Have a nice day, good friend !

  1. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 16: Kiếm cớ gây sự

    [​IMG]


    Thất vương phủ.

    Tại ngôi vườn cũ nát, Ưu Vô Song xoắn lên váy áo dài, lộ ra đôi tay trắng nõn, cùng Vân Nhi dọn dẹp cỏ dại trong vườn.

    Dù đây là mùa đông lạnh giá, nhưng vì lao động, trên trán Ưu Vô Song đã lấm tấm lớp nước mỏng.

    Vườn này vốn dĩ là hoang phế, vả lại vật dụng trong nhà cũng đã hư hại gần hết, ngoài vườn lại còn mọc đầy cỏ dại.

    Khu vườn này không biết để làm gì nữa, với lớp bụi dày và cỏ dại thì Ưu Vô Song có thể kết luận khu vườn này đã hoang phế rất lâu, có thể đã hơn mười năm không có người ở.

    Ưu Vô Song căn bản là người cầu hoàn mĩ, bây giờ lại xuyên không đến nơi xa lạ này, bị đuổi đến nơi góc vườn hoang phế, nhưng nhìn xung quanh dơ bẩn nàng quả không thể chịu được, nên mới cùng Vân Nhi dọn dẹp khu vườn tồi tàn này.

    Nơi đây tuy cũ nát nhưng lại khá rộng, nếu như dọn bỏ cỏ dại đi thì còn tạm ổn.

    Vân Nhi đem số cỏ dại đã dọn xong qua một bên, thở dốc: “Tiểu thư, người mệt không? Nếu người mệt thì nghỉ ngơi chút đi đừng làm quá sức!”

    Đôi tay trắng nõn của Ưu Vô Song giờ đây đã dính đầy bùn đất, nàng không mảy may để tâm đến việc đó mà đưa tay lên trán lau những giọt nước nho nhỏ, đáp: “Ta không mệt, còn một chút là xong rồi, dọn xong hãy nghỉ ngơi.”

    Dứt lời, Ưu Vô Song không nói lời nào nữa tiếp tục công việc dọn dẹp cỏ dại trong vườn.

    Nói là vậy, từ ngày Ưu Vô Song bị đuổi đến đây đã hơn bảy tám ngày, qua mấy ngày nay tịnh dưỡng, những vết thương trên người nàng đã hồi phục rất nhiều, thật ra đó chỉ là vết thương ngoài da, chỉ cần vài ngày tịnh dưỡng thì không có trở ngại gì.

    Vì vậy, hôm nay nàng mới cùng Vân Nhi dọn dẹp nơi đây.

    Kì thực, từ lúc nàng biết được tình cảnh của mình từ Vân Nhi, nàng căn bản không dự định lưu lại nơi đây, nàng muốn rời khỏi đây vì vốn dĩ nàng không phải là ả ngốc đó, nàng là người vượt thời gian đến nơi cổ đại này, trong số tiểu thuyết xuyên không mà nàng từng xem lúc ở thế kỉ 21, tất cả các nữ nhân vật chính đều tự tạo ra cho mình một bầu trời của bản thân.

    Và đương nhiên nàng hy vọng mình cũng thế, nếu không sẽ rất mất mặt các nữ chủ xuyên không?

    Nhưng nàng biết việc này bây giờ không thể gấp, bởi vì đây là thời cổ đại, thân phận bây giờ của nàng là vương phi của tên đáng chết kia, thêm nữa là trên người không có ngân lượng, muốn trốn thì còn khó hơn lên trời.

    Do đó vượt bây giờ nàng phải làm là cố rèn luyện tốt cơ thể suy yếu này, sau đó mới có sức lực mà đối kháng với tên nam nhân bạo ngược đó chứ?

    Trong lúc Ưu Vô Song đang chìm trong suy tư thì ngoài vườn vọng lại tiếng bước chân.

    Rất nhanh sau một quản gia ma ma đem theo hai a hoàn bước vào, chỉ thấy bà ta lạnh lùng lướt qua khu vườn rối tung kia, sau đó lại nhìn Ưu Vô Song, khinh miệt nói: “Ồ? Đây không phải là vương phi của chúng ta sao? Sao lại thành ra thế này?”

    Nghe thấy lời nói của ma ma, hai a hoàn theo sau cũng cười nhạo nàng, dùng ánh mắt xem thường nhìn người đang toàn thân lấm lem bùn dơ.


    Chương 17: Vương phi ngốc nghếch

    Ưu Vô Song thấy người ma ma đến đây vốn không có thiện ý, nàng đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi còn đọng trên trán, không nói một lời lẳng lặng đánh giá ba người vừa đến.

    Và Ưu Vô Song không hề biết rắng, đôi tay vừa mới dọn cỏ trong vườn kia dính đầy bùn đất, lúc này nàng dùng tay lau đi mồ hôi vô tình làm cho khuôn mặt vốn đã dính đầy bụi kia càng thêm phần bụi bẩn, toàn thân vừa đen vừa dơ, đâu có chút dáng vẻ nào của một vương phi?

    Ả ma ma ấy thấy bộ dạng này của Ưu Vô Song trong lòng thêm bội phần khinh miệt.

    Lúc trước bà ta đã từng nghe nói dại tiểu thưƯu Vô Song của Ưu thừa tướng là ả ngốc, vốn bán tín bán nghi, trong lòng thầm nghĩ, một nam tử ưu tú như thất vương gia sao lại cưới một ả ngốc làm vương phi?

    Giờ đây chính mắt nhìn thấy cả người dơ bẩn của Ưu Vô Song, khuôn mặt đen xì đầy bụi dơ đang nhìn mình chằm chằm, bà ta không thể không tin!

    Hai ả a hoàn sau khi nhìn thấy bộ dạng của Ưu Vô Song nhịn không được cười, một người trong số ấy còn lớn tiếng nói với người ma ma đó: “Ma ma, người xem, nô tì đã nói rồi, bây giờ người tin rồi chứ? Hứ, vương phi gì chứ? Chẳng qua chỉ là một ả ngốc!”

    Vân Nhi vốn dĩ nhát gan, giờ đây nhìn thấy ba người đến đây với ý không thiện, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng thấy a hoàn cười nhạo Ưu Vô Song, nàng ta liền đứng vội dậy, che lấy Ưu Vô Song, lớn tiếng bảo: “Các ngươi là người gì? Cả gan cười nhạo tiểu thư nhà ta? Lẽ nào các ngươi không biết, tiểu thư nhà ta đường đường là thất vương phi?”

    Nhưng họ đã xác định nàng là đứa ngốc thì làm sao để trong mắt lời nói của Vân Nhi?

    Nghe thấy Vân Nhi cả gan phản kích lại lời nói của mình, trong lòng không khỏi tức giận, bất kể có người đang ở đây, ả ta bước vội về phía trước, giơ tay trọng trọng tát lấy Vân Nhi, kinh bỉ nhìn Ưu Vô Song nói: “Vương phi? Một đứa ngốc cũng xứng với vương gia? Còn nữa, tiện nhân như nhà ngươi, mau mau đem tiểu thư ngốc nghếch của ngươi cút khỏi đây để khỏi phải mất mặt nơi này.”

    Nhìn thấy ả a hoàn ấy bạo hành với Vân Nhi, ma ma ấy cũng không hề ngăn cản, chỉ lãnh đạm nhìn ả a hoàn ấy nói: “Được rồi, Tú Nhi, muốn dạy dỗ ả tiện nhân ấy thì sau này còn thời gian, bây giờ không được quên việc vương gia đã giao phó.”

    Ả a hoàn ấy nghe thấy lời của ma ma, trừng mắt với Vân Nhi sau đó mới không can tâm tình nguyện đi trở về.

    Vân Nhi bị ả a hoàn tên là Tú Nhi đánh một bạt tay, mặt nóng cả lên, đưa tay che lấy mặt, nước mắt từ trong mắt trào ra, nhưng lại không thể làm gì. Còn Ưu Vô Song trong lòng lại vô cùng phẫn nộ.

    Nghĩ lại Ưu Vô Song lúc còn ở thế kỉ 21, nàng chưa hề chịu qua nỗi uất ức như vậy? Nay cuyên không đến nơi này, bị tên cẩu vương gia chết tiệt kia bạo đánh một trận, bây giờ lại bị hạ nhân của hắn ức hiếp, làm sao nàng nuốt trôi cơn giận này?
  2. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 18: Vương phi ngốc ra uy
    [​IMG]



    Tức thời nàng nghĩ cũng không nghĩ, đi nhanh đến trước kéo Vân Nhi về phía sau, nhìn ả a hoàn tên Tú Nhi ấy quát: “Đứng lại.”

    Nghe thấy lời nói của Ưu Vô Song, Tú Nhi khẽ giật mình, nhưng ả ta rất nhanh chuyển sang thái độ nhạo báng: “Ả ngốc, ngươi gọi gì chứ? Không lẽ, muốn ăn kẹo?”

    Ả ngốc? Khóe môi Ưu Vô Song chợt nhếch lên nụ cười lạnh: hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào là ả ngốc!

    Nàng nhìn Tú Nhi, đột nhiên cười hì hì, nói: Đúng vậy, ngươi có kẹo không?”

    Nói rồi, Ưu Vô Song cười hì hì tiến đến trước mặt ả ta giơ tay ra, thái độ ấy như thể thật sự xin Tú Nhi kẹo.

    Tú Nhi và ả a hoàn còn lại cười hả hê khinh miệt, nhưng chỉ nghe một tiếng “bốp” lớn, âm thanh thanh thúy ấy trong phút chốc ngắt quãng đi tiếng cười của họ.

    Bởi vì Ưu Vô Song không những tát Tú Nhi một bạt tay mà còn tát với tốc độ khiến ả không kịp trở tay.

    Hành động đột ngột của Ưu Vô Song khiến cho ả ma ma kia chấn động, còn Tú Nhi che lấy khuôn mặt đang sưng đỏ lên, mở to mắt nhìn Ưu Vô Song như thể đang nhìn thấy điều không thể tin nổi.

    Ưu Vô Song không đợi cho Tú Nhi kịp phản ứng, một lần nữa hẩn hận tát vào má còn lại của Tú Nhi.

    Nàng hất hất cái tay có chút tê kia, lạnh lùng nhìn Tú Nhi: “Ngươi đánh Vân Nhi một bạt tay, ta trả lại ngươi hai bạt! Ngươi nghĩ ngươi là thứ gì chứ? Dám ở trước mặt ta dương oai diễu võ?”

    Tú Nhi che lấy gương mặt bỏng rát của mình, qua một lúc lâu mới phản ứng lại, ả ta giật bắn người dậy, tức giận chỉ về phía Ưu Vô Song nói: “Ngươi dám đánh ta? Ngươi có biết ta là ai không hả? Ta là thị tẩm a hoàn của vương gia, ngươi hãy đợi đấy, vương gia sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

    Tuy nhiên, Ưu Vô Song không đợi ả ta nói hết lời, đột nhiên kéo chiếc váy lên cao, trọng trọng một cước đá Tú Nhi ngả xuống đất, cười lạnh bảo: “thị tẩm a hoàn? Đó chẳng qua chỉ là một tiện nhân, bổn cung đường đường là vương phi, không lẽ không thể dạy dỗ ngươi?”

    Tú Nhi là thị tẩm a hoàn thân cận của Lãnh Như Tuyết, thật ra ả ta sớm đã là người của hắn, tuy là hạ nhân dưới trướng của ma ma nhưng thường ngày vì mối quan hệ với Lãnh Như Tuyết, ma ma cũng cho ả ta vài phần hậu đãi, người nào gâp ả cũng đều cung kín, trước giờ nào có chịu qua sự đối đãi này,”

    Đối với người bị đày vào lãnh cung như Ưu Vô Song ả sớm không để vào mắt, vậy nên khi nãy ả mới không biết lựa lời mà phách lối với nàng.

    Còn ma ma thấy Ưu Vô Song ra tay đánh ả, sắc mặt cũng đại biến, vội vàng nói: “Vương phi, người định làm gì? Tú Nhi là người của vương gia đấy!”

    Ưu Vô Song không hề đoái hoài đến người nữ tử đang khóc tức nở dưới đất, mà lạnh lùng quay sang nhìn ma ma, lãnh đạm đáp: “Mang hạ nhân của ngươi cút đi, sau này nếu còn dám ức hiếp hạ nhân của ta thì đừng trách ta không khách khí.”

    Ma ma bị ánh mắt lạnh lùng của Ưu Vô Song dọa đến giật nảy mình, vốn nghĩ nàng là vương phi ngốc ngếch, nhưng không biết tại sao trong lòng ả giờ đây lại dâng lên cảm giác khiếp sợ, không dám nhiều lời, cùng a hoàn còn lại phục Tú Nhi dậy, vội vàng rời khỏi.

    Tú Nhi dưới sự dìu đỡ của ả a hoàn kia, dùng đôi mắt tràn đầy oán hận nhìn Ưu Vô Song, sau đó tức giận dậm chân một cái, và cực không cam tâm theo sau ma ma rời khỏi viện lạc.


    Chương 19: Tính trẻ con chưa dứt

    Vân Nhi đã bị sự việc trước mắt làm cho ngơ ngẩn, nàng ta thậm chí còn giật cả mình, quên cả việc khóc, khóe mắt còn đọng lại giọt nước trong suốt, ngơ ngác nhìn Ưu Vô Song.

    Ưu Vô Song tiêu sái cười, vỗ nhẹ đôi tay dính đầy bụi dơ, lớn tiếng nói: “Ổn rồi, mấy con ruồi phiền phức đã bị bổn tiểu thư đuổi đi rồi, Vân Nhi ta tiếp tục công việc nào!”

    Nói xong, Ưu Vô Song bước đến góc tường, cúi xuống thu dọn cỏ dại.

    Vân Nhi sủng sốt hồi lâu mới hồi phục tinh thần, nàng ta không quan tâm đến việc dọn vườn, nhanh chóng bước đến bên cạnh Ưu Vô Song, lo lắng nói: “Tiểu thư, sao người còn quan tâm đến cái vườn này nữa chứ, khi nãy người đối với họ như thế, họ chắc chắn không bỏ qua dễ dàng đâu! Còn nữa, Tú Nhi đó là người của vương gia đấy tiểu thư à!”

    Ưu Vô Song không để tâm đến đôi tay đaen xì của mình, vỗ vỗ vai Vân Nhi, cười bảo: “Vân Nhi, ngươi đừng lo, chỉ dựa vào họ thì làm gì được ta? Được rồi, đừng lo lắng, có gì còn có ta chống đỡ cho ngươi, nếu như có ai ưc hiếp ngươi, ngươi nhất định phải nói với ta, biết chưa?”

    “Tiểu thư” nghe xong lời của nàng, Vân Nhi cảm động đến đỏ cả mắt.

    Trước kia, Ưu Vô Song luôn ngốc ngốc nghếch nghếch, theo hầu cũng chịu không ít khổ cực, thường bị hạ nhân trong phũ bắt nạt, giờ đây, Ưu Vô Song sau khi gả cho vương gia lại biến thành người thông minh vô cùng, nhìn đôi mắt sáng ngời của Ưu Vô Song nàng ta không còn cảm thấy sợ hãi, nỗi bất an cũng vơi đi không ít.

    Vân Nhi không nói tiếp lời nào, nàng ta đưa tay lau đi nước mắt còn lưu lại nơi khóe mắt, gương mặt thanh tú lộ vẻ vui mừng, nếu như lão gia biết tiều thư bây giờ trở nên thông minh như vậy, nhất định sẽ rất vui? Nhưng nếu nhị nương và nhị tiểu thư biết được thì e là sẽ không bỏ qua cho tiểu thư mất.

    Nghĩ đến đây, nụ cười của Vân Nhi có chút cứng lại, thứ khác nàng ta không quan tâm, nhưng điều nàng ta quan tâm nhất là tiêu thư trên danh nghĩa là chính phi của vương gia nhưng người vương gia yêu là nhị tiểu thư, mà với tính cách của nhị tiểu thư thì dù ả ta có bay mưu ép tiểu thư gả cho thất vương gia, cũng sẽ không để tiễu thư được yên ổn.

    Ưu Vô Song thấy nụ cười miễn cường của Vân Nhi, trong lòng vẫn tưởng nàng ta còn để tâm đến việc khi nãy, dùng tay nhéo lấy mũi của Vân Nhi, để lại hai dấu tay đen sì, cười bảo Vân Nhi: “Được rồi, không phải ta bảo không cần lo lắng sao? Ngươi yêu tâm, tiểu thư nhà ngươi bây giờ đễ dàng để người khác ức hiếp sao? Mà nếu có ức hiếp thì cũng là tiểu thư nhà ngươi ức hiếp người khác!”

    Vân Nhi nhìn lấy đôi tay đen sì của Ưu Vô Song, kinh ngạc hét lên, lui nhanh về sau một bước, giọng có chút giận dữ: “Tiểu thư!”

    Ưu Vô Song cười ha hả, bay nhanh về phía Vân Nhi vỗ nhẹ thêm một cái, lưu lại thêm một dấu tay còn đen hơn khi nãy.

    Tuy n là hạ nhân nhưng nàng ta rốt cục vẫn là đứa trẻ chưa lớn, thấy Ưu Vô Song như vậy, đương nhiên cũng hét lớn một tiếng, giương cao đôi tay đen sì chạy theo Ưu Vô Song.


    Chương 20: Nghi hoặc ngoài ý muốn

    Tại thư phòng rộng rãi, sạch sẽ không một hạt bụi bẩn.

    Lãnh Như Tuyết nửa ngồi nửa nằm trên nhuyễn tháp được tu bổ gọn gàng (nhuyễn tháp là cái giường mà người xưa thường ngồi để uống trà đàm đạo), ngón tay thon dài đang cầm lấy ly rượu trắng ngọc, từ từ thưởng thức thượng đẳng trúc diệp trong ly.

    Chỉ thấy đôi mâu tà mị hơi hơi nheo lại, chiếc áo bào trắng như tuyết không vấy chút bẩn hé mở, lộ ra bộ bực không cường tráng nhưng lại rắn chắc.

    Mà đang trên người hắn lúc này đang là một vị dung mạo xinh đẹp, trên người chỉ mặt duy nhất một chiếc áo, vị nữ tử này đích thực da trắng hơn tuyết, mềm mại như không xương, lẳng lặng, ngoan dịu nằm trên người Lãnh Như Tuyết.

    Trên nhuyễn tháp, là ngọn lửa đang cháy rực, bên trên là hũ thượng đẳng trúc diệp thanh, lúc này trong phòng vô cùng ấm áp, hũ trúc diệp thanh ấy đang bốc khói nóng khiến cả gian phòng đầy hương thơm của rượu, làm người khác ngửi xong mê mẩn.

    Nhưng mà rất nhanh sau đó, không khí ấm áp trong gian phòng bị tiếng bước chân ngắt quãng, thư phòng bị người ta từ từ mở ra, một nam tử áo đen thân hình cao lớn đi vào.

    Chỉ thấy hắn đối với Lãnh Như Tuyết nằm trên nhuyễn tháp kia cung kính cúi chào, thần thái thành khẩn nói với Lãnh Như Tuyết: “Vương gia, Lí ma ma về rồi.”

    Lãnh Như Tuyết nhẹ nhàng đặt chiếc ly trắng ngọc xuống chiếc ghế nệm tím bên cạnh, ngón tay thon dài nhè nhẹ nghịch mái tóc đen của nữ tử trên người mình, lười nhác nói: “Việc làm xong chưa?”

    Thiếu niên tuấn mĩ kia nhìn người nữ tử kia một lúc, thần thái có chút do dự, không vội trả lời Lãnh Như Tuyết.

    Gương mặt tuấn mĩ của Lãnh Như Tuyết đột nhiên nỡ nụ cười tà mị, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ vai người nữ nhân đang nằm trên người hắn: “Yên Nhiên, nàng lui xuống trước đi.”

    Người tử nữ tên Yên Nhiên ấy không chút cam tâm ngồi dậy từ người Lãnh Như Tuyết, sau đó với lấy áo ngoài không chút ngượng ngùng mặc vào rồi cười với Lãnh Như Tuyết nói: “vương gia, người đồng ý với thiếp rồi đó, hôm nay phải để thiếp hầu người, người không được nuốt lời đấy!”

    Lãnh Như Tuyết cười một cách tà mị, nhẹ nhàng lướt qua đỉnh thượng, nói: “Việc bổn vương đáp ứng với nàng, có khi nào nuốt lời? Được rồi, nàng ngoan ngoãn về phòng trước, một lát nữa bổn vương sẽ đi tìm nàng.”

    Nhận được lời hứa, Yên Nhiên cũng không bám víu nữa, nàng ta nhìn Lãnh Như Tuyết rồi nở nụ cười phong tình vạn chủng, sau đó mới chịu quay đầu rời khỏi thư phòng.

    Sau Yên Nhiên rời khỏi, Lãnh Như Tuyết từ nhuyễn tháp ngồi dậy, nói với người thiếu niên: “Ngạo Phong, nói đi.”

    Người thiếu niên tên Ngạo Phong ấy tar62m ngâm một hồi mới nói: “Vương gia, việc không làm xong, Lí ma ma nói, Tú Nhi bị vương phi làm bị thương rồi.”

    Nghe thấy lời của Ngạo Phong, Lãnh Như Tuyết có chút ngoài ý muốn nhíu níu mày, nói: “Sao? Lí ma ma sao hồ đồ vậy? Chút việc ấy cũng làm không xong, còn để ả điên ấy làm Tú Nhi bị thương.”

    Ngao Phong có chút nghi hoặc đáp: “Điểm này, thuộc hạ cảm thấy kì lạ, bởi vì vương phi rõ rang thần trí không minh mẫn, làm sao lại làm Tú Nhi bị thương được? Vương gia, trong này nhất định có điều cổ quái!”

    Nghe xong lời của Ngạo Phong, Lãnh Như Tuyết bất giác nhớ lại đêm hôm ấy, ánh mắt mà ả điên ấy nhìn hắn, căn bản không phải của một người thần trí bất minh.

    Nghĩ đến đây, Lãnh Như Tuyết bất giác cười lạnh một tiếng, đứng dậy từ nhuyễn tháp, lạnh lùng nói: “Hừ, ả tưởng giả điên giả dại với bổn vương thì có thể thoát khỏi sự trừng phạt của bổn vương? Dám làm người của bổn vương bị thương, để bổn vương xem xem ả có thật là điên hay là giả đei6n! Bất kể thế nào, ả ta phá hoại việc của bổn vương, bổn vương quyết không tha cho ả!”



    tóm tắt nội dung chương sau:
    Lãnh Như Tuyết rồi sẽ làm gì Ưu Vô Song? Hắn có phát hiện nàng không bị điên không? Chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh thế kỉ 21 sẽ đối phó với vương gia bạo tàn ấy ra sao?
  3. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 21: Hưng sư vấn tội.
    Lãnh Như Tuyết và Ngạo Phong cùng bước khỏi thư phòng, vừa lúc gặp phải Tú Nhi và Lí ma ma, Tú Nhi gặp được Lãnh Như Tuyết, lập tức khóe mắt đỏ ngay, bộ dạng ủy khuất chạy nhào về phía Lãnh Như Tuyết, nghẹn ngào nói: “Vương gia, người phải làm chủ cho nô tì!”
    Lãnh Như Tuyết dừng bước, ánh mắt dừng lại trên hai má sưng đỏ của Tú Nhi, mâu đen đầy tà khí chợt lóe lên tia phẫn nộ, lạnh lùng nói: “Đây là do ả điên ấy làm?
    Tú Nhi nức nở nói: “Vương gia ả ta vốn không để vương gia trong mắt, biết nô tì là người của vương gia lại càng ra tay thâm độc như vậy, vương gia người nhất định phải làm chủ cho nô tì!”
    Nhìn thấy Tú Nhi khóc như hoa lê mang mưa, Lãnh Như Tuyết có chút không khiên nhẫn: “Được rồi! Phải xử trí thế nào, bổn vương tự biết, Lí ma ma, đưa Tú Nhi đi nghỉ ngơi đi, hôm nay, không cần hầu hạ bổn vương!”
    Dứt lời, hắn cũng không thèm quan tâm đến Tú Nhi, cùng Ngạo Phong quay người bước khỏi đại điện, đi về phía hậu viện.
    Sau khi Lãnh Như Tuyết rời khỏi, Tú Nhi ngừng hằn thút thít, ánh mắt thoáng qua tia đắc ý, hừ nhẹ một tiếng, cùng Lí ma ma lui đi.
    Lãnh Như Tuyết mặt lạnh hẳn, cùng Ngạo Phong bước đến hậu viên, trong lòng bừng bừng nộ hỏa, ả điên đáng chết kia dám giả điên giả dại động đến người của hắn, hảy chờ đó mà xem hắn làm sao trừng trị ả!
    Từ xa, có thể nhìn thấy hậu viện tồi tàn, bỗng nhiên một trận cười thanh thúy vọng lại, thu hút sự chú ý của Lãnh Như Tuyết, hắn ngẩng đầu nhìn theo nơi phát ra tiếng cười ấy, chỉ thấy bên ngoài khu vườn rách nát, hai nữ tử đang đuổi bắt nhau, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười trong trẻo.
    Nhìn thấy hai người nữ nhân đang vui đùa, khuôn mặt tuấn mĩ nhất thời đen lại, ả điên ấy xem vương phủ của hắn là nơi nào? Bị đuổi đến lãnh cung còn dám to gan như vậy?
    Ngạo Phong nhìn hai nữ tử đang vui cười, không chút quan tâm đến sự có mặt của họ, trong lòng thầm ngạc nhiên trước sự to gan của người vương phi mới này, nàng dám động đến người của vương gia, nay còn có thể vui đùa thế này? Không lẽ, nàng đúng là người như lời đồn đại của người khác, là một đứa ngốc?
    Ưu Vô Song đang nô đùa vui vẻ, căn bản không chú ý đến hai người nam nhân đứng cách đó không xa, nàng nắm lấy nắm cỏ khô, thỉnh thoảng cầm chạy đuổi lấy Vân Nhi mà ném, miệng vẫn là giọng cười thanh thúy.
    Vân Nhi bị nàng ức hiếp như vậy, nàng ta cũng tức vô cùng nhặt lấy cỏ khô dưới đất ném vào Ưu Vô Song.
    Thấy dáng vẻ hung ác của Vân Nhi, Ưu Vô Song “A” một tiếng và quay đầu chạy.
    Nhưng mọi chú ý nàng đều hướng về Vân Nhi, căn bản không chú ý đến sau lưng xuất hiện hai người nam nhân, nàng nhặt lấy cỏ khô ném mạnh về phía Vân Nhi nhưng cơ thể chưa kịp phản ứng lại thì đã ngã vào trong lòng một người.
    “Á” Ưu Vô Song ngạc nhiên hét lên, đôi tay vô thức giữ chặt vật thể không rõ trước mặt mình, nhưng lại không biết rõ mình đã giữ lấy ai, bên tai đã vong lại một tiếng hừ, sau đó cơ thể nhỏ bé của Ưu Vô Song đã bị người nào đó đẩy mạnh ra, trọng trọng ngã xuống đất.
  4. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 22: Yêu nghiệt mĩ nam
    Lúc này đang là đông hàn, may là đêm hôm qua trời xuống trận tuyết lớn, Ưu Vô Song ngả xuống nền đất dày ấy mới không có cảm giác đau, phản ứng đầu tiên của nàng là tròn xoe mắt, phẫn nộ nhìn về hướng người đầy nàng ngã.
    Đương nhiên, khi nàng nhìn rõ thì bất giác sửng sốt hồi lâu, ngơ ngác nhìn người bach y thiếu niên trước mắt, nhìn thấy dung mạo tuấn mĩ của người thiếu niên ấy, chiếc miệng nhỏ khẽ há hốc, thậm chí điều mất mặt hơn nữa là từ khóe miệng chảy ra một sợi trắng trong suốt.
    Việc này cũng không thể trách nàng, bởi vì, bạch y thiếu niên ấy đứng dưới ánh nắng quả thật trông rất yêu nghiệt. (tức là handsome ấy mà)
    Đôi mày đẹp như tranh vẽ, ngươi dài hẹp lấp lánh tựa như vì tinh tú, mũi cao thẳng đứng, đôi môi đỏ mọng mím lại với nhau, tuy rằng ngũ quan nhu mì, nhưng khuôn mặt lại góc cạnh phân minh, làm cho dung mạo của vị bach y thiếu niên tăng thêm vài phần âm nhu, cộng với dáng người cao lớn, thật sự khiến người khác không khỏi động lòng. ( Mĩ nam, mĩ nam o>.<o tiếc là quá dễ tin lời người khác =”=! )
    Thấy được mĩ nam, tức khắc sự phẫn nộ trong lòng Ưu Vô Song biến mất hẳn, chỉ thấy ánh mắt nàng ngơ ngác nhìn chằm chẳm vị thiếu niên trước mặt mình, trong lòng than vãn với trời, may là yêu nghiệt trước mặt là nam nhân, nếu là nữ nhân, e rằng sẽ tức chết tất cả nữ nhân tại vương triều Tây Diệm này mất!
    Lãnh Như Tuyết cúi đầu nhìn chiếc áo bào trắng của mình với hiện hai dấu tay đen sì trước ngực, nhất thời gương mặt anh tuấn đen sầm tựa lôi công, dùng ánh mắt cực căm phẫn nhìn người nữ nhân của hắn, lửa giận phút chốc dâng cao ba trượng.
    Ả điên đáng chết này! Là ả cố ý, nhất định ả cố ý làm dơ áo bào của hắn, cố ý giả điên giả dại trước mặt hắn!
    Theo cạnh Lãnh Như Tuyết là Ngạo Phong của không khỏi ngạc nhiên nhìn người đang chảy nước miếng nằm thê thảm trườn dài dưới đất, lại nhìn hai dấu đen ngòm trên chiếc áo bào trắng khiết của Lãnh Như Tuyết, một ý cười tràn đến, nếu không phải Ngạo Phong nhìn thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của Lãnh Như Tuyết thì chắc đã cười một cách điên dại rồi.
    Nhưng bất kể thế nào Ngạo Phong vẫn là thị vệ thân cận của Lãnh Như Tuyết, định lực người thường không ai sánh bằng, nên cố nén cười nhưng việc đó suýt chút khiến cậu ta trọng thương.
    Còn Vân Nhi khi nhìn thấy Lãnh Như Tuyết thì đã sợ đến ngẩn cả người, một lúc lau sau, cơ thể nàng ta run rẩy quỳ phục xuống đất, âm thanh mang phần run sợ: “Nô tì khấu kiến vương gia”
    Hắn nhìn lướt qua Vân Nhi, đôi mâu tựa gươm sắc trừng trừng nhìn người nữ nhân vẫn đang chảy nước bọt, tức giận nói: “Ả điên này!”
  5. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 23: Thì ra là gã nam nhân thối tha kia
    Nghe thấy âm thanh bạo vang tựa sấm của Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song cuối cùng cũng hoàn hồn, nhưng nàng không nhìn Lãnh Như Tuyết mà có chút ngờ hoặc quay đầu nhìn Vân Nhi, cảm thấy kì lạ và hỏi Vân Nhi: “ Vân Nhi, ngươi quỳ ở đó làm gì?”
    Nghe thấy lời của Ưu Vô Song, Vân Nhi càng khóc không thành tiếng, sao tiều thư gặp vương gia là trở nên hồ đồ, trước kia ở phủ thừa tướng cũng như vậy, bây giờ cũng thế, không lẽ nàng không thấy sắc mặt vương gia đã đen đến thế kia rồi sao?
    Vân Nhi mếu máo nói với Ưu Vô Song: “Tiểu thư nô tì nô tì đang hành lễ với vương gia”
    “Vương gia?” Ưu Vô Song ngờ hoặc quay lại nhìn Lãnh Như Tuyết đang bừng bừn lửa giận, đột nhiên như hiểu được việc gì, chỉ thấy nàng nhanh chóng đứng dậy từ nền đất lạnh băng kia, mở to mắt hỏi Vân Nhi: “Vân Nhi, ngươi nói người này là tên vương gia đáng ghét kia?”
    Nghe thấy lời của Ưu Vô Song, Vân Nhi tức thời chỉ mong mình đập đầu vào tường chết đi, nhưng tiếc là bức tường cách nàng ta quá xa, nên nàng ta chỏ còn cách gật đầu, chỉ là gật đầu không trả nói của tiểu thư, vương gia chắc không trách tội nàng chứ?
    Sau sự khẳng định của Vân Nhi, Ưu Vô Song lần nữa quay về phía người đang tối cả mặt, vương gia? Vậy cuối cùng, người nam nhân anh tuấn tựa yêu nghiệt này chính là người nam nhân độc ác đã ra tay đánh nàng?
    Có được nhận thức này, Ưu Vô Song cơ hồ tựa như bị người khác tạt thau nước lạnh, thần trí cũng hồi tỉnh lại, gương mặt nàng cứ như đã biến sắc, khuôn mặt đã đen vì bụi dơ nay lại càng đen vì căm giận.
    Uổng công nàng ngưỡng mộ và cảm thấy hắn rất đẹp trai, thì ra hắn chính là tên nam nhân chết tiệt kia, thất là khiến người khác ghê sợ và càng có lỗi với khuôn mặt tuấn tú tựa yêu nghiệt!
    Hễ nghĩ đến đêm động phòng hôm ấy, Ưu Vô Song càn cảm thấy ngọn lửa trong người nàng ngùn ngụt dâng lên tận đầu, nàng nhìn Lãnh Như Tuyết với vẻ phòng bị, căm giận nói: “tên nam nhân chết tiệt, ngươi đến đây làm gì?”
    Đối diện với biểu hiện của Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết chỉ khẻ ngỡ ngàng, nhưng rất nhanh, cơn giận trong lòng hắn lại lần nữa phun trào, hắn bước lớn bước đến cạnh Ưu Vô Song, dùng ngón tay thon thả nắm chặt lấy chiếc cằm bé nhỏ của Ưu Vô Song, lạnh lùng nói: “Ưu Vô Song, ngươi đang giả điên với bổn vương?”
    Nàng phẫn nộ nhìn người nam nhân tuấn tú tựa yêu nghiệp kia, không chút khác khí, hất bỏ cánh tay đang giữ chặt lấy cằm nàng, thuận tiện trên áo bào trắng muốt của hắn lưu thông một dấu tay gai mắt, tức giận nói: “Nam nhân thối tha, cút đi!”
    Thái độ của nàng thật sự chọc giận hắn, chỉ thấy sắc mặt hắn biến xanh, gân xanh trên trán nổi cả lên, mặc kệ đốm dơ trên áo, đưa tay siết chặt lấy chiếc cổ nhỏ nhắn của nàng: “Ưu Vô Song, ngươi muốn chết sao? Ngươi đừng tưởng rằng ngươi giả điên, bổn vương sẽ không giết ngươi?”
    Cảm nhận được sát khí trên người Lãnh Như Tuyết, nỗi sợ trong lòng Ưu Vô Song bất giác dâng lên, nhưng mà, trời sinh tính cách nàng ưa mềm không ưa cứng, dù rằng Lãnh Như Tuyết có đáng sợ, nàng quyết không cam tâm chịu thua.
  6. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 24: Cú ngã tuyệt đẹp
    Cơ thể nàng khẽ run lên, cố gắng nén cơn sợ trong lòng, đôi mắt nhìn chằm chằm Lãnh Như Tuyết, lạnh nhạt: “Chỉ biết ức hiếp nữ nhân, ngươi căn bản không phải nam nhân!”
    “Khong phải nam nhân? Ưu Vô Song, ngươi muốn bổn vương chứng minh cho ngươi cho ngươi biết có phải là nam nhân?” Lãnh Như Tuyết vẫn siết chặt lấy cổ Ưu Vô Song, ngữ khí không mang chút hơi ấm: “Đáng tiếc, ngươi tính toán sai lầm, bổn vương hễ nhìn thấy gương mặt xấu xí của ngươi đã muốn nôn rồi!”
    Tên nam nhân chết tiệt này dám nói nàng xấu xí? Ở thế kỉ 21, nàng là mĩ nữ trong mắt mọi người, bây giờ xuyên không đến đây, nhập vào thể xác của Ưu Vô Song ngốc nghếch kia, nhưng sau lau sạch những thứ đáng ghét kia, nàng phát hiện khuôn mặt của Ưu Vô Song ngốc nghếch còn đẹp hơn khuôn mặt của nàng ở thé kỉ 21 không biết gấp bao nhiêu lần! Khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành mà hắn dám nói là xấu xí?
    Tên nam nhân này dám chọc đến nàng, nàng cả đời hận nhất người khác nói mình xấu xí, hắn dám nói nàng xấu xí, thật không thể tha thứ!
    Ưu Vô Song mặt tái xanh lại, mím chặt lấy môi, đôi tay không biết lấy đâu ra sức lực, nắm chặt lấy cánh tay mà Lãnh Như Tuyết đang siết chặt cổ nàng, sau đó với tốc độ nhanh chóng cúi người xuống, chỉ nghe “Rầm” một tiếng, Lãnh Như Tuyết vốn đứng trước mặt nàng giờ đây bị nàng tặng một cú ngã qua vai đẹp mắt ngã xuống đất.
    Trong nhất thời, Ưu Vô Song cả mặt hiện vẻ đắc ý, Vân Nhi và Ngạo Phong nhìn Lãnh Như Tuyết thê thảm nằm dưới đất kia đều ngơ ngác!
    Qua một hồi lâu, Vân Nhi và Ngạo Phong mới hoàn hồn, hai người họ mỗi người một phản ứng khac nhau, Vân Nhi hận không ngất đi để không thấy cảnh ấy.
    Còn Ngạo Phong lại khổ cực cố nén cơn cười kịch liệt lòng, nhịn cười đến đỏ cả mặt bước nhanh đến bên Lãnh Như Tuyết, khó khăn vô cùng để giữ vẻ nghiêm nghị như bình thường: “Vương gia, người không sao chứ?”
    Còn thủ pham lại tiêu diêu phủi phủi tay, đắc ý nhìn Lãnh Như Tuyết thê thảm không thể nào tả.
    Nghĩ lại khi ấy, ở thế kỉ 21, lúc nàng học trong trường cảnh sát, nàng còn là á quân Taikondo của trường, ở thế kỉ 21, các nam nhân thông thường dù có hai ba người cũng không đến gần được nàng.
    Tên nam nhân chết tiệt này dám cười nhạo nàng xấu xí, không cho hắn nếm mùi lợi hại, hắn còn chưa biết nàng là người thế nào! Hắn tưởng rằng hắn trông yêu nghiệp ( tức handsome) thì có thể tùy tiện hãm hại nàng sao?
    Ả điên chết tiệt! Ả ta đúng là điên mà! Lãnh Như Tuyết y phục tóc tai đều rối bù, thê thảm đứng dậy, tức giận đến mất cả lí trí chỉ thẳng Ưu Vô Song hét rằng: “Ả điên kia! Hôm nay bổn vương quyết không tha cho ngươi!”
    Đối diện với cơn giận bùng bùng của Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song không thèm để mắt đến, nàng chỉ theo thói quen hất mái tóc rũ trên vai, khuôn mặt dơ vì bụi bẩn hiện vẻ kinh miệt, giễu cợt nói: “Yêu nghiệt đáng chết, ngươi thẹn quá hóa giận rồi à?”
    fleur thích điều này.
  7. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 25: Sát ý của Lãnh Như Tuyết
    Đối với ánh mắt kinh miệt cùa Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết càng tức giận bội phần, nghĩ lại hắn đường đường là vương gia tuấn mĩ nhất vương triều Tây Diệm, khi nãy lại bị một ả điên diễn trò khỉ hất hắn ngã xuống đất, nếu như truyền ra ngoài, hắn còn đâu là thể diện?
    Điều đáng ghét hơn là, theo hắn được biết, ả điên này căn bản không biết võ công, vậy khi nãy sao lại làm được như thế?
    Nhìn gương mặt dơ bẩn, nụ cười mang ý kinh rẻ của Ưu Vô Song khiến Lãnh Như Tuyết cảm thấy cực chướng mắt, không những thế, hắn còn cảm nhận được ả điên này rất giống một người! Người mà hắn cực kì quen thuộc!
    Nhưng mà hôm nay hắn tuyệt đối không tha cho ả điên này! Ả ngang nhiên dám xâm phạm đến uy quyền của hắn thì bất kể ả điên thật hay chỉ giả vờ điên, hôm nay hắn cũng không bỏ qua cho ả.
    Ánh mắt của Lãnh Như Tuyết mang đầy sát khí, lạnh lùng nhìn Ưu Vô Song, đối với Ngạo Phong đang đứng bên cạnh hạ lệnh: “Ngạo Phong, giết ả điên này cho bổn vương!”
    Nghe thấy lệnh của Lãnh Như Tuyết, Ngạo Phong khẽ ngẩn người, hắn ta không nghĩ đến Lãnh Như Tuyết ra một lệnh như thế này.
    Bởi vì Ưu Vô Song từ nhỏ ngốc nghếch, nên bất kể nàng ta làm gì đi nữa thì chẳng qua cũng là đứa ngốc.
    Vả lại bây giờ nàng ấy là chính phi của vương gia, làm sao nói giết là giết được? Hơn nữa, nếu như hiết vương phi ngốc nghếch này thì phụ thân của nàng ta—Ưu thừa tướng sẽ thế nào, nếu như người trong thiên hạ biết vương gia giết một đứa ngốc thì cũng không phải là việc tốt gì!
    Còn Ưu Vô Song lại bị lời nói của Lãnh Như Tuyết dọa giật mình, trong sự phẫn nộ, nàng quên đi chính mình, tức giận bừng bừng hét lên với Lãnh Như Tuyết: “Yêu nghiệt đáng chết! Trong mắt ngươi còn có vương pháp không? Ta sẽ tố cáo ngươi xem mạng người khác ớ… mạng ta như cỏ rác!”
    Ngạo Phong nhanh chóng nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia, xin người cân nhắc, thần dân trong thiên hạ mà biết được vương gia hạ lệnh giết nàng ta, sợ rằng người sẽ mất phong độ.”
    Lãnh Như Tuyết nghe thấy lời của Ngạo Phong, trong lòng càng thêm tức giận, cái gì mà thần trí bất minh? Vốn dĩ là ả giả điên! Ả có thể nhẹ nhàng hạ gục được hắn, người được xếp vào hàng cao thủ của vương triều Tây Diệm mà là người thần trí bất minh?
    Nhưng mà nữ nhân này toàn nói điều khó hiểu, cũng không giống người bình thường, nhưng bất kể thế nào hắn nhất định không tha cho ả!
    Nghĩ tới việc này, Lãnh Như Tuyết liếc xéo Ngạo Phong một cái, sau đó lạnh lùng nói: “Ngạo Phong, ngươi không dám động thủ với người nữ nhân này? Được! Nếu vậy, bổn vương không làm khó ngươi! Ngươi không giết, bổn vương đích thân giết! Đúng lúc báo thù cho Lạc Nhạn!”
    Dứt lời, sát khí trong mắt Lãnh Như Tuyết tăng thêm bội phần, hắn bắt đầu từng bước từng bước đi về phía Ưu Vô Song.
  8. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 26: Giả điên giả dại (1)


    Nhìn thấy Lãnh Như Tuyết không thèm che giấu sát ý, Ưu Vô Song lúc này mới biết sợ, nàng sợ hãi lùi sau một bước, nuốt vội nước bọt, run sợ nói: “Yêu nghiệt đáng chết, ngươi định làm gì?”
    Và lúc này, Vân Nhi một mực quỳ dưới run rẩy đất kia lại bò dậy, xông qua ngăn Lãnh Như Tuyết lại, “Bộp” một tiếng, Vân Nhi lại lần nữ quỳ dưới đất, âm thanh run rẩy nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia xin người bớt giận, tiểu thư không cố ý mạo phạm người, tiểu thư vốn thần trí bất minh mà, xin vương gia tha cho tiểu thư!”
    Thần trí bất minh? Nghe xong lời của Vân Nhi, trong lòng nàng mừng thầm, còn may là Vân Nhi nhắc nhở nàng, sao nàng lại không nghĩ ra chứ? Ưu Vô Song này trước kia không phải là đứa ngốc? Nếu đã là ngốc, vậy thì nàng có làm gì cũng không có ai cảm thấy kì lạ, không phải sao?
    Quá tốt rồi, tuy rằng nàng cực kì ghét tên yêu nghiệt kia, nhưng vì tính mạng của mình, đại trượng phu có tiến có thoái, hôm nay nàng sẽ làm đứa ngốc một lần.
    Vì không dễ dàng gì nàng mới sống lại, vả lại còn xuyên không nữa, trước khi lập được tí thành tích nào, nàng tuyêt đối muốn mơ mơ hồ hồ mà chết ở đây, như vậy không phải sẽ rất mất mặt các tiền bối đã từng xuyên không?
    Trong lúc Ưu Vô Song đang bày kế, Lãnh Như Tuyết không chút nhẫn nại đá vào người đang quỳ dưới đất cản đường hắn, tức giận nói: “Ngươi cút ngay, nếu còn dám cản đường bổn vương, bổn vương sẽ lấy mạng của ngươi!”
    Vân Nhi thảm hét một tiếng, đôi tay ôm lấy cái mông bị đá một phát, nước mắt ủy khuất chảy ra, tội nghiệp vô cùng nhìn sang phía Ưu Vô Song đang đứng ngẩn ra, ý như muốn nói, tiểu thư, người tự cầu phúc đi, nô tì đã tận lực rồi!
    Nhìn thấy bước chân của Lãnh Như Tuyết ngày càng đến gần, Ưu Vô Song không quan tâm đến Vân Nhi đang khóc dưới đất, mâu đen liếc vội xung quanh, ỗng nhiên miệng cong lên, “Oa” một tiếng, âm thanh chói tai nhất thời làm tất cả những người còn lại giật mình.
    Khi tất cả đã hoàn hồn thì chỉ thấy Ưu Vô Song cứng rắn khi nãy đâu mất, cả người nàng giờ đây nằm vạ dưới đất, lớn tiếng khóc inh ỏi, cứ như là đứa trẽ đang nhõng nhẽo, thỉnh thoảng còn lăn qua lăn lại.
    Lãnh Như Tuyết nhìn thấy người nữ nhân đang nằm vạ dưới đất lăn qua lăn lại, bất giác ngẩn người, hắn lớn lên trong hoàng cung, cộng thêm hắn là đứa con được hoàng thượng yêu nhất, có bao giờ thấy người nào nhõng nhẽo giống trẻ con như vậy?
    Dáng vẻ của Ưu Vô Song như chịu phải ủy khuất kinh thiên, quậy khóc không ngừng, hắn phút chốc ngớ hẳn, thậm chí quên hẳn khi nãy hắn còn muốn giết nàng.
    Ưu Vô Song tuy bề ngoài khóc rất thương tâm, nước mắt cũng chảy không ít, nhưng mà, thật ra trong lòng nàng lại tươi cười như hoa, nàng nheo mắt lại, một bên tiếp tục diễn kịch, một bên liếc nhìn Lãnh Như Tuyết, thấy hắn ngơ ngác đứng một bên, cứ như không biết phải làm gì, trong lòng thầm mừng, tên yêu nghiệt này đã bị nàng hù đến sợ rồi.
  9. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 27: Giả điên giả dại (2)


    Sau khi trong lòng cười thầm, đột nhiên đứng dậy xông thẳng về phía Lãnh Như Tuyết đang đứng ngơ ngác, lớn tiếng khóc: “Ta muốn ăn kẹo, ta muốn ăn kẹo, oa oa”
    Cơ thể nhỏ bé của nàng giữ chặt lấy cánh tay của Lãnh Như Tuyết, lắc qua lắc lại, dấu tay đen thủi đen thui không chút khách khí để lại dấu vết trên áo bào trắng muốt, sau đó, nàng đưa cả gương mặt dính đầy bụi dơ dụi vào áo của hắn. Dùng chiếc áo bào trắng của hắn lau khô nước mắt, sau đó lưu lại trên áo hắn một mảng đen lớn.
    Thân hình cao lớn của Lãnh Như Tuyết nhất thời hóa đá, một hồi lâu sau, hắn mới thanh tỉnh lại.
    Cúi đầu nhìn chiếc ào bào đã bị Ưu Vô Song làm cho nhăn nhó không thể ta, lại nhìn gương mặt dơ đến nỗi nhìn không ra nguyên dạng đang lấp lánh từng sợi từng sợi mước mũi của nàng, mặt hắn đột ngột đen xịt lại!
    Chỉ thấy Lãnh Như Tuyết nhăn mày, đẩy mạnh người đang ôm lấy người mình như gặp phải quỷ, lớn tiếng hét: “Ả điên này! Cút ngay cho bổn vương!”
    Ưu Vô Song bị hắn đẩy ngả xuống đất, phút chốc lại khóc òa lần nữa: “Oa, ngươi là người xấu, ngươi ức hiếp ta, ta sẽ méc ba ta khục khục phụ thân ta”
    Tiếng khóc chấn động màn nhĩ của Ưu Vô Song nhanh chóng truyền khắp hậu viện, thân người nhỏ bé ấy lăn qua lăn lại trên nền tuyết dày, giống như là đứa trẻ không được điều mình muốn rồi nhõng nhẽo vậy.
    Lãnh Như Tuyết thảm hại đứng một bên, nhìn nàng lăn qua lăn lại trên mặt đất, tức đếnmặt hết xanh rồi lại trắng, hắn cơ hồ không dám tin rằng người đang nhõng nhẽo dưới đất kia là người vừa hạ gục hắn khi nãy, ả điên này, trước sau biến hóa cũng quá lớn rồi!
    Nhưng mà nhìn thấy hành động bây giờ của Ưu Vô Song, kì thực không giống việc người bình thường có thể làm ra, không lẽ, ả ta đúng là đứa điên?
    Thế nhưng, hễ nghĩ đến ánh mắt của ả đêm tân hôn và thái độ khi nãy, căn bản không giống biểu hiện mà người điên có thể làm, một người thần trí bất minh biết lộ ra nụ cười kinh miệt và nhạo báng?
    Nghĩ đến đấy, trong lòng Lãnh Như Tuyết càng nghi hoặc, hắn đột nhiên cảm thấy, hắn dường như có hứng thú đối với ả điên này, hắn đột nhiên không muốn giết ả nhanh thế bởi vì hắn muốn biết, ả điên này hao phí tâm kế để tiếp cận hắn mục đích chính là gì, và có thật là người nữ nhân này thần trí bất minh, hay chỉ là giả vờ!
    Đương nhiên trong lòng hy vọng người nữ nhân này vốn không phải thần trí bất minh, chỉ có thế, hắn mới có thể tiếp tục hành hạ ả!
  10. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    600
    Lượt thích:
    1.189
    Kinh nghiệm:
    93
    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 28: Ai thông minh


    Hành động điên loạn đột ngột của Ưu Vô Song, thực sự dọa cả Vân Nhi và Ngạo Phong.
    Vân Nhi bị dọa bởi nàng ta sợ Ưu Vô Song bệnh lại tái phát biến thành ngốc nghếch, còn Ngạo Phong bị dọa bởi hắn chính mắt xác định điều hắn đang nghĩ: đúng vậy rồi, vương phi quả thực là người thần trí bất minh!
    Qua một lúc lâu, Vân Nhi và Ngạo Phong mới hoàn hồn lại, bất nhẫn nhìn về phía Lãnh Như Tuyết—người bị Ưu Vô Song làm cho áo bào nhăn nhó tột cùng, nhịn không phát ra tiếng cười, làm bộ dạng bình thường nói: “vương gia, người xem, bây giờ có nên về thay bộ y phục khác trước không?”
    Dưới sự nhắc nhở của Ngạo Phong, Lãnh Như Tuyết lần nữa căm phẫn nhìn mảng đen trên áo bào của mình, lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu phủi tay áo rời khỏi hậu viện.
    Thấy Lãnh Như Tuyết quay lưng rời khỏi, Ngạo Phong thở phào nhẹ nhõng, nhìn lại Ưu Vô Song đang nhõng nhẽo dưới đất, ánh mắt thoáng qua tia đồng cảm, nhanh bước theo bóng người Lãnh Như Tuyết cùng rời khỏi.
    Sau khi xác định Lãnh Như Tuyết đã đi khỏi, Vân Nhi vội vàng bò trên người Ưu Vô Song, vừa khóc vừa nói: “tiểu thư sao người lại phát bệnh nữa rồi oa oa”
    Nghe thấy tiếng khóc của Vân Nhi, Ưu Vô Song bất lực trừng mắt nhìn Vân Nhi: “Vân Nhi, ngươi có biết ngươi rất mập không? Còn tiếp tục đè nữa, ta không ngốc cũng bị ngươi đè thành ngốc đó!”
    Vân Nhi nghe được tiếng của Ưu Vô Song, bất giác “a” một tiếng, buông nàng ra, kinh hỷ mà nói: “tiểu thư, người không sao? Nô tì còn tưởng người phát bệnh lại nữa chứ!”
    Ưu Vô Song đưa tay đẩy Vân Nhi ra, sau đó vỗ vỗ bông tuyết dính trên người mình, khuôn mặt dính bụi dơ hiện le6nnu5 cười giảo quyệt, đắc ý nói: “ta mà không như thế, liệu tên yêu nghiệt đó có tha cho ta? Sao nào? Vân Nhi, tiểu thư nhà ngươi thông minh chứ?”
    Vân Nhi nhìn dáng bộ đắc ý của Ưu Vô Song, đột nhiên lắc lắc đầu, nói: “tiểu thư, nếu người thông minh, khi nãy nên bám lấy vương gia về Vô Trần điện, như vậy chúng ta không cần phải sống ở nơi quỷ quái này! Hơn nữa, ở Vô Trần điện, vật quý giá rất nhiều, sính lễ của tiểu thư cũng ở đấy, chỉ cần về đến đó, cuộc sống của chúng ta không phải sẽ tốt hơn sao? Y da, đúng là tiếc quá tiếc quá!”
    Dứt lời, Vân Nhi không thèm quan tâm đến Ưu Vô Song, lắc đầu, bất lực từ dưới đất đứng dậy, vỗ vỗ bông tuyết trên váy, sau đó đi về lại khu vườn.
    Ưu Vô Song ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của Vân Nhi, lòng hối hận muốn đâm đầu vào tường! Đúng vậy, nếu như khi nãy nàng giả điên gỉa dại bám theo hắn về Vô Trần điện thì không phải nàng có thể lập tức rời khỏi đây, có thể ăn ngon mặc đẹp, tạo ra một bầu trời của người xuyên không?
    Giờ đây, tốt rồi, cơ hội tốt đã bị nàng bỏ qua, bây giờ hối hận thì chỉ có thể tự tát mình vài bạt tay!
    thuy22 thích điều này.

Có thể bạn quan tâm?

  1. rio_sp
    Trả lời:
    368
    Lượt xem:
    18.348
  2. rio_sp
    Trả lời:
    38
    Lượt xem:
    10.176
  3. rio_sp
    Trả lời:
    419
    Lượt xem:
    56.338
  4. rio_sp
    Trả lời:
    41
    Lượt xem:
    4.985
  5. rio_sp
    Trả lời:
    56
    Lượt xem:
    5.635
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

Đổi