnh đạm nói: “người là công chúa, không cần đa lễ, còn về việc xưng hô ta tỉ tỉ, Ưu Vô Song càng đảm đương không nổi”

    Nghe thấy lời của Ưu Vô Song, gương mặt của Lãnh Như Tuyết vẫn lãnh mạc, hắn thậm chí không nhìn Ưu Vô Song lấy một cái.

    Ngược lại, Uyển Tử và Lãnh Như Phong lãi khẻ sửng sốt, Uyển Tử không hổ là công chúa của một nước, ả ta rất nhanh đã cười nói: “tỉ tỉ là chính phi của Như Tuyết, Uyển Tử xưng một tiếng tỉ tỉ là nên mà, bất kể Uyển tử xuất thân có cao quý thế nào thì trong phủ này ngày tháng sau này còn phải nghe tỉ tỉ, không phải sao?”

    Uyển Tử tuy cười mà nói ra những lời này nhưng ra lời nói lại ẩn chứa ý nghĩa quá rõ ràng, ả ta nói với Ưu Vô Song rằng ả ta sẽ trở thành người của Lãnh Như Tuyết.

    Ưu Vô Song chỉ cảm thấy cả người như bị băng tuyết bao phủ, nàng cơ hồ dù hết sức lực toàn thân mới có thể miễn cưỡng bản thân khống chết sự giận dữ đến mức run của mình, chỉ là huyết sắc trên mặt nàng từ từ lui đi.

    Nàng cắn chặt răng, lạnh lùng nhìn Uyển Tử, nói: “nếu như vì nguyên do này công chúa không cần như vậy, vào ngày đại hỷ của công chúa và vương gia cũng chính là ngày mà Ưu Vô Song rời phủ, câu tỉ tỉ này của công chúa e là uổng công gọi rồi!”

    Dứt lời, Ưu Vô Song quật cường nhìn Lãnh Như Tuyết, lần này ánh mắt nàng và hắn chạm nhau, chỉ là ánh mắt hắn xa cách và không quen biết.

    Sự xa cách trong ánh mắt của Lãnh Như Tuyết khiến nội tâm Ưu Vô Song thua cuộc không thể hình dung, nàng không còn ở đây được nữa, cảm giác bị phớt lờ đi khiến nàng có cảm giác hoang mang muốn chạy trốn.

    Nàng thu lại nỗi chua đắng trong lòng, quật cường quay cơ thể cứng ngắc qua, nàng nhìn cách hoa bay trong không trung và bầu trời xam xám, nàng nở nụ cười chua xót.

    Nàng không thích hắn, nàng hà tất vì để tâm hắn cưới ai chứ? Như vậy không tốt sao? Hắn cưới công chúa, nàng sẽ có thể không chút do dự rời khỏi đây, từ nay về sau nàng và hắn sẽ không còn quan hệ gì nữa, nàng có thể có được cuộc sống nàng muốn, còn hắn cũng sẽ có được cuộc sống của hắn, như vậy, không phải là lựa chọn tốt nhất sao?

    Nhưng, nhưng, tại sao khi nàng nhìn thấy ánh mắt xa cách và không quen biết của Lãnh Như Tuyết, lòng nàng bỗng âm âm đau? Tại sao vậy?

    Không lẽ, nàng Ưu Vô Song lại loại nữ nhân phàm tục tham lam không chịu buông, thủy tính dương hoa, muốn tất cả nam nhân đều chú ý tới mình sao?

    Không, nàng không phải, nàng không phải.

    Ưu Vô Song hít một hơi sâu, khiến định nói với bản thân mình, nàng yêu Tiêu Tịch, nàng cảm thấy không thoải mái trong lòng chỉ vì nàng đã quen với trước kia.

    Tuy nàng không yêu Lãnh Như Tuyết, nhưng dù sao hắn cũng cùng nàng sinh sống bao lâu nay, hơn nữa hắn từng cứu qua nàng, cho nên nàng đã quen với sự tồn tại của hắn.

    Và điều khiến nàng khó chịu không phải là hắn muốn cùng thành thân với công chúa Tủ Việt quốc, mà là ánh nhìn lãnh mạc của hắn.

    Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song đè nén sự đắng cay trong lòng, lấy lại tinh thần từ từ bước về phía Dạ Vân điện.

    Và chính vào lúc này, sau lưng nàng đột nhiên truyền lại tiếng bước chân, tiếp đó là tiếng gấp gáp của Lãnh Như Phong: “Vô Song, nàng đợi đã…..”

    Tâm trạng Ưu Vô Song đã hồi phục bình tĩnh, nàng đứng lại, sau đó từ từ quay lại, bình tĩnh nhìn Lãnh Như Phong lớn bước đuổi theo.

    Lãnh Như Phong đến gần Ưu Vô Song, nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của nàng, bất giác thoáng qua sự kinh ngạc, tiếp đó liền quan tâm hỏi: “Vô Song, nàng không sao chứ?”

    Ưu Vô Song chỉ lạnh lùng nhìn Lãnh Như Phong, cười nhạo nói: “ta có thể có sao? Ngược lại là ngươi, không bồi khách quý cả Tây Diệm mà tìm ta có việc gì? Là định cười nhạo một khí phụ* ta sao?” (*: người vợ bị bỏ)

    Lãnh Như Phong khẽ sửng sốt, tuấn nhan thoáng qua tia không tự nhiên, hắn ta nhìn Ưu Vô Song, sau đó nhỏ nhẹ nói: “Vô Song, việc này không liên quan tới ta, là Uyển Tử nhìn trúng thất hoàng đệ, còn thất hoàng đệ có không có phản đối gì cho nên phụ hoàng mới định hôn sự này.”
    dalaxjnhb@by_{<!_!T3 thích điều này.
Có thể bạn quan tâm?
  1. rio_sp
    Trả lời:
    368
    Lượt xem:
    16.510
  2. rio_sp
    Trả lời:
    38
    Lượt xem:
    8.725
  3. rio_sp
    Trả lời:
    418
    Lượt xem:
    51.921
  4. rio_sp
    Trả lời:
    41
    Lượt xem:
    4.633
  5. rio_sp
    Trả lời:
    40
    Lượt xem:
    4.636
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

0 thành viên và 0 bạn khác đang theo dõi chủ đề này

Đổi