Have a nice day, good friend !

  1. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 68: đem giá trang trả cho ta


    Đối diện với sự uy hiếp của Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song lần đầu tiên bình tĩnh như vậy, trong lòng nàng thậm chí không có chút cảm giác hoảng sợ, nàng chỉ lạnh lùng, kinh bỉ nhìn Lãnh Như Tuyết, sau đó lãnh đạm nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi không cần uy hiếp ta! Đừng nói là ngươi không thích bổn tiểu thư, bổn tiểu thư đối với ngươi cũng không có chút cảm giác gì? Ưu Vô Song ta chỉ muốn biết, có phải ngày mai ta bồi ngươi đi tham dự yến tiệc của nữ nhân kia, trước mặt mọi người nói ra sự thật của việc lên nhầm kiệu hoa, ngươi sẽ cho ta hưu thư, rời khỏi đây?”
    Thấy dung mạo bình tĩnh lãnh đạm của Ưu Vô Song, không biết tại sao, Lãnh Như Tuyết cảm thấy trong lòng rất khó chịu, tay siết chặt lấy Ưu Vô Song vì lời nói này mà khẽ bất động, qua một lúc lâu, mới xanh mặt, lạnh lùng nói: “lời bổn vương đã nói, đương nhiên giữ lời, nhưng mà, tốt nhất ngươi đừng giở trò trước mặt bổn vương, nếu như ngươi dám tổn hại Ưu Vô Song, bổn vương tuyệt đối không tha cho ngươi!”
    Ưu Vô Song hất bỏ tay của Lãnh Như Tuyết, lạnh lùng cười, nói: “ngươi yên tâm, bổn tiểu thư đến khi ấy nói ra sự thật, ngươi chỉ cần đưa ta hưu thư là được, đối với nữ nhân kia của ngươi, bổn tiểu thư không thèm nhìn ả một cái! Bởi vì, ả khiến ta ghê tởm!”
    Ưu Vô Song lặng lẽ nhìn Lãnh Như Tuyết, trong lòng cười lạnh, đợi khi hưu thư đến tay, nàng tuyệt đối không quay đầu lại, nhưng mà trước khi rời khỏi đây, nàng sẽ cho tất cả mọi người biết bộ mặt thật của Ưu Lạc Nhạn!
    Nhìn thấy nụ cười lãnh đạm trên môi Ưu Vô Song, cảm giác không vui trong lòng Lãnh Như Tuyết càng mãnh liệt, mặt hắn trầm lại, bỏ mạnh Ưu Vô Song ra, lạnh lùng nói: “Ưu Vô Song, ngươi tốt nhất nhớ lời hứa với bổn vương!”
    Ưu Vô Song hừ nhẹ một tiếng, nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi yên tâm, đến lúc đó bổn tiểu tư tuyệt đối không bám ngươi không buông, ảnh hưỡng đến ngươi và nữ nhân kia chàng chàng thiếp thiếp, nhưng mà, tới lúc đó, ngươi phải trả lại giá trang cho bổn tiểu thư! Từ nay về sau, ngươi và bổn tiểu thư không ai nợ ai!”
    Trên mặt Lãnh Như Tuyết lộ ra tia cười miệt thị, chế nhạo: “quả nhiên là một nữ nhân tham tài! Bị bổn vương từ rời còn không quên lấy đi giá trang!”
    Ưu Vô Song với vẻ mặt không chịu thua, cãi lại: “ngươi đã từ bổn tiểu thư, đã mất đi tư cách có giá trang phong mãn của bổn tiểu thư! Bổn tiểu thư lấy đi đồ của mình, có gì là sai? Ngươi đường đường là thất vương gia, chắc không để mắt đến chút giá trang đó của bổn tiểu thư chứ?”
    Mặt Lãnh Như Tuyết lạnh lại, lãnh lẽo nói: “như ý ngươi! Đến lúc đó, đừng cầu xin bổn vương thu hồi hưu thư!”
    Nói đến đây, Lãnh Như Tuyết ngập ngừng, lại lạnh lùng nói vọng vào một góc vườn: “Ngạo Phong, chúng ta đi!”
    Dứt lời, hắn nhìn cũng không nhìn Ưu Vô Song, phẩy tay áo, khuôn mặt lạnh lẽo, bước khỏi viện lạc.
    Ưu Vô Song hừ nhẹ một tiếng, nhìn theo hình bóng Lãnh Như Tuyết dần khuất đi, khóe môi cong lên nụ cười, chỉ cần qua ngày mai, nàng có thể tự do rồi, có thể rời khỏi nơi quái quỷ này, giống như cac tiền bối xuyên không trước, tạo ra một khoảng trời riêng cho mình!
    Nghĩ tới ngày tháng tốt đẹp sau này, nghĩ tới việc không cần phải đối mặt với khuôn mặt vừa đen vừa thúi của Lãnh Như Tuyết, trong lòng Ưu Vô Song nhảy cẫng lên, trước mắt lá một mảng sáng!
    —————————————————————————————————————————————————
    thất vương phủ, trong hoa viên.

    Lãnh Như Tuyết sắc mặt âm trầm, ngồi trong đình của mai lâm hoa viên, buồn bực không vui uống rượu sầu.
    Ngạo Phong lẳng lặng đứng bên cạnh, âm thầm nhìn Lãnh Như Tuyết, không nói bất cứ gì.
    Lãnh Như Tuyết căm hận uống lấy ly rượu, ném mạnh ly rượu bạch ngọc xuống đất, sau đó lãnh lùng nhìn Ngạo Phong, lạnh lẽo nói: “Ngạo Phong, ngươi còn chưa nói cho bổn vương biết, hôm nay sao ngươi lại có mắt ở viện lạc của nữ nhân đó!”
    Ngạo Phong khẽ sửng sốt, cúi vội đầu, nói: “hồi vương gia, Ngạo Phong vì biết hôm qua vương phi bị nhiễm phong hàn, cho nên mới đem chút thảo dược cho vương phi.”
    “vậy sao?” sắc mặt Lãnh Như Tuyết cực kì khóc coi, lạnh lùng nhìn Ngạo Phong, nói: “sao bổn vương không biết, thị vệ thân cận của bổn vương không biết từ lúc nào lại quan tâm vương phi của bổn vương như vậy?”
    Ngạo Phong đột nhiên quỳ xuống, nói: “là thuộc hạ nông nỗi, mong vương gia thứ tội!”
    Lãnh Như Tuyết trầm mặc một lúc, mới hít một hơi thật sâu, lãnh đạm nói: “thôi vậy! Bổn vương không lâu nữa sẽ từ nữ nhân đó, đến khi đó, ả ta không còn là vương phi, ngươi muốn làm sao tùy ngươi! Nhưng mà, trước khi bổn vương từ ả, bổn vương không hy vọng thấy ngươi xuất hiện tại viện lạc của ả! Ngạo Phong, ngươi có lẽ đã hiểu ý của bổn vương!”
    Ngạo Phong cúi đầu, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn ta: “thuộc hạ đã rõ.”
    Lãnh Như Tuyết tự rót ly rượu, sau đó nói với Ngạo Phong: “ngươi lui xuống trước đi, bổn vương muốn yên tĩnh!”
    “vâng.” Ngạo Phong không nói gì nữa, quay người lặng lẽ rời khỏi, thân ảnh rất nhanh biến mất trong mảng mai lâm đỏ chói.
    Lãnh Như Tuyết nắm chặt ly rượu, đột nhiên dùng lực, chiếc ly rượu bạch ngọc điêu khắc kia hóa thành bụi tro, rơi xuống trong cánh tay dùng lực của hắn.
    Mượn cơ hội này từ Ưu Vô Song, đây căn bản là kế hoạch của hắn, bởi vì như vậy, hắn mới không phải có trách nhiệm với phụ hoàng và sự chỉ trích của lão già Ưu thừa tướng, nhưng mà, không biết tại sao, khi hắn nhìn thấy nữ nhân ấy biết hắn từ ả, trên mặt lại có bộ dạng như nhẹ nhõm, khiến hắn trong lòng phảng phất như có chiếc gai, cảm giác ấy, cực kì không thoải mái!
    Nữ nhân tâm cơ thâm trầm kia rốt cuộc đang nghĩ gì? Rốt cuộc vì sao lại ả hao tổn tâm tư gả cho hắn?
  2. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 69: thì ra nàng ta không phải lễ vật


    Hắn từng hoài nghi Ưu Vô Song giả điên giả dại chỉ vì muốn gả cho hắn, trở thành vương phi của hắn, cho nên mới hao tổn tâm cơ chia rẽ hắn và Ưu Lạc Nhạn.
    Nhưng nay, khi hắn chính miện nói muốn thôi nàng, nàng lại không chút thương tâm, mà còn như rất vuo mừng, không lẽ, hắn thôi nàng khiến nàng vui đến thế?
    Nếu đã như vậy, tại sao nàng phải hao tổn tâm cơ nhất quyết phải gả cho hắn? Thậm chí, bất chấp tất cả bày mưu để Lạc Nhạn lên nhầm kiệu hoa của đại hoàng huynh.
    Nghĩ tới đây, trong lòng Lãnh Như Tuyết càng phiền muộn, không phải hắn rất ghét ả điên ấy sao? Bây giờ hà tất vì ả mà hao tâm tổn trí? Bất kể ả có âm mưu gì, chỉ cần từ ả, không phải mọi việc sẽ ổn?
    Nhưng mà, tại sao nghĩ tới việc ả điên ấy bị từ khỏi thất vương phủ, trong lòng hắn phảng phất như có thứ gì đó thắt lại, cực kì khó chịu.
    Nghĩ thế, Lãnh Như Tuyết bất giác cầm lấy hũ rượu trên chiếc bàn bằng đá, uống nhanh một ngụm.
    Đúng lúc đó, một âm thanh truyền lại: “thất hoàng đệ, sao một mình ở đây uống rượu sầu vậy? Đệ uống rượu trước giờ không phải đều thích có mĩ nhân bên cạnh sao?”
    Lãnh Như Tuyết không thèm nhìn người đang đến, vẫn tiếp tục uống rượu, đặt mạnh hũ rượu xuống bàn đá, lạnh lùng nói: ‘lục hoàng huynh, ngươi nên về lục vương phủ rồi!”
    Người đến chính là vương triều Tây Diệm lục hoàng tử Lãnh Như Phong, đối diện với thái độ lạnh lùng đuổi khách của Lãnh Như Tuyết, Lãnh Như Phong không chút để tâm, hắn chỉ tự mình ngồi xuống bên cạnh Lãnh Như Tuyết, sau đó tự rót rượu, nhấp một ngụm, mới tiêu diêu nói: “thất hoàng đệ hà tất như vậy? Dù sao, chúng ta cũng là huynh đệ cùng một mẫu thân, không lẽ, huynh sẽ ăn vạ ớ thất vương phủ của đệ không đi sao?”
    Lãnh Như Tuyết quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Lãnh Như Phong, cười nhạo nói: “thần đệ thật sự sợ lục hoàng huynh không đi! Lục hoàng huynh, huynh đừng nói thần đệ không nói trước với huynh, hôm qua phụ hoàng đã biết lục hoàng huynh ở trong phủ của thần đệ, e rằng, không cần đến mai, phụ hoàng tự nhiên sẽ đến đây!”
    “cái gì?” nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, Lãnh Như Phong không còn ngồi yên được nữa, nhanh chóng nhảy mạnh lên, phẫn nộ nhìn Lãnh Như Tuyết, tức giận nói: “thất hoàng đệ, đệ bàn đứng ta?”
    Lãnh Như Tuyết hừ nhẹ một tiếng, lạnh lẽo nói: :bổn vương không làm việc vô vị như vậy! Ngươi đừng quên, ngươi đến chỗ của bổn vương, đại hoàng huynh cũng biết! Cho dù đại hoàng huynh không nói, tất cả mọi việc sao mà thoát khỏi tầm mắt của phụ hoàng!”
    Lãnh Như Phong thần sắc thảm bại ngồi xuống lại ghế, giơ cao ly rượu trong tay, uống ngụm rượu, mếu máo: “đến bao giờ phụ hoàng mới tha cho ta đây?”
    Lãnh Như Tuyết cười kinh nhạo, đáp: “lục hoàng huynh, thần đệ nghe nói, công chúa Tử Việt quốc kia tài mạo song toàn, nếu như thần đệ có được một giai nhân như vậy, thật là cầu còn không được, lục hoàng huynh hà tất từ chối ý tốt của phụ hoàng?”
    Lãnh Như Phong không chút vui vẻ nhìn Lãnh Như Tuyết, hừ lạnh một tiếng: “người bị phụ hoàng ép hôn đâu phải là thất hoàng đệ, đệ đương nhiên nói dễ nghe như vậy! Nếu như thất hoàng đệ thích vị công chúa Tử Việt quốc kia, vậy thì huynh đây sẽ bẩm báo phụ hoàng, nhường nàng ta cho đệ!”
    Lãnh Như Tuyết trầm mặt lại, lạnh lùng nói: “ý tốt của lục hoàng huynh, thần đệ sợ là không có phúc khí! Lục hoàng huynh đừng quên, thần đệ đã cưới chính phi!”
    Lãnh Như Phong không thèm quan tâm Lãnh Như Tuyết, ngữ điệu nhạo cười nói: “e là vị chính phi kia, cũng la thất hoàng đệ không cam tâm mà cưới?”
    Bộp! Lời của Lãnh Như Phong mới dứt, Lãnh Như Tuyết vỗ mạnh chiếc bàn đá, đứng phắt dậy, tức giận nói: “lục hoàng huynh, ngươi đang cười nhạo bổn vương?”
    Lãnh Như Phong chỉ khẽ cười mỉm, đáp: “thất hoàng đệ sao lại tức giận thế? Việc này, nếu như là huynh, huynh nhất định không cam tâm, Ưu Lạc Nhạn mĩ mạo vô song, tuyệt sắc giai nhân, ai lại cam tâm hai tay nhường cho người khác? Nhưng mà, huynh đây thật sự hiếu kì, với tính cách của thất hoàng đệ, biết mình cưới nhầm người, sao không từ nàng ta?”
    Sắc mặt Lãnh Như Tuyết âm tr62m, trán nổi gân xanh, nội tâm cực kì phẫn nộ, hắn nhìn Lãnh Như Phong, qua một lúc lâu, mới lạnh lùng nói: “việc của thần đệ, không cần phiền lục hoàng huynh lao tâm, lục hoàng huynh hãy tự lo việc của mình đi!”
    Lãnh Như Phong cười nhẹ một tiếng, nói: “việc của thất hoàng đệ, thật sự không cần huynh lao tâm, hôm nay huynh đến đây, chỉ là muốn lấy lại món lễ vật từ thất hoàng đệ thôi!”
    Lãnh Như Tuyết khẽ nhíu nhíu mày, có chút nghi hoặc hỏi: “lễ vật gì?”
    Lãnh Như Phong thần sắc bất biến, lãnh đạm nói: “thất hoàng đệ thật là hay quên, việc đánh cược tặng huynh một mĩ nhân là lễ vật? Nhưng mà, lần này thất hoàng đệ thật là rộng lượng, đối với món quà đó, huynh rất vừa ý!”
    Nghe thấy lời nói của Lãnh Như Phong, Lãnh Như Tuyết khẽ chấn động, bởi vì việc của Ưu Vô Song, hắn quên béng mất việc săn bắn và thua Lãnh Như Phong, hắn vốn không tặng Lãnh Như Phong mĩ nhân gì, nhưng mà nghe khẩu khí của Lãnh Như Phong, hình như đã gặp người hắn tặng, đây rốt cuộc là việc gì?”
    Không lẽ…… nghĩ tới đây, Lãnh Như Tuyết bất giác nghĩ lại đêm hôm trước, trên người Ưu Vô Song khoác áo bào của Lãnh Như Phong, sắc mặt lập tức đen lại, lạnh lùng nói: “lục hoàng huynh có ý gì? Thần đệ hình như không nhớ có tặng mĩ nhân gì cho lục hoàng huynh!”
    Nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, Lãnh Như Tuyết bất giác sửng sốt, Lãnh Như Tuyết không đưa người đến, vậy thì, a đầu hung dữ kia là ai? Lẽ nào nàng ta chỉ là một a hoàn bình thường của thất vương phủ?
  3. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 70: yêu cầu của Lãnh Như Phong


    Nghĩ tới đây, Lãnh Như Phong bất giác khẽ lắc đầu, phủ định ý nhĩ trong lòng.
    Hắn ta tự phụ không có tài cán gì, nhưng mà, nhìn người tuyệt đối không sai, như là a hoàn xảo quyệt đêm qua, tuy trên người nàng ta mặc y phục a hoàn của thất vương phủ, nhưng thân phận tuyệt đối không phải là một a hoàn bình thường.
    Bởi vì, không a hoàn nào dám to gan, ngay cả một lục vương gia như hắn ta mà còn dám trêu chọc, mà còn khi đã biết thân phận của hắn ta.
    Nghĩ đến tối qua, khuôn mặt tuấn mĩ của Lãnh Như Phong bất giác lộ tia cười, tuy rằng a đầu ấy trêu chọc hắn ta, nhưng mà không biết tại sao, hắn ta không chút không vui mà ngược lại trong lòng còn có một cảm giác vui vẻ.
    Nghĩ thế, Lãnh Như Phong bất giác cười nhẹ nói: “ồ? Thì ra nàng ta không phải là mĩ nhân mà thất hoàng đệ tặng cho huynh, nhưng mà nếu đã như vậy, thất hoàng đệ sẽ mất một mĩ nhân! Thất hoàng đệ, món lễ vật ấy, huynh không cần nữa, huynh chỉ cần một người, không biết đệ có đồng ý?”
    Lãnh Như Tuyết sắc mặt âm trầm, lạnh lùng đáp: “trong phủ của thần đệ có người mà lục hoàng huynh muốn? Lục hoàng huynh đang đùa phải không?”
    Lãnh Như Phong vẫn trầm luân trong tình cảnh gặp gỡ với Ưu Vô Song đêm hôm qua, không nhìn thấy thái đô lạnh như băng tuyết của Lãnh Như Tuyết, buộc miệng nói: “đệ yên tâm, huynh không đòi mĩ nhân của đệ chỉ muốn lấy một người từ đệ, nàng ta chẳng qua chỉ là một a hoàn nho nhỏ trong phủ của đệ thôi!”
    A hoàn? Nghe thấy câu này, mặt của Lãnh Như Tuyết càng đen hơn, nếu như nàng ta đúng là a hoàn, vậy thì hắn không chút do dự mà tặng cho Lãnh Như Phong, nhưng mà, vấn đề là, ả điên ấy là chính phi của hắn!
    Hắn còn chưa từ ả, làm sao có thể tặng ả cho Lãnh Như Phong? Và điều khiến hắn bất mãn nhất là, thân ca ca của mình lại yêu thích ả điên ấy! Còn muốn đưa ả đi!
    Nghĩ tới đây, trong lòng Lãnh Như Tuyết càng phẫn nộ, hắn lạnh lùng nói: “chẳng qua chỉ là một a hoàn, lục hoàng huynh hà tất để trong lòng? Trong phủ của thần đệ có nhiều mĩ nhân, tùy lục hoàng huynh lựa chọn! Còn về a hoàn đó, lục hoàng huynh đừng nhắc nữa!”
    Việc Lãnh Như Tuyết cự tuyệt, nằm ngoài ý nghĩ của Lãnh Như Phong.
    Bởi vì, Lãnh Như Tuyết thường ngày tuy rằng lãnh ngạo (kiêu căng), tính khí nóng nảy, nhưng mà tuyệt đối không ích kỉ, ngay cả mĩ nhân giấu trong phủ còn có thể tùy tiện tặng, lần này hà tất vì một a hoàn nho nhỏ mà cự tuyệt hắn ta?
    Không lẽ, ngay cả thất hoàng đệ cũng thích a đầu đó?
    Nghĩ tới đây, lòng Lãnh Như Phong bất giác trầm xuống, nếu đã nhu vậy, hắn ta muốn lấy a hoàn ấy từ tay Lãnh Như Tuyết, lại càng khó hơn!
    Nghĩ vậy, Lãnh Như Phong bất giác nói: “thất hoàng đệ, huynh thập phần ưa thích a hoàn đó, mong thất hoàng đệ có thể suy nghĩ lại! Nếu thất hoàng đệ có thể tặng nàng ta cho huynh, huynh sẽ đưa hai mươi a hoàn mĩ mạo lanh lợi để làm hồi lễ, thế nào?”
    Trong lòng Lãnh Như Tuyết phẫn nộ đến đỉnh điểm, ả điên đó, quả nhiên là người có tâm cơ thâm sâu, không biết liêm sỉ, mới một đêm mà có thể khiến lục hoàng huynh vì ả mà không tiếc dùng hai mươi a hoàn đổi lấy!
    Lãnh Như Phong là huynh trưởng của hắn, tính cách của hắn ta đương nhiên hắn hiểu rõ, Lãnh Như Phong là người phong lưu, mĩ mạo thị nhân trong phủ nhiều vô kể, thậm chí, ngay cả a hoàn trong phủ cũng là mĩ nhân trăm người chọn một, lần này, có thể khiến hắn la chịu dùng hai mươi mĩ nhân để trao đổi, không thể không nói rằng, hắn ta thật sự muốn có được Ưu Vô Song!
    Nghĩ tới đây, lòng Lãnh Như Tuyết càng tức giận, không biết tại sao, hắn không muốn nghĩ tới việc Lãnh Như Phong biết được người hắn ta gặp đêm hôm ấy là chính phi của hắn, hắn càng không muốn để Lãnh Như Phong biết rằng qua ngày mai, hắn sẽ từ nữ nhân ấy!
    Nhìn thấy Lãnh Như Tuyết vốn không trả lời mình, trong lòng Lãnh Như Phong càng hoài nghi, theo lí mà nói, a hoàn đêm hôm qua quả là dung mạo không ai sánh bằng, nhưng mà, hắn ta dùng hai mươi a hoàn để đổi, như vậy đã rộng lượng lắm rồi, dù sao đi nữa, a hoàn ấy dù có đẹp thế nào, cũng chỉ là xuất thân một a hoàn, hắn có cần suy nghĩ lâu vậy không?
    Nghị vậy, Lãnh Như Phong bất giác lại nói: “thất hoàng đệ, không lẽ dù như vậy, đệ cũng không chịu tặng a hoàn kia cho huynh? Theo như huynh biết, a hoàn trog phủ đệ không thiếu, thất hoàng đệ hà tất vì một a hoàn mà để ý như thế?”
    Lãnh Như Tuyết cười lạnh một tiếng, nói: “vậy lục hoàng huynh hà tất để ý ả ta như vậy? Nếu như lục hoàng huynh biết a hoàn trong phủ thần đệ không thiếu, vậy thì thần đệ hà tất dùng ả ta để trao đổi với lục hoàng huynh?”
    Câu nói này của Lãnh Như Tuyết khiến Lãnh Như Phong á khẩu, kì thực, hắn ta cũng không biết bản thân vì sao lại chỉ găp qua a hoàn ấy một lẩn mà đã có hứng thú như vậy, hắn ta đối với Ưu Vô Song không thể nói là thích, bởi vì, dù gì thì cũng chỉ gặp có một lần, hơn nữa, hắn ta còn bị nàng trêu một trận, nhưng mà, không biết tại sao, trong lòng hắn đối với nàng lại có hứng thú sâu đậm như vậy, cho nên, hắn ta mới đề ra yêu cầu này đối với Lãnh Như Tuyết.
    Lãnh Như Tuyết thấy Lãnh Như Phong không còn nhắc đến việc trao đổi nữa, sắc mặt dần dịu xuống, trầm giọng nói: “lục hoàng huynh, việc này sau này đừng nhắc nữa, lục hoàng huynh hãy tự lo cho mình trước đi! Có lẽ, không cần đến mai, người của phụ hoàng sẽ đến phủ của thần đệ!”
    Lãnh Như Phong trầm tư một lúc, đột nhiên ngẩn đầu, nói với Lãnh Như Tuyết: “nếu như thất hoàng đệ không chịu tặng huynh, vậy thì, huynh cũng không miễn cưỡng, nhưng mà, huynh muốn trước khi rời khỏi, gặp a đầu ấy một lần, yêu cầu này thất hoàng đệ sẽ không cự tuyệt huynh chứ?”
  4. anna2010

    anna2010 Thành viên mới

    bạn ơi đừng dùng phông chữ màu vang nữa, minh đọc muốn toét cả mắt:KSV@08:
  5. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 71: Ưu Vô Song xui xẻo


    Sắc mặt Lãnh Như Tuyết lúc này gần như là khó coi đến cực điểm! Hắn cố gắng nén cơn giận vô cớ, lạnh lùng nhìn Lãnh Như Phong, đáp: “nếu như thần đệ cự tuyệt thì sao?”
    Lãnh Như Tuyết mấy lần cự tuyệt và địch ý vô cớ khiến Lãnh Như Phong có mơ hồ, hắn ta cảm thấy có chút không đúng.
    Trong tất cả các hoàng tự trong cung, chỉ có hắn ta và Lãnh Như Tuyết là cùng một mẫu thân, vì khi nhỏ mẫu thân đã lâm bệnh qua đời, cho nên, hai huynh đệ dựa nhau mà sống, và bởi vì hắn ta và Lãnh Như Tuyết là nhỏ tuổi nhất trong số các hoàng tử, cộng thêm, Lãnh Như Tuyết từ nhỏ thông minh hơn người, tướng mạo lại vượt trội hơn các hoàng tử khác, vì vậy, phụ hoàng yêu thương hai huynh đệ nhất.
    Còn Lãnh Như Tuyết và hắn ta tình cảm rất tốt, hắn ta đối với quyền lực không hề quan tâm, cho nên khi Lãnh Như Tuyết biết được chỉ khuyên hắn ta vài câu rồi thôi, nhưng mà, từ đó về sau, Lãnh Như Tuyết cơ hồ không hề cự tuyệt bất cứ yêu cầu nào của hắn ta.
    Vì tính khí thản mạn (không màng danh lợi), phụ hoàng giận vô cùng, cho nên khi hắn ta trưởng thành, lãnh đạm với hắn khá nhiều, và các huynh trưởng cũng xem thường hắn ta.
    Chỉ có Lãnh Như Tuyết, trước giờ chưa hề xem thường hắn ta, và lại, đối với yêu cầu quái lạ của hắn ta, chưa bao giờ cự tuyệt.
    Chỉ có lần này, người đệ đệ trước giờ chưa hề cự tuyệt hắn ta lại chỉ vì một a hoàn mà liên tục cự tuyệt hắn ta mấy lần, vốn dĩ hắn ta muốn Ưu Vô Song chỉ vì cảm thấy có thú vị. Nhưng mà, Lãnh Như Tuyết ba lần bốn lượt cự tuyệt khiến hắn ta hiếu kì.
    Không lẽ, thật sự như là suy đoán của hắn ta, người đệ đệ thông minh tuyệt đỉnh, tuấn mĩ vô song của hắn ta và một a hoàn nho nhỏ kia lại có quan hệ không thể nói với người khác? Ngay cả người thân ca ca này cũng không gặp a hoàn ấy một lần?
    Nghĩ tới đây, Lãnh Như Phong bất giác cảm thấy kì lạ, hỏi: “thất hoàng đệ, đệ và nàng ta có phải có việc gì giấu huynh?”
    Nghe thấy lời nói của Lãnh Như Phong, sắc mặt Lãnh Như Tuyết trầm lại, lạnh lùng đáp: “đây là việc của thần đệ, không liên quan đến lục hoàng huynh chứ?”
    Thái độ của Lãnh Như Tuyết càng lạnh lùng, lòng hiếu kì của Lãnh Như Phong càng mãnh liệt, hắn đang định hỏi cho rõ ràng thì trong lúc này, đột nhiên một âm thanh lãnh đạm truyền tới: “lục hoàng đệ, thất hoàng đệ không chịu nói với đệ bởi vì người a hoàn mà đệ muốn gặp chính là đương kim chính phi của thất hoàng đệ, cũng chính là em chồng của đệ, Ưu Vô Song!”
    Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong nghe thấy tiếng nói liền cùng nhau quay đầu lại, phát hiện không biết từ lúc nào, đương kim thái tử Lãnh Như Băng đã đứng cách đó không xa, lúc này, trên mặt đang nở nụ cười lãnh đạm, nhìn bọn họ.
    Lãnh Như Tuyết khi nhìn thấy Lãnh Như Băng, sắc mặt càng khó coi vô cùng, hắn cười lạnh một tiếng, ngữ khí không chút tình cảm: “xem ra, đối với việc nhà của thần đệ đại hoàng huynh biết được không ít!”
    Đối diện với sự nhạo báng của Lãnh Như Tuyết, Lãnh Như Băng chỉ cười nhẹ, lãnh đạm nói: “đối với việc nhà của bổn thái tử, thất hoàng đệ cũng biết được không ít mới đúng, phải rồi, bổn thái tử còn phải cảm tạ thất hoàng đệ đã hết mực quan tâm đến thái tử phi của bổn thái tử!”
    “ngươi! Hừ!” nghe thấy Lãnh Như Băng nhắc đến Ưu Lạc Nhạn, Lãnh Như Tuyết bất giác biến sắc, hắn lạnh lùng nhìn Lãnh Như Băng, hàn giọng nói: “đại hoàng huynh, đây là việc của đệ và huynh, không liên quan đến Lạc Nhạn, xin đừng kéo nàng ấy vào!”
    “Lạc Nhạn?” Lãnh Như Băng cười kinh miệt, cũng lạnh lùng nhìn Lãnh Như Tuyết nói: “thất hoàng đệ, hình như đệ quên rồi, bây giờ thân phận của nàng là chính phi của bổn thái tử, đệ nên gọi một tiếng hoàng tẩu!”
    Lời của Lãnh Như Băng, khiến Lãnh Như Tuyết đại nộ, hắn đang tức giận thì bỗng từ trong mai lâm truyền lại một trận bước chân, tiếng một nữ tử đang kêu hét vang lại; “cứu mạng… con chó đáng chết kia, đừng có đuổi theo ta…”
    Tiếp theo đó là một bóng người màu hồng đã nhanh chóng chạy ra khỏi mai lâm, và sau lưng thân ảnh ấy lai là một con chó to hung dữ.
    Khi ba người nam nhân còn chưa kịp hiểu gì thì thân ảnh nho nhỏ màu hồng kia, đã nhảy lên người Lãnh Như Băng, vả lại còn cực kì thô thiển (PP:đối với tư tưởng phong kiến thôi), chỉ thấy đôi tay nàng ôm chặt lấy cổ Lãnh Như Băng, hơn nữa đôi chân siết chặt lấy hông của Lãnh Như Băng, cả người hoàn toàn treo trên thân hình cao lớn của Lãnh Như Băng.
    Khi Lãnh Như Tuyết nhìn rõ người treo trên người Lãnh Như Băng, khuôn mặt tuấn mĩ càng đen hẳn, tiếp đó, tức giận hét: “Ưu Vô Song! Ngươi lại làm cái quỷ gì vậy?”
    Ưu Vô Song kinh hoàng mạc định, nàng vẫn bám lấy Lãnh Như Băng không buông, quay đầu nhìn con chó to lớn vẫn đang ở dưới đất sủa nàng, lại nhìn về phía Lãnh Như Tuyết.
    Thấy hắn mặt đen kịt, tràn đầy phẫn nộ, và thái độ sớm đã kinh ngạc nói không ra lời của Lãnh Như Phong, quay đầu lại nhìn người nam nhân xa lạ vì hành động đột ngột của nàng mà bất động, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy mình thật xui xẻo.
    Nàng biết mình rất nhanh sẽ bị bị Lãnh Như Tuyết quét ra cửa, cho nên hôm nay mới lén lén ra đây, làm quen với hoàn cảnh xung quanh, nhưng mà nàng không ngờ rằng, khi nàng nghe lời của Vân Nhi, lén lén chuồn đến phía sau hoa viên, lại gặp phải con chết đáng chết đang định về phủ kia.
    Và hai vị cẩu huynh kia, nhìn nhau một lúc, không chút khách khí nhảy xổng vào nàng, đối diện với vật cưng lớn như vậy, Ưu Vô Song đương nhiên là chỉ còn cách chạy.
    Nhưng mà, nàng không nghĩ rằng, vị cẩu huynh này lại có tinh thần sung mãn như vậy, một mực đuổi theo nàng không buông, hại nàng chạy không nhìn đường, chạy miết đến đây, nàng vì muốn thoát khỏi con chó đáng chết kai, chủ động sà vào lòng người nam nhân xa lạ, màn kịch này, không may lại bị tên nam nhân chết tiệt kia nhìn thấy.
  6. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 72: nàng ta là vương phi


    Lãnh Như Phong còn chưa kịp phản ứng sau lời nói của Lãnh Như Băng, tiếp theo là nhìn thấy màn kịch này quả thất khiến hắn ta ngẩn ngơ hẳn, không dễ gì mới hoàn hồn, nhìn khuôn mặt đen của Lãnh Như Tuyết, lại nhìn Ưu Vô Song bám lấy đại hoàng huynh không chịu buông kia, qua một hồi lâu, mới nhỏ tiếng nói: “thì ra nàng thật sự không phải a hoàn…..”
    Còn Lãnh Như Tuyết đang sắc mặt đen thui kia, trừng mắt xem lời nói của hắn ta là gió thổi bên tai, nhìn chằm chằm Ưu Vô Song ôm chặt lấy Lãnh Như Băng, lần nữa tức giận quát: “Ưu Vô Song! Ngươi đang giở thủ đoạn gì vậy? Còn không mau buông tay?”
    Ưu Vô Song bị dọa giật mình, nàng vô thức buông lỏng tay, đang muốn nhảy từ người Lãnh Như Băng xuống, nhưng khi chân nàng mới chạm đất, lại truyền lại một trận sủa inh ỏi.
    Dọa đến mức nàng nhanh chóng co cái chân vừa mới chạm đất lại, đôi mắt nhắm chặt, lớn tiếng nói: “ta không cố ý, các ngươi mau đuổi con chó đáng chết kia đi mau!”

    Những lời này của Ưu Vô Song không phải giả, nàng từ nhỏ thông minh hơn người, cái gì cũng không sợ, chỉ vì lúc nhỏ, bị một con chó hoang cắn phãi, tục ngữ nói, một khi bị rắn cắn, mười năm sợ dây giếng (dây kéo để quay gầu múc nước lên) cho nên nàng trời không sợ đất không sợ, lại sợ chó!
    Thấy bộ dạng sợ hãi của Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết kì thực rất muốn cười nhưng mà thấy nàng ôm chặt Lãnh Như Băng thì lại cười không nổi!
    Đây là gì chứ? Vương phi của mình, ngay trước mặt mình lại không biết liêm sỉ ôm người đại ca cùng cha khác mẹ của mình, việc này là gì chứ?
    Nhưng mà giờ đây trước mặt huynh đệ, hắn không thể chỉ trích Ưu Vô Song không biết liêm sỉ, không giữ phụ đạo chỉ có thể nhịn cơn giận, huýt sáo một tiếng với con chó kia.
    Con chó ấy nghe thấy tiếng huýt sáo của Lãnh Như Tuyết, không cam tâm nhìn Ưu Vô Song, sau đó quay đầu lắc lắc đuôi rời đi.
    Đợi khi con chó kia rời khỏi, Ưu Vô Song mới thở một hơi nhẹ nhõng, nàng thông thả nhảy từ người Lãnh Như Băng xuống, sau đó ngại ngùng nhìn ba người nam nhân nói: “thật ngại quá, làm phiền rồi!”
    Dứt lời, Ưu Vô Song nhanh chóng quay người, định rời khỏi, tuy nhiên nàng còn chưa đi được mấy bước, sau lưng đã truyền đến tiếng của Lãnh Như Tuyết: “đứng lại!”
    Lòng Ưu Vô Song trầm xuống, nàng biết mà, tên nam nhân chết tiệt kia không dễ dàng bỏ qua cho nàng như vậy!
    Do đó, Ưu Vô Song chỉ còn cách quay người lại, nhìn Lãnh Như Tuyết nói: “vương gia có căn dặn gì?”
    Lãnh Như Tuyết thấy bộ dạng không chút để tâm của Ưu Vô Song, trong lòng cảng phẫn nộ, nữ nhân đáng chết này, ả vừa rồi trước mặt hắn, có hành động không biết liêm sỉ như vậy với đại hoàng huynh, không lẽ ả không cảm thấy có nửa chút hổ thẹn? Còn dám tựa như không có việc gì xảy ra mà nhìn hắn?
    Hắn tức giận nhìn Ưu Vô Song, giọng nói tràn đầy tức giận: “ai cho phép ngươi xuất hiện ở đây?”
    Ưu Vô Song có chút không còn gì để nói nhìn Lãnh Như Tuyết, nam nhân này có bệnh sao? Người có mắt cũng đều thấy, nàng căn bản không tự nguyện xuất hiện ở đây, nàng chỉ bị con chó kia đuổi theo mà chạy tới đây, vả lại, nàng không cố ý làm phiền họ, tất cả mọi việc đều là trùng hợp!
    Thái độ của Lãnh Như Tuyết khiến Ưu Vô Song không vui, nhưng trước khi lấy được hưu thư, nàng không chút nguyện ý cùng hắn lôi thôi gì, bởi vì, nàng biết, bây giờ nàng còn trong tay tên nam nhân này, nếu như chọc giận hắn, nàng nhất định không yên thân mà ra đi.
    Cho nên, Ưu Vô Song ngoan ngoãn cúi đầu, đáp: “vâng, vương gia đã không thích ta xuất hiện ở đây, vậy thì ta lập tức đi ngay.”
    Dứt lời, Ưu Vô Song quay đầu đi, nhưng lại không ngờ rằng, đường đi sớm đã bị người chặn lại, cái quay đầu này, đụng ngay và o người của người đó, ngươi đó không phải là ai khác chính là người nam nhân xa lạ vừa rồi bị nàng xem như cái cây để thoát nạn.
    Nhìn ánh mắt chứa nụ cười tựa ẩn tựa hiện của vị nam nhân kia, Ưu Vô Song bất giác có chút tức giận quát: “tránh ra!”
    Đối diện với thái độ ác liệt của Ưu Vô Song, Lãnh Như Băng chỉ cười lãnh đạm, hắn vốn không nhìn Ưu Vô Song, mà quay đầu nhìn người đang đen mặt Lãnh Như Tuyết nói: “thất hoàng đệ, trong phủ đệ từ khi nào có một a hoàn thú vị như vậy? Sao? Không giới thiệu chút sao?”
    Kì thực, khi Ưu Vô Song sà vào lòng hắn ta, hắn ta đã nhận ra, người nữ nhân tự sà vào lòng mình là người nữ nhân hôn mê ôm lấy hắn đêm đó, tuy nhiên, điều khiến hắn ngạc nhiên hơn nữa là quan hệ của nàng và Lãnh Như Tuyết không hề bình thường, bởi vì, thái độ của nàng đối với Lãnh Như Tuyết, không giống như một a hoàn đối với chủ tử.
    Và Lãnh Như Băng nào có biết, người trước mặt không những là người nữ tử ôm lấy hắn đêm đó, vả lại còn lại thất vương phi trong miện mọi người.
    Tuy rằng từ miệng của Ly Hồn biết được, lục hoàng tử trốn tại thất vương phủ, ngoại trừ trốn tránh phụ hoàng ép hôn ra, còn vì tìm một a hoàn, và a hoàn ấy chính là thất vương phi giả điên giả dại.
    Cho nên, hắn ta tuy biết Lãnh Như Phong muốn tìm người tên là Ưu Vô Song, nhưng hắn không biết rằng, người mà hắn đang tìm cũng chính là Ưu Vô Song.
    Lãnh Như Tuyết tức đến xanh cả mặt, tuy hắn rất muốn phủ nhận thân phận vương phi của Ưu Vô Song, nhưng mà trước mặt Lãnh Như Băng hắn không thể phủ nhận, vì đến ngày mai, Lãnh Như Băng sớm muộn rồi cũng sẽ biết.
    Nghĩ tới đây, Lãnh Như Tuyết trừng mắt nhìn Ưu Vô Song, lạnh lùng nói: “ả ta là vương phi của bổn vương!”
    Vương phi? Nghe thấy lời nói của lnnt, trong lòng Lãnh Như Băng trầm xuống, hắn làm sao cũng không ngờ rằng, a hoàn khiến hắn chú ý đến chính là thất vương phi điên điên khùng khùng trong miệng mọi người, và cũng là người suýt chút nữa trở thành thái tử phi của hắn ta— Ưu Vô Song!
  7. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 73: mỗi người một tâm tư


    Còn Lãnh Như Phong nghiêng người ngẩn ngơ nhìn Ưu Vô Song, tuy rằng hắn ta vừa mới từ Lãnh Như Băng biết được a hoàn trêu chọc hắn ta là vương phi của thất hoàng đệ, nhưng mà, khi nghe thấy Lãnh Như Tuyết chính miệng nói ra, thật sự vẫn kinh ngạc vô cùng.
    Bởi vì tuy hắn ta chưa gặp qua Ưu Vô Song, nhưng mà lại nghe được không ít chuyện liên quan đến nàng, đặc biệt là nàng từ nhỏ ngốc nghếch, dung mạo xấu xí không cần phải nói.
    Khi hắn ta biết được Lãnh Như Tuyết hại đại hoàng huynh không thành, ngược lại tự mình cưới vương phi điên, trong lòng thật sự có vài phần đồng tình với Lãnh Như Tuyết.
    Nhưng mà, hắn ta làm thế nào cũng không ngờ tới, Ưu Vô Song trong lời đồn đại trước kia là giả, Ưu Vô Song thật sự dung mạo tuyệt mĩ, thậm chí thông minh đáng yêu nữa.
    Thấy khuôn mặt nghiêng thành của Ưu Vô Song, Lãnh Như Phong trong lòng bất giác hối hận, nếu biết trước ả điên trong lời đồn của người người kia là một mĩ nhân, hắn sớm đã xin ý chỉ của phụ hoàng, để Ưu Vô Song trở thành chính phi của mình, như vậy, bây giờ hắn ta không cần bị phụ hoàng ép hôn nữa.
    Còn Lãnh Như Băng cũng không khá hơn Lãnh Như Phong, khi Lãnh Như Tuyết bày mưu hắn, khi hắn biết được, cố ý tương kế tựu kế, đễ Ưu Lạc Nhạn lên nhầm kiệu hoa, và để Lãnh Như Tuyết ăn quả đắng, tự mình cưới vương phi điên.
    Nhưng, hắn ta không ngờ rằng, trên thực tế không phải như vậy, vương phi điên không hề điên, vả lại còn mĩ mạo vô song, thậm chí còn đẹp hơn muội muội Ưu Lạc Nhạn vài phần.
    Và đêm hôm qua, trong lòng hắn đã hoài nghi, trong thất vương phủ từ lúc nào có một a hoàn mĩ mạo như vậy, bây giờ tất cả đã rõ, bởi vì nàng căn bản không phải a hoàn, mà la vương phi của Lãnh Như Tuyết.
    Và bây giờ cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao thị vệ thân cận của Lãnh Như Tuyết lại đích thân đưa một a hoàn về phòng.
    Bây giờ, lòng Lãnh Như Băng đang tràn ngập một ý vị nói không nên lời, chỉ cảm thấy trong lòng buồn phiền, cực kì không hoải mái.
    Còn Ưu Vô Song khi nghe thấy lời nói của Lãnh Như Tuyết, bất giác khẽ chấn động, nàng không ngờ rằng, Lãnh Như Tuyết sẽ trước mặt người khác mà thừa nhận nàng là vương phi của hắn, nhưng mà, khi nàng nhìn thấy bộ mặt ác ôn của hắn, bất giác cười nhẹ, nói: “các người đừng hiểu lầm, bổn tiểu thư rất nhanh sẽ trở thành người vợ bị bỏ! Bởi vì, thất vương gia trong lòng đã có người, bổn tiểu thư đương nhiên sẽ không thể lưu lại thất vương phủ làm chướng mắt thất vương gia.”
    Ưu Vô Song đâu phải ngu ngốc, nàng tự nhiên nghe được ý của Lãnh Như Tuyết trong câu nói, nếu đã như vậy, nàng sẽ nói ra việc Lãnh Như Tuyết từ nàng, đến lúc đó, có thêm hai nhân chứng, tránh cho Lãnh Như Tuyết thay đổi chủ ý, không đưa hưu thư cho nàng mà giữ nàng ở lại thất vương phủ tiếp tục chịu hành hạ!
    Khi nghe thấy lời của Ưu Vô Song, mỗi người một ý nghĩ.
    Lãnh Như Tuyết đen mặt lại, đôi mắt căm hận nhìn Ưu Vô Song, trong lòng hắn đang phẫn nộ, nhưng lại không thể cãi lại lời của Ưu Vô Song.
    Còn Lãnh Như Băng khẽ chấn động, nhưng lại lộ ra nụ cười đầy ý vị: việc này có sự xuất hiện của nàng ta đã trở nên ngày càng thú vị rồi.
    Lãnh Như Phong là kinh ngạc nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “thất hoàng đệ, đệ muốn từ nàng ta?”
    Lãnh Như Tuyết còn chưa kịp trả lời, Ưu Vô Song đã nói: “đây là đương nhiên, ta và hắn đã giao kèo với nhau, qua ngày mai, hắn sẽ đưa hưu thư cho ta, từ nay về sau, hắn và ta không ai liên can đến ai…”
    Lời của Ưu Vô Song còn chưa dứt, đã bị Lãnh Như Tuyết một tiếng quát ngắt đi: “Ưu Vô Song! Ngươi nói đủ chưa? Nói đủ rồi thì cút ngay cho bổn vương!”
    khóe miệng Ưu Vô Song lộ ra nụ cười lạnh, Lãnh Như Tuyết, ngươi thẹn quá hóa giận rồi sao? Hay lắm, ngày mai, còn có một màn kịch hay nữa! Bổn tiểu thư là linh hồn trí thức của thế kỉ 21, dễ dàng bị ngươi quét khỏi cửa vậy sao? Dù có đi, bổn tiểu thư sẽ đi trong vinh quang! Tuyệt đối không để ngươi dễ dàng như vậy! Hứ, Lãnh Như Tuyết, ngươi hãy đợi mà tiếp chiêu đi! Bổn tiểu thư đã từng nói qua, ta sẽ đem tất cả những gì ngươi gây ra trên người bổng tiểu thư, trả hết cho ngươi!
    Ưu Vô Song không nói gì nữa, chỉ chế giễu nhìn Lãnh Như Tuyết, sau đó quay người lớn bước rời khỏi mai lâm.
    Tuy nhiên, ngay lúc thân ảnh Ưu Vô Song sắp biến mất vào mai lâm, đột nhiên Lãnh Như Băng nói với hình bóng nàng: “nữ nhân, hãy nhớ lời hứa của mình!”
    Nghe thấy lời của Lãnh Như Băng, bước chân Ưu Vô Song khẽ nghiêng, suýt chút nữa ngã xuống đất, nàng nhớ câu này là câu nói của người thần bí ghi trên tấm vải nhỏ, người nam nhân này sao biết được? Không lẽ, hắn ta chính là người thần bí cứu nàng đêm hôm qua?
    Nhưng mà, Ưu Vô Song tuy có hoài nghi, bước chân vẫn không dừng lại, bởi vì, Lãnh Như Tuyết còn ở đây, nàng không muốn để Lãnh Như Tuyết biết được việc của người thần bí, bởi vì không muốn thêm chuyện thị phi, cho nên thân ảnh Ưu Vô Song khẽ lặng đi, sau đó nhanh chóng rời khỏi.
    Nhìn theo hình bóng Ưu Vô Song biến mất trong mai lâm, nụ cười ý vị trên mặt Lãnh Như Tuyết càng nồng.
    Còn Lãnh Như Tuyết khi thấy việc này, cảm thấy gai mắt, hắn lạnh lùng nhìn Lãnh Như Băng, nói: “đại hoàng huynh khi nào có lời hứa với vương phi của bổn vương? Sao bổn vương không biết?”
    Lãnh Như Băng chỉ cười nhạt, nói: “thất hoàng đệ, hình như bổn thái tử cũng không hỏi qua việc thất hoàng đệ và thái tử phi chứ?”
    “ngươi!” Lãnh Như Tuyết đại nộ, căm giận nói; “đại hoàng huynh đừng quên ả ta bây giờ vẫn còn là vương phi của bổn vương!”
    Lãnh Như Băng mặt không cảm xúc nhìn Lãnh Như Tuyết đáp: “vậy thì bổn thái tử cũng mong thất hoàng đệ đừng quên thân phận bây giờ của Ưu Lạc Nhạn! Nếu không, bổn thái tử không chút do dự để nàng ta như thất vương phi, trở thành người vợ bị bổn thái tử bỏ!”
  8. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 74: ngươi không đủ tư cách


    Thấy hai người đương đầu không ai nhường ai, Lãnh Như Phong cảm thấy bản thân hết cách, hắn ta sợ hai người lại có hành động xung đột gì, nhanh chóng nói với Lãnh Như Băng: “đại hoàng huynh hôm nay sao lại đến phủ của thất hoàng đệ?”
    Lãnh Như Băng cười nhẹ một tiếng, đáp: “lục hoàng đệ biết rồi còn vờ hỏi, hôm nay bổn thái tử tới đây là tìm lục hoàng đệ về, phụ hoàng nói, vài ngày nữa công chúa Tử Việt quốc sẽ đến, hy vọng lục hoàng đệ sớm ngày về cung, chuẩn bị nghênh đón công chúa Tử Việt quốc.”
    Nghe lời nói của Lãnh Như Băng, Lãnh Như Phong bất giác cười khổ một cái, xem ra, phụ hoàng căn bản không định bỏ qua cho hắn ta, công chúa Tử Việt quốc này, hắn thật sự không muốn cưới mà, phải làm sao đây?
    Lãnh Như Phong có chút khổ não nhìn Lãnh Như Tuyết, bỗng nhiên mắt sáng lên, hắn bước đến gần Lãnh Như Tuyết, kéo tay Lãnh Như Tuyết, nói: “thất hoàng đệ, không phải đệ sắp từ Ưu Vô Song sao? Vậy đệ xin ý chỉ của phụ hoàng, để công chúa Tử Việt quốc kia trở thành chính phi của đệ được không?”
    Dung mạo tuấn mĩ của Lãnh Như Tuyết khẽ co giật, giận dữ đẩy Lãnh Như Phong ra, lạnh lùng nói: “cút về lục vương phu của huynh đi!”
    Bị Lãnh Như Tuyết vô tình cự tuyệt, Lãnh Như Phong chỉ còn cách đi về phía Lãnh Như Băng, mặt nhăn nhó nói: “đại hoàng huynh, huynh không thể bỏ qua cho đệ sao? Huynh rõ ràng biết, đệ không muốn cưới công chúa Tử Việt quốc kia.”
    Lãnh Như Băng cũng bản mặt vô tình nhìn Lãnh Như Phong, lãnh đạm nói: “lục hoàng đệ, đây là ý chỉ của phụ hoàng, bổn thái tử không thể giúp được, lục hoàng đệ hãy ngoan ngoãn theo bổn thái tử về cung gặp phụ hoàng đi!”
    Lãnh Như Phong biết mình không thể thoát khỏi tay đại hoàng huynh, chỉ còn cách đi đến bên cạnh Lãnh Như Băng.
    Còn Lãnh Như Băng chỉ cười nhẹ một tiếng, đột nhiên nói với Lãnh Như Tuyết: “thất hoàng đệ, ngày mai bổn thái tử hoan nghênh thất hoàng đệ và thất vương phi đại giá! Cáo từ!”
    Dứt lời, Lãnh Như Băng không quay đầu đưa Lãnh Như Phong rời khỏi.
    Nhìn theo hình bóng của Lãnh Như Băng và Lãnh Như Phong, Lãnh Như Tuyết đột nhiên quét hết tất cả mọi thứ trên bàn xuống đất.
    Chỉ thấy sắc mặt hắn trầm, hắc mâu phóng ra tia lửa, cắn răng nói: “Ưu Vô Song! Nữ nhân đáng chết! Ngươi hãy đợi đấy, bổn vương tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!”
    Sắc mặt Lãnh Như Tuyết tái xanh, đôi tay nắm chặt với nhau, hễ hắn nghĩ tới việc khi nãy ánh mắt dịu dàng của Lãnh Như Băng nhìn Ưu Vô Song, là hắn tức đến mức muốn giết người! Nữ nhân đó, ngang nhiên dám trước mắt hắn vượt tường, không những câu dẫn lục hoàng huynh, mà còn dính líu đến đại hoàng huynh, thậm chí còn không biết liêm sỉ sà vào lòng đại hoàng huynh ngay trước mặt hắn. (PP: theo quan niệm phong kiến, nữ nhi hễ gả vào nhà chồng là không được gặp gỡ riêng hay nhìn người nam nhân khác, nếu không là bị cho là vượt tường lăng nhăng. Đặc biệt là phải giữ tam tòng => xã hội trọng nam kinh nữ)
    Hơn nữa ả còn nôn nóng trước mặt đại hoàng huynh nói ra việc hắn muốn từ ả, chắc là muốn sau khi từ ả, ả lại tiếp tục leo lên đến nơi đại hoàng huynh?
    Hừ, đúng là một tiện nhân không biết liêm sỉ!
    Lãnh Như Tuyết lúc này tựa như là con sư tử đang bạo nộ, ngay cả chính hắn cũng không hiểu bản thân tại sao nam nhân khác để tâm đến Ưu Vô Song hắn lại tức giận.
    Người đang trong cơn phẫn nộ như hắn, thậm chí không phát hiện, biểu hiện của hắn rất để tâm đến Ưu Vô Song, khi thấy Lãnh Như Băng có cử chỉ dịu dàng với nàng thì hắn mới phẫn nộ như vậy.
    —————————————————————————————————————
    Ưu Vô Song vui vẻ trở vể viện lạc, và nụ cười của nàng hóa đá ngay.
    Bởi vì, nàng thấy Liễu Yên Nhiên và mấy a hoàn đang đứng trong viện lạc, còn Vân Nhi, đang quỳ dưới đất, một a hoàn hung dữ đang không ngừng tát nàng ta.
    Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Ưu Vô Song nổi cơn giận, nàng lớn bước đi về phía trước, đẩy mạnh a hoàn kia ra, sau đó kéo Vân Nhi từ dưới đất dậy, tức giận nói với Liễu Yên Nhiên: “ngươi đang làm gì vậy? Dựa vào gì mà đáng người?”
    Thấy sự xuất hiện của Ưu Vô Song, Liễu Yên Nhiên trước tiên là khẽ sửng sốt, nhưng mà ả ta rất nhanh đã kiêu căng ngẩn cao đầu, chế giễu nhìn Ưu Vô Song, nói: “ta còn tưởng là ai nữa chứ thì ra là a đầu thối nhà ngươi! Bổn thị nhân đang định tìm ngươi tính sổ, không ngờ ngươi tự tìm tới! Xem ra, bổn thị nhân hôm nay vận khí không tệ đây!”
    Ưu Vô Song kéo Vân Nhi ra sau lưng mình, lạnh lùng nhìn Liễu Yên Nhiên, hàn giọng nói: “Liễu Yên Nhiên, bổn tiểu thư tính khí không tốt lắm, ngươi tốt nhất co đuôi lên cút ra khỏi vện lạc! Nếu không, đừng trách bổn tiểu thư không khách sáo!”
    Trong mắt của Liễu Yên Nhiên, Ưu Vô Song chỉ là một là nô tỳ nho nhỏ, ả ta làm sao để Ưu Vô Song trong mắt chứ? Cho nên, khi ả nghe thấy lời lẽ không chút khách sáo của Ưu Vô Song, cả người bất giác giận run, chỉ thẳng vào Ưu Vô Song, hét: “ngươi chẳng qua chỉ là một tiện tỳ, cả dám dám gọi tên bổn thị nhân? Người đâu, dạy dỗ tiện tỳ không biết trời cao đất dày này cho bổn thị nhân!”
    Thấy hai a hoàn đang tiến tới, ánh mắt vs thoáng qua tia kinh bỉ, nhìn Liễu Yên Nhiên, cười nhạo nói: “Liễu Yên Nhiên, ngươi chẳng qua chỉ là công cụ làm ấm giường của Lãnh Như Tuyết, ngươi còn tưởng ngươi là thất vương phi sao?”
    Ngữ khí nhạo báng của Ưu Vô Song, khiến Liễu Yên Nhiên tức vô cùng tức giận, ả tuy rằng thân là thị nhân, nhưng lại được Lãnh Như Tuyết cực kì sủng ái, trong phủ, không một hạ nhân nào gặp ả mà không cung cung kính kính? Nay bị một a hoàn cười nhạo như vậy, ả làm sao nhịn được cơn giận?
    Chỉ thấy ả đi về trước một bước, giơ cao tay, sau đó giáng mạnh xuống Ưu Vô Song.
    Nhưng Ưu Vô Song nào để ả như ý, nàng nhanh tay lẹ mắt, nắm lấy tay mà Liễu Yên Nhiên định tát mình, sau đó nhẹ nhàng đẩy một cái, Liễu Yên Nhiên ngã nhào xuống đất, cười lạnh một tiếng nói: “Liễu Yên Nhiên, ngươi muốn đánh ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!”
  9. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 75: ta thông minh hơn ngươi


    Liễu Yên Nhiên tuy là người có tâm cơ nhiêu và thâm sâu, nhưng mà, dù sao ả cũng chỉ là một nữ lưu không biết võ công, bị Ưu Vô Song một người từng luyện qua Taikondo đẩy như vậy, đương nhiên mất cân bằng, ngã mạnh xuống đất.
    Liễu Yên Nhiên tuy xuất thân lầu xanh, nhưng là người từ nhỏ được hầu hạ, tự cho rằng xinh đẹp hơn người, sau khi bị bán đến thanh lâu, trở thành hoa khôi được mụ ma ma chăm sóc chu đáo, ả làm gì có chịu qua cảnh như vậy?
    Khi mặt tường cứng chà xát qua da của ả, toàn thân truyền đến đau đớn, khiến ả chịu không nổi lớn tiếng kêu lên.
    Ưu Vô Song chỉ ngoáy ngoáy tai, sắc mặt không đổi, nhìn Liễu Yên Nhiên thảm bại té dưới đất, lạnh lùng cười nhạo: “Liễu Yên Nhiên, đây là do ngươi tự chuốc lấy, ngươi chẳng qua chỉ là một thị nhân nho nhỏ, còn dám đến viện lạc ta ngang tàn? Sao không nghe ngóng thử ta Ưu Vô Song là người thế nào?”
    Thấy Liễu Yên Nhiên bị Ưu Vô Song đẩy ngã, hai a hoàn theo Liễu Yên Nhiên bị dọa đến kinh hoàng, cũng không dám tiếp tục bắt lấy Ưu Vô Song, nhanh chóng quay đầu lại dìu Liễu Yên Nhiên dậy.
    Một trong số ấy tức giận chỉ vào mặt Ưu Vô Song, la lớn: “tên tiện tì, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện tì, cả gan dám đẩy ngã tiểu thư nhà ta? Ngươi dám làm tổn hại tiểu thư nhà ta, vương gia sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”
    “vậy sao?” đối với uy hiếp của a hoàn đó, Ưu Vô Song căn bản không để trong mắt, bởi vì, chỉ cần qua ngày mai, nàng sẽ không còn dây dưa gì với Lãnh Như Tuyết! Chỉ cần lấy được hưu thư, nàng còn sợ tên vương gia quỷ quái kia?
    Hơn nữa, tuy rằng giờ nàng chưa có hưu thư trong tay, nhưng thân phận của nàng cũng là thất vương phi, Liễu Yên Nhiên chẳng qua chỉ là một thị nhân nho nhỏ, dám đến viện lạc nàng ngang tàn, nói về lý, Ưu Vô Song cũng có lý hơn.
    Mặt Liễu Yên Nhiên co lại một đống, tức giận hét lên: “viện lạc của ngươi? Ưu Vô Song, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện tì! Ngươi cho rằng ta không biết sao? Đây là khuôn viên của vương phi ngốc nghếch kia!”
    Ưu Vô Song cười kinh bỉ, lạnh lùng nhìn Liễu Yên Nhiên, nói: “vậy sao? Liễu Yên Nhiên, ngại quá, ta chính là vương phi ngốc nghếch mà ngươi nói đây! Sao nào? Hôm nay ngươi đến đây ắt là muốn như những người khác, đến dạy dỗ vương phi ngốc nghếch ta?”
    Nhìn thấy hoa dung của Liễu Yên Nhiên từ từ biến sắc, Ưu Vô Song dừng lại, và lại tiếp tục nói mang đầy ác ý: “tiếc là, ngươi có chủ ý sai rồi, vương phi ngốc nghếch ta không dễ ức hiếp như trong tưởng tượng của ngươi!”
    Sắc mặt Liễu Yên Nhiên trắng bệt, ả không dám tin nhìn nụ cười của Ưu Vô Song, hét: “ngươi…ngươi…sao có thể như vậy? Ngươi sao lại là vương phi ngốc nghếch?”
    Ưu Vô Song nhàn nhã nhìn Liễu Yên Nhiên một cái, giễu cợt nói: “ta đương nhiên không phải là vương phi ngốc nghếch kia, bởi vì, ta thông minh hơn ngươi!”
    Bị Ưu Vô Song sỉ nhục như vậy, Liễu Yên Nhiên tức nói không nên lời, tay siết chặt lại với nhau, móng tay nhọn ấn sâu vào lòng bàn tay ả, nhưng mà ả không cảm thấy đau, lúc này ả đang trừng mắt nhìn Ưu Vô Song, hận không thể giết chết nàng!
    Hôm nay ả tới đây, vì Vân Nhi giặt rách chiếc váy của ả, mà ả nghe nói, Vân Nhi là a hoàn thân cận của vương phi ngốc nghếch, cho nên, à mới cố ý đến đây gây sự, nhưng không ngờ rằng lại gặp người ả cực kì căm ghét ở đây.
    Thấy Ưu Vô Song xuất hiện giải nguy cho Vân Nhi, ả không dể Ưu Vô Song trong mắt, ngược lại còn âm thầm tính kế trừng trị nô tì không biết trời cao đất dày kia!
    Nhưng mà, ả không ngờ, mấy ngày nay, nô tì ngày ngày xuất hiện bên cạnh Lãnh Như Tuyết, chính là vương phi ngốc nghếch, hơn nữa, ả không những không ngốc, mà còn rất hung dữ, thậm chí hình như còn biết võ công!
    Nghĩ tới đây, Liễu Yên Nhiên cắn lấy răng, căm hận nhìn Ưu Vô Song, uất hận nói: “ngươi là vương phi thì sao? Ngươi không ngốc thì sao? Cho dù vậy, ngươi không phải bị vương gia đuổi đến lãnh cung, đày làm a hoàn? Ưu Vô Song, ngươi đừng quên, ta là người được vương gia sủng ái nhất, ngươi dám động đến ta, vương gia tuyêt đối không tha cho ngươi!”
    Đối diện với một nữ nhân có dáng không não kia, Ưu Vô Song thật sự không muốn lo nhiều, sao trong thất vương phủ nay, ai cũng đều thích tên nam nhân đáng chết thích uy hiếp người đó? Tú Nhi kai cũng vậy, Lí ma ma cũng thế, bây giờ ngay cả Liễu Yên Nhiên cũng như vậy!
    Ưu Vô Song nghe đến phiền, mấy người này, thích hồ ly giả hổ uy sao? Không thể đổi cái gì mới mẻ hơn sao?
    Do đó nàng chỉ còn cách lười nhác nói: “Liễu Yên Nhiên, nếu như ngươi còn đụng đến người của ta, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Cửa bên kia, cút mau!”
    Liễu Yên Nhiên tức đến mặt hết xanh rồi lại đỏ, khóe miện thoáng qua tia cười oán độc, sau đỏ phẩy tay áo, dẫn hai a hoàn phẫn hận rời đi.
    Nhìn theo bóng dáng Liễu Yên Nhiên, Ưu Vô Song khẽ nheo mắt, sâu thẳm nội tâmbỗng xuất hiện nỗi bất an.
    Bởi vì, khi nãy nàng không bỏ lỡ nụ cười oán độc của Liễu Yên Nhiên, nữ nhân đó, xem ra tuy vẻ ngoài yếu đuối, nhưng mà tâm tuyệt đối đủ ác, hơn nữa, ả không phải Lí ma ma, e là không dễ xử lí như vậy!
    Một mực cho đến khi hình bóng Liễu Yên Nhiên biến mất trong lạc viện, Ưu Vô Song mới thu lại ánh mắt, lòng thầm nghĩ: xem ra, lưu lại đây hai ngày, nàng nên cẩn thận một chút, không biết người nữ nhân Liễu Yên Nhiên kia sẽ giở thủ đoạn gì? Nếu như nhằm nàng mà công kích thì nàng lại không sỡ, nhưng nàng sợ là Liễu Yên Nhiên sẽ âm thầm gây khó dễ cho Vân Nhi.
  10. lizliz

    lizliz Thành viên thân thiết

    Trường:
    ĐHSPHN
    Chương 76: tư tưởng phong kiến


    Vân Nhi thấy Ưu Vô Song ngẩn người, bất giác lo lắng kéo tay áo Ưu Vô Song: “tiểu thư, kì thực người không cần vì nô tì ma đắc tội Liễu thị nhân, Liễu thị nhân này vốn là hoa khôi của thanh lâu, thủ đoạn rất lợi hại, bây giờ tiểu thư vì nô tì mà đắc tội ả, e rằng ả không thôi đâu. Nô tì thật sự rất lo lắng, ả ta sẽ bày kế hại tiểu thư.”
    lời mà Vân Nhi nói chính là điều mà Ưu Vô Song đang nghĩ, làm sao nàng không biết chứ?
    Liễu Yên Nhiên này tuyệt đối là loại nữ nhân nhỏ nhen, lúc trước, ở khuôn viên a hoàn tên Châu Nhi kia vốn là a hoàn thân cận của ả, sau này chỉ vỉ một việc nhỏ mà đắc tội ả, thì đã bị ả đày đến khuôn viên, hơn nữa, còn không hả dạ, bắt tay cùng quản sự ma ma của khuôn viên, gây khó dễ với Châu Nhi.
    Người như vậy, hôm nay ả chịu thiệt, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, bây giờ ả biết thân phận của nàng, với tính cách của Liễu Yên Nhiên, tuyệt đối không quang minh chính đại mà hại nàng, à chỉ hại nàng trong bóng tối.
    Và Vân Nhi không biết là, Ưu Vô Song căn bản không lo lắng gì mà chỉ lo ngày mai nàng cùng Lãnh Như Tuyết đi tham dự yến tiệc, khi ấy, một mình Vân Nhi ở đây, không biết Liễu Yên Nhiên và Lí ma ma sẽ làm khó Vân Nhi như thế nào.
    Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song khẽ nhíu nhíu mày, đột nhiên, mắt sáng lên, ngày mai nàng cùng Lãnh Như Tuyết đi tham sự yến tiệc, như vậy, ngay mai nàng sẽ khôi phục thân phận vương phi? Nếu là vương phi, sẽ cần a hoàn thân cận hầu hạ? Đến lúc đó nàng đưa Vân Nhi đi, không phải sẽ ổn sao?
    Nghĩ thế, Ưu Vô Song nhẹ nhàng thả lỏng đôi mày, nở nụ cười tươi.
    Chỉ cần Vân Nhi bên cạnh nàng, đợi qua ngày mai, dù Liễu Yên Nhiên có mưu kế gì, nàng cũng không sợ, bởi vì, Lãnh Như Tuyết đã hứa, chỉ cần nàng đem việc lên nhầm kiệu hoa đêm đó nói ra trước mặt quần chúng, hắn sẽ cho nàng hưu thư, để nàng rời khỏi đây, chỉ cần rời khỏi đây, nàng cũng không thèm bận tâm đến một Liễu Yên Nhiên gì kia?
    thấy Ưu Vô Song nở nụ cười tươi, Vân Nhi bất giác có chút hoài nghi, nói: “tiểu thư, không lẽ người một chút cũng không lo lắng sao? Liễu thị nhân kia…..”
    Ưu Vô Song không đợi Vân Nhi nói hết, đã vỗ vỗ vai nàng ta, nói: “Vân Nhi, nếu như ta rời khỏi đây, ngươi sẽ đi theo ta chứ?”
    “rời khỏi?” Vân Nhi nghe thấy lời của Ưu Vô Song, bất giác nghi hoặc hỏi: “tiểu thư, người là thất vương phi, sao có thể rời khỏi đây? Nếu như tụ mình rời đi, vương gia sẽ không vui đâu, hơn nữa, trong tay chúng ta không có ngân lượng, chúng ta có thể đi đâu chứ?”
    Trên mặt Ưu Vô Song lộ ra nụ cười tuyệt mĩ, lãnh đạm nói: “hắn đã đồng ý, qua ngày mai, hắn sẽ cho ta hưu thư, đến lúc đó, chúng ta có thể đem theo giá trang rời khỏi đây!”
    Vân Nhi nghe thấy lời của Ưu Vô Song, bất giác mở to mắt, tức giận nói: “hưu thư? Vương gia sao có thể làm vậy? Ngài ấy làm sao có thể từ tiểu thư? Ngài ấy từ tiểu thư rồi, sau này tiểu thư phải làm sao?”
    Ưu Vô Song không ngờ rằng, khi Vân Nhi nghe thấy Lãnh Như Tuyết muốn từ nàng, lại có phản ứng mạnh như vậy, bất giác nghi ngờ hỏi Vân Nhi: “Vân Nhi, hắn không thích ta, từ ta không phải tốt lắm sao? Hơn nữa, rời khỏi đây, tốt hơn là sống ở đây chịu khổ!” (PP: thời phong kiến, nữ nhi hễ gả rồi mà bị nhà chồng từ, trả về nhà thì coi như là không đủ công dung ngôn hạnh hay tam tòng, bị xã hội coi thường, kinh rẻ)
    Ưu Vô Song là linh hồn ở thế kỉ 21 xuyên không đến đây, nàng làm sao biết trong lòng Vân Nhi nghĩ gì?
    Ở thời phong kiến cổ đại này, luôn trọng nam kinh nữ, ở đây, nữ tử cơ hồ đều coi nam nhân là trời, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, dù bị gả đến nhả chồng chịu sự lạnh nhạt của chồng, cũng không thể tự tiện về nhà mẹ, dù chồng có nạp thiếp, bản thân chỉ có thể cố mỉm cười, còn phải vì chồng chăm lo việc của người thiếp.
    Dù thân là vợ chính, phản đối việc chồng nạp thiếp thì nhẹ sẽ bị người khác chê cười, nặng sẽ bị gán vào tội danh đố kị, bị chồng liệt vào bảy bảy lí do, và bị từ!
    Và những người bị chồng từ là thảm nhất, bị từ bỏ, không thể về nhà mẹ đẻ, bởi vì, như vậy sẽ mất mặt nhà mẹ, trong thời đại này, những người bị chồng từ chỉ có hai con đường, một là tự vẫn, con đường khác là xuất giá, tự giữ đèn riêng. (tức tìm người khác mà gả)
    Chính vì những lí do này, cho nên Vân Nhi biết được Ưu Vô Song bị Lãnh Như Tuyết từ mới khẩn trương như vậy.
    Nghe thấy lời của Ưu Vô Song, Vân Nhi bất giác khẩn trương, mắt nàng ta đỏ lên, thút thít nói: “tiểu thư, nếu như người bị vương gia từ rồi, vậy phải làm sao?”
    Ưu Vô Song nào có biết những việc đó? Nàng nhìn bộ dạng tựa như giặc đang đuổi đến của Vân Nhi, trong lòng càng mơ hồ, kì lạ mà hỏi: “Vân Nhi, ta còn sống sờ sờ mà, ngươi khóc gì chứ? Hắn từ ta, ta vẫn ổn, có bị sao đâu chứ?”
    Vân Nhi nhìn bộ dạng thanh thản của Ưu Vô Song, trong lòng càng cay đắng, nàng đột nhiên ôm lấy Ưu Vô Song, khóc mà nói: “tiểu thư, người hồ đồ thật hay giả hồ đồ vậy? Nếu tiểu thư bị vương gia từ rồi, sau này còn có ai dám cưới tiểu thư nữa? Ngày tháng sau nay của tiểu thư làm sao mà sống?”
    Nghe xong lời than khóc của Vân Nhi, Ưu Vô Song mới phản ứng lại, chết thật, nàng sao lại quên đi việc đây là phong kiến cổ đại? Vân Nhi là cổ nhân, tư tưởng đương nhiên là bảo thủ, trong mắt nàng ta, người bị từ khỏi của là không giữ đạo làm vợ, hơn nữa sẽ không có ai dám cưới, bởi vì, trong mắt các nam nhân chết tiệt kia, nàng không còn trinh bạch!
    Ở cổ đại, một nữ nhân không trinh bạch, ai sẽ cưới chứ? Nhưng mà, nàng là Ưu Vô Song, là linh hồn thế kỉ 21, nàng mới không thèm lo mấy cái đó! Người ngoài làm sao nhìn thì có gì phải bận tâm? Vả lại, nàng gả cho Lãnh Như Tuyết nhiều ngày như vậy, Lãnh Như Tuyết căn bản không hề động qua nàng! Nàng sợ gì chứ?
Có thể bạn quan tâm?
  1. rio_sp
    Trả lời:
    368
    Lượt xem:
    16.502
  2. rio_sp
    Trả lời:
    38
    Lượt xem:
    8.713
  3. rio_sp
    Trả lời:
    418
    Lượt xem:
    51.887
  4. rio_sp
    Trả lời:
    41
    Lượt xem:
    4.632
  5. rio_sp
    Trả lời:
    40
    Lượt xem:
    4.634
Đang tải...

Chia sẻ cùng bạn bè

0 thành viên và 0 bạn khác đang theo dõi chủ đề này

Đổi